181. Chương 181: Thái Giám Lưu (1)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Chương 181: Thái Giám Lưu (1)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 181 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Hôm đó người ở trong đống cỏ tranh là mày.” Tô Du chắc chắn hỏi.
Lưu Tuyền không thừa nhận, hắn lắc đầu nói: “Tôi chưa từng đến đống cỏ tranh nào cả.”
“Chưa đến thì thôi vậy, dù sao chỉ riêng hành động tối nay của mày cũng đủ khiến mày khốn đốn rồi.” Tô Du cũng không sợ hắn không nhận, cô dùng một cây gậy chọc vào cằm hắn. Ban đầu, cô định đánh hắn một trận để xả nỗi tức giận vì bị hù dọa trước đó, nhưng nghĩ đến việc gây ồn ào giữa đêm sẽ làm phiền hàng xóm, cô đành thôi.
“Đồ hèn hạ! Không ngờ có ngày lọt vào tay tao, phải không? Lợi dụng lúc chồng tao vắng nhà, mày giở trò đê tiện định hù dọa người khác, đáng tiếc lại đụng phải bà đây! Mấy trò vặt vãnh này của mày trước mặt tao chẳng khác gì trò trẻ con. Thật không giấu gì mày, từ lúc phát hiện ra mày trên đường, tao đã chờ mày tự chui vào rọ rồi. Tao chẳng sợ gì đâu!”
Lưu Tuyền ngước mắt nhìn cô một cái, nghĩ đến việc bấy lâu nay cô đi làm về đều phải có hai đứa trẻ đón đưa, hắn khinh bỉ lời cô nói: “Đồ đàn bà chỉ được cái mạnh miệng!” Hắn cười lớn một tiếng.
Thấy Tô Du không có ý định bỏ qua, hắn ta đột nhiên không còn căng thẳng hay sợ hãi nữa. Đằng nào thì xin xỏ cũng phải vào đồn cảnh sát, thà chửi một trận cho hả dạ. Lưu Tuyền ngồi bệt xuống đất, nhìn chằm chằm vào bóng người mờ ảo trước mắt, căm hận nói: “Con đàn bà này, lẽ ra tao phải xử lý mày sớm hơn mới phải! Tại tao nhất thời nương tay, để mày vùng vẫy rồi sống tốt lên. Nhưng mà, lũ đàn bà chúng mày cũng như nhau cả thôi. Chỗ trên chỗ dưới của mày trông thế nào, tao cũng đoán ra được hết. Hay để tao nói thử cho mày nghe xem có đúng không nhé?”
Tô Du nhíu mày, khẽ mắng: “Ghê tởm!” Cô đạp hắn ta ngã nhào, rồi lần mò đè đầu hắn xuống, dùng thanh cán bột gõ thẳng vào cái miệng bẩn thỉu của hắn. Kẻ bị trói lăn lộn trên đất như con rắn bị giẫm phải đuôi.
“Bình An, đi lấy hết giẻ lau trong bếp ra đây nhét vào mồm hắn, để hắn khỏi làm phiền người ta ngủ.” Tô Du nói.
Đợi khi giẻ được mang đến, Bình An không để mẹ phải động tay. Cậu trực tiếp nhét giẻ vào miệng hắn thật chặt, còn bồi thêm hai cú đá vào bụng hắn. Thấy hắn không còn phát ra tiếng động gì nữa, cậu bé mới hài lòng lùi lại.
“Đồ rùa đen, mày đúng là loại dòi bọ trong hố phân, chỉ dám âm thầm dâm đãng trong cái tâm địa bẩn thỉu của mình thôi. Phì! Cái loại nhu nhược, không có chút bản lĩnh nào cả! Cho dù mày có đoán mười tám lần một ngày thì cũng không lọt vào mắt tao, cũng chẳng chạm được vào một sợi tóc của bà đây đâu, đồ bất lực!”
“Hai đứa lại đây, đấm hắn một trận cho hả giận rồi đi ngủ. Mai còn phải đi học đúng giờ đấy.” Tô Du đứng dậy, bảo hai đứa trẻ đến đánh hắn ta để xả hết uất ức trong lòng.
“Để con trước.” Bình An nắm chặt nắm đấm đi tới, đấm mạnh hai cái vào người hắn. Đánh xong, Tô Du còn nghe thấy tiếng thằng bé hít hà vì đau tay.
“Mẹ, đưa thanh cán bột cho con.” Tiểu Viễn thở hổn hển nói. Cậu bé lờ mờ hiểu được ý nghĩa những lời Lưu Tuyền vừa nói, điều đó khiến cậu bé run lên vì tức giận. Cậu bé nhận lấy thanh cán bột, giẫm lên người hắn rồi gõ mạnh xuống cánh tay: “Đồ không phải con người!” Cậu bé mắng một câu đơn giản.
“Hai đứa vào phòng đi.” Tô Du thúc giục.
“Thế còn hắn? Hay để tụi con ở đây canh?” Bình An hỏi.
“Không cần, Tiểu Hắc với Tiểu Hoa canh rồi, hắn không chạy thoát được đâu. Hai đứa mau đi ngủ đi, mẹ rửa tay một lát rồi cũng vào phòng.”
Sau khi hai đứa trẻ vào phòng và bóng đèn tắt, Tô Du ngồi thụp xuống, nhìn gã đàn ông nằm như đống thịt thối trên đất. Cô nói khẽ: “Mày thích đoán thế cơ mà, vậy lát nữa hãy đoán thử xem ‘thằng em’ của mày có đứng lên nổi nữa không nhé.”
Dứt lời, cô đứng dậy bước về phía chân hắn. Con chó Tiểu Hắc ngồi bên cạnh cũng đứng lên nhường chỗ cho cô.
“Ư… ư ư ư…” Lưu Tuyền muốn cầu xin nhưng không thể phát ra tiếng. Hắn nghển đầu, muốn dùng sức toàn thân để ngồi dậy, nhưng cánh tay bị đánh đau điếng, không dám dùng lực. Hắn đành phải bò trườn trên đất như con sâu, cố gắng tránh xa người đàn bà thâm độc kia. Ngay cả tiếng gầm gừ đe dọa của con chó bên cạnh hắn cũng không màng tới.
Hắn cử động loạn xạ khiến cô không dẫm chuẩn được, đành phải vào bếp bật đèn rồi trở ra. Lúc này, sân đã sáng rõ, cô cũng nhìn thấy những đường gân xanh nổi đầy trên mặt Lưu Tuyền.
“Vừa nãy mồm mép còn linh hoạt lắm mà, giờ thì muốn cầu xin sao? Vô ích thôi, loại người như mày không xứng làm đàn ông đâu!” Tô Du nhắm chuẩn vị trí, đạp mạnh một phát vào chỗ đó, rồi còn nghiền đi nghiền lại.
“Oái— ư ư!” Lưu Tuyền đau đớn uốn cong người, đầu đập xuống đất "bành bạch". Tô Du giật mình, đi tới đè đầu hắn lại, lỡ đập chết thì phiền phức, cô sợ dính vào án mạng.
Kẻ dưới đất đau đến co giật toàn thân, nhưng tất cả đều không bằng cái đau ở hạ bộ. Hắn áp mặt xuống đất, nước mắt chảy ròng ròng. Hắn thực sự hối hận rồi, tại sao lại đi trêu chọc cô cơ chứ? Trước đó, hắn nghĩ cùng lắm vào đồn cảnh sát thì mất việc, nhưng hắn có tiền tiết kiệm, đủ sống nhiều năm. Hắn đã nghĩ đến tình huống xấu nhất là mất việc, vạn lần không ngờ người đàn bà này lại ra tay tàn độc đến vậy.
Hắn không dám cử động nữa, không dám phát ra tiếng. Hắn chỉ mong cô mau đi đi, hy vọng “chỗ đó” dưỡng một đêm vẫn còn có thể phản ứng.
Tô Du làm theo ý hắn, đi vào phòng ngủ, để Tiểu Hắc và Tiểu Hoa ở lại sân bầu bạn với hắn.