Chương 25: Phòng Tạm Giam Thiên Đường

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 25: Phòng Tạm Giam Thiên Đường

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời Duyệt thực sự rất thích nơi gọi là "nhà giam" mà thực chất là phòng tạm giam thiên đường này. Đủ mọi món ăn thức uống, đủ các loại hạt, cần gì có nấy. Ngay cả chiếc giường bằng rơm rạ cũng thoải mái hơn cả giường ký túc xá.
Cậu bỗng cảm thấy, có khi không phải đạo diễn đang nhắm vào hay muốn bắt nạt cậu. Mà là yêu thương, muốn chiều chuộng cậu, vừa phát lương lại vừa muốn cho cậu vào đây nghỉ ngơi xả láng thì đúng hơn! Thời Duyệt cắn một quả hạnh nhân vừa thơm lại vừa giòn, đôi mắt đào hoa khẽ nheo lại, mấy ngày như thế này thì chỉ có hai chữ thôi – sung sướng!
Vậy nên, khi nhân viên đến báo chỗ giấu chìa khóa đã bị Thời Duyệt thẳng thừng từ chối, ở đây sướng thế này, ai mà thèm đi!
Căn cứ vào nguyên tắc lấy của người khác mà chia cho người khác thì chẳng bao giờ tiếc, Thời Duyệt vẫy tay gọi Từ Họa: "Lại đây, thử món này xem, ngon lắm đó."
Cũng không biết có phải Từ Họa đã bị choáng váng bởi những lý luận "ảo ma" của Thời Duyệt hay không, cậu ta cứ như thể vừa nhìn thấy một thế giới hoàn toàn mới, mất cả nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn. Lúc này, khi nghe được giọng nói của đối phương, cậu ta mới "À" một tiếng rồi tiến đến cạnh Thời Duyệt.
"Đưa tay ra đây." Thời Duyệt kêu.
Từ Họa cứ như một con robot, vừa nghe khẩu lệnh là lập tức duỗi tay ra. Một giây sau, lòng bàn tay cậu ta bỗng xuất hiện một hạt hạnh nhân đã được bóc vỏ.
Cho hạt vào miệng, quả nhiên thơm thật.
Từ Họa cúi đầu, nhìn thấy ánh mắt chờ mong của Thời Duyệt, cậu ta cười ngượng nghịu: "Ngon thật."
"Thấy chưa, tớ bảo ngon là ngon mà." Vừa nói, Thời Duyệt lại nhét thêm hạt vào tay Từ Họa, vô cùng phấn khởi nói: "Đừng khách sáo, dù sao cũng không tốn tiền túi của mình, không ăn thì phí."
Giờ đây Từ Họa đã hoàn toàn tỉnh táo, cậu ta nhìn đống hạt trong tay, rồi lại nhìn Thời Duyệt đang hăng hái bóc vỏ một túi hạt khác, trong lòng cảm thấy ngổn ngang.
Có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Thời Duyệt biết đến cậu ta, nhưng Từ Họa đã biết về đối phương từ khi mới gia nhập ngành rồi. Lúc đó, người đại diện của cậu ta đã chạy đến nói rằng, vai Thái tử mà cậu ta chần chừ do dự mãi không dám nhận, nay đã rơi vào tay một đứa nhóc đến từ vùng rừng rú. Người đại diện kia còn nói thêm, đứa nhỏ này diễn khá tốt, rất hợp với nguyên tác.
Ngay lúc đó, sau những cảm xúc khó tin ban đầu, Từ Họa bỗng nảy sinh chút chua xót xen lẫn ngưỡng mộ, thêm vào đó là sự đố kỵ.
Ngưỡng mộ sự dũng cảm của người này, đố kỵ vì kỹ thuật diễn của người nọ nhận được sự khen ngợi.
Không giống như cậu ta, dù fan và người qua đường đều thấy Từ Họa có ngoại hình hợp với vai diễn Thái Tử, nhưng cậu ta diễn xuất không tốt, lại nhát gan sợ bị ném đá, nên Từ Họa không dám sắp xếp cả một buổi thử vai để gặp đạo diễn Trình.
Mấy ngày trước khi 《 Mộ Ca Truyện 》 lên sóng, cậu ta cũng đã xem thử. Sau khi xem xong, Từ Họa chỉ cảm thấy, dù cậu ta có dám lấy hết can đảm để đi diễn, cũng sẽ không thể nào diễn được như Thời Duyệt. Mười người từng đọc nguyên tác thì chắc chắn sẽ có tám người cho rằng Thời Duyệt chính là Thái Tử sống lại từ những trang giấy, nếu đổi lại là cậu ta diễn thì chắc chỉ có fan mới nịnh bợ được thôi.
Cũng chính là từ khi đó mà những cảm xúc mà Từ Họa dành cho Thời Duyệt, ngoài ngưỡng mộ và đố kỵ, lại còn có thêm một loại cảm giác khác – kính nể.
Giờ được tiếp xúc với đối phương, thấy người nọ khá tốt, còn ăn luôn mấy quả hạnh nhân của người ta, thế là bỗng thấy thân thiết gần gũi hơn một chút.
Khi cả hai đang chia sẻ đồ ăn cho nhau thì nhân viên lại đến lần nữa. Lần này, y không đến để chỉ chỗ giấu chìa khóa cho Thời Duyệt, mà là mở toang cửa phòng tạm giam ra rồi nói thẳng: "Đi thôi, ra ngoài. Đạo diễn nói nếu cậu không chịu ra nữa thì ông ấy sẽ trừ lương đó."
Trừ lương? Thời Duyệt nhíu mày: "Không thể nào!"
Vừa nói, cậu vừa miễn cưỡng bước xuống giường, tay trái túm lấy hai túi hạt, tay phải nắm lấy tay Từ Họa, kéo cậu ta rời khỏi phòng tạm giam một cách nghênh ngang.
Từ Họa: "???"
Nhân viên: "!!!" Lập tức liên hệ đạo diễn: "Đạo diễn đạo diễn, không hay rồi, Thời Duyệt kéo Từ Họa đi luôn rồi!"
Đạo diễn Lý nhìn chằm chằm màn hình theo dõi, tức đến mức nghiến răng: "Tôi biết..."
"Thế có phải đi bắt Từ Họa về không ạ?"
"Bắt cái đầu cậu!" Đạo diễn Lý giận đến mức xoay vòng, "Lỡ như thằng quỷ kia đi theo nó về thì sao! Nói cho nhóm người áo đen biết, thấy Thời Duyệt thì phải tránh đi, không được bắt nó!"
Nhân viên: "............" Nhìn thấy dáng vẻ không cam lòng đang đi xa dần của Thời Duyệt, y bỗng cảm thấy đạo diễn đúng là có tầm nhìn xa trông rộng.
Thời Duyệt kéo Từ Họa xuống tầng một rồi mới buông tay cậu ta ra, hỏi: "Cậu đi hướng nào?"
Lòng bàn tay vẫn còn sót lại chút hơi ấm, Từ Họa lặng lẽ nắm chặt tay, biểu cảm có chút ngơ ngác: "Chúng ta cứ thế mà được ra ngoài rồi à?"
Thời Duyệt gật đầu: "Đúng vậy."
Từ Họa: "Vậy thì... tổ sản xuất bắt chúng ta làm gì?" Bắt xong rồi thả, trông chẳng giống quy tắc của họ chút nào.
Thời Duyệt bị hỏi mà nghẹn lời, đúng vậy, thế thì bắt làm gì?
"Có thể là muốn cho bọn mình xem sản phẩm của nhà tài trợ, để bọn mình quảng bá cho họ thôi." Thời Duyệt tự đưa ra một câu trả lời có vẻ hợp lý, đồng thời, cậu cũng thầm phỉ nhổ hành vi "ăn cháo đá bát" của đạo diễn. Quảng cáo xong rồi là không cho chúng tôi ngồi chơi nữa, hứ!
Cậu lại nhìn về phía Từ Họa: "Mấy chuyện đó đều không quan trọng, cậu muốn đi hướng nào?"
Từ Họa cười cười, nhẹ nhàng nói: "Tôi hơi mệt, với lại cũng đang ăn kiêng nữa, bỏ một buổi trưa cũng không sao, không cần phải tìm chìa khóa. Vậy để tôi đi theo cậu nhé?"
"Cũng đúng," Thời Duyệt thấy bình thường, "Tớ vừa ăn nhiều hạt quá, nên cũng không thấy đói, thế thì chúng ta cứ đi thôi, từ từ cũng được, tùy duyên vậy."
"Ừm!" Từ Họa nở nụ cười ngọt ngào, đi sát theo phía sau Thời Duyệt.
Vì thế, trong phòng giám sát, đạo diễn Lý nhìn hai nhóm khách mời với hai thái cực hoàn toàn khác nhau mà đau cả đầu.
Một bên là Triệu Nhân và Ngô Nguyên Minh hoặc tung tăng nhảy nhót, hoặc vận dụng trí óc lẫn sức lực để tìm chìa khóa. Còn bên kia là Thời Duyệt và Từ Họa đi dạo trong khách sạn mà cứ như đi dạo công viên.
Hai người tản bộ nhàn nhã, thi thoảng còn dừng lại chỉ trỏ bình phẩm đồ trang trí của khách sạn, vừa nói vừa cười, vui vẻ hết cỡ.
Ai không biết còn tưởng đây là hai ông già đang đi dạo công viên!
Vừa ngay lúc đó, Phạm Tinh Dương bị bắt. Đạo diễn vừa thông báo tin vừa để ý phản ứng của Thời Duyệt. Quả nhiên, lúc nghe tin Phạm Tinh Dương bị tóm, Từ Họa thì bình thường, còn Thời Duyệt lại không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ cùng mong ngóng.
Đạo diễn Lý sắp tức điên đến nơi rồi.
May mắn còn có Phạm Tinh Dương là niềm an ủi cho y, đạo diễn Lý nhìn màn hình, Phạm Tinh Dương đang bù lu bù loa đào giường để tìm chìa khóa, ừm, phải phản ứng như thế này mới đúng chứ.
Thời Duyệt và Từ Họa đi dạo rất lâu, đi dạo hết cả một khách sạn mà vẫn không chạm mặt các "anh lớn" dù chỉ một lần. Anh lớn thì không, người áo đen thì lại càng không, điều này khiến Thời Duyệt rất bực, haizz, thật muốn bị nhốt lại quá đi, sáng nay dậy sớm, cậu hơi mệt, muốn ngủ một giấc.
Lúc đi dạo thì thời gian luôn trôi rất nhanh, trong lúc đi, Thời Duyệt bỗng tình cờ nhặt được một chiếc chìa khóa ở dưới cầu thang, thế là bỗng trở nên vui sướng không tả nổi.
Từ Họa không hiểu được niềm vui đó: "Chỉ là nhặt được một chiếc chìa khóa thôi mà? Sao cậu lại vui vẻ quá vậy? Dù có nhặt được thì cậu vẫn xếp hạng cuối mà."
"Không sao cả," Thời Duyệt xua tay, cười híp mắt: "Nếu tớ có thể nhặt được chìa khóa thì chứng tỏ là hôm khác tớ có thể nhặt được tiền!"
Từ Họa: "???" Thế nhặt được chìa khóa với nhặt được tiền có liên quan gì đến nhau hả?
Khi Thời Duyệt nhặt được chìa khóa, tiếng của tổ sản xuất cũng vang lên: "Chìa khóa đã được gom đủ, trò chơi đầu tiên đã kết thúc, mời tất cả các khách mời tập trung tại sảnh tiệc ở tầng hai."
"Chắc chiếc chìa khóa tớ nhặt được là cái cuối cùng." Thời Duyệt nhìn chiếc chìa khóa, vươn tay về phía Từ Họa: "Đi thôi, lên lầu hai ăn cơm nào."
Từ Họa có chút sửng sốt, ngay sau đó, cậu ta đưa tay ra nắm lấy tay Thời Duyệt, đi theo cậu lên lầu hai.
Tại lầu hai, ba người nhóm Ngô Nguyên Minh đã có mặt từ trước, thấy Thời Duyệt nắm tay Từ Họa bước vào, cả ba đều sững sờ. Sau đó, người nọ liếc nhìn người kia, ai cũng không dám tin, nhóc mít ướt Từ Họa thường không thích tiếp xúc cơ thể với người khác mà? Sao lại để Thời Duyệt nắm tay, lại còn cười rất vui nữa?
Nhưng mà không thể không công nhận rằng hai đứa nhỏ tươi cười nắm tay nhau đi vào như thế thật sự là một hình ảnh đẹp.
Phạm Tinh Dương là người duy nhất không vui, cứ như một đứa trẻ phát hiện bạn mình đã có một người bạn khác, hắn vội chạy tới kéo Thời Duyệt về phía mình. Sau khi khéo léo tách hai người kia ra, hắn kéo bả vai Thời Duyệt, vô cùng làm ra vẻ mà gào lên: "Người anh em, sao cậu không để lại manh mối gì trong phòng tạm giam cho tớ vậy! Suýt chút nữa là tớ không ra được rồi đó!"
Thời Duyệt vô cùng ghét bỏ mà đẩy hắn ra, thấy dáng vẻ thảm thương của bạn mình, quần áo nhăn nhúm, trên tóc vẫn còn dính sợi rơm, cậu cũng không nỡ nói rằng mình thật ra chưa bao giờ đi tìm chìa khóa nên làm gì có manh mối nào.
Sợ nói ra thì "con trai lớn" của mình sẽ phát điên.
Hai người gặp nhau là lại loạn hết cả lên, nhưng nói đúng hơn là Thời Duyệt bị Phạm Tinh Dương quậy phá.
Từ Họa đứng một bên nhìn thấy cảnh này, khỏi nói cũng biết trong mắt cậu ta có bao nhiêu ngưỡng mộ.