47. Chương 47: Gây Rối Tận Nhà (1)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Chương 47: Gây Rối Tận Nhà (1)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Năm ngày sau khi Tô Xương Quốc xuất viện, đại tỷ, nhị tỷ và tam tỷ của Tô Du đã tới, theo cùng là chồng con, khiến căn tiểu viện của nhà họ Ninh chật ních người.
Đây là lần đầu tiên sau khi Tô Du xuyên tới gặp được nhị tỷ và tam tỷ, rõ ràng, cuộc sống của tam tỷ vất vả hơn, gương mặt lộ rõ vẻ phiền muộn, vừa thấy bố mình như vậy là tỷ ấy đã nhào tới khóc nức nở.
“Thôi nào thôi nào, bố lại chưa chết.” Ông Tô không chịu nổi cảnh con bé ba khóc lóc, lại hỏi: “Mấy đứa hẹn nhau đến à?”
Nói đến đây, Tô Mẫn tức giận, liếc xéo em gái: “Bố gặp chuyện lớn như vậy mà em cũng không báo một tiếng, nếu không phải hôm qua tỷ nghe người ta nói bố bị ngã nhập viện, tỷ cùng con bé hai bé ba vẫn còn chưa biết đâu.”
“Không phải lỗi của Tiểu Du, mấy hôm nay nó bận tối mắt tối mũi, chồng nó lại không có ở nhà, lấy đâu ra thời gian mà báo cho mấy đứa.” Ông Tô ngăn lời trách móc của con gái lớn. “Có mắng thì mắng thằng em của con ấy, cái thằng trời đánh đó lại chỉ biết ăn chơi rảnh rỗi.”
“Đúng là đáng mắng, đầu óc nó bị úng nước rồi, càng sống càng hồ đồ.” Tô Mẫn nói vậy, nhưng cũng chẳng còn lời gì để nói với em trai nữa, tỷ ấy là đại tỷ trong nhà, so với ba cô em gái khác, tỷ ấy ở nhà mẹ đẻ coi như còn có tiếng nói, kể từ khi Vinh Binh kết hôn, đã bị tỷ ấy mắng không dưới năm lần cũng có ba lượt, nhưng vô dụng, mắng một trăm câu cũng không bằng một lời đường mật của vợ của anh ta.
Nhị tỷ Tô Đào thấy trong chậu còn có quần áo chưa giặt, tỷ ấy lấy một viên gạch lót dưới mông ngồi xổm xuống bắt đầu giặt đồ, hỏi Tô Du lấy nước ở đâu, bảo chồng mình đi gánh đầy chum nước.
Ba người con rể đều có mặt, lúc ăn cơm, ông Tô Xương Quốc nói với họ: “Đúng lúc mấy đứa đều tới, buổi chiều đưa bố về, tình trạng của bố giờ đã ổn định, không cần phải chạy tới bệnh viện nữa, có thể về rồi.” Ông nói trước để Tô Du không thể lấy cớ bệnh tình mà giữ ông ở lại.
Tô Mẫn nhìn chồng, thấy anh ấy không khó chịu, cười nói: “Bố, bố ở nhà em gái con năm ngày rồi, cũng nên sang nhà con ở năm ngày chứ, tiếng tốt không thể để một mình em gái con hưởng hết được, con cũng sắp cưới con dâu rồi, giờ là lúc cần tiếng tốt nhất.”
“Bố không đi, bố không cần mấy đứa hầu hạ, chỉ cần mấy đứa đưa bố về là được.” Tô Xương Quốc từ chối thẳng thừng, có con trai chứ đâu phải không có, đi làm phiền nhà con gái để con trai rảnh rỗi, người ngoài sẽ chê cười cho, ông cũng không phải loại người bòn rút của con gái để nuôi con trai.
Nhị tỷ Tô Đào và tam tỷ Tô Hà không nói gì, cả hai đều còn có bố mẹ chồng, chưa thể tự quyết mọi chuyện trong nhà, nếu đón bố về, ông còn phải chịu đựng sự giận dỗi và nhìn sắc mặt nhà chồng, hơn nữa cuộc sống còn khó khăn, làm sao dưỡng bệnh cho tốt được.
“Hay là bố cứ ở nhà con đi, nhà con có điện, ban đêm đi vệ sinh tiện hơn, mẹ ở đây còn giúp con muối dưa, giúp con được việc lớn đó.” Tô Du khuyên ông cụ cố chấp, cô cũng không yên tâm để hai ông bà về ở, nếu anh trai không giúp đỡ, việc trở mình, giặt giũ, nấu nướng cho bố sẽ đổ hết lên vai bà cụ, người đã sáu bảy mươi tuổi rồi sao mà chịu nổi.
“Bố nói về là về.” Tô Xương Quốc không đi lại được, nói lại không ai nghe, ông bực bội vì bị trì hoãn, lớn giọng nói: “Bố biết mấy đứa đều hiếu thảo, nhưng ở quê mình không có chuyện có con trai mà lại để con gái nuôi bố mẹ, nếu bố thực sự muốn hưởng thụ mà luân phiên ở nhà mấy đứa, thì bố bị cười chê đã đành, Vinh Binh cũng bị người ta chỉ trích sau lưng, bố không thể mặc kệ nó với mấy đứa cháu trai cháu gái của bố được.”
Ông vỗ vỗ chân: “Bố phải dưỡng bệnh mấy tháng trời, đằng nào cũng phải về thôi, mấy đứa có rảnh thì về nhà thăm bố là được.”
Dư An Tú vừa nghe nói con trai mình sẽ bị người ta bàn tán sau lưng, lập tức nói: “Ông già đã muốn về thì mấy đứa cứ đưa ông ấy về đi, ở nhà Tiểu Du mãi cũng không được.”
Bốn tỷ muội Tô Du nhìn nhau, bất đắc dĩ cười cười, cũng không khuyên nữa, lúc rửa bát, Tô Đào nói: “Anh trai chúng ta đã thành ra cái bộ dạng này rồi, mà mẹ già vẫn coi anh ta như báu vật mà bảo vệ.”
“Em nói đúng, được mẹ bảo vệ từ nhỏ đến lớn, Vinh Binh lại không đắc tội gì với mẹ.” Tô Mẫn cũng trêu mẹ già bảo vệ con, từ trước đến nay chỉ có bố già mắng chửi Vinh Binh, hai bố con luôn bất hòa cả ra mặt lẫn trong lòng, Vinh Binh có làm chuyện hồ đồ cũng không làm trước mặt mẹ, lại chỉ có một đứa con trai, mẹ bảo vệ từ nhỏ tới già thành thói quen.
“Ôi chao, hôm nay thật náo nhiệt nhỉ.” Triệu Quế Hương vội vàng bước vào, nhìn thấy cảnh ông Tô ngồi trên ghế trông thảm thương, giả vờ tỏ vẻ quan tâm: “Ôi chao, ông thông gia, sao ông lại ngã đến nông nỗi này? Bác sĩ nói sao? Có khỏi được không?”
Nói rồi, bà ta liếc nhìn những người trong sân, tiếp tục: “Theo tôi thấy, đáng lẽ ông bà nội thằng Tiểu Ngũ nên xây nhà to hơn mới phải, ông xem hai căn phòng bé tí này, khách khứa đông một chút là vướng víu, lại không thể giữ khách ở lại, muốn qua đêm thì phải trải chiếu nằm đất, thật cực khổ quá.”
Tô Du không ưa cái thái độ kịch cỡm của bà ta, nhưng thấy bố mẹ bị mỉa mai đến mức không dám cất lời, các tỷ và anh rể của cô cũng thấy bối rối, cô lập tức cảm thấy mất mặt.
“Mẹ à, có phải mẹ đang ghen tị vì con chăm sóc bố con không? Mẹ yên tâm, sau này nếu mẹ mà ngã què hay nằm liệt giường, chỉ cần con trai mẹ đồng ý đón mẹ về chăm sóc, con tuyệt đối không ngăn cản, mẹ không có giường ngủ, con thà về nhà mẹ đẻ ở chứ nhất quyết không để mẹ phải ngủ đất.” Tô Du nói thẳng ra, không vòng vo với bà ta: “Mẹ, mẹ đến nhà con có việc gì không?”
Triệu Quế Hương tức đến mức mắt trợn tròn, cô vậy mà dám nguyền rủa bà ta bị ngã què, nằm liệt giường ư? Bà ta quay sang trách móc mẹ Tô Du: “Bà thông gia à, bà tận tai nghe thấy đó, con gái bà nguyền rủa tôi bị liệt giường, đây là con gái mà nhà bà dạy dỗ ra đấy ư? Bố nó còn là trưởng thôn đấy, con gái trưởng thôn mà lại là cái dạng này sao?”
“Mẹ, con là học theo mẹ đấy ạ, gả gà theo gà, gả chó theo chó, con gả vào nhà họ Ninh, những gì con nói và làm đều học từ mẹ chồng, con không còn nghe lời mẹ đẻ nữa đâu. Có bà mẹ chồng thích cười chê người khác thì mới có cô con dâu không biết nói năng, con có lỡ lời gì thì xin mẹ rộng lòng tha thứ, con vẫn đang học, đợi con học được cách tát người khác thì con mới thành thạo được.”
Tô Mẫn kéo áo em gái, rồi nói với mẹ Ninh Tân: “Thím, hôm nay bọn con đến đón bố mẹ con về, thím yên tâm, bọn con không ở lại qua đêm đâu. Thím nói đúng, căn nhà này hơi nhỏ thật, nhưng cũng không đến nỗi, chưa làm bọn con vấp ngã, chẳng qua nhà nhỏ thì có thể đập đi xây lại, chứ lòng người mà đã xấu xa thì chỉ có nước đầu thai lại mới thay đổi được thôi.”
Tỷ ấy định giảng hòa, sao nói tới nói lui lại thành ra ý khác rồi? Tô Mẫn giải thích: “Ý con là, nhà cửa chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là người sống trong đó, người dễ tính thì nhìn nhà cửa cũng thấy thoải mái, người xấu tính thì ở nhà to cũng thấy bực bội.”
Nói xong vẫn thấy không ổn, cười cười tiếp lời: “Mẹ chồng con mất sớm quá, bà ấy là người biết ăn nói, con còn chưa học được năm phần bản lĩnh của bà ấy nữa.”
Tô Đào và Tô Hà cố nhịn cười, Tô Đào hỏi: “Bố, vậy bây giờ bọn con đi nhé? Đồ đạc cũng thu dọn xong rồi.”
“Đi.” Ông Tô Xương Quốc nằm sấp lên lưng con rể cả, cũng không nói chuyện với Triệu Quế Hương, khi đi ra khỏi cổng lớn, ông thấy trong hẻm có người thò đầu ra hóng chuyện, ông nói lớn: “Tiểu Du, dưới gối mẹ con có giấu ba mươi đồng tiền, là tiền bố nằm viện, nếu thiếu thì coi như là lòng hiếu thảo của con với bố, nếu thừa thì con cứ yên tâm giữ lấy, mấy ngày nay làm phiền con rồi.”
Mắt Tô Du hơi cay, ông cụ này sĩ diện nhất, miệng lúc nào cũng nói có con trai mà ở nhà con gái sẽ bị người ta cười chê, nhưng có con trai mà không trông cậy được, ở đây năm ngày có ăn có uống lại còn bị đuổi ra khỏi cửa, lúc đến thì ba con gà mái, giờ đến cọng lông cũng không thấy, nhưng hai đứa cháu thì ăn bụng căng tròn.