Đại Vương Quảng Trường và Cuộc Gọi Bất Ngờ

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Đại Vương Quảng Trường và Cuộc Gọi Bất Ngờ

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhảy quảng trường cũng là một điệu nhảy, cũng là một loại hình văn hóa nghệ thuật được đông đảo mọi người yêu thích và săn đón!
Với tư cách là ông hoàng vũ điệu quảng trường, là thần tượng của biết bao nhiêu bác trai bác gái trong thôn, sự tự tin của Thời Duyệt đã tăng đến mức méo mó vì được mọi người mến mộ. Dù sao thì cậu cũng là người được giao trọng trách múa chính, cùng với dì Lý và dì Vương hàng xóm.
Cái vẻ ngạo nghễ "Nếu mày dám giành chỗ nhảy trên quảng trường của bà thì bà sẽ đánh mày què giò" trên người dì Lý chính là học từ Thời Duyệt mà ra.
Thậm chí mấy người bạn đồng trang lứa của cậu cũng từng than thở rằng, người trong mộng của các bác gái trung niên trong thôn từng là ba cậu, thế nhưng, sau khi Thời Duyệt ra mắt môn nhảy quảng trường và nhanh chóng khuấy đảo, vị trí của ba cậu trong lòng các bác gái đã hoàn toàn bị cậu thay thế.
Nếu muốn nói thành công, thì Thời Duyệt là người thành công nhất.
Bởi vậy, trước lời khen chẳng mấy thật lòng của Triệu Nhân, Thời Duyệt khiêm tốn đón nhận, đồng thời cũng vì thế mà không khỏi đắc ý. Không chỉ có thế, cậu còn tự động coi những biểu cảm kỳ lạ của các huynh tỷ là sự ghen tỵ, ghen tỵ vì cậu nhảy quảng trường quá giỏi, ghen tỵ vì cậu có nhiều người hâm mộ.
"Mọi người đừng buồn, em nghĩ chỉ cần mọi người cố gắng tập luyện thì sẽ theo kịp em trong tương lai thôi." Thời Duyệt tốt bụng an ủi mọi người.
Khóe miệng mọi người giật giật, khốn kiếp, ai muốn đuổi kịp cậu chứ?!
Trần Thư Ngữ không khỏi than thở: "Chờ già rồi thì em lập hội đi, dắt mọi người đi nhảy quảng trường."
"Chị, sao chị biết là em có dự định đó vậy!" Thời Duyệt cười tít mắt, "Em đã hẹn trước với mấy người bạn học rồi, chờ tới năm 60 tuổi em sẽ để các cậu ấy làm vũ công chính, lãnh đạo họ thống trị quảng trường!"
"............"
Mấy người nhìn nhau, đều thấy được vẻ dở khóc dở cười trong mắt những người còn lại.
Thôi được rồi, cái thằng nhóc 20 tuổi này đã sắp xếp xong cuộc đời mình cho đến lúc về hưu rồi, đây là sự suy đồi đạo đức, hay là sự vặn vẹo nhân tính đây?!
Đạo diễn Lý ngồi trong phòng giám sát, thử tưởng tượng tới cảnh Thời Duyệt dẫn dắt một đám ca sĩ, nghệ sĩ chuẩn bị nhảy quảng trường, cười như điên dại.
Sau khi trải qua tất cả mọi chuyện, hai vị huynh trưởng Triệu Nhân và Ngô Nguyên Minh đã không còn ý định nhường ánh đèn sân khấu cho Thời Duyệt nữa.
Ừ, bọn họ già rồi, không chịu nổi bất cứ sự kích thích nào nữa đâu.
Thấy sắp phải về nhà, Thời Duyệt thu dọn hành lý xong thì bị Phạm Tinh Dương cùng các huynh trưởng kéo lại, thêm WeChat và theo dõi Weibo của nhau.
Trong lúc chờ xe tới đón, Thời Duyệt cứ nhìn mãi về phía cây nhãn trong góc sân, Phạm Tinh Dương thấy thế, cười hỏi: "Giờ nghỉ trưa ngày hôm qua cậu cũng nhìn cái cây đó rất lâu, cậu thích ăn nhãn à?"
Thời Duyệt lắc đầu: "Cũng không hẳn, nhưng ba của tớ thích ăn. Trong sân nhà tớ cũng có một cây, nhưng giờ vẫn chưa ra quả, chắc còn lâu nữa ba tớ mới được ăn." Trong lòng cậu nhớ ba.
"Hay là hái đem về nhé?" Phạm Tinh Dương nói, "Hái mấy trái còn ương ương mang về, có thể bảo quản rồi gửi cho ba cậu, thấy sao?"
Hai mắt Thời Duyệt sáng lên: "Được chứ?"
"Tất nhiên là được rồi!" Triệu Nhân đã mang đến một cây sào tre buộc liềm, "Mấy thứ trong sân đều là của tổ sản xuất, không cần khách sáo, đệ muốn lấy bao nhiêu thì cứ lấy bấy nhiêu."
Trong phòng giám sát, khóe môi đạo diễn Lý giật giật, ông cáo già này lúc nào cũng dùng đồ của người khác để làm ơn cho người ta như vậy.
"Cảm ơn các huynh, cảm ơn tổ sản xuất ạ!" Nói lời khách sáo xong, Thời Duyệt lập tức cầm lấy cây sào để hành động.
Cậu từng làm mấy việc này trước đây rồi, chẳng tốn bao nhiêu thời gian đã hái được kha khá.
Trần Thư Ngữ và mọi người cũng đến phụ cậu nhặt. Nhặt đầy hai túi lớn, Thời Duyệt mới dừng tay. Cậu muốn gửi cho ba mình một túi, còn một túi sẽ chia ra tặng cho tỷ Trần và huynh Trùng.
Lúc đóng gói xong thì xe do tổ sản xuất điều động đã đến nơi. Thời Duyệt xách hai cái túi to, khi cậu đang chuẩn bị đi theo Trần Thư Ngữ thì thấy một người chạy ra từ phòng giám sát.
Người kia đưa một hộp sữa bò đắt tiền cho Thời Duyệt: "Đây là sản phẩm của nhà tài trợ chương trình, đạo diễn nói tặng cậu một hộp."
"Trời, làm vậy thì em xấu hổ chết mất," Miệng nói ngượng ngùng vậy thôi, nhưng tay Thời Duyệt đã cầm lấy hộp sữa bò, còn không quên vẫy tay về phía phòng giám sát với nụ cười tươi rói: "Cảm ơn đạo diễn, chú đúng là người tốt!"
Nói xong, cậu mới thắc mắc: "Đúng rồi, sao đạo diễn lại không tự mình ra đây vậy ạ?"
Anh nhân viên mặt không chút cảm xúc: "À, chắc ông ấy cảm thấy tính mạng mình quan trọng hơn."
Mọi người nhớ lại vụ bắt cóc hôm trước, liền cười bò ra đất.
Phạm Tinh Dương và hai người kia thật sự rất luyến tiếc hai tỷ muội. Cả nhóm đưa họ lên xe rồi mới lưu luyến quay về nhà gỗ.
"Haiz, thiếu mất một hạt dẻ cười và một tỷ tỷ dịu dàng, lại là một ngày buồn chán....." Phạm Tinh Dương thở dài thườn thượt.
Ngay giây phút Thời Tiểu Duyệt rời đi, nhớ cậu ấy, nhớ cậu ấy, nhớ cậu ấy.
Ngô Nguyên Minh cầm điện thoại, cười toe toét: "Huynh lên xem Weibo của Tiểu Duyệt thì hết chán ngay cho xem."
Phạm Tinh Dương cùng Triệu Nhân bán tín bán nghi, nhấp vào ID @Giàu mới sướng của Thời Duyệt với vẻ nghi ngờ.
Sau khi xem xong, Phạm Tinh Dương là người đầu tiên cười đến chảy nước mắt: "Sao lại dùng Weibo như viết nhật ký, mà nhật ký lại như viết truyện cười vậy? Nội dung thú vị thật đấy, nhưng sao mấy hôm nay không cập nhật gì cả nhỉ..."
"Chắc là bận, đệ ấy vừa mới ký hợp đồng mà. Thật ra thì huynh lại lo đứa nhỏ này bị lừa tiền hơn, không biết đã được trả tiền lại chưa. Sống trong rừng núi như thế thì chắc không giàu có gì mấy rồi...".
Điều mà bọn họ không biết được chính là, nhóm fan hâm mộ đông đảo của Phạm Tinh Dương đã lập tức phát hiện ra idol của mình và một ID kỳ quái đang theo dõi nhau. Ồ, hình như là một tác giả chuyên viết truyện cười à?
Bên kia, sau khi về đến nhà, Thời Duyệt gửi xong những thứ cần gửi rồi nhanh chóng chạy đến Hoành Điếm, tiếp tục cuộc sống làm diễn viên quần chúng.
Từ tiểu khất cái đến tiểu thái giám, từ người qua đường Bính đến phông nền, không có vai nào cậu không diễn. Thi thoảng còn có đoàn làm phim thấy cậu đẹp trai nên cho cậu lộ mặt trên màn ảnh một đoạn ngắn.
Chỉ trong vài ngày, Thời Duyệt đã để lại dấu chân trên khắp mọi đoàn làm phim tại Hoành Điếm.
Cho đến sáng sớm hôm nay, Phạm Tinh Dương lại gọi điện thoại cho cậu. Hình như huynh ấy đang vô cùng sốt ruột vì chuyện gì đó, vừa bắt máy đã hỏi thẳng: "Tiểu Duyệt, cậu có đang ở thành phố S không?"
Thời Duyệt gật đầu theo bản năng rồi mới nhận ra bên kia không thể thấy được, nói: "Có."
"Cậu có thể đến bệnh viện gặp một người giúp huynh được không? Giờ huynh không về kịp, nhanh nhất cũng phải tối nay mới tới nơi..."
Thời Duyệt ngắt lời huynh ấy: "Được, huynh gửi địa chỉ và thông tin về người đó cho đệ, đệ qua ngay đây."
Phạm Tinh Dương gửi tin nhắn rất nhanh, huynh ấy còn chuyển khoản thêm mấy vạn, nhờ đệ đi xem tình hình thế nào, có khi sẽ cần tiền gấp.
Thời Duyệt vừa đi ra ngoài vừa báo tin này cho Trần Thư Ngữ rồi mới có thời gian xem tin nhắn.
Người phải nhập viện chính là người huynh họ mà Phạm Tinh Dương từng nhắc tới trong chương trình hôm trước, tên Phó Du. Nghe nói đang cầm dao tự sát thì bị trợ lý phát hiện rồi đưa vào bệnh viện.
Phạm Tinh Dương nói rằng cậu trợ lý kia rất hậu đậu, huynh ấy không yên tâm khi chỉ có một mình y ở đó, thế nên muốn nhờ một người bạn đáng tin cậy qua xem sao. Nhưng bạn bè của huynh ấy, người thì bận việc này việc nọ, người thì lại quá nổi tiếng, sẽ gây náo loạn nếu xuất hiện ở bệnh viện.
Sau một lúc suy nghĩ, Phạm Tinh Dương mới nghĩ tới Thời Duyệt - một người vẫn chưa chính thức được ra mắt công chúng.
Tự sát không thành sao... Thời Duyệt nghĩ, rốt cuộc phải trải qua những chuyện gì mới khiến một người muốn từ bỏ sinh mạng quý giá của mình chứ...
Nửa giờ sau, nhờ sự giúp đỡ qua điện thoại của Phạm Tinh Dương, Thời Duyệt được đưa vào khu VIP của bệnh viện, mặt đối mặt với người đàn ông nằm trên giường bệnh mà chẳng sứt mẻ chút nào.
Một lúc lâu sau, Thời Duyệt phá vỡ sự im lặng: "...Huynh Phó vừa tự sát đây ạ?"
Phó Du ngồi ngay ngắn trên giường bệnh, lặng lẽ duỗi tay trái ra, để lộ vết thương trên ngón trỏ.
Là một vết thương sẽ tự lành mà không cần phải đến gặp bác sĩ.