Chương 28: Ông đây gay mất!

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 28: Ông đây gay mất!

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Không phải, người ta cho nhiều tiền quá, hèn chi cậu vừa thấy ấm ức lại vừa vui vẻ..." Giọng Phạm Tinh Dương nhỏ dần khi nhìn thấy gương mặt Thời Duyệt.
Làn da trắng mịn, đôi môi mỏng hồng hào cùng chiếc mũi thẳng thanh thoát. Đôi mắt đào hoa vốn đã đẹp, nay càng thêm quyến rũ nhờ tài năng của chuyên viên trang điểm.
Ánh mắt sáng trong, khóe mắt đầu mày phảng phất nét rạng rỡ, trong trẻo khiến người ta rung động.
Nếu dùng ngôn ngữ mạng để diễn tả, đó chính là vẻ đẹp cutie-sexy, vô cùng cuốn hút.
Hắn tiếp tục đánh giá quần áo và kiểu tóc của đối phương. Bộ trang phục lụa điểm xuyết những cánh hoa vàng nhạt càng làm tăng thêm khí chất thần tiên cho Thời Duyệt. Mái tóc đơn giản nhưng phụ kiện tóc là dây tua rua hai bên lại rất tinh tế, vài sợi tóc con khẽ rũ xuống trán, bị gió thổi bay nhẹ nhàng, càng khiến cậu thêm phần lanh lợi.
Trong giới giải trí có rất nhiều cô gái xinh đẹp, nhưng những người đẹp được như Thời Duyệt thì đúng là đếm trên đầu ngón tay. Hắn biết Thời Duyệt vốn đã là một người đẹp, nhưng không ngờ cậu giả nữ lại còn đẹp đến vậy!
Phạm Tinh Dương trong giây lát không thốt nên lời vì bị vẻ đẹp của Thời Duyệt khiến lóa mắt.
Còn Từ Họa thì chỉ ngạc nhiên trong giây lát rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cậu ta lập tức lên tiếng khen ngợi: "Đúng là như tiên!"
Thời Duyệt giơ tay rồi xoay người, vạt áo tung bay theo động tác của cậu. Xoay xong, cậu nhìn gấu váy, gật gật đầu: "Đúng là như tiên thật, nhưng váy và tay áo hơi ngắn."
"Khen cậu chứ khen cái váy làm gì!" Phạm Tinh Dương đã tỉnh táo lại, hắn đi vòng quanh Thời Duyệt, săm soi cậu như thể đang ngắm một loài động vật quý hiếm: "Như cậu thì diễn vai công chúa gì chứ, phải diễn vai tiên nữ."
Triệu Nhân và Ngô Nguyên Minh cũng đã đến. Ngô Nguyên Minh cười khen: "Thời Tiểu Duyệt à, nếu em mà là con gái thì anh sẽ giúp con trai anh mang sính lễ sang hỏi cưới ngay!"
"Thôi thôi thôi, xếp hàng đi, cháu trai của tôi vẫn còn độc thân đấy!" Triệu Nhân cười mắng rồi bắt đầu nhận xét Thời Duyệt.
Ánh mắt của y không giống với ánh mắt tò mò xen lẫn khen ngợi của những người kia. Thời Duyệt không thể diễn tả được cảm giác đó, bèn hỏi thẳng: "Anh Triệu, anh đang nghĩ gì vậy?"
Ánh mắt của Triệu Nhân cuối cùng cũng dừng lại ở đôi mắt cậu, y cười khẽ, lắc đầu: "Em giả gái có hơi giống một người bạn nữ anh từng quen, nhưng nhìn kỹ lại thì lại không giống lắm."
"Chắc là người giống người thôi ạ," Thời Duyệt vui vẻ sờ mặt mình, "Người bạn kia của anh chắc chắn là một mỹ nhân!"
"Giờ còn có cái kiểu tự khen mình như vậy nữa à, đúng là không biết xấu hổ!" Triệu Nhân cười mắng, "Nhưng trong ấn tượng của anh, cô ấy đúng thật là rất xinh đẹp......"
Nhân viên chương trình vừa bước tới đã lập tức thông báo luật chơi mới: "Công chúa đã tạm được giải thoát, nhưng phe địch đã cử thêm sáu tên sát thủ mặc đồ đen, bọn họ sẽ bắt đầu hoạt động sau mười phút nữa. Đồng thời, ban tổ chức đã bố trí năm cơ quan mật mã trong công viên, nếu cả năm đều được giải mã thì có thể lấy được manh mối hoàn chỉnh, từ đó đưa công chúa về hoàng cung. Nếu công chúa bị bắt, trò chơi kết thúc. Nếu hiệp sĩ bị bắt, người chơi sẽ bị loại ngay lập tức. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ trong vòng hai giờ thì cũng sẽ thất bại. Lưu ý là sát thủ chỉ có thể bắt người đầu tiên xuất hiện trong tầm nhìn của họ, chỉ khi người đó rời khỏi tầm mắt của sát thủ thì bọn họ mới có thể bắt người tiếp theo."
Luật chơi vừa được tung ra, Từ Họa nhớ tới cảnh tượng trong phòng giam với Thời Duyệt thì phải lên tiếng nhắc nhở: "Đừng có cố ý cho bọn họ bắt được đấy nhé, hoàn thành nhiệm vụ thì chúng ta sẽ có thưởng."
Phạm Tinh Dương cũng nhớ tới cảnh Thời Duyệt cố tình để mình bị loại vì muốn ra về sớm: "Đúng vậy, Tiểu Duyệt, trong phần thưởng lần này có cái tai nghe mà tớ rất thích, do nhà tài trợ mới ra mắt và vẫn chưa phát hành rộng rãi, không thể mua được bằng tiền đâu. Không được cố ý để bị bắt để về sớm đâu đấy!"
Đạo diễn Lý ngồi trước màn hình và nở một nụ cười đắc ý, đúng như y dự đoán. "Thời Tiểu Duyệt ơi là Thời Tiểu Duyệt, xem cậu làm sao dám rời đi nữa đây! Nếu cậu đi, cậu sẽ khiến những người kia tức giận! Tôi đã chặn hết đường lui rồi thì cậu chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời tôi thôi."
Y thì ra sức chặn đường lui của Thời Duyệt, nào ngờ người ta đã không còn ý định rút lui nữa rồi.
Chỉ thấy cậu ta cười rất tươi, toàn thân như đang phát sáng trong lớp váy lụa: "Yên tâm đi, tớ rất là chuyên nghiệp!" Dù sao thì tiền cát xê cũng đã được gấp đôi rồi, lấy nhiều tiền của người ta vậy thì cũng phải làm việc chăm chỉ chứ!
"Tiểu Duyệt giả nữ cười lên đẹp thật đấy, ngay cả tôi cũng thấy rung động luôn." Tiểu Hà đang ngồi trước màn hình cũng không khỏi lên tiếng khen. Hắn quay sang phía đạo diễn Lý: "Đạo diễn, sao ông lại không vui rồi?"
Đạo diễn Lý: "......" Y không thể nói ra rằng việc nhìn thấy Thời Duyệt tươi cười như vậy khiến y có cảm giác như đang đấm vào một cục bông!
Tiểu Hà ngồi cách một cái màn hình còn bị Thời Duyệt làm cho mê mẩn, huống chi là những người đang đứng ngay đó cùng cậu. Phạm Tinh Dương nuốt nước miếng, hắn bỗng tưởng tượng đến cảnh mình và Thời Duyệt sánh bước bên nhau. Nhưng khi nhìn lại bộ đồ nữ của người kia, hắn đành lùi lại một bước và thở dài: "Nè Thời Tiểu Duyệt, từ giờ về sau cậu ít mặc đồ nữ lại nha, thật đúng là tai họa mà."
Từ Họa thì không như Phạm Tinh Dương mà lại vô cùng thích thú với tạo hình của Thời Duyệt, cậu ta cười: "Tớ có linh cảm rằng sau khi chương trình này lên sóng thì cậu sẽ có rất nhiều fan mẹ, là kiểu fan sẽ gọi cậu là "con gái của mẹ ơi" ấy."
"Giờ anh cũng muốn gọi như thế lắm đấy." Ngô Nguyên Minh nở một nụ cười vô cùng hiền hậu.
Thời Duyệt đưa tay ra và cười tủm tỉm: "Cũng được luôn, nhưng mà tiền chu cấp, tiền học phí các thứ mình nên làm rõ trước một chút..."
Vừa cười đùa, bọn họ vừa di chuyển đến khu vực sân khấu. Nhân lúc các sát thủ áo đen còn chưa hành động, Triệu Nhân lấy một cái bản đồ mà y đã có được trước khi trò chơi bắt đầu và chỉ vào một con đường ở giữa bản đồ: "Thế này nhé, Dương Dương và Tiểu Duyệt sẽ đi qua đây, em phải bảo vệ cho Tiểu Duyệt! Nếu bị bắt thì phải cho bọn anh biết hai đứa ở đâu càng sớm càng tốt, bọn anh sẽ đến đó để tiếp tục bảo vệ Tiểu Duyệt."
"Ưu tiên hàng đầu của chúng ta chính là bảo vệ cho công chúa Tiểu Duyệt, nhưng cũng phải tìm ra năm cơ quan mật mã kia thì mới lấy được manh mối hoàn chỉnh. Anh, lão Ngô và Tiểu Từ sẽ đảm nhiệm việc này, cả ba sẽ tách nhau ra mà đi, hành động riêng lẻ sẽ có hiệu quả cao hơn. Có gì thì dùng điện thoại di động liên lạc với nhau, được chứ?"
Đây chính là sự sắp xếp hợp lý nhất rồi. Phạm Tinh Dương là người có thể lực tốt nhất, vậy nên giao cho hắn bảo vệ "công chúa" cũng là hợp tình hợp lý.
"Đi thôi, nàng công chúa mỏng manh, anh sẽ bảo vệ nàng!" Phạm Tinh Dương vươn tay về phía Thời Duyệt và nở một nụ cười tinh nghịch.
Thời Duyệt đặt tay lên tay hắn, vừa cao quý vừa có chút dè dặt: "Thằng con hư của bố, bắt đầu đi."
Phạm Tinh Dương trợn mắt, hắn vừa kéo tay cậu chạy vào con đường kia vừa làu bàu. Thời Duyệt cũng không vừa, lên tiếng phản bác bạn mình, chẳng hề thân thiện chút nào.
Ngô Nguyên Minh thở dài: "Trai tài gái sắc, tuổi trẻ thật là đẹp!"
Từ Họa nhìn bóng dáng hai người rời đi với ánh mắt ghen tị, cậu ta cũng muốn nắm tay công chúa nữa.
Thể lực của hai người đều rất tốt, chạy nhanh đã đành, lại còn gặp may. Vừa chạy chưa được bao lâu thì đã tìm được một trong năm cơ quan mật mã, đó là một thiết bị, bên cạnh có một người đàn ông tuổi trung niên đang ngồi trên ghế, trên tay ông ta còn cầm bảng trắng.
Cách đó không xa là một sát thủ mặc đồ đen, nhưng vẫn chưa đến giờ xuất phát nên anh ta vẫn chưa hành động.
Thời Duyệt nhìn thời gian, còn tới bốn phút rưỡi nữa thì nhóm sát thủ mới xuất phát. Cậu lại nhìn vào cơ quan mật mã kia, đó là một cái máy hơi giống máy ATM, phải nhập thông tin vào mới có thể lấy được gợi ý, và tất nhiên, thông tin nằm trong tay ông chú trung niên nọ.
Phạm Tinh Dương cũng nghĩ đến điều đó, thế là hắn vội hỏi người đàn ông kia: "Chú ơi, phải làm sao thì chú mới chịu cấp thông tin cho chúng tôi vậy?"
Ông chú trả lời với vẻ mặt lạnh tanh: "Làm cho tôi vui đi rồi tôi sẽ cho."
Phạm Tinh Dương đẩy Thời Duyệt lên: "Lên đi! Phát huy năng lực hạt dẻ cười của cậu đi!"
Thời Duyệt cũng không lãng phí thời gian, mở màn bằng một câu chuyện hài: "Ngày xửa ngày xưa, có một con kỳ lân bay vòng vòng, bay vào tủ lạnh...."
Phạm Tinh Dương: "......" Nhạt.
Quả nhiên, dù Thời Duyệt có kể chuyện bằng giọng điệu và tâm trạng vô cùng bay bổng, ông chú vẫn tỏ vẻ lạnh nhạt, thậm chí còn có chút khó chịu.
Thời Duyệt cảm thấy khó hiểu, lúc mình kể cho anh Phó nghe thì anh ấy rất là vui mà, sao đến lúc này lại không dùng được nhỉ?
Phạm Tinh Dương thấy thời gian hoạt động của nhóm sát thủ sắp đến, bèn nói thẳng với ông chú: "Hay là thế này đi, tôi nhảy cho chú xem, chú cho tôi manh mối có được không?"
"Khỏi." Ông chú vô cùng lạnh lùng.
"Không phải chứ, chú ơi, sao chú có thể từ chối nhanh đến vậy chứ hả? Bạn tôi kể hài nhạt chú còn không ngắt lời, tôi còn chưa kịp nhảy mà chú đã..."
"Bạn cậu là một cô gái xinh đẹp, thế nên tôi mới khó lên tiếng..." Ông chú nói có lý.
Cô gái xinh đẹp? Thời Duyệt sửng sốt một chút, mới nhận ra rằng ông ta đang nói về mình. Cậu suy nghĩ một chút và bỗng nảy ra một ý.
Thời Duyệt túm lấy Phạm Tinh Dương đang định cãi vã với ông chú kia, tự tin nói với hắn: "Chờ đã, anh đây sẽ cho cậu xem kế thứ ba mươi mốt trong ba mươi sáu kế!"
Vừa dứt lời, Phạm Tinh Dương còn chưa kịp phản ứng thì Thời Duyệt đã hơi vuốt thẳng vạt váy. Khi cậu ngẩng đầu lên thì biểu cảm trên gương mặt đã thay đổi.
Lông mày hơi nhíu lại, đôi mắt đào hoa vốn xinh đẹp giờ đã ngấn nước. Thời Duyệt dùng dáng vẻ muốn khóc nhưng cố nén lại, nói với ông chú: "Chú ơi, chú cho con xin manh mối đi mà, có được không ạ? Có được không ạ...."
Giọng nói mềm nhẹ, biểu cảm yếu ớt như vậy vô cùng hợp với bộ trang phục xinh đẹp như tiên nữ kia, đẹp y hệt một đóa sen nhỏ vô tội đang rung rinh trong gió.
Tim Phạm Tinh Dương bỗng đập nhanh hơn, con mẹ nó, đàn ông nào mà cưỡng lại được dáng vẻ đó chứ!
Tất nhiên rồi, chú già cũng không chịu nổi dáng vẻ nũng nịu đáng thương của người đẹp, ông ta không chịu nổi quá ba giây đã lật ngược tấm bảng trắng, tiết lộ dãy số bên trong, vừa cho xem vừa dỗ dành: "Cô gái à, đừng khóc, manh mối ở trong này, chú sẽ không làm khó hai đứa nữa là được chứ gì."
Thời Duyệt lập tức đón lấy tấm bảng trắng, sau khi cám ơn ông chú kia, cậu nhìn về phía Phạm Tinh Dương và nhướng mày đầy đắc ý.
Phạm Tinh Dương không tự chủ được mà đưa tay ôm tim. Sau đó, khi nhìn thấy Thời Duyệt nghiêng đầu nhìn mình với vẻ đáng yêu, hắn không nhịn nổi nữa, ôm đầu rồi hét lên đầy thê thảm: "A a a a a cậu hãy buông tha cho ông đi, ông đây gay mất!"
Thời Duyệt chờ hoài chờ mãi mà không thấy thằng bạn mình lên tiếng khen: "????"