Tôi Thật Sự Rất Giàu
Thời Tiểu Duyệt: Thảm họa giọng hát và vũ điệu quảng trường
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn hình ảnh mình bị khuất phục trước 'thế lực xấu xa' mang tên Thời Tiểu Duyệt trên màn ảnh, đạo diễn Lý không khỏi thở dài. Hình tượng đạo diễn 'tàn nhẫn nhất giới' của y đã hoàn toàn tan biến.
Từ giờ trở đi, có lẽ trong lòng khán giả, y chỉ còn là một 'con cá nằm trên thớt'.
Y chỉ biết tự an ủi bản thân: tất cả là vì rating, tất cả là vì nghệ thuật!
Thời Tiểu Duyệt – một trong những người trong cuộc – lại không có nhiều cảm xúc như vậy. Cậu nhìn hình ảnh mình đang sung sướng đếm tiền dưới ánh hoàng hôn, không khỏi cảm thán: "Mình đúng là thông minh! Thật ngưỡng mộ mình của lúc đó!"
Niềm sung sướng khi được cầm tiền dường như tràn cả ra khỏi màn hình.
Trần Thư Ngữ vừa cười vừa ném chiếc gối ôm về phía cậu, trêu: "Còn thông minh nữa chứ, không thiểu năng trí tuệ là may cho em rồi đấy!"
Cậu nhóc khéo léo chụp lấy chiếc gối, không hề tỏ ra tức giận mà còn nở một nụ cười tươi rói, hớn hở với tỷ của mình.
Mặc dù nói vậy, nhưng thực tế Trần Thư Ngữ vẫn rất nể phục Thời Duyệt.
Có lẽ là vì cậu nhóc này vào ngành không phải vì danh vọng hay tiền tài, mà chỉ đơn thuần muốn kiếm đủ tiền để lo ấm no cho bản thân. Không giống những kẻ vô danh chỉ biết a dua nịnh hót khác, trong một chương trình có đủ các tiền bối lớn nhỏ, Thời Duyệt lại không hề kiêu ngạo hay bợ đỡ. Hành động của cậu vừa táo bạo lại vừa 'tàn nhẫn', đúng là thông minh thật, đến cả tổ sản xuất cũng bị cậu trị.
Cô và đạo diễn Trình vốn tưởng mình sẽ chỉ có được một cậu nhóc biết diễn xuất. Ai ngờ, cậu lại là một 'báu vật' có tiềm năng giải trí còn mạnh hơn cả tiềm năng làm diễn viên! Nhìn xem, cái dáng vẻ vừa đếm tiền vừa cười không thấy trời đất kia đi... vừa đáng yêu lại vừa buồn cười, khiến người khác nhìn thôi cũng thấy vui lây.
Cô bắt đầu nghĩ, có lẽ không nên để Thời Duyệt chỉ phát triển trong mảng diễn xuất, như thế sẽ khiến cô mất đi rất nhiều niềm vui!
Bên kia, Phó Du nhìn Thời Duyệt đang vui vẻ như chuột sa chĩnh gạo, không hiểu sao anh cũng cảm thấy một chút vui sướng.
Anh muốn đưa tiền cho cậu ấy, để cậu ấy luôn được đếm tiền, để cậu ấy sẽ luôn vui vẻ như vậy.
Trong chương trình, cảnh mọi người nấu cơm cùng nhau đã được chiếu. Trên bàn ăn, tiếng cãi nhau chí chóe của Thời Duyệt và Phạm Tinh Dương khiến ai nấy cũng phải bật cười. Rất nhiều bình luận nói rằng, đã lâu rồi họ không thấy ba người nhóm Phạm Tinh Dương hạnh phúc đến vậy.
Vui vẻ, ấm áp, quan tâm giúp đỡ lẫn nhau, bầu không khí như thế thật giống cảm giác của một gia đình thực thụ. Thậm chí còn có người bày tỏ nguyện vọng muốn tổ sản xuất hãy giữ Thời Duyệt ở lại làm thành viên cố định.
Trong chương trình, khi đến cảnh Thời Duyệt được cổ vũ lên biểu diễn một bài hát, rất nhiều khán giả đặt kỳ vọng lớn vào màn trình diễn của cậu, bao gồm cả đạo diễn Trình.
Nhìn Thời Duyệt chạy vào bếp rồi lấy một củ cà rốt ra làm mic, y nhìn về phía cậu với vẻ ngạc nhiên: "Tiểu Duyệt, em còn biết hát luôn sao?"
Thời Duyệt: "À... chắc là... biết ạ?"
(Cậu nhóc chột dạ.JPG)
Trần Thư Ngữ – người biết rõ cảnh tượng sắp tới còn thảm khốc hơn hiện trường vụ tai nạn xe hơi – nhìn Thời Tiểu Duyệt đang chột dạ đến mức không dám nhìn bọn họ, rồi lại nhìn vẻ mừng rỡ khi 'tìm được báu vật' của bạn trai mình. Cô đảo mắt, nắm lấy tay bạn trai, nói với giọng điệu thân mật: "Honey, em nói cho anh biết, Tiểu Duyệt hát hay lắm đấy, chứ không dở như em ấy từng nói đâu. Chúng ta đã tìm được một tài năng rồi đấy, em ấy làm em ngạc nhiên dễ sợ!"
A di đà Phật, tỷ Trần lại bắt đầu lừa đảo rồi.
Thời Tiểu Duyệt – người hiểu rất rõ về sức công phá từ giọng hát của mình – xin được dành một phút mặc niệm cho đạo diễn Trình.
Đôi mắt của đạo diễn Trình lại càng sáng rỡ, y nhìn Thời Duyệt như đang nhìn một loại ánh sáng thần thánh nào đó. Còn cậu nhóc thì chỉ có thể ngồi thẳng lưng, không dám nhìn lại khi bị nhìn chằm chằm.
Đạo diễn Trình còn tưởng cậu nhóc đang ngượng ngùng, thế nên lại càng ôm nhiều hy vọng vào những gì sắp diễn ra.
Trong chương trình, Thời Tiểu Duyệt hắng giọng, cầm củ cà rốt trong tay rồi tạo dáng vô cùng chuyên nghiệp. Sau đó, dưới tiếng đàn du dương của Phạm Tinh Dương, cậu nhóc nhắm mắt lại, khẽ nâng cằm, đôi môi mỏng khẽ hé mở: "Đệ ~ thì ~ gánh hành lý ~~~~ ta ~~~ thì ~~ dắt ngựa ~~~"
Mục bình luận trên màn hình lập tức biến mất tăm.
Vẻ mặt của đạo diễn Trình cứng đờ, hai giây sau đó, y chuyển sang vẻ hoảng loạn.
Mãi cho đến khi Phạm Tinh Dương buông đàn, rút giấy bịt tai, và đến khi những người còn lại cũng học theo hắn mà bịt tai mình lại, đạo diễn Trình mới hoàn hồn. Y quay đầu, nhìn Thời Duyệt đang tỏ vẻ "không liên quan gì tới em" rồi lại nhìn cô bạn gái đang cố gắng nhịn cười của mình, nghẹn ngào thốt ra một câu: "Đúng thật là một bất ngờ lớn..."
"Pfft ha ha ha ha ha..." Đáp lại y chính là tiếng cười của người yêu.
Người xem cũng không khác gì đạo diễn Trình. Đến lúc đó, bọn họ mới như bừng tỉnh, mục bình luận lại bắt đầu được lấp đầy.
[ Dm, dm lỗ tai của tôi!!! ]
[ A a a a con mẹ nó sợ thật chứ! ]
[ Ha ha ha ha ha Phạm Tinh Dương cũng đành buông đàn, bọn họ còn lấy khăn giấy nhét lỗ tai nữa chứ, phản ứng chân thật vãi! ]
[ Thôi thì hãy cứ làm mỹ nam yên tĩnh đi em ạ! ]
[ Phạm Tinh Dương: Thời Duyệt, ngoan, cậu không hát nữa thì chúng ta mới có thể làm bạn. ]
[ Ha ha ha ha ha, tôi cảm thấy tiếng công trình đang xây dựng còn hay hơn tiếng hát của cậu ấy nữa. ]
............
Hai má của Thời Duyệt đã phồng lên như hai cái bánh bao. Đã bảo với tổ sản xuất là hãy cắt đoạn này đi mà! Giờ thì hay rồi, hình tượng đã không còn, sau này ai còn dám mời mình đi kiếm tiền nữa chứ hả!
Cậu nhóc oán hận mà rủa thầm tổ sản xuất: "Chặn đường làm ăn của người khác, đúng là thất đức!"
Trần Thư Ngữ và đạo diễn Trình hoàn toàn không nghe được câu nói đó của cậu. Sự chú ý của hai người đều đổ dồn vào chương trình, trong đó, cảnh cậu nhóc bị tổn thương nhưng chỉ biết gặm cà rốt trong ấm ức khi nghe câu bình phẩm "Khúc này thượng giới có thôi" của Ngô Nguyên Minh đúng là đáng yêu không chịu được.
Trần Thư Ngữ duỗi tay về phía nhân vật chính, nhẹ nhàng nhéo má Thời Duyệt. Sau khi nhận được ánh mắt oán giận của cậu nhóc, cô mới thỏa mãn rúc vào trong lồng ngực của người đàn ông nhà mình.
Ngay cả bọn họ còn có phản ứng như thế, huống chi là khán giả.
[ Đáng yêu muốn chết mất, Thời Tiểu Duyệt quá đáng yêu rồi, muốn cướp củ cà rốt của em để em biết thế nào là lòng người hiểm ác quá đi 333]
[ Ha ha ha ha anh Ngô à, chừa măng lại cho mấy con gấu trúc đi*! ]
[ Khặc... khặc... Cười quỳ ]
[ Người khác hát bài đến Tây Thiên lấy kinh, em hát là bài đến Tây Thiên lấy mạng! Há há há quá tuyệt. ]
......
Bên này, Thời Duyệt đã bị tiếng hát của chính bản thân mình kích thích đến nỗi thiếu điều muốn đào một cái hố để chui xuống ngay trong nhà đạo diễn Trình.
Bên kia, tâm trí của Phó Du đang nằm trong bệnh viện đã sớm bay đến cảnh anh bị giọng ca của Thời Duyệt làm cho hết hồn rồi ho sù sụ vào sáng nay.
Nhìn phản ứng của những người trên màn hình, anh bỗng cảm thấy lòng mình như có thêm chút an ủi.
Thật tốt, hóa ra không chỉ có mỗi mình anh là bị 'hố'.
Chương trình vẫn đang diễn ra và đã chiếu sang ngày hôm sau. Hình ảnh mọi người cùng nhau đi chợ vào buổi sáng cũng đã khơi gợi rất nhiều cảm xúc trong lòng khán giả – thật đúng là hiếm hoi lắm mới có thể thấy được hình ảnh khách mời cầm tiền đi tiêu thoải mái ngay trong chương trình này!
Sự xuất hiện của Thời Tiểu Duyệt đúng là đã phá vỡ rất nhiều quy luật!
Cảnh quay đã chuyển sang buổi chiều, nhóm Triệu Nhân lại xúi giục Thời Duyệt biểu diễn tài lẻ. Đạo diễn Trình lại hỏi cậu nhóc nhà mình với vẻ khô khan: "Chắc lúc này sẽ không còn cảnh 'tai nạn xe hơi' nữa đúng không?"
Nhưng lần này Thời Duyệt lại rất tự tin, không chỉ nhìn thẳng vào y mà còn đưa tay vỗ ngực: "Đạo diễn Trình, anh yên tâm đi, cái khác thì em không dám nói, nhưng về mảng nhảy thì em là top 1 trong xóm!"
Khóe môi đạo diễn Trình giật giật, trong lòng lại càng thêm lo lắng! Y nhìn sang bạn gái của mình, không biết cô đang nhớ tới chuyện gì mà đã cười nắc nẻ.
Dưới sự chờ mong của đông đảo người xem, cuối cùng thì Thời Tiểu Duyệt cũng hành động.
Dưới tiếng đàn mạnh mẽ của Phạm Tinh Dương, Thời Duyệt bắt đầu những bước nhảy đam mê của mình, mang đến cho mọi người một bài nhảy đầy máu lửa —— nhảy quảng trường.
Khóe mắt đạo diễn Trình cũng giật giật: "...Dm!"
Trần Thư Ngữ: "Há há há há há..."
Người trong mục bình luận cũng cười bò.
[ Quỳ, quỳ thật sự ha ha ha ha ha. ]
[ Cứu tôi, tôi không muốn đột tử vì cười đâu ha ha ]
[ Không hiểu sao tôi lại cảm thấy những điều này hoàn toàn nằm trong dự kiến của mình ha ha ]
[ Con mẹ nó còn có kinh nghiệm 6 7 năm trong nghề múa quảng trường nữa chứ ]
[ Coi tự hào chưa kìa ha ha tôi cười sắp điên tới nơi rồi. ]
......
Thời Duyệt đọc bình luận, quay đầu nhìn đạo diễn Trình cùng Trần Thư Ngữ đang cười như điên với vẻ khó hiểu: "Em không nên tự hào à?"
Cả khuôn mặt của đạo diễn Trình cũng co quắp lại, y nhìn khuôn mặt nhỏ bé vô tội đang tìm kiếm sự đồng cảm của Thời Duyệt, không nói nên lời.
"Em chính là niềm tự hào của cả xóm đó!" Thời Duyệt không quên ưỡn ngực, vô cùng tự hào: "Em chính là người múa dẫn đầu trong xóm suốt ba năm!"
Đáp lại cậu chỉ có tiếng cười cùng tư thế bò lăn ra đất của Trần Thư Ngữ, cùng với vẻ mặt khóc không ra nước mắt của đạo diễn Trình.
Chết tiệt, không lẽ mình không có được một người có thiên phú diễn xuất, một diễn viên tiềm năng, mà lại là một diễn viên hài sao?!
Vào lúc này, đạo diễn Trình như lạc lối trong những hoài nghi.
Bên kia, trong bệnh viện, ngón trỏ tay phải của Phó Du khẽ run lên.
Ừm, anh muốn cho Thời Tiểu Duyệt tiền, để yêu cầu cậu nhóc này đừng hát cũng đừng nhảy nữa.