Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Chương 250: Vợ Chồng Đoàn Tụ (2)
Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 250 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba người trong gia đình đi về phía trường học. Tô Du nói với con trai:
“Ba mẹ đang tính mua một căn nhà ở thủ đô. Mấy ngày nay con rảnh không? Đi xem nhà với ba mẹ nhé?”
“Mua nhà ạ? Ba mẹ định chuyển đến thủ đô sống sao?” Tiểu Viễn ngạc nhiên hỏi tiếp: “Mẹ, mẹ định chuyển công tác đến đây à?”
“Mua để chuẩn bị tuổi già, cũng là một khoản đầu tư. Sau này giá nhà tăng thì có thể bán đi.” Tô Du không giấu hai con chuyện tài chính trong nhà. “Với lại trong nhà có nhà cửa đàng hoàng thì sau này cưới vợ cũng dễ dàng hơn. Con và Bình An cũng đến tuổi kết hôn rồi, ba mẹ mua nhà trước để sau này thông gia đến chơi còn có chỗ tiếp đón.”
Tiểu Viễn theo phản xạ ngẩng đầu nhìn ba, rồi vội cúi xuống, vẻ mặt có chút lúng túng.
Ninh Tân và Tô Du nhìn nhau, không hiểu phản ứng đó là thế nào.
“Tiểu Viễn, con có hiểu lầm gì không? Ba không có ý kiến gì về chuyện mua nhà cho con. Dù con không phải con ruột của ba, nhưng chúng ta sống với nhau bao năm, ba coi con như Bình An, nhìn con lớn lên. Lần này mua nhà là nghĩ cho cả hai anh em, ba mẹ đối xử với hai đứa như nhau.” Ninh Tân vội giải thích, sợ vợ hiểu lầm mình thiên vị.
“Không phải đâu ba, ba hiểu lầm rồi. Với con, ba chỉ có một người là ba thôi, không có chuyện cha ruột hay cha dượng gì cả.” Tiểu Viễn hơi ngượng, nhưng vẫn nói thật:
“Chỉ là trước đó ba gửi cho con mấy… cái đó, con để trong ngăn kéo bị bạn cùng phòng thấy. Có người lần đầu thấy nên trêu con. Con sợ bị hiểu lầm nên nói là ba gửi. Họ còn bảo con có ông bố rất ‘cởi mở’, thỉnh thoảng lại nhắc chuyện đó. Nên vừa nghe ba mẹ nói chuyện kết hôn là con lại nhớ đến chuyện này thôi.”
Hai cái còn lại cậu chưa dùng thì bị mấy người bạn có người yêu xin mang đi “dự phòng”.
Nghe được khen là ‘ông bố cởi mở’, Ninh Tân che miệng cười:
“Lúc mua nhà con đi cùng ba mẹ nhé, cùng bàn bạc chọn chỗ tốt.”
Ban đầu Ninh Tân định mua một căn gần trường cho Tiểu Viễn ở, còn định mua thêm máy giặt mang đến. Nhưng Tô Du nhắc Tiểu Viễn chỉ còn một năm là tốt nghiệp nên ông đành bỏ ý định.
“Đi thôi, còn đứng đây làm gì?” Ông kéo Tô Du hỏi.
“Em đổi ý rồi, muốn mua một căn ở đây.”
Nhà gần trường đại học sau này chắc chắn sẽ tăng giá. Nghĩ vậy, Tô Du quyết định mua một căn nhà cũ nát gần như sắp sập với giá hai nghìn đồng, dự định để đó làm khoản đầu tư.
Tiểu Viễn nhìn mẹ bỏ tiền mua căn nhà tồi tàn ấy, không nhịn được bèn hỏi:
“Mẹ, mẹ nhiều tiền quá không tiêu hết sao? Hay để con giữ giúp?”
“Con không hiểu đâu. Hai mươi năm nữa, dù có gấp mười lần số tiền này cũng chưa chắc mua được.” Tô Du cất giấy chứng nhận nhà đất mang tên mình, rồi tiếp tục đi xem một căn tứ hợp viện nhỏ.
“Ba quản mẹ đi, mẹ tiêu tiền quá tay rồi.” Tiểu Viễn thì thầm.
Ninh Tân luôn tin vào quyết định của Tô Du. Nhưng thấy con trai lo lắng, ông bèn hỏi:
“Con không học kinh tế à? Hay con nghĩ mẹ con phán đoán sai?”
“Con không học kinh tế, nhưng sinh viên kinh tế cũng không ai đổ tiền vào căn nhà nát như vậy.”
Ninh Tân suy nghĩ rồi nói:
“Mẹ con là nhân viên nhà nước, có khi lại có thông tin nội bộ.”
Dù vậy, giọng ông không còn chắc chắn như trước.
“Có thông tin gì được chứ, mẹ làm ở Bộ Lâm nghiệp chứ đâu phải Ủy ban Kế hoạch Nhà nước.” Tiểu Viễn bất lực.
“Ai đang thì thầm gì đó? Đi nhanh lên, xe sắp tới rồi!” Tô Du gọi.
“Đến đây!” Ninh Tân vội đuổi theo.
Sau đó, họ còn mua thêm một tứ hợp viện nhỏ và hai căn hộ có thể dọn vào ở ngay. Hai căn hộ đứng tên Ninh Tân, còn tứ hợp viện và căn nhà gần trường đứng tên Tô Du.
Tiểu Viễn ở lại hai ngày, nhìn ba mẹ liên tục mua nhà mà không có phần mình, cuối cùng đành hỏi:
“Ba mẹ, nhà mình rốt cuộc có bao nhiêu tiền vậy?”
“Trẻ con hỏi nhiều làm gì.” Ninh Tân đẩy mặt con ra. Thực ra mấy năm nay ông buôn bán kiếm được hơn vạn, cộng với tiền tiết kiệm sẵn có của gia đình. Thời đó nhà còn rẻ, nên Tô Du mới mua liền bốn căn.
Sau khi ăn vịt quay và đưa Tiểu Viễn về trường, Ninh Tân cùng Tô Du đi bộ về nhà khách. Nghĩ đến việc Tô Du sắp quay lại Tây Bắc, ông bèn nói:
“Anh muốn nghỉ việc, đến Tây Bắc với em.”
“Sao đột nhiên vậy? Anh bị bắt nạt ở xưởng à?” Tô Du lo lắng.
“Vì Bình An. Nó muốn vào quân đội, anh sợ lý lịch của mình sẽ ảnh hưởng đến nó.”
Ông cười: “Anh buôn bán cũng kiếm đủ rồi. Nhà mình ba mẹ con đều làm việc nhà nước, vậy anh về làm hậu cần, coi như nghỉ ngơi.”
Tô Du gật đầu:
“Được thôi. Anh mệt thì nghỉ. Sau này muốn làm gì cũng được, nhà mình không thiếu tiền.”
“Đợi chuyện của Bình An xong rồi tính tiếp.”
Tô Du quay về Tây Bắc, còn Ninh Tân về làm thủ tục nghỉ việc, dự định sau đó sẽ đến Tây Bắc tìm vợ, chăm sóc cô, còn chuyện sau này sẽ tính sau.