56. Chương 56: Hồi Kết Cũng Là Khởi Đầu (2)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Chương 56: Hồi Kết Cũng Là Khởi Đầu (2)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi tắm nước nóng xong, Tô Du cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Cô ra ngoài múc nước gội đầu. Ninh Tân vào phòng đổ nước trong chậu tắm, rồi khoanh tay đứng cạnh Tô Du, bắt đầu cằn nhằn: “Em to gan thật đấy, dám nhảy xuống đập sâu như vậy, em không muốn sống nữa à? Định bỏ lại hai đứa trẻ cho anh nuôi sao?”
“Vì em biết bơi nên mới dám nhảy xuống chứ. Hơn nữa, tình huống lúc đó quá gấp gáp, người ta đã bất tỉnh rồi, em nào dám chần chừ chứ. Nếu anh ở đó, anh có xuống cứu người không?” Tô Du hỏi ngược lại.
“Vậy thì khác. Đàn ông bọn anh khỏe hơn nhiều, còn em thì chẳng có mấy sức lực, bơi được vài sải là đã hết hơi. Em thế này là may mắn lắm rồi, chân không bị chuột rút. Nếu bị chuột rút thì em cũng không thể lên bờ được.” Anh nhìn quanh, thấy hai đứa trẻ đang trò chuyện trong phòng, bèn hạ giọng: “Nếu có lần sau, em hãy đi gọi người đến cứu. Cứu người thì quan trọng, nhưng mạng em mới là quan trọng nhất. Em phải nghĩ cho Tiểu Viễn nhiều hơn chứ, thằng bé chỉ có mỗi em thôi.”
“Không phải còn có anh sao? Gọi anh là bố nửa năm nay rồi đấy, em tin anh sẽ đối xử tốt với thằng bé.”
“Em đừng có mơ tưởng! Nếu em có mệnh hệ gì, anh sẽ gửi thằng bé về cho ông bà nội nó nuôi.” Ninh Tân đe dọa cô. Thấy cô đang vắt nước trên tóc, anh tiện tay ném cái khăn mặt của cô lên đầu cô.
Đúng là kén chọn vớ vẩn, đến khăn lau tóc cũng phải dùng riêng một cái.
Tô Du không cãi lại anh, lau tóc rồi ngồi xuống ghế ngoài sân, hỏi anh: “Em cứu người, anh không vui sao? Không tự hào sao?” Chẳng lẽ chỉ có mình cô vui thôi ư?
Sao lại không vui được chứ? Trên đường đi xin nghỉ phép cho cô, gặp ai cũng hỏi thăm chuyện cô cứu người. Trong trấn chỉ có bấy nhiêu người, tin tức lan truyền rất nhanh. Không ít người đều nói Tô Du tâm tính lương thiện, là người tốt, còn khen anh có mắt nhìn người, không cần lo mẹ kế sẽ bắt nạt Bình An nữa. Anh cũng có lòng hư vinh, vợ mình được khen, anh cũng được thơm lây, trong lòng cũng vui. Nếu anh có mặt ở đó, anh cũng sẽ nhảy xuống cứu người, nhưng anh không dám khen Tô Du, cô đang quá phấn khích, cái đuôi sắp vểnh lên trời rồi. Nếu khen nữa, anh sợ lần sau cô lại dám bất chấp nguy hiểm của bản thân để đi cứu người.
“Vui thì có vui, nhưng cũng không vui. Anh nghe thấy tiếng khóc của Bình An và Tiểu Viễn chạy đến, thấy em ướt sũng nằm trên đất, sợ đến mất hồn mất vía.” Anh không nói nhiều nữa, bèn chuyển đề tài: “Tiểu Viễn bị sợ hãi rồi đúng không? Về nhà suốt dọc đường không nói năng gì, anh kéo tay nó mà thằng nhóc thối này còn không cho.”
“Đúng là bị sợ thật, em đã dỗ dành rồi.” Sắp vào thu, ánh nắng thật đẹp. Cô ngồi dưới ánh mặt trời phơi một lúc, tóc cũng đã khô rồi, cơn buồn ngủ cũng kéo đến. “Em đi ngủ một lát, buồn ngủ quá,” cô nói.
“Không thấy khó chịu chỗ nào chứ?” Anh đưa tay sờ trán cô, thấy khá bình thường, mới yên tâm để cô vào phòng.
Về phần Đỗ Tiểu Quyên, chị ta vừa đi làm được một lát đã nghe thấy những người đến mua hàng nói về chuyện “rơi xuống đập”, “cứu người” gì đó. Chị ta xích lại gần hỏi: “Ai rơi xuống đập? Cứu được chưa? Sống hay chết?”
“Ôi, nhà Đỗ Tiểu Quyên hình như ở hẻm thứ hai.” Một cô nhân viên bán hàng chỉ vào Đỗ Tiểu Quyên hỏi: “Cô ở hẻm thứ hai đúng không?”
“Cô không nhớ lầm đâu, sao thế? Là người trong hẻm tôi à?” Đỗ Tiểu Quyên lập tức hào hứng, vì người trong hẻm chị ta đều quen, liền lớn tiếng hỏi: “Là ai? Nói ra đi tôi kể cho mà nghe, người trong hẻm tôi đều biết hết, ai rơi xuống đập? Cứu lên được chưa?”
“Cứu được rồi, là một cô bé rơi xuống đập, được hàng xóm nhảy xuống cứu. Cô bé kia cũng may mắn thật, lúc đó đúng là giờ mọi người ngủ trưa, nhờ gặp được hàng xóm, không thì phải đợi đến lúc nổi lên mặt nước mới phát hiện.”
“Cô có biết không? Người cứu tên là Tô gì đó, nghe nói còn là mẹ kế.” Người nói chuyện hỏi Đỗ Tiểu Quyên đang tái mét mặt mày.
“Quá quen đi, Tô Du là hàng xóm tôi, Nhị Nha là con gái tôi.” Đỗ Tiểu Quyên không ngờ chuyện buôn dưa lê lại vướng đến chính mình, lại còn dính dáng đến Tô Du nữa, không khỏi thầm bực bội: giặt cái quần áo thôi cũng có thể rơi xuống đập, đồ vô dụng, chỉ biết ăn.
“Vậy cô mau về xem sao, rơi xuống đập không phải chuyện nhỏ, đợi quản lý về chúng tôi sẽ xin nghỉ giúp cô.” Những người khác cũng không ngờ “đứa bé đáng thương” nghe từ miệng người khác lại là con của đồng nghiệp mình, thấy Đỗ Tiểu Quyên như vậy thì chắc là cũng chưa biết chuyện.
Không ngờ lại có chuyện tốt như thế, Đỗ Tiểu Quyên kìm nén ý muốn cười, nói: “Vậy tôi về xem con bé, mấy cô xin nghỉ giúp tôi với quản lý nhé, con bé không sao tôi sẽ quay lại làm.” Chị ta bước chân nhẹ nhàng ra khỏi hợp tác xã cung tiêu.
Sau khi chị ta đi, những người khác nhìn nhau: “Nhà cô ta có mấy đứa con gái? Tôi chỉ biết đứa lớn bị cô ta gửi về quê hầu hạ mẹ chồng bị liệt rồi.”
“Tội nghiệp, con gái phải chịu khổ rồi.” Họ đều không rõ Đỗ Tiểu Quyên còn có một đứa con gái nữa, chưa từng nghe chị ta nhắc đến hay gặp bao giờ.
Đỗ Tiểu Quyên lợi dụng cơ hội trốn việc nhưng không về nhà ngay. Chị ta đi một chuyến đến hợp tác xã nơi chồng chị ta làm việc, kể chuyện Nhị Nha rơi xuống đập cho anh ta nghe.
“Người không sao chứ?” Tôn Lão Thất hỏi.
“Nghe nói là không sao.” Đỗ Tiểu Quyên đáp.
“Ờ, được rồi, tôi đi làm việc đây.” Tôn Lão Thất tỏ ý đã biết, thấy có khách đến, anh ta không nói thêm nữa, bèn tiếp tục đi làm việc.
Đỗ Tiểu Quyên rời khỏi hợp tác xã đi thẳng về nhà, gọi Nhị Nha mở cửa, liếc nhìn cô bé rồi hỏi: “Ở trong phòng ngủ hả?”
“Vâng, con bị rơi xuống đập.” Cô bé nhìn chằm chằm mẹ, cố tìm kiếm sự quan tâm mà mình mong muốn, nhưng không có. Chỉ nghe thấy mẹ mình nhàn nhạt nói một tiếng “đã biết rồi”, rồi vòng qua cô bé đi vào trong phòng.
Đỗ Tiểu Quyên cũng muốn vào phòng nằm nghỉ. Gần đến cửa, chị ta lại quay người lại: “Quần áo đâu? Quần áo mày giặt đâu?” Cây sào phơi quần áo trống không.
Nhị Nha lúc này mới nhớ ra quần áo giặt xong quên chưa lấy về, hình như là đã rơi xuống đập cùng với mình. Cô bé không dám chắc, vội vàng chạy ra ngoài: “Ở bờ đập, con đi lấy về.”
Không có. Cô bé ở bờ đập tìm đi tìm lại, còn hỏi những người khác, nhưng đều không thấy quần áo cô bé giặt. Ngay cả cái sọt đựng quần áo cũng không thấy đâu. Cô bé không biết là đã rơi xuống đập hay bị người ta lấy mất.
Cô bé đi quanh bờ đập mấy vòng, nghĩ rằng nếu tiếp tục kéo dài thời gian thì sẽ bị đánh đau hơn, đành cắn răng quay về nói với mẹ: “Con không tìm thấy, không biết là rơi xuống đập hay sao nữa?”
“Không tìm thấy?” Đỗ Tiểu Quyên túm lấy lỗ tai của cô bé: “Sao mày không làm mất luôn bản thân mình đi! Con gái mười mấy tuổi đầu rồi, giặt cái quần áo thôi mà cũng hết rơi xuống đập rồi mất quần áo. Mày nói xem mày làm được tích sự gì?”
Phiếu vải của hai vợ chồng chị ta một tháng chỉ đủ để mua vải may một cái quần hoặc một cái áo. Đỗ Tiểu Quyên vừa nghĩ đến quần áo của cả bốn người trong nhà đều mất, phiếu vải của cả năm, hai tháng lương của chị ta mất sạch, điều này còn đau hơn cắt thịt chị ta. Chị ta chửi: “Thà là mày chết đuối dưới đập đi cho rồi, việc gì cũng làm không xong, sống cũng chỉ phí cơm.”