Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Chương 259: Chuyện Khiến Lòng Người Nghẹn Ngào (1)
Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 259 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Còn nhận ra con không?” Tô Du chen vào hỏi.
“Không nhận ra, cô là ai?” Ông cụ Tô bất mãn quay mặt đi, “Đến tiếng bố cũng chẳng gọi, tôi biết cô là ai chứ?”
Tô Du “ồ” một tiếng thật dài, “Hóa ra là gọi bố thì bố mới nhận ra, dù sao cũng là con gái của bố mà?”
“Dám gọi thì tôi dám đáp, còn cái loại không gọi thì tôi cũng chẳng dám nhận, ai mà biết được con gái nhà nào về thăm nhà mẹ chứ.”
Tô Du mỉm cười, chiều ý ông mà gọi một tiếng. Nhìn vẻ mặt đắc ý của ông cụ, chị thầm nghĩ trong lòng: Người già rồi, cứ như trẻ con thích được hơn người khác vậy.
Đợi hai bố con trêu chọc nhau xong, Ninh Tân cùng Bình An mới tiến đến chào hỏi. Cả hai đều hiểu, ông cụ nhớ nhất là con gái ruột và đứa cháu ngoại mang họ Tô, giống họ của ông.
Trên đường đi về, chưa đến cổng nhà, Tiểu Nha đã hớn hở chạy ra, mắt sáng rỡ reo lên: “Dượng út về rồi ạ? Mẹ ơi, dì út với hai anh đến rồi.”
“Con bé này, dượng cháu về thì dì út cũng đến mà, sao lại phân biệt khách với chủ rõ ràng thế?” Tô Du giả vờ ghen tị nhìn Tiểu Nha, nói: “Dì út mua cho cháu áo bông đẹp lắm, cho cháu một cơ hội nói lại đấy.”
Tiểu Nha mím môi cười tủm tỉm, nhất quyết không nói thêm gì. Điều này khiến Ninh Tân thích thú, như muốn trêu chọc mà vung vẩy chiếc túi xách trên tay: “Quần áo ở chỗ dượng út này, nếu cháu không đổi ý thì vẫn là của cháu, đừng sợ dì út dọa.”
Tô Hà đang buộc tạp dề đi ra, nói: “Cả nhà đứng ngoài cổng làm gì? Vào đi chứ.” Chị ấy nói với Tô Du: “Em còn chưa về nữa mà cháu gái đã coi dượng thân hơn dì rồi, sau này phải thường xuyên về hơn đấy.” Rõ ràng chị ấy cũng nghe thấy cuộc nói chuyện vừa rồi.
“Vợ chồng là một thể, có Ninh Tân thay em phụng dưỡng bố mẹ, anh ấy đến cũng như em đến vậy.” Tô Du bước vào sân, hỏi: “Mẹ đâu ạ?”
“Ra ngoài trò chuyện với mọi người rồi, chắc không biết các em đến, để Tiểu Nha đi gọi.” Chị ấy chỉ vào Tiểu Nha nói: “Đi gọi cả anh con về để tiếp chuyện hai anh họ nữa.”
“Tiểu Tinh hiện giờ làm việc ở đâu?” Tô Du cùng chị gái đi vào bếp, xắn tay áo định giúp chị ấy nhặt rau.
“Làm giáo viên Toán trung học ở huyện. Một mình chị lo được, không cần em nhúng tay vào đâu. Đang mặc sạch sẽ thế này đừng để dính mùi dầu mỡ, ra ngoài nói chuyện với bố đi, hoặc đi dạo loanh quanh cũng được.”
Chị ấy vừa dứt lời, trong sân đã vang lên tiếng đàn ông. Tô Du ra chào hỏi: “Anh ba, anh đang đi chơi ngoài đó hả?”
“Đúng thế, mùa đông rảnh rỗi không có việc gì làm. Dì út này, các em sang mà chẳng báo trước một tiếng, anh không kịp chuẩn bị món gì ngon cả.”
Ninh Tân nói anh mới về đến nhà hôm qua, hôm nay đã vội sang ngay: “Đều là người nhà cả, cần gì khách sáo thế. Đồ Tết nhà mình chắc sắm đủ cả rồi, với tay nghề của chị ba thì nấu món gì cũng ngon thôi.”
Tô Du nhìn anh chằm chằm, người đàn ông này thật khéo nịnh người khác.
Tô Hà được anh khen ngợi thì cười hớn hở: “Năm nay mùa màng tốt, nhà có mua thịt bò. Hôm nay chị nấu lẩu bò cho cả nhà ăn. Chị nhớ Tiểu Ngũ thích ăn lòng bò kho. Này anh, thôn phía sau hôm nay đang mổ bò bán thịt đấy, anh sang xem thế nào, mua lòng bò về nhé.”
“Vâng.” Anh ấy vốn định gọi Tiểu Viễn và Bình An đi cùng cho vui, nhưng nhìn quần áo giày dép trên người hai cậu chắc chắn giá không rẻ nên thôi. Chỗ mổ bò máu me đầm đìa, lỡ bắn lên người bọn trẻ thì lấm lem tanh bẩn mất.
Sau khi Tiểu Tinh trở về, Tiểu Viễn và Bình An cũng có bạn, cùng với Tiểu Nha lẽo đẽo theo sau, bốn đứa trẻ ra ngoài đi dạo. Tô Du ở nhà tiếp chuyện bố mẹ, Ninh Tân đi sửa máy giặt. Bố vợ anh bảo từ mùa đông đến giờ, cứ mỗi lần giặt là máy lại kêu lọc cọc không ngừng, nghe rất đáng sợ.
Buổi trưa cả nhà ăn cơm rất vui vẻ. Tô Du thấy Ninh Tân ăn ngon miệng thật, lòng bò kho vừa ngon vừa giòn, không có mùi hôi của thịt dê, cũng không ngấy và nặng mùi như lòng lợn. Chị thầm nghĩ lúc về cũng phải mua để tự làm, công việc phải nỗ lực mà chất lượng cuộc sống cũng không được đi xuống.
“Út, từ giờ đến Tết các con còn việc gì khác phải làm không?” Ông cụ Tô hỏi.
“Không ạ, về chủ yếu là để thăm bố mẹ thôi.”
“Vậy chọn một ngày con đi với bố về dưới quê, cả nhà con với vợ chồng anh ba con đều đi. Mời trưởng thôn với bí thư chi bộ cùng bí thư đại đội ăn bữa cơm, để bố định đoạt dứt điểm chuyện ruộng đất nhà cửa cho xong xuôi.” Ông cụ Tô nói câu này không quên quan sát phản ứng của con rể thứ ba, nhưng dù con rể có phản ứng thế nào cũng không thể ngăn cản được quyết định của ông. “Cũng được mười năm rồi nhỉ, trước đây bố đã nói rõ rồi, ruộng đất nhà cửa đứng tên vợ chồng bố, sau khi hai ông bà này mất đi đều do con út xử lý. Nhưng lúc nói chuyện đó chỉ có Khánh Quốc với ông cậu họ ở đó, hai năm trước ông cậu cũng mất rồi. Tranh thủ lúc bố chưa lú lẫn thì định đoạt chuyện này đi, tránh để lúc bố không mở miệng được nữa, trong đại đội lại có người không công nhận.”
Không khí bỗng chốc im lặng, chỉ còn nghe tiếng Tiểu Nha cắn hạt dưa.
“Nên định đoạt lại cho rõ ràng, tránh để người trong đại đội nhòm ngó.” Tô Hà phá vỡ bầu không khí im lặng, kéo tay chồng mình một cái. Đất đã cho bọn họ canh tác miễn phí sáu năm nay rồi, nhưng không thể coi đó là của riêng bọn họ được.
“Đúng vậy, nên xác nhận rõ ràng.” Người đàn ông bị kéo tay mới sực tỉnh, giọng trầm đục cất tiếng.
“Hộ khẩu của con không ở trong thôn, không phải người nông thôn, đất đai và nhà cửa không chuyển sang tên con được đâu nhỉ?” Tô Du có chút đau đầu hỏi.
“Cái việc bé tẹo này, chỉ cần lo liệu cho người trong đại đội im miệng là được, cũng chẳng có ai truy cứu đâu. Đất đó dù sao cũng là nhà nước chia cho bố, bố đâu có không có con nối dõi, có con cái đàng hoàng, ai mà dám cướp đi chứ? Chẳng ai dám cướp cả.” Nếu không phải Vinh Binh không ra gì, theo quy tắc ngầm ở nông thôn, sau khi ông chết, nhà cửa ruộng đất đều thuộc về Vinh Binh. Nhưng ông không cho con trai thì phải cho con gái. Ruộng đất nhà cửa con gái út cũng chẳng mang đi đâu được. Trong thôn dù có người xì xào thì trên đại đội không quản, mấy lời phàn nàn lộn xộn cũng chỉ như gợn sóng nhỏ thôi.
“Chuyện này con cứ nghe bố, con không hiểu chuyện ở nông thôn đâu, hôm đó các con chỉ cần có mặt là được.” Ông cụ Tô dứt khoát kết thúc câu chuyện.
Mọi chuyện đều được quyết định như vậy. Hai ngày sau, hai gia đình trở về đại đội Tân Hà. Tô Du sắp xếp cho Tiểu Viễn và Bình An đi mua một bữa cỗ ở quán ăn lúc 11 giờ rồi mang đến, cũng không cần phải dọn dẹp nấu nướng trong căn nhà nhỏ cũ kỹ nữa.
Mọi chuyện diễn ra thuận lợi đúng như lời ông cụ Tô nói. Có lẽ vì có Vinh Binh ở đó, nên dù ruộng đất nhà cửa không cho Tô Du thì cũng chẳng đến lượt người nào khác trong đại đội. Vì thế, họ thuận theo tình thế mà viết giấy cam đoan đóng dấu, ruộng đất nhà cửa đều sang tên Tô Du.