251. Chương 251: Rời Nhà (1)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 251 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tiểu Ngũ Tử, vẫn còn ở nhà sao.” Bên phải trán của Lão Vương vẫn còn băng gạc, vội vàng bước tới thấy cửa vẫn mở thì thở phào nhẹ nhõm, “Tôi còn lo cậu đã đi rồi, làm tôi lo lắng suốt cả đoạn đường, đang yên đang lành sao tự nhiên lại đột ngột muốn nghỉ việc vậy?”
“Muốn đi đoàn tụ với vợ con.” Ninh Tân cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục thu dọn đồ đạc để mang đi. Chiếc xe đạp mấy năm không đi anh vốn định mang ra trạm phế liệu bán, nhưng giá không được cao, nên định tặng cho ba người chị vợ. Nhà họ đều có con nhỏ, xe này cũ thì có cũ thật, nhưng phụ tùng vẫn còn rất tốt.
Những món đồ lớn bán đi không đáng tiền, nhưng lúc mua giá lại chẳng hề thấp.
Lão Vương nhìn anh bận rộn dọn dẹp, cũng biết anh đã quyết tâm. Dù không còn nghi ngờ gì nữa nhưng vẫn trách móc anh một tiếng, bực tức nói: “Tôi với cậu là ai chứ, cậu còn lừa tôi à? Vợ cậu với hai đứa con trai, ba người ở ba nơi, cậu làm sao mà đoàn tụ được với vợ với con?”
“Định đi Tây Bắc, đến ở cùng Tô Du.” Ninh Tân vừa nói thật vừa nói dối: “Đột nhiên kiếm được nhiều tiền thế này tôi cũng mãn nguyện rồi, tuổi tác cũng không còn trẻ trung gì nữa, nhớ nhà, cũng không muốn chạy ngược chạy xuôi mãi nữa. Hơn nữa Tô Du với Tiểu Viễn, Bình An cả ba người họ đều được nhà nước phân công công tác, họ không rời đi được thì tôi qua đó. Người một nhà, dù sao cũng cần có người nhường nhịn thì mới có thể đoàn tụ thành một gia đình. Trước đây là Tô Du nuôi con ở nhà đợi tôi, giờ đến lượt tôi đi chăm sóc cô ấy.”
Nghe lời này của anh, từ đầu đến cuối đều nhắc đến Tô Du. Lão Vương nhớ lại trước khi ông ta nghỉ phép, Ninh Tân vẫn chưa có ý định này, chỉ là sau khi ông ta nghỉ phép, Ninh Tân đi ở cùng vợ lâu hơn một chút, thế là đột nhiên muốn nghỉ việc.
Ông ta lại quan sát sắc mặt Ninh Tân, càng nhìn càng thấy anh có vẻ khác lạ. Lão Vương nuốt những lời khuyên bảo đã chuẩn bị sẵn suốt dọc đường, nói: “Cậu nói cũng đúng, con trai tôi cũng không muốn tôi tiếp tục làm nghề lái xe nữa, nói tôi già rồi nên ở nhà hưởng phúc, trông cháu. Vốn dĩ tôi còn hơi tiếc nuối, nhưng giờ cậu không làm nữa, tôi cũng đi xin nghỉ cho xong. Giao thiệp với người khác tôi cũng không dám dính vào chuyện đó nữa.”
Thấy tâm trạng Ninh Tân không tốt, ông ta không ở lại lâu, “Vậy cậu cứ lo việc đi, cháu nội tôi vẫn đang chơi với người ta trong hẻm, để tôi đi xem sao.”
“Được, đợi lần tới tôi về sẽ tìm anh uống rượu.” Ninh Tân đặt bộ quần áo cũ xuống, đi theo tiễn ông ta ra cửa.
“Cứ thoải mái đi, con cái đều lớn cả rồi, sắp cưới vợ đến nơi rồi. Nói chuyện nhiều với Tô Du vào, ít gây chuyện thôi, tâm trí cứ đặt vào gia đình là tốt nhất. Nếu không con trai mất mặt, việc cưới vợ cũng khó nói.” Đã ra đến cửa rồi, Lão Vương vẫn không đành lòng nhìn người cộng sự cũ gia đình tan vỡ, trên đỉnh đầu xanh chành, bèn quay người đứng ở cửa thấp giọng chỉ bảo, phụ nữ đều yêu con cái, tâm không ở trên người đàn ông nữa thì cậu phải lấy con cái mà giữ cô ấy lại.
“Chuyện này thì liên quan gì đến việc con trai tôi lấy vợ? Tôi không có việc làm nhưng cũng không phải không có tiền, cũng không để con trai con dâu nuôi.” Ninh Tân không hiểu, không muốn nghe người ngoài nói xấu về Tô Du, anh giải thích: “Tô Du bây giờ rất tốt, cô ấy là người làm việc lớn. Tôi không có tấm lòng rộng lớn như cô ấy thì tôi sẽ đi chăm sóc cô ấy, giống như trước đây cô ấy ở nhà chờ đợi một người bôn ba khắp nơi như tôi vậy.”
“Tôi hiểu mà, tôi hiểu mà.” Lão Vương gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu. Đàn ông trong chuyện này đều cứng miệng giữ thể diện, mặt bị tát cho bầm tím cũng sẽ không thừa nhận vợ có ý riêng. Nhưng nhìn vẻ Ninh Tân vẫn còn nói tốt cho Tô Du, ông ta cũng không biết nên nói Ninh Tân là người rộng lượng hay là diễn giỏi nữa.
“Cậu lo liệu tiếp đi, tôi đi đây.” Lão Vương vội vã rời đi, nghĩ thầm Ninh Tân cũng thật xui xẻo, nuôi vợ đi học đại học, vợ tốt nghiệp có công việc tốt rồi lại muốn bỏ chồng đi.
“Hây, vẫn là nên có đứa con, hai người này không có đứa con ràng buộc thì giống như lá trên cây, một cơn mưa gió lớn là đường ai nấy đi ngay.” Ông ta không khỏi thở dài cảm thán.
Sau khi Ninh Tân vào nhà nhớ lại lời Lão Vương, càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, còn cả ánh mắt đồng cảm ấy nữa, cảm thấy ông ta đã hiểu lầm rồi. Anh lắc đầu cười một tiếng, “Thật là quá coi thường Tô Du rồi, nếu cô ấy có ý riêng thì đâu cần đợi đến tận bây giờ.”
Sau đó anh đạp xe đến nhà chị ba, nói với ông cụ đang tựa vào chân tường bóc vỏ ngô: “Bố, mẹ, con đã quyết định đi Tây Bắc, công việc cũng đã nghỉ rồi. Sau này con với Tiểu Du có rảnh sẽ về thăm bố mẹ, nếu bố mẹ có ốm đau hay thiếu thốn gì, cứ bảo Tiểu Nha viết thư báo cho bọn con nhé.”
“Là Tiểu Ngũ à, mẹ không nhận ra luôn.” Dư An Tú lấy khăn tay lau mắt rồi lại nhìn kỹ thêm hai lần, hỏi: “Con vừa nói gì? Mẹ nghe không rõ.”
“Nó nói nó định đi Tây Bắc tìm con út.” Ông cụ Tô nói lớn, bà cụ này sức khỏe tốt, đi lại ít khi dùng gậy, nhưng mắt và tai thì đã sớm không còn thính nữa rồi.
“Thế còn Tiểu Viễn? Cháu ngoại mẹ cũng đi qua đó à? Tết năm nay có về không? Cả nửa năm nay mẹ không gặp được nó rồi, viết thư về mẹ lại không biết chữ.” Bà cụ lẩm bẩm dặn dò tỉ mỉ, không đợi Ninh Tân lên tiếng, bà cụ đã tự mình dặn dò: “Nhất định phải bảo cháu ngoại mẹ là Tết về thăm bà ngoại, mẹ mỗi năm một già đi, chẳng biết còn gặp được nó mấy lần nữa.”
Ông cụ Tô không nói gì, đợi Ninh Tân trả lời xong ông mới hỏi: “Sao lại nghỉ việc thế, cả nhà các con đều chuyển đi hết à.” Ông thở dài, xua tay nói thôi, chẳng có gì để nói, người trẻ có năng lực thì luôn phải đi xa.
“Có rảnh thì thường xuyên về thăm nhà.” Ông dặn dò.
Ninh Tân đều vâng dạ đáp lời. Hai ông bà cụ bây giờ cũng không nuôi dê nữa, năm kia chị ba sợ dê húc ngã hai ông bà nên đã chủ động bán hết. Giờ hai ông bà cụ ở nhà cho gà vịt ăn, bóc vỏ ngô, bẻ bông. Hai ông bà cụ tay chân còn nhanh nhẹn, giúp được không ít việc, cuộc sống cũng tốt, được chăm sóc tử tế.
“Chú bán đi cho xong còn đạp qua đây cho bọn chị làm gì, đồ lớn trong nhà đều là chú và con út sắm sửa cho rồi.” Tô Hà có chút ngại ngùng, không nói đến đồng hồ điện tử trên tay con và chồng chị, ngay cả cốc nước, bình nước, xà phòng, kem đánh răng, bàn chải, khăn mặt đều là em rể mang đến. Quần áo của bố mẹ cơ bản cũng là đứa em gái út mỗi lần về đều mang đến, ngay cả chiếc máy giặt hiếm thấy quanh đây cũng là vợ chồng em út mua.
“Chị được hưởng lợi từ bố mẹ hết rồi.” Chị ấy nói.
“Bố mẹ ở với chị, là chị và anh ba bỏ tâm sức ra lo liệu, đồ mang đến cũng là do em mua được giá rẻ. Đều là anh chị em cả, chẳng có gì thiệt thòi hay hưởng lợi cả, dù sao chúng ta đều muốn bố mẹ sống tốt hơn, cũng đừng nói lời khách sáo.”
Vợ chồng em gái sống tốt, không để tâm đến những thứ này, nhưng chị ấy vẫn phải ghi nhớ trong lòng. Hai ông bà ở với chị ấy là gia đình chị ấy được lợi lớn, ruộng cho chị ấy cày, lương thực thu hoạch được là của chị ấy, bố mẹ còn ở nhà giúp làm việc. Mấy chị em mỗi lần đến đều mang đồ đến, chị ấy cùng chồng cũng chỉ chăm sóc ăn uống cho ông bà, chăm sóc tốt sức khỏe của hai người mà thôi, riêng hai việc đó cũng là việc con cái nên làm.
Ngay cả chị hai mỗi lần đến nhìn thấy chiếc máy giặt trong nhà đều nói đùa rằng năm đó đáng lẽ mình nên đón bố mẹ về nhà ở.
“Ở nhà còn hai chiếc xe đạp, lát nữa em đạp qua để hết ở nhà chị, chị cả chị hai đến thì bảo mỗi người dắt một chiếc về.” Ninh Tân không muốn vì tặng mấy chiếc xe đạp mà tiếp tục lãng phí thời gian, vả lại những năm qua số lần qua lại với chị cả chị hai cũng không nhiều, anh cũng không muốn đến đó rồi lại bị dò hỏi tình hình từng người trong nhà.
“Bọn chị không lấy, chú cứ mang đi mà bán, được bao nhiêu thì giữ lấy mà dùng.” Tô Hà nhất quyết không lấy, cũng không giữ Ninh Tân lại ăn cơm nữa, đẩy cả người lẫn xe ra ngoài.
“Em đã đi hỏi giá qua, ba chiếc gộp lại cũng chỉ bán được một hai trăm. Giá này mua đồ cũ còn chẳng mua nổi hai chiếc, bán không lời lãi gì, xe này của em chỉ là gỉ sét nặng thôi, sơn lại chút vẫn dùng được tốt vài năm nữa.” Ninh Tân dở khóc dở cười giải thích.
Một hai trăm lận đấy, một vụ vừng của chị ấy cũng chẳng bán được nhiều tiền đến thế.
“Bọn chị không lấy, chú cứ mang đi mà bán, được bao nhiêu thì giữ trong tay.” Đúng là có tiền rồi nên coi tiền như rác. Tiền học phí bao nhiêu năm nay của Tiểu Tinh còn chưa đến một hai trăm, cái món hời này chị ấy không thể nhận thêm nữa.