Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 24: Mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mối quan hệ “cha con” vừa kỳ lạ vừa độc đáo này khiến anh nhân viên không khỏi đau đầu.
Anh ta không kìm được mà thốt lên: "Hai cậu có nghĩ đến chuyện sau khi tiết mục của mình trong 《Tiếng Lòng》 được phát sóng thì những người hâm mộ ghép đôi hai cậu..."
"Tất nhiên là tôi đã nghĩ tới rồi chứ, tôi đã chốt hạ cho cặp đôi này rồi!" Thời Duyệt kiêu hãnh như một học sinh giỏi, nói tiếp: "Sau khi cuộc phỏng vấn này được công bố, chúng tôi chính là cặp đôi cha con!"
Phạm Tinh Dương không nhịn được nữa, vớ lấy gối ôm ném thẳng vào Thời Duyệt: "Im đi!"
Thời Duyệt nhanh chóng né tránh, chiếc gối ôm "Bộp" một tiếng, rơi trúng người anh nhân viên.
Anh nhân viên ngồi không cũng dính đạn, kêu lên: "...... Đạo diễn!!!"
Đạo diễn Lý (Lý Vi) ngồi trong phòng giám sát, vội vàng an ủi nhân viên qua tai nghe: "Bình tĩnh nào! Không sao đâu, chú còn lạ gì tài năng của anh sao? Sau này sẽ cho chú cơ hội báo thù, cứ chờ xem, sẽ có ngày hai đứa nó phải khóc!"
Anh nhân viên không tin. Nếu chỉ có Phạm Tinh Dương thì chẳng có gì phải lo, cậu ta chưa bao giờ thắng được tổ sản xuất, nhưng còn Thời Duyệt thì...
Trong 《Hoan Nghênh Về Nhà》, người phải khóc chính là ngài đó, đạo diễn Lý!
Trước khi phỏng vấn, anh nhân viên còn nghĩ rằng với ngần ấy câu hỏi chuẩn bị kỹ lưỡng thì có thể làm khó Thời Duyệt. Thế nhưng, lúc bắt đầu khí thế ngút trời bao nhiêu, thì lúc kết thúc lại thảm hại bấy nhiêu.
Lúc rời khỏi phòng nghỉ để đi gặp các khách mời khác cùng Phạm Tinh Dương, Thời Duyệt nhỏ giọng hỏi hắn: "Sao tớ lại cảm thấy anh nhân viên này quen mặt thế nhỉ?"
Phạm Tinh Dương liếc cậu: "Sao mà không quen cho được, đó chính là anh nhân viên bị cậu ép đến câm nín trong 《Hoan Nghênh Về Nhà》 đó."
"À à, nhớ rồi." Thời Duyệt vừa vỗ tay vừa đính chính: "Nhưng mà tớ không có ép anh ấy đâu nha, tớ chỉ nói chuyện pháp luật với anh ấy thôi mà."
Phạm Tinh Dương cười khẩy một tiếng. Quen biết lâu như vậy rồi, dù không gặp mặt thì cũng thường xuyên nhắn tin qua lại, sao hắn lại không biết được thằng nhóc trông ngoan ngoãn, tỏa nắng này thật ra lại có một khía cạnh đen tối chứ.
Lúc hai người đi vào nơi ghi hình – sảnh lớn của một khách sạn siêu xa hoa, hai khách mời khác vẫn còn đang thư thái ngâm chân. Nhìn kỹ thì vẫn là những người quen cũ: nhạc sĩ Ngô Nguyên Minh cùng với diễn viên tài năng Triệu Nhân. Cả hai đều từng ghi hình chung với Thời Duyệt, tất nhiên là không xa lạ gì với nhau. Nhìn thấy cậu đi tới, hai vị tiền bối đều không kìm được nở nụ cười.
Ngô Nguyên Minh thân thiết vẫy tay về phía cậu: "Tiểu Duyệt, lại là em rồi à, lại đây ngồi đi."
"Uầy, hóa ra là thằng bé này, thế thì vui rồi đây!" Triệu Nhân cũng vẫy tay, ra hiệu cho cậu đến gần.
Thời Duyệt vừa cười tủm tỉm vừa đi tới, ngồi xuống giữa hai vị tiền bối, không hề thiên vị bên nào. Sau đó, cậu chống tay lên má, ngoan ngoãn chào hỏi: "Anh Ngô, anh Triệu."
Kiểu ngồi này khiến người khác rất hài lòng. Ngô Nguyên Minh còn đùa vui: "Cái đứa nhỏ Tiểu Duyệt này, còn nhỏ mà đã thông minh rồi, cũng biết cách cư xử khéo léo quá nhỉ."
Triệu Nhân cũng cười, y nghiêng người xoa đầu Thời Duyệt, ân cần hỏi: "Diễn xong rồi à? Cảm giác thế nào?"
Thời Duyệt vui vẻ đáp: "Diễn xong rồi ạ, đạo diễn nói em diễn khá tốt. Anh Triệu, cảm ơn anh, khi nào phim phát sóng em sẽ mời anh ăn cơm!"
"Nè, mấy chuyện tốt đẹp này sao không thấy cậu nhớ đến anh vậy!" Phạm Tinh Dương ghen tị.
"Còn anh nữa, Thời Tiểu Duyệt! Mới vừa khen em biết cách cư xử khéo léo, đừng để anh khen suông vậy chứ!" Nụ cười của Ngô Nguyên Minh trông vô cùng ấm áp.
Thời Duyệt vội nói: "Mời, mời, mời! Em mời cả ba người luôn!"
Mấy người trò chuyện rôm rả được một lúc thì lại có thêm một người nữa đi tới.
Thời Duyệt nhìn qua đó, là một chàng trai trẻ có vẻ đẹp thanh tú, dáng người cũng không khác cậu là bao. Đôi mắt to tròn, được kẻ thêm một đường eyeliner tinh xảo. Môi nhỏ thoa son hồng nhạt, trên mặt có một lớp phấn mỏng, trông có chút nhợt nhạt. Nhìn sơ qua thì có hơi nữ tính, thêm vào đó là một cảm giác quen thuộc một cách kỳ lạ.
Thời Duyệt đoán rằng người này chính là ngôi sao nổi tiếng mà Phạm Tinh Dương đã từng kể cho mình nghe – Từ Họa. Cậu thân thiện vẫy tay chào người kia: "Chào cậu, tớ là Thời Duyệt."
Từ Họa cười nhẹ, cách cư xử lịch sự nhưng lại thiếu sự nhiệt tình: "Xin chào, tôi là Từ Họa."
Chào hỏi xong, thấy Từ Họa có vẻ không muốn nói nhiều với mình, Thời Duyệt cũng không chủ động tiếp cận người kia nữa. Lúc đó, nhân viên bước vào, đầu tiên là gửi lời cảm ơn đến các thương hiệu tài trợ rồi mới phổ biến nhiệm vụ cho bọn họ: "Tổ sản xuất sẽ đặt ngẫu nhiên 12 chiếc chìa khóa ở tất cả các khu vực chung của khách sạn này, trừ các phòng nghỉ. Người chơi phải tìm đủ số chìa khóa đó trước bữa trưa. Nếu không tìm được hết, trưa nay mỗi người sẽ chỉ được ăn một cái bánh bao, và người tìm được ít chìa khóa nhất sẽ chỉ được ăn nửa cái."
"Nếu tìm đủ, tổ sản xuất sẽ dựa vào số lượng chìa khóa mà người chơi tìm được để sắp xếp bữa trưa từ xa hoa đến bình dân. Xin lưu ý rằng tổ sản xuất sẽ bố trí những người mặc đồ đen đi lại trong khách sạn. Nếu bị họ bắt được, người chơi sẽ bị nhốt lại."
Triệu Nhân giơ tay hỏi: "Bị nhốt trong bao lâu vậy?"
"Đến khi trò chơi kết thúc mới thôi, trong thời gian đó, người chơi có thể tự tìm cách thoát ra." Vẻ mặt của anh nhân viên rất vô cảm, vừa nói xong, y liếc nhìn điện thoại rồi nói: "Còn lại hai tiếng, chúc mọi người may mắn."
Phạm Tinh Dương thở dài: "Lại là một ngày phải vận động vất vả rồi."
"Ôi cái bộ xương già này của tôi..." Ngô Nguyên Minh vừa cười vừa nói với mọi người: "Được rồi, nào anh em, chúng ta chia nhau ra đi, tách nhau ra sẽ hiệu quả hơn đấy."
Triệu Nhân cầm điện thoại do tổ sản xuất cung cấp rồi phát cho mỗi người. Họ không được phép mang điện thoại cá nhân mà chỉ có thể dùng thiết bị do tổ sản xuất đưa cho, trong đó có số liên lạc của các khách mời khác để họ có thể liên hệ.
"Bắt đầu thôi mọi người." Triệu Nhân lắc lắc điện thoại, hỏi Từ Họa đầu tiên: "Tiểu Từ muốn đi hướng nào?"
Không phải là y ưu ái Từ Họa, mà là cậu bé này... Sau khi tham gia chương trình với cậu ta một lần, ba vị tiền bối như họ đã không thể đối xử với cậu bé này như một người bình thường được nữa. Bản chất cậu nhóc không xấu, nhưng tâm tư lại nhạy cảm, yếu ớt, không biết cách đùa giỡn. Nếu không lên tiếng hỏi cậu ta đầu tiên thì không biết cậu bé này sẽ lại suy nghĩ lung tung đến mức nào nữa.
Đâu như Thời Duyệt, lúc nào cũng vui vẻ, tràn đầy năng lượng.
Giọng của Từ Họa rất nhỏ nhẹ: "Em đi lầu một ạ, ở đó có một rạp chiếu phim, để em qua đó tìm."
"Ok," Triệu Nhân gật đầu rồi cũng sắp xếp cho Thời Duyệt: "Tiểu Duyệt, em cũng đi lầu một đi."
Tất nhiên là Thời Duyệt hoàn toàn không có ý kiến gì. Cậu dứt khoát gật đầu rồi xoay người đi xuống lầu.
Từ Họa thấy thế, cũng lặng lẽ đi theo sau cậu. Thế nhưng do cậu ta bước đi quá chậm, chẳng mấy chốc đã bị Thời Duyệt bỏ xa. Đôi mắt thiếu niên bỗng đỏ hoe, trên mặt lộ rõ vẻ tủi thân.
Phạm Tinh Dương đang chuẩn bị ra vườn hoa tìm chìa khóa thì nhìn thấy cảnh này. Trong lòng hắn không khỏi cảm thấy chán ghét, không biết đạo diễn Lý đã nhận của người ta bao nhiêu tiền mà lại để một người như thế tham gia cùng bọn họ. Mấy lần trước người kia đã khiến họ mất hứng lắm rồi, không biết lần này sẽ ra sao nữa.
Thời Duyệt hoàn toàn không biết đến chuyện đó. Cậu đi rất nhanh, chỉ một lát đã tìm được điểm đến theo bảng hướng dẫn.
Cửa không đóng, bên trong hơi tối. Thời Duyệt đưa tay mò mẫm bức tường để tìm công tắc đèn, theo lẽ thường thì nó sẽ nằm ở chỗ này.
Nhưng còn chưa kịp chạm vào công tắc thì tay cậu đã bị một bàn tay khác nắm lấy. Thời Duyệt giật mình, lập tức phản công, dùng tay kia nắm lấy bàn tay đó, kéo người kia ra ngoài.
Người lao ra là một người mặc áo đen, đeo kính râm. Ngay khi người đó xuất hiện, một giọng nói vang lên trong loa của khách sạn: "Thời Duyệt bị bắt, nhốt lại!"
Vẻ mặt Thời Duyệt sửng sốt: "Khoan đã, tôi còn chưa kịp bắt đầu chơi đã phải kết thúc rồi sao?!"
Những người khác nghe thấy thông báo cũng bất ngờ không kém. Ngô Nguyên Minh nhanh chóng phản ứng lại rồi nói về phía camera: "Không phải chứ Lý Vi, chỉ vì Thời Tiểu Duyệt bắt cóc ông mà ông lại nhân cơ hội này để trả thù riêng à?! Trò chơi vừa mới bắt đầu thôi đó!"
Đạo diễn Lý ngồi trong phòng giám sát ngửa mặt lên trời cười thật to, đúng là không biết nói gì hơn.
Thời Duyệt cũng không phải ngu ngốc, cậu lập tức biết ngay mình đã bị gài bẫy, bèn nhìn về phía cameraman của mình: "Anh, đạo diễn của mấy anh lươn lẹo đến thế sao?"
Anh quay phim cố nhịn cười, vừa tiếc nuối vừa nói với cậu: "Trên giang hồ có một câu nói thế này: Không lươn lẹo thì không phải đạo diễn Lý."
Nghe được những lời này, đạo diễn Lý không những không cảm thấy xấu hổ mà còn lấy làm tự hào. Y vui vẻ đến mức cười thầm trong bụng, hừ hừ hừ, khóc to vào nhé Thời Tiểu Duyệt, cứ tiếp tục lên án thế giới bất công này đi nào!
Hai phút sau, Thời Duyệt vẫn phải vào phòng tạm giam – một căn phòng được thiết kế như một nhà tù.
Cậu bé thầm mắng hai câu về đạo diễn lươn lẹo trong lòng. Nhìn vào đống sữa chua, đồ uống và hạt được bày trên chiếc giường trải rơm, tâm trạng Thời Duyệt bỗng thay đổi, vui trở lại chỉ trong thoáng chốc. Cậu nhảy lên giường, khoanh chân ngồi xuống, cầm hộp sữa chua của nhà tài trợ đặt trên giường lên, mở nắp rồi uống một ngụm: "Quá đã."
Uống sữa chua xong, cậu lại cầm túi hạt dẻ lên, vừa ăn vừa uống sữa chua, quá sung sướng!
Đạo diễn Lý: "???" Sao lại khác với tưởng tượng của y như vậy chứ nhỉ?
Y không khỏi dặn lại nhân viên: "Đi nhắc nhở Thời Duyệt thử tìm kiếm trong phòng giam xem, biết đâu lại có cách thoát ra."
Người nhân viên vội truyền lại những lời này cho Thời Duyệt, nhưng cậu bé lại xua tay: "Thôi khỏi, em không đi đâu."
Anh nhân viên sửng sốt. Hắn còn đang muốn hỏi lý do tại sao thì lại thấy cửa phòng giam mở ra, Từ Họa bước vào với đôi mắt đỏ hoe.
Vừa vào tới, nhìn thấy Thời Duyệt đang ăn hạt dẻ, y hơi sửng sốt, không khỏi lên tiếng hỏi: "Cậu không tìm cách thoát khỏi đây sao?"
"Tớ không tìm." Thời Duyệt ném cho y một túi hạt dẻ, cứ như chủ nhà mời khách vậy.
Từ Họa nhận lấy túi hạt dẻ, thắc mắc: "Sao lại không tìm? Chẳng lẽ cậu không muốn ra ngoài sao?"
"Sao lại phải đi ra ngoài?" Thời Duyệt nhìn y, "Đi ra ngoài cũng chưa chắc đã tìm đủ chìa khóa, mà dù có đủ cũng chưa chắc đã được ăn ngon. So với việc ăn bánh bao, ở đây ăn hạt dẻ còn sướng hơn."
Nói xong, Thời Duyệt bày ra biểu cảm vui vẻ quên cả trời đất, cười lém lỉnh vô cùng: "Hê hê hê, ở chỗ này sướng thật, có ăn có uống, không cần làm gì cả, nằm không cũng có tiền, hạnh phúc quá đi mất!"
"Nếu có thể, tớ muốn nằm ở đây cả ngày luôn."
Từ Họa choáng váng, vậy cũng được luôn sao?
Nhìn dáng vẻ thích thú của Thời Duyệt, y mở túi hạt dẻ ra, lấy một hạt nếm thử một chút, bỗng nhiên cảm thấy có lý thật đấy...
Bên kia, gương mặt của đạo diễn Lý lúc xanh lúc đỏ, bỗng cảm thấy mình đã làm mọi chuyện vô ích. Y muốn để Thời Tiểu Duyệt tham gia chương trình là để chỉnh đốn cậu ta, muốn cho cậu ta phải khóc cơ mà!
Nhưng sao bây giờ lại giống như y đang tiêu tiền để mời cậu ta về chăm sóc, cung phụng, cho Thời Duyệt ăn ngon uống tốt thế này?!
Đạo diễn Lý đã hiểu ra, y nghiến răng ken két nói với nhân viên của mình: "Đưa chìa khóa cho Thời Duyệt, bắt cậu ta ra ngoài đi!"
Rất nhanh sau đó, anh nhân viên chạy về mếu máo báo cáo: "Đạo diễn, cậu ấy không chịu đi ra."
Đạo diễn Lý vò mái đầu lưa thưa tóc của mình, cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa của câu nói – mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó.