Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Thành quả (1)
Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 185 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiểu Viễn thấy mẹ mình dắt xe đạp ra cửa liền vội hỏi: “Mẹ đi đâu thế ạ?”
“Mẹ sang nhà ông ngoại, con có đi không?” Tô Du đứng ở cửa hỏi lại.
“Có ạ, con sang tìm Tiểu Tinh chơi, mẹ đợi con một lát, con đi lấy ít quýt.” Cậu bé vứt cây bút chì đang cầm dở xuống, chạy vào nhà lấy đồ.
Tô Du nghe thấy tiếng cậu bé nói chuyện với Bình An, lúc cô quay lại thì cả hai đứa đã chạy đến.
“Mẹ, mẹ với Tiểu Viễn đi thăm người thân mà định bỏ rơi con à.” Cậu bé vừa rửa tay vừa cằn nhằn, vẩy vẩy hai bàn tay ướt sũng rồi sải bước ra cửa, nhảy vọt lên yên sau xe đạp, đắc ý nhướn mày: “Nếu mẹ chở con đi thì con sẽ tha thứ cho mẹ.”
“Con khỏi cần tha thứ cho mẹ đâu, leo xuống ngay.” Tô Du giả vờ đẩy cậu, thấy cậu cố tình ôm chặt lấy yên xe không chịu buông, cô chọc nhẹ vào trán cậu: “Thằng nhóc lớn tướng rồi mà còn làm nũng thế này không biết xấu hổ à?”
“Anh ấy làm gì có mặt mũi mà biết xấu hổ.” Tiểu Viễn khóa cửa xong thì đẩy xe đạp tới, vươn chân đá nhẹ vào mông Bình An một cái rồi vọt xe đi mất.
“Em đừng để anh bắt được đấy nhé.” Bình An hét lên đe dọa, sau đó quay mặt lại, lập tức chuyển sang vẻ mặt nịnh nọt: “Mẹ đại nhân, để con đạp xe chở mẹ nhé.”
Tô Du buông tay khỏi ghi đông, bình thản vuốt lại tóc: “Vậy cho con một cơ hội… Ơ kìa, thằng nhóc con này, đứng lại cho mẹ!”
Tô Du giậm chân, hét lớn về phía Bình An đang phóng đi như làn khói.
“Ha ha ha, mẹ đuổi kịp con rồi con mới chở.” Bình An đạp xe chầm chậm, quay đầu lại thè lưỡi trêu chọc.
“Con chết chắc rồi, Ninh Bình An!” Tô Du gọi Tiểu Viễn quay lại chặn Bình An, bản thân cô cũng cầm một cành cây ven đường, hằm hằm chạy tới. Những người nghe thấy tiếng động đi ra cửa đều cười hỏi: “Ba chị em nhà này định đi đâu vậy?”
“Sang nhà bố tôi.” Tô Du tranh thủ trả lời một câu mà chưa kịp phản đối cách xưng hô của họ, thấy Bình An đã bị chặn lại, cô vội chạy tới véo tai cậu: “Còn chạy nữa không hả thằng nhóc, giở trò khôn lỏi là bị bắt ngay đấy nhé.” Tô Du lấy cành cây nhỏ đánh vào mông cậu bé.
“Mẹ ơi, mông đàn ông không được đánh đâu ạ, mẹ cứ véo tai con đi.” Cậu hì hì cười, giữ chặt tay Tiểu Viễn, không cho cậu bé tranh thủ bắt nạt mình.
“Lông tơ còn chưa mọc hết mà đòi làm đàn ông hả?” Tô Du vỗ nhẹ vào người cậu một cái, đùa nghịch đủ rồi mới vứt cành cây, ngồi lên yên sau xe đạp, vỗ lưng bảo cậu đạp xe nhanh lên.
Tiểu Viễn dẫn đầu, hai chiếc xe đạp nối đuôi nhau ra khỏi ngõ. Bác gái Ngô rụt ánh mắt về, cảm thán: “Gia đình này quan hệ tốt thật, đối xử với nhau còn tình cảm hơn cả ruột thịt.”
“Cái thằng Tiểu Ngũ đúng là có phúc lớn, lấy được cô vợ tốt, việc nhà việc nước đều tháo vát, lại còn biết dạy con. Hồi Tô Du chưa về làm dâu, ai mà ngờ Bình An lại có thể trưởng thành như vậy? Hồi nhỏ nó trông tội nghiệp lắm, ngày nào gặp cũng thấy nó ngây ngốc một mình, cưỡi cành cây chạy khắp các ngõ hẻm. Giờ thì mồm miệng lanh lợi, lúc nào gặp cũng thấy cười toe toét.” Bà lão đang khâu đế giày nói xong thì cài kim lên tóc, rồi lại cúi đầu khâu tiếp. Bà đã sống mấy chục năm rồi, đây cũng là lần đầu thấy người mẹ kế tốt bụng đến thế. Đúng là người tốt có phúc báo tốt, Tô Du cuối cùng cũng đã vượt qua thời khổ cực, giờ không còn ai nói xấu cô là ‘mặt ngọt tâm đắng’ nữa.
“Con không đạp nổi nữa rồi.” Bình An thở hổn hển, xin mẹ chở cậu một đoạn.
“Con cứ đạp thong thả thôi, mẹ không vội.” Tô Du đưa chân khều khều mấy ngọn cỏ dại ven đường, ung dung tự tại, nhất quyết không xuống xe, còn chê Bình An sức khỏe kém, cần phải rèn luyện nhiều hơn.
“Tiểu Viễn, nửa quãng đường sau đến lượt em đèo mẹ đấy.” Bình An tìm sự trợ giúp khác.
“Lúc về mẹ mới ngồi xe em.” Tiểu Viễn không mắc bẫy, vừa huýt sáo vừa cổ vũ cậu.
Bình An khổ sở rên rỉ một tiếng, hậm hực đạp xe tiếp, nhưng cái miệng vẫn không nghỉ, suốt dọc đường cứ trêu chọc Tiểu Viễn, dọa lúc về sẽ “xử lý” cậu bé ra sao.
Tô Du không tham gia vào cuộc cãi cọ của hai đứa, cô nhìn những hàng cây thưa thớt ven đường. Thời gian trôi nhanh thật, những cây nhỏ nhất ở đây cũng đã hai, ba năm tuổi. Lớn nhất là hàng liễu bên sông, tán cây xanh mướt, những cành liễu đan xen tạo thành bóng râm rộng lớn, thân cây đã to bằng bắp đùi người trưởng thành.
Tô Du nhìn mà lòng dâng trào cảm giác thành tựu, cô bỗng hiểu được sự mãn nguyện của ông cụ Tô mỗi khi gặp khách lạ lại mang báo chí ra khoe con gái mình vừa cứu người vừa ghép được loại trái cây ngon hơn. Bây giờ cứ cách một thời gian cô lại chủ động đi tuần tra những hàng cây này mà không cần Cây Khắp Sườn Đồi thúc giục.
“Đây là do tôi trồng đấy.”
Cô muốn nói điều đó với tất cả mọi người.
Đến đại đội Tân Hà, Tô Du xuống xe và trò chuyện với người dân trong thôn. Cô vừa xuống xe, Bình An lập tức phục hồi sinh lực, hú hét một tiếng rồi cùng Tiểu Viễn chạy về nhà ông ngoại.
“Tô Du này, cháu học ở đâu cách ghép cành từ cây này sang cây khác vậy? Chưa từng thấy cây nào mọc hai loại quả. Cháu xem cây hồng nhà chú có ghép được sang cây táo không?” Một người chú trong thôn hỏi.
“Cháu có thể ghép hồng nhỏ với hồng lớn trên cùng một cây, chứ ghép sang cây táo thì không được ạ.”
“Cháu gái à, cháu đọc sách gì thế? Anh trai cháu cũng tốt nghiệp cấp hai, để chú bảo nó học theo thử xem, biết đâu sau này cũng được làm công ăn lương nhà nước.” Ông lão hỏi dồn dập, điều ông ta quan tâm không phải là hồng hay táo, mà là thấy Tô Du không làm ruộng mà cũng lên được báo chí, còn họ bao đời gắn bó với đất đai, chỉ vì thiếu vài cuốn sách mà không bằng được cô ấy.
“Cháu cứ làm thí nghiệm mà ra thôi ạ.” Tô Du biết mọi người không tin lắm nhưng vẫn giải thích: “Cháu ở suốt trong vườn cây ăn quả nên nghĩ vẩn vơ, tự hỏi liệu cành đào ghép lên cây quýt có ra hoa kết quả được không. Thế là cháu tự thử, năm đầu tiên làm hỏng, chết sạch hết cả.”
Cô cười khẽ một tiếng, ngại ngùng sờ mũi: “Cháu còn đem cành đào, cành quýt ghép lên cây mẫu đơn, cây liễu, cây hoàng liên, chưa đầy nửa tháng đã héo khô hết. Sau đó cháu thử ghép đào dầu với đào lông, quýt với cam, tức là những loại cùng họ với nhau, thế là tình cờ thành công.”
“Vậy những năm nay cháu đọc sách gì? Chú để anh cháu mua về xem.” Ông lão không nói là có tin hay không, cứ cười hì hì hỏi tên sách.
Tô Du kể tên mấy cuốn sách giáo khoa Vật lý, Hóa học, Sinh học cấp ba, rồi cả sách kỹ thuật nông nghiệp mà cô mua ở hiệu sách: “Cứ xem đi, dù sao cũng chẳng mất mát gì.”