Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 12: Hiểu Lầm Tự Sát Và May Mắn Bất Ngờ
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời Duyệt ngây người nhìn vết thương nông đến mức chỉ là một vết xước đỏ ửng trên tay người đàn ông. Cuối cùng, khi không nhịn được nữa, cậu hơi nghiêng đầu, liếm môi dưới khô khốc, hỏi: "Xu hướng tự sát bây giờ là cắt ngón tay à?"
Ngay lúc này, cậu thật sự nghi ngờ không biết mình có còn theo kịp thời đại nữa không, hay con người đã tiến hóa đến mức chỉ cần cắt ngón tay là có thể chảy máu đến chết?
Nhưng mà vết cắt này cũng quá nông rồi, chỉ là rách chút da bên ngoài, thậm chí còn chưa chảy máu.
Chẳng lẽ anh ta muốn chết nhưng lại không nỡ ra tay?
Khóe miệng người đàn ông trên giường khẽ giật giật. Một lúc sau, anh chậm rãi lên tiếng: "Đây là một sự hiểu lầm."
Giọng điệu trầm thấp còn có chút khàn khàn yếu ớt như đang cào vào tai nhưng lại quen thuộc đến lạ, Thời Duyệt không khỏi tưởng tượng, chất giọng này mà đi hát thì chắc chắn sẽ rất tuyệt.
Cậu mím môi: "Dạ, em hiểu rồi."
Muốn tự sát mà lại không nỡ ra tay thì đúng là mất mặt thật, nên anh ấy mới phải viện cớ là hiểu lầm.
Có lẽ là vì vẻ mặt không giấu được suy nghĩ của Thời Duyệt, người đàn ông vốn kiệm lời cũng không khỏi nói thêm một câu: "Trông anh giống người muốn tự sát lắm hả?"
Thời Duyệt nhìn anh từ trên xuống dưới. Người này có dáng người cao ráo, cao hơn cả cậu, khung xương cũng không nhỏ nhưng lại quá gầy, cổ tay lộ ra khỏi ống tay áo chẳng khác nào da bọc xương, có thể thấy anh ta bị suy dinh dưỡng.
Thời Duyệt cũng gầy, nhưng ít nhất vẫn ở mức bình thường, còn anh Phó Du này thì đúng là quá ốm yếu.
Tiếp đến là khuôn mặt, mũi cao, mắt sâu với hai mí rõ ràng, nhưng ánh mắt lại không có thần.
Môi hơi mỏng nhưng trắng bệch, mái tóc đen nhánh hơi dài, tóc mái trên trán cũng lộn xộn, trông lười nhác và xuề xòa.
Đây là một người rất điển trai, nhưng lại mang đến cảm giác yếu ớt như đang bệnh, khí chất cũng có chút ủ rũ, u buồn.
Thời Duyệt chớp mắt, nhìn kiểu gì cũng thấy đây là một người rất dễ nghĩ quẩn mà tìm đến cái chết!
Nhìn vẻ ngây ngô của Thời Duyệt, Phó Du bỗng thấy có chút hứng thú, anh khẽ nở nụ cười nhạt, chậm rãi nói: "Anh thật sự không có tự sát. Trợ lý nói em là bạn của Dương Dương phải không? Vậy em có thể giúp anh báo lại cho nó là đừng qua đây được không...?"
Anh thong thả kể lại chuyện sáng nay. Khi đó, anh đang chuẩn bị cạo râu sau khi rửa mặt thì phát hiện lưỡi dao đã hỏng, thế là bèn đi đổi một cái lưỡi dao khác.
Cậu trợ lý kia vừa bước vào đưa kem đánh răng mới cho anh thì thấy anh đang cầm lưỡi dao trong tay. Thế là cậu ta tưởng anh muốn tự sát rồi cưỡng chế đưa anh vào bệnh viện luôn.
Cậu ta còn tịch thu điện thoại di động và những vật dụng nguy hiểm khác có khả năng dùng làm hung khí, khiến anh không có cơ hội giải thích chuyện này với Phạm Tinh Dương.
Còn vết thương trên ngón trỏ của Phó Du, nông đến mức ngay cả bác sĩ cũng lười bôi thuốc Povidone, là do tiếng gào khi nghĩ anh định tự sát của cậu trợ lý đã khiến anh giật mình, trượt tay và bị thương.
Thời Duyệt mắt chữ A mồm chữ O, nhớ về cậu nhóc đang đứng canh ngoài cửa và dặn dò đủ kiểu khi cậu vừa tới nơi. Hình như đó là một chàng trai hơi mũm mĩm, trông không được mạnh mẽ cho lắm.
Cậu hỏi: "Thế sao anh không chống cự? Cứ thế mà bị ép vào bệnh viện luôn à?"
Phó Du im lặng một chút, rồi đáp với vẻ bất đắc dĩ: "Mấy hôm nay anh không ăn uống gì nhiều, nên không có sức để chống trả."
Thật ra thì lý do anh nhập viện không phải vì bác sĩ sợ anh tự sát, mà là do anh đã không ăn uống suốt mấy ngày nên bị tụt đường huyết, thế nên mới phải nằm viện truyền nước.
"Hóa ra anh còn kén ăn hơn cả em nữa!" Thời Duyệt không khỏi cảm thán. Cậu cứ tưởng sẽ không có ai thà nhịn đói còn hơn ăn món mình không thích như cậu.
Nghe được câu đó, Phó Du hơi sửng sốt. Anh hơi hé miệng rồi lại nhắm mắt, chỉ nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng.
Thời Duyệt đã hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, vội bước đến bên cạnh cửa sổ để gọi điện cho Phạm Tinh Dương.
Hình như Phạm Tinh Dương vẫn luôn chờ điện thoại của cậu. Vừa bắt máy, hắn đã hỏi dồn dập như súng liên thanh: "Nè, Tiểu Duyệt, mọi chuyện thế nào rồi? Anh họ tớ vẫn ổn chứ? Giờ anh ấy sao rồi, đã thoát khỏi tình trạng nguy kịch chưa, bác sĩ nói sao hả...?"
Thời Duyệt vô cùng bình tĩnh ngắt lời hắn: "Cậu thấy ai cắt ngón tay tự tử bao giờ chưa?"
Phạm Tinh Dương ngẩn người: "Chưa thấy bao giờ."
"Tớ cũng chưa thấy bao giờ." Thời Duyệt nhún vai.
Sau một lúc im lặng, Phạm Tinh Dương rống lên: "Tiểu! Long!"
Thời Duyệt nhìn hắn ngắt máy, nghe thấy tiếng chuông điện thoại xa lạ vang lên bên ngoài cửa cùng câu "Anh Phạm, em nghe nè..." của cậu trợ lý, mạnh dạn đoán rằng Tiểu Long là tên của cậu trợ lý nhà anh Phó.
Một lúc sau, cậu trợ lý dùng vẻ mặt như đưa đám đi vào trong, vừa trả điện thoại cho Phó Du vừa xin lỗi anh. Trong lúc y còn đang lải nhải, Thời Duyệt đi ra ngoài hành lang để nhận cuộc gọi của Phạm Tinh Dương.
"Xin lỗi, lỡ hại cậu đi một chuyến công cốc rồi." Phạm Tinh Dương cảm thấy rất xấu hổ. "Lúc về tớ sẽ mời cậu ăn cơm."
"Ok luôn." Thời Duyệt đồng ý ngay tắp lự. Cậu nhớ tới anh Phó đẹp trai trong phòng bệnh, không khỏi hỏi: "Cậu có thể kể cho tớ nghe chuyện của anh họ cậu được không?"
"Không có gì khó nói cả, cậu chờ chút, tớ qua chỗ khác cho dễ nói chuyện..."
Phạm Tinh Dương cũng không nói gì nhiều, chỉ nói rằng anh họ của hắn đã bắt đầu có chứng trầm cảm từ vài năm trước. Dạo gần đây trạng thái tinh thần của anh lại càng sa sút hẳn, đó cũng là lý do khiến cậu trợ lý nghĩ rằng anh muốn tự sát rồi ép anh phải đến bệnh viện.
Phạm Tinh Dương nói hắn cũng sẽ có suy nghĩ như thế nếu hắn có mặt tại hiện trường và nhìn thấy hình ảnh đó.
"Đó là vì các cậu đã có định kiến từ trước và mặc định rằng sẽ có ngày anh ấy nghĩ quẩn rồi làm thế." Thời Duyệt nhẹ giọng nói, "Nhưng tớ cảm thấy anh Phó không phải là kẻ không biết yêu quý sinh mạng của mình."
Phạm Tinh Dương im lặng. Một lúc sau, hắn mới lên tiếng: "Có lẽ vậy..."
Thời Duyệt không hỏi nhiều nữa. Thấy cậu trợ lý vẫn còn đang xin lỗi lia lịa, cậu xoay người bước ra ngoài.
Đi chưa được hai bước, Thời Duyệt bỗng thấy ngay chỗ thùng rác ở đằng xa có một tờ giấy màu tím tím, trông vô cùng bắt mắt...
Cậu trợ lý thật sự quá dài dòng, Phó Du đã phải rất vất vả mới đuổi y đi được, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Anh nhìn xung quanh, bạn của Phạm Tinh Dương đã không còn ở đó.
Phó Du khẽ lắc đầu, anh bỗng cảm thấy có chút tội lỗi. Chắc là người kia tức quá nên đã bỏ về rồi nhỉ? Nghĩ lại thì cũng đúng thôi, đích thân lặn lội tới đây để thăm anh, kết quả tới nơi thì nhận ra đây chỉ là một chuyện nhảm nhí, người trẻ nào mà chẳng cảm thấy tức giận chứ.
Chắc là phải nói với Phạm Tinh Dương một tiếng để gửi lời xin lỗi và trả ơn người ta mới được.
Anh vừa nghĩ tới đó, bỗng có tiếng gõ nhẹ vào cửa phòng bệnh. Ngay sau đó, cửa mở, một nụ cười rạng rỡ, xán lạn như ánh mặt trời xuất hiện ngay trước mắt Phó Du.
"Anh Phó, em mua mấy thứ ngon lắm, anh xem này!" Thời Duyệt xách một đống túi lớn túi nhỏ, chạy lon ton đến bên cạnh giường bệnh.
Cậu đưa túi đồ lên cho Phó Du xem cứ như thể đang dâng bảo vật, còn không quên giới thiệu: "Anh xem nè, trà chanh, trà sữa, bánh kếp mặn, bánh trứng chiên cuộn..."
Sau khi giới thiệu xong những thứ trên tay mình, Thời Duyệt không khỏi thở dài đầy xúc động: "Bệnh viện này đúng là quá tốt, ở ngoài có tận hai phố ăn vặt. Sau này em sẽ đến đây nhập viện để có thể ăn món ngon mỗi ngày..."
Mùi cay nồng của thuốc sát khuẩn trong bệnh viện đã bị thay thế bởi mùi đồ ăn thơm phức. Phó Du – tay trái bị bắt cầm một cái bánh bông lan, tay phải bị bắt cầm một ly trà chanh – ngẩng đầu lên, híp mắt nhìn về phía Thời Duyệt đang sung sướng gặm cánh gà nướng.
Sự vui vẻ đó không phải là cố tình thể hiện ra để an ủi anh, mà là loại hạnh phúc toát ra từ nội tâm.
Anh không khỏi thì thào: "Vui đến mức đó sao...?"
"Dạ, em nhặt được tiền, tất nhiên là vui quá trời quá đất rồi!" Thời Duyệt – kẻ có đôi tai siêu thính – mừng rỡ như một tên ngốc. "Vừa mới đây thôi, em nhặt được 5 tệ ngoài hành lang. Lớn đến mức này rồi mà giờ em mới nhặt được tiền đó!"
Nghĩ đến cảnh vừa nói chuyện điện thoại xong, bước đi được hai bước đã nhặt được 5 tệ, nụ cười của Thời Duyệt lại càng thêm rực rỡ.
"Đó là một khởi đầu vô cùng tốt đẹp. Chắc chắn đó là thông điệp đến từ vũ trụ để báo cho em biết rằng em sắp giàu to rồi!" Câu nói này được nói ra từ tận đáy lòng với vẻ thành kính.
Thời Duyệt nhìn Phó Du mà cứ như đang nhìn Thần Tài. Từ nhỏ đến lớn, cậu chưa bao giờ nhặt được tiền cả.
Có thể thấy rằng, sau khi gặp được anh Phó, cậu vừa mới ra cửa thôi thì đã nhặt được tiền ngay, đã thế lại còn nhặt được hẳn 5 tệ!
Đây chính là một tín hiệu đáng mừng, mình sắp thoát nghèo rồi!
"Anh Phó, anh ăn đi, ăn nhiều vào nha!" Thời Duyệt là kẻ rất có ơn nghĩa. Anh Phó đem vận may đến cho mình thì phải biết báo đáp anh ấy mới phải phép.
Thế nên, sau khi nhặt được 5 tệ, Thời Duyệt đã đi ra phố ăn vặt mua đồ ăn vặt với giá trên 100 tệ.
Nhìn cặp mắt to sũng nước với bảy phần vui sướng, ba phần chờ mong kia, Phó Du – người vốn không muốn ăn uống gì – bỗng như bị ma xui quỷ khiến mà há miệng, cắn một miếng bánh.
Đồ ăn tan chảy trong miệng, mùi thơm nhẹ của trứng gà và sữa bò lập tức lấp đầy khoang miệng anh.
Phó Du đang muốn ăn thêm một miếng nữa thì lại có một giọng ca tuy không lớn nhưng lại vô cùng kích thích vang lên ngay bên tai.
"Tôi đi ở ngoài đường, thì nhặt được 5 tệ ~~~~"
"Khụ khụ khụ khụ khụ..." Phó Du ho một trận kinh thiên động địa.
Cái tiếng hát lúc nửa đêm gì vậy trời? Đứng trước giọng ca này, anh thấy mình bỗng hóa tầm thường.
Vào khoảnh khắc đó, Phó Du thấy mình sẽ không chết vì tự sát, mà là chết vì giọng hát kinh dị kia.
Sát thương tuy không cao, nhưng lại vô cùng chí mạng.