Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Chương 48: Đến Tận Nhà Gây Sự (2)
Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người nhà mẹ đẻ đều đã về hết, Tô Du nhìn Triệu Quế Hương: “Cái thói nghèo hèn, hợm hĩnh thật khiến người ta ghê tởm. Bà nói tôi không được dạy dỗ, vậy bà ăn lương nhà nước thì được dạy dỗ à? Già đầu rồi còn cậy già cậy thế đến đuổi khách, ngay cả người ăn mày ở quê chúng tôi cũng không khắc nghiệt như bà, thật là làm mất hết thể diện con trai bà. Tổ tông nhà họ Ninh chắc không tu đức nên mới rước cái người hồ đồ như bà vào nhà.”
“Mày, mày…” Triệu Quế Hương tức đến run rẩy: “Tao thật là tạo nghiệp nên Tiểu Ngũ mới lấy mày về nhà. Mày ăn của con trai tao, mặc của con trai tao, nó ở ngoài liều mạng kiếm tiền, mày lại kéo cả nhà mày về nuôi, còn dám mắng mẹ chồng? Nhà nào có con dâu như mày hả? Mày cứ chờ đấy, đợi con trai tao về, tao sẽ bảo nó ly hôn với mày, mày dắt con trai mày về quê mà đi ăn xin đi.”
“Bà bảo anh ấy ly hôn là anh ấy chịu ngay à? Tỉnh lại đi, giờ là thời đại mới rồi, không vừa ý con dâu là đòi bỏ chồng con à? Bà cẩn thận tôi đi tố cáo bà lên Ủy ban Cách mạng đấy, tố cáo bà có tư tưởng phong kiến, can thiệp vào tự do hôn nhân của tôi.” Cô muốn ly hôn là quyền tự do của cô, người ngoài muốn xen vào à? Nằm mơ còn nhanh hơn!
“Mày thật độc ác, sao lại có người độc ác như mày chứ.” Triệu Quế Hương nghe Tô Du nói sẽ tố cáo lên Ủy ban Cách mạng thì không dám nhắc đến chuyện ly hôn nữa. Theo bà ta, cuộc sống tốt đẹp hiện tại của Tô Du đều là nhờ con trai bà ta, ly hôn với cô chẳng khác nào cắt đứt đường sống của cô. Triệu Quế Hương sợ thỏ giận lên cũng cắn người, sợ Tô Du thực sự nổi điên lôi bà ta xuống nước, chẳng phải là đánh chuột làm vỡ bình quý sao.
“Mày đối xử với người già như vậy sẽ gặp báo ứng thôi, mày cứ chờ đấy.” Để lại câu đó, bà ta tức giận bỏ đi, tự nhủ lần này, bà ta lại thua rồi.
Tiểu Viễn và Bình An vẫn còn ở nhà, hai đứa vẫn ôm khẩu súng giấy mà mấy anh họ gập cho, một đứa mặt lộ vẻ giận dữ, một đứa thì ngơ ngác không biết làm gì. Tô Du vỗ vỗ hai đứa bé:
“Chuyện người lớn trẻ con đừng xen vào. Bình An muốn sang nhà bà nội thì cứ đi, không cần lén lút trốn tránh. Mẹ với bà nội con cãi nhau là chuyện của hai người lớn, tụi con không cần phải chọn phe.”
“Tiểu Viễn cũng vậy, trên đường gặp bà nội Bình An thì phải chào hỏi. Bà ấy là mẹ của bố con, con gọi bà ấy là bà nội cũng không mất miếng thịt nào đâu.”
Tiểu Viễn không chịu, cậu nhóc luôn tin chắc rằng nhóc và mẹ là một đội, những người mắng chửi mẹ đều là kẻ thù của nhóc.
“Làm người phải linh hoạt một chút. Con cứ chờ xem, lần sau mẹ gặp bà nội Bình An vẫn gọi là mẹ như thường. Con không gọi thì người ngoài sẽ nói con không được dạy dỗ, y như bà nội Bình An nói mẹ vậy. Con gọi mà bà ấy không đáp thì người ta sẽ nói bà ấy, con không gọi thì không chỉ bà ấy nói mà người ngoài cũng nói con. Mình phải chọn con đường có lợi cho mình mà đi. Chỉ là một tiếng gọi thôi, con không để bụng, thì tiếng bà nội cũng chẳng khác gì anh mít anh xoài cả.” Tô Du phân tích kỹ lưỡng cho Tiểu Viễn.
Những đứa trẻ trong gia đình như thế này cần phải được dạy dỗ cẩn thận từ nhỏ, nếu không sẽ lâm vào ngõ cụt, tính cách trở nên lệch lạc. Rõ ràng là người không liên quan, coi bà ta là kẻ thù tuổi thơ thì đã quá đề cao bà ta rồi.
Hứa Viễn thấy mẹ cười thoải mái, không còn vẻ tức giận nghẹn lòng hay lén lút khóc như trước nữa, cậu nhóc cũng nhếch miệng cười, gật đầu đồng ý.
Mắng thì cũng mắng rồi, sau khi ăn tối, Tô Du còn tự mình đến nhà cũ nhà họ Ninh để nói rõ sự tình, tránh để bà nội Bình An bóp méo sự thật.
“Bố, anh cả anh hai, mọi chuyện là như thế này. Con không cho rằng mình có lỗi gì cả. Bố đẻ của con nuôi con hai mươi năm, bố con bị gãy chân mới xuất viện, con đón ông ấy về ở vài ngày thì có gì là quá đáng? Hơn nữa, bố con còn đưa tiền, mang gà mái tới, con đâu có lấy tiền nhà chồng để chu cấp cho nhà mẹ đẻ. Hôm nay mẹ còn tới mỉa mai một trận, con còn thấy mất mặt thay cho Ninh Tân nữa. Ba người anh rể con đều ở đấy, sau này gặp nhau trên bàn ăn còn dám cứng họng mà nói chuyện nữa không.” Tô Du liếc thấy vẻ mặt tái mét của ba người đàn ông nhà họ Ninh, lại bổ sung: “Cả cái xóm này đều biết mẹ đến đuổi khách, đều là hàng xóm cũ, lại đều quen biết người trong nhà, nhà mình e là lại nổi tiếng rồi.”
Ninh Mãn Thương thở dài, đây là chọc vào tổ ong vò vẽ rồi sao? Lần trước ông ta phải đến tận nhà xin lỗi thay vợ, lần này lại đâm đầu vào đúng người đó. Ông ta không còn mặt mũi nào mà gặp Tô Xương Quốc nữa. Ông ta khoát tay, trầm giọng nói: “Đợi thằng Tiểu Ngũ về bảo nó đi xin lỗi thay mẹ nó đi, chuyện này là bà ấy làm không phải.”
“Nhưng bố nghe mẹ nói con còn mắng bà ấy khắc nghiệt, mặt dày? Còn đòi đi tố cáo bà ấy lên Ủy ban Cách mạng?” Ông ta lại hỏi.
Tô Du nhướng mày, thật biết cách làm lu mờ trọng điểm, thảo nào mẹ chồng cô mới có thể gây chuyện mà không biết rút kinh nghiệm, đây là có người dung túng à.
“Bà ấy đòi Ninh Tân về là phải ly hôn với con, bảo con dắt con trai con về quê đi ăn xin. Hôn nhân ở nước mình tự do lâu rồi, bà ấy cứ mở miệng ra là đòi đuổi con đi, sao con không tố cáo bà ấy được? Cái tư tưởng phong kiến này không thể chấp nhận được, sẽ rước họa vào thân đấy.” Tô Du không phủ nhận, nói thẳng nếu có ai dùng hôn nhân để uy hiếp cô, cô sẽ tìm chính quyền để phân xử.
“Người một nhà, hòa khí sinh tài.” Ninh Mãn Thương mặt tối sầm nói lời hòa khí: “Trời tối rồi, hai đứa bé còn ở trong nhà, con mau về đi.”
Sau khi tiễn cô con dâu đanh đá đi, Ninh Mãn Thương trừng mắt cảnh cáo vợ: “Sau này bà ít đi gây chuyện với vợ thằng Tiểu Ngũ thôi. Con bé đó như ăn gan hùm vậy, làm việc không kiêng nể gì, bà lại không đấu lại nó, chỉ làm tôi mất mặt thêm thôi.”