Tôi Thật Sự Rất Giàu
Thời Duyệt: Nỗi ám ảnh của đạo diễn Lý
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những tiếng cười giòn tan phát ra từ chiếc laptop đã vô tình đem lại chút sức sống cho căn phòng bệnh trống trải.
Phó Du nhìn hình ảnh Thời Duyệt đang cười nói cùng với những người khác, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Đây mới chính là dáng vẻ mà cậu nhóc ấy nên có, chứ không phải là vẻ cứng đờ như một con rối gỗ.
Chương trình đã chiếu đến đoạn đạo diễn cầm loa nói chuyện với các khách mời, yêu cầu họ lựa chọn giữa việc nộp điện thoại di động hoặc cam đoan không gọi điện cho Bộ Công thương.
Nhưng Thời Duyệt là ai chứ, cậu nhóc thẳng thừng nói ra mức án tù từ 3 đến 10 năm. Bản thân Trần Thư Ngữ là người có mặt tại hiện trường ngay lúc đó, giờ xem lại vẫn còn thấy buồn cười, huống chi là khán giả đang xem chương trình.
[ Ha ha ha ha, mẹ nó, án phạt tù từ 3 đến 10 năm nữa chứ.
]
[ Một thanh niên có ý thức pháp luật rất cao ha ha ha.
]
[ Một pha Double Kill với tổ sản xuất! Khà khà khà, cười vãi!
]
[ Vậy mà còn đề nghị mọi người hãy giao nộp điện thoại rồi để cậu ấy đưa đạo diễn lên đồn giúp nữa! Còn muốn lấy phần thưởng người tốt việc tốt, quá khôn lỏi hhhhhh ]
[ Cười chết mất, Thời Tiểu Duyệt đúng là một báu vật! Chị Trần và những người khác cười đến rớt cả hình tượng luôn rồi, phản ứng của họ cũng chính là phản ứng của tôi ngay lúc này.
]
[ Còn ép cho đạo diễn phải tự mình nói là chương trình có kịch bản luôn! Ha ha ha ha ]
[ Sốc! Đạo diễn nổi tiếng công khai thừa nhận rằng các chương trình giải trí nổi tiếng đều có kịch bản! Đây là sự suy đồi đạo đức hay sự biến chất của bản tính con người! ]
[ Đạo diễn: Cuộc sống này càng lúc càng khó khăn......]
Phó Du đang ngồi trước màn hình cũng không khỏi khẽ nhếch môi.
Nhìn đạo diễn bỏ chạy một cách tuyệt vọng vì những gì mình nói và chỉ để lại quy định không được gọi điện cho Bộ Công thương, Thời Duyệt lắc đầu đầy cảm thán: "Đạo diễn thật ngây thơ....."
Không mất nhiều thời gian để khán giả chương trình cũng đồng tình với nhận định đó.
Ở phần tiếp theo, Thời Duyệt được Phạm Tinh Dương dẫn dắt, đem hai hộp củ sen về để đổi lấy thức ăn từ nhân viên tổ sản xuất, nhưng chỉ nhận được nửa con gà chứ không phải là tiền mặt.
Thế nên, cậu nhóc kia nhíu mày, kiêu ngạo nói: "Có sợ Sở Lao động không?"
Ngay sau đó, anh nhân viên quen thuộc – người vừa mới bị Thời Duyệt uy hiếp bằng Bộ Công thương vì mấy lon Coca hồi sáng – đã hoàn toàn sụp đổ và gào lên với đạo diễn: "Em muốn nghỉ việc!!!"
Mục bình luận đã bùng nổ.
[ Lại thêm một người nữa phát điên, ha ha ha ha ha ]
[ Cười đau bụng luôn á!
]
[ Dương Dương còn đứng sau lưng Thời Duyệt để cười trên nỗi đau của người khác nữa chứ ha ha ha, cuối cùng cũng có người trị được tổ sản xuất rồi!
]
......
"Triple Kill!" Thời Duyệt vui vẻ giơ ba ngón tay lên, quay đầu nhìn Trần Thư Ngữ và đạo diễn Trình đang cười lăn lộn dưới đất, nói: "Chị, chị có nghĩ rằng sau này đạo diễn Lý vừa nhìn thấy em là sẽ quay đầu bỏ đi luôn không?"
Lúc đang ghi hình, cậu cảm thấy không có gì bất ổn cả, dù gì tổ sản xuất cũng đã nổi tiếng là độc ác từ trước, thế nên Thời Duyệt không hề cảm thấy chút gánh nặng tâm lý nào.
Nhưng giờ xem lại, không biết là có phải do những hiệu ứng và nhạc nền phù hợp mà ekip lồng ghép vào hay không, lương tâm Thời Duyệt bỗng thấy hơi cắn rứt.
Trần Thư Ngữ cố gắng nhịn cười đáp: "Yên tâm đi, ha ha......!Chỉ cần người xem thích em, ông ấy sẽ không trốn tránh em đâu."
Đạo diễn Trình cũng cười, phụ họa: "Biết đâu sau này ông ấy còn năn nỉ cậu tham gia chương trình luôn đấy!"
Thời Duyệt rất nghi ngờ tính xác thực của những lời này, dù gì thì cậu vẫn là một người vô danh, làm gì có chuyện ai đó đến năn nỉ mời cậu tham gia chương trình của họ chứ.
Thế nhưng nếu nói đến sự yêu thích của khán giả thì đúng là đa số các bình luận đều nhắc đến tên Thời Duyệt.
Phải biết rằng, lúc mới bắt đầu, hơn một nửa bình luận đều nói về Phạm Tinh Dương, ngay cả trong cảnh cậu và Phạm Tinh Dương ngồi ngẩn ngơ trong giờ nghỉ trưa, những bình luận cũng liên tục xuất hiện, chủ yếu là nói những điều kiểu như hai thiếu niên đẹp trai ngồi ngẩn ngơ cùng nhau thật là một hình ảnh đẹp.
Buổi chiều hôm đó, lúc Thời Duyệt và Phạm Tinh Dương cùng nhau làm việc, phối hợp ăn ý, cùng với cảnh cả hai người nhìn nhau cười dưới ánh hoàng hôn sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đều được người xem nói rằng trông cứ như tình yêu, nên mới hài hòa đến thế.
Từ bữa trưa cho đến lúc đó, không khí của chương trình vẫn thoải mái, vui vẻ như mọi khi.
Mãi cho đến cảnh Thời Duyệt và Phạm Tinh Dương bán bí đỏ cho tổ sản xuất và bị đạo diễn hiểm độc ép giá xuống mức cực thấp, đa số người xem đều la ó lên: "Lý Lột Da" lại xuất hiện rồi, vẫn là cái trò cũ rích này.
Trần Thư Ngữ cười, nói: "Hèn gì cậu lại làm ra chuyện đó."
Đạo diễn Trình không hiểu mô tê gì: "Gì cơ? Tiểu Duyệt làm ra chuyện gì?"
Thời Duyệt quay đầu qua nhìn y, nở một nụ cười thuần khiết đúng chuẩn mực: "Em có làm gì đâu, chỉ là bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình thôi mà."
Với dáng vẻ đó, muốn bao nhiêu ngây thơ thì có bấy nhiêu ngây thơ, đạo diễn Trình suýt chút nữa đã tin rồi.
Mãi cho đến khi tiếng hét thảm thiết của đạo diễn Lý vang lên, y mới vỡ lẽ ra —— được vãi! Đạo diễn Lý đã bị trói lại bởi sợi dây làm từ chăn đơn của Thời Duyệt, yếu ớt co rúm, bị đẩy lên ghế, trông vừa đáng thương vừa thê thảm.
"Vãi cả ngoan ngoãn......" Đạo diễn Trình đã nghẹn họng.
Tuy Trần Thư Ngữ đã biết chuyện này từ trước, nhưng dù gì thì lúc ấy cô không có mặt ở hiện trường, giờ được xem tận mắt rồi, cô không khỏi thốt lên một câu cảm thán chẳng có chút gì gọi là thục nữ: "Vãi cả chưởng!"
Mà Phó Du đang ở trong bệnh viện cũng ngây người ra.
Người xem thì khỏi phải nói.
[ Ôi mẹ ơi, đây đây đây là tình huống gì vậy?! Thời Duyệt rủ Phạm Tinh Dương đi bắt trói đạo diễn?! ]
[ Tôi nghĩ mình đang nằm mơ rồi mọi người ạ, tôi mơ thấy đạo diễn Lý bị khách mời bắt cóc, Phạm Tinh Dương là đồng phạm.
]
[ A a a, mẹ nó, đỉnh của chóp! Chiến công vang dội của Thời Tiểu Duyệt sẽ được lưu danh sử sách!!! ]
[ Lần đầu tiên trong lịch sử lại có khách mời dám bắt cóc đạo diễn, ha ha ha.........!]
Thời Duyệt còn nhấn mạnh lại lời của đạo diễn "Chương trình có kịch bản", khiến khán giả suýt chết vì cười ngay tại chỗ.
[ Cười muốn co giật luôn á bây ơi hhhh.
]
[ Cứu em, em không muốn chết vì cười đâu, khặc khặc khặc.
]
[ Ánh mắt mà Phạm Tinh Dương dành cho Thời Duyệt lấp lánh như ánh sao vậy ha ha ha, những gì Tiểu Duyệt nói đều đúng hết! Cậu nhóc này chắc chắn đang rất sùng bái Thời Tiểu Duyệt đây.
]
[ Thời Tiểu Duyệt quá khôn lỏi, ha ha ha ha! Không được, mình phải đi khai sáng cho bạn mình một chút thôi.
]
[ Vãi cả! Còn lấy lông gà chọc vào chân đạo diễn! Quá độc ác, ha ha ha.
]
Xem tới đó, Thời Duyệt không khỏi than thở với Trần Thư Ngữ: "Chân của đạo diễn Lý có hơi bốc mùi, suýt chút nữa là em không nhịn nổi."
Đáp lại cậu là tràng cười của Trần Thư Ngữ.
Đến cảnh Thời Duyệt mặc cả với đạo diễn Lý, mọi người lại được trận cười ầm ĩ nữa.
[ Quỳ luôn! Bắt cóc đạo diễn là để mặc cả! ]
[ Vãi cả! Càng mặc cả càng nâng giá?! Không tính số lẻ mà ra chừng đó tiền?! Tôi đã giác ngộ rồi.
]
[ Có ai thấy đạo diễn sắp khóc tới nơi rồi không? Cười ỉa, ha ha ha ha ha ]
[ Đạo diễn đáng thương quá khà khà......]
[ Đạo diễn: Không ngờ mình cũng có ngày này! Ha ha ha ha ]
......
Đừng nói chi đến người xem, ngay cả Trần Thư Ngữ và đạo diễn Trình cũng đã cười lăn lộn bò lê lết rồi.
So với những người khác, Thời Duyệt vẫn là người bình tĩnh nhất, cậu ngẫm lại, cảm thấy mình vẫn chưa đủ tàn nhẫn! Biết vậy đã tăng tiền lên thành 10000 tệ rồi!
Vẫn còn có một người khác không cười khi xem tới cảnh này, đó chính là đạo diễn Lý.
Y nhìn hình ảnh yếu ớt bất lực của bản thân, cùng với con quỷ nhỏ Thời Tiểu Duyệt đang sung sướng đếm tiền, hít một hơi thật sâu, không nhịn nổi nữa.
"Thời! Tiểu! Duyệt!" Trong giọng nói ấy chứa đầy oán khí, khiến quỷ thần cũng phải khiếp sợ, "Đợi đấy, lần sau cậu sẽ phải khóc!".