Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 29: Đủ Nếp Đủ Tẻ!
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời Duyệt thấy tình hình hiện tại thật khó mà giải thích rành mạch. Tóm lại, cậu đã dùng mỹ nhân kế để dụ ông chú kia tiết lộ mật khẩu, rồi không ngờ lại dụ luôn cả bạn mình.
Nhìn Phạm Tinh Dương với vẻ mặt như bị trúng độc, cậu chợt nghĩ đến Phó Du.
Ừm, mình phải giải thích với anh Phó thế nào đây, rằng mình không hề có ý định “bẻ cong” cậu em họ của anh ấy?
Một bên là Phạm Tinh Dương đang phát điên, một bên là Thời Duyệt bị bạn mình làm cho cứng họng. Ông chú kia nhìn không nổi nữa, đành lên tiếng nhắc nhở: “Cô gái à, mau đi tìm thêm thông tin đi, nhóm sát thủ sắp hành động rồi đấy.”
Lúc ấy, hai người mới chợt tỉnh và vội vã hành động. Vừa lúc cả hai nhập xong thông tin, một âm thanh vang lên: “Sát thủ áo đen, hành động.”
Những tên áo đen đang đứng cách đó không xa lập tức ra tay, lao về phía hai người. Ban đầu, anh ta có chút do dự khi còn ở xa, nhưng ngay giây tiếp theo, rõ ràng đã chuyển hướng về phía Phạm Tinh Dương.
Phạm Tinh Dương lập tức hét toáng lên một tiếng rồi chạy thục mạng về một hướng khác, vừa chạy vừa gào: “Rõ ràng là anh nhắm vào Tiểu Duyệt mà, sao lại đuổi theo tôi chứ aaaaaaaa!”
Người mặc áo đen không nói một lời, chỉ chăm chú đuổi theo hắn. Chỉ trong chốc lát, cả hai đã khuất khỏi tầm mắt Thời Duyệt. Ông chú ngồi bên cạnh tặc lưỡi: “Nếu tôi là sát thủ, tôi cũng sẽ đuổi theo cậu ta.”
“Tại sao vậy?” Thời Duyệt không hiểu. Khi người áo đen kia chạy về hướng này, theo lý mà nói thì sẽ nhìn thấy cậu trước tiên, nhưng anh ta lại khựng lại một chút rồi chuyển hướng sang Phạm Tinh Dương. Chuyện này có vẻ hơi kỳ lạ.
Chẳng lẽ ban tổ chức không muốn trò chơi kết thúc sớm nên mới ra lệnh cho nhóm sát thủ không bắt cậu?
Ông chú cười: “Thì đâu thể nào bắt nạt con gái được, đúng không?”
“Nhưng tôi là trai giả gái mà!” Thời Duyệt càng thêm khó hiểu. Ngoài việc dùng mỹ nhân kế, cậu cũng đâu có cố tình ép giọng khi nói chuyện, hơn nữa, cậu cũng chẳng che đi hầu kết của mình. Nhìn qua là biết con trai ngay.
Huống hồ, lúc người áo đen chạy tới, cậu cũng không hề tỏ ra đáng thương.
“Tôi biết cậu là con trai,” ông chú cười hiền từ, “Nhưng cậu còn xinh đẹp hơn cả con gái. Cậu nhìn xem, lúc nãy cậu kể chuyện cười nhạt thếch mà tôi còn không nỡ chê cậu nhạt nữa là.”
Trong phòng đạo diễn, đạo diễn Lý vừa nghe vừa nhìn Thời Duyệt, không khỏi cảm thấy đồng tình. Đúng là nước đi vừa rồi của sát thủ áo đen không phải do ông ta chỉ đạo. Chín phần lý do khiến người ta buông tha cho Thời Duyệt là vì cậu giả gái quá đẹp, đến mức không nỡ ra tay.
Tưởng tượng cảnh tên nhóc kia làm nũng, trong lòng y không khỏi nôn nao. Cảnh này mà được lên sóng thì không biết các fan của Thời Duyệt sẽ phát cuồng đến mức nào.
Thời Duyệt trợn tròn mắt —— hóa ra đẹp gái thì muốn gì cũng được thật sao! Nếu cứ hở chút là lại làm nũng thì... ngẫm lại mà xem, nếu mình phải đối mặt với một cô gái vừa xinh đẹp lại yếu đuối, mình cũng sẽ bất chấp tất cả thôi!
Chỉ trong nháy mắt, một cánh cửa đến thế giới mới như được mở ra trước mắt Thời Duyệt. Chuyện phải mặc đồ nữ cũng trở nên dễ chấp nhận hơn đối với cậu.
Lúc Phạm Tinh Dương thoát khỏi sát thủ và quay về, Thời Duyệt đã lấy được một mảnh gỗ khắc hoa văn, đó chính là manh mối. Bốn manh mối còn lại cũng là những khối gỗ tương tự. Ghép cả năm lại với nhau sẽ tạo thành một bức tranh, đến lúc đó là có thể “truyền tống” công chúa về hoàng cung.
“Ổn chứ?” Thấy Phạm Tinh Dương đang thở hổn hển không ngừng, Thời Duyệt vô cùng săn sóc đỡ hắn. Cùng lúc đó, cậu đưa tay vén lọn tóc giả đang rớt xuống ra sau, cười ngọt ngào: “Tinh Dương, tớ lấy được manh mối rồi...”
Thời Duyệt còn chưa kịp nói xong thì Phạm Tinh Dương đã chen ngang: “Thời Tiểu Duyệt, cậu đó, đừng có vén tóc nữa được không! Cậu vén tóc cái gì chứ? Cậu đang đùa giỡn với trái tim tớ thì có!”
Thời Duyệt: “............” Cậu chỉ biết lặng lẽ rút tay về. Điều cậu sợ nhất là mình sẽ “bẻ cong” Phạm Tinh Dương rồi không còn mặt mũi nào gặp anh Phó nữa. Vì thế, chỉ trong vòng một giây sau đó, nụ cười ngọt ngào kia chợt biến mất, ngay cả ánh mắt Thời Duyệt cũng chỉ toàn là vẻ lạnh lẽo: “Vậy được chưa.”
Phạm Tinh Dương đau khổ che mặt lại. Hình như cậu ta càng giống tiên hơn, một tiên nữ lạnh lùng...
Hai người không nán lại đó quá lâu mà vội vã di chuyển để hỗ trợ những người khác.
Trên đường đi, cả hai lại đụng độ với những sát thủ khác, nhưng người phải bỏ chạy thì chỉ có mỗi Phạm Tinh Dương.
Hắn không khỏi bật khóc thành tiếng.
Thời Duyệt thì lại cảm thấy vui vẻ, hơn nữa, cậu còn được cảm nhận niềm vui sướng khi mặc đồ nữ!!
Tuy nói là đi hỗ trợ những người khác, nhưng thực ra cũng không giúp được gì nhiều ngoài việc canh chừng. Thi thoảng Phạm Tinh Dương còn bị “quăng” ra ngoài để dụ những sát thủ đi chỗ khác.
Thời Duyệt thì không bị “quăng” ra ngoài, ai mà ngu đến mức “quăng” “Công Chúa” ra ngoài chứ.
Cuối cùng, sau khi “hy sinh” Từ Họa và Ngô Nguyên Minh, cả nhóm cũng gom đủ năm manh mối và ghép lại thành một tấm hoàn chỉnh có logo của chương trình.
Thời Duyệt lật tấm bảng gỗ qua lại một hồi rồi nhìn về phía anh nhân viên: “Không phải anh muốn truyền tống tôi về hoàng cung sao? Pháp trận ở đâu vậy, đi thôi nào!”
Anh nhân viên sửng sốt một chút, để lộ vẻ mặt dở khóc dở cười. Làm sao có mấy thứ như vậy được chứ.
“Không có hả?” Thời Duyệt có chút thất vọng. “Tôi còn chưa đóng phim tiên hiệp bao giờ, cứ tưởng mọi người có thể cho mình trải nghiệm cảm giác bị dịch chuyển chứ!”
Triệu Nhân cười nói: “Không sao cả, em cứ giả vờ như là có rồi diễn cảnh được truyền tống đi, sau đó tổ sản xuất sẽ thêm chút kỹ xảo vào là được.”
“Có lý!” Hai mắt Thời Duyệt sáng bừng. Cậu không vội tạo dáng mà cúi đầu nhìn khắp nơi. Cuối cùng, cậu nhặt một nhánh cây lên và vẽ một vòng tròn lớn trên mặt đất.
Phạm Tinh Dương và Từ Họa nhìn nhau, cả hai để lộ nụ cười tinh quái đầy ăn ý.
Ngay sau đó, cả hai cũng nhặt thêm một nhánh cây, vẽ thêm vài hoa văn lộn xộn vào vòng tròn của Thời Duyệt khiến cậu không khỏi la ó.
“Nè nè, Phạm Tinh Dương, tớ không cần heo Peppa! Này, vẽ bố của heo Peppa thì được, nhưng vẽ đẹp chút...”
“Vẽ heo mà tớ còn tưởng là vẽ hoa đó! Này, Thời Tiểu Duyệt, vẫn còn chỗ trống bên trái đấy, cậu vẽ thêm vào đi.”
“Từ Họa, cậu vẽ cũng đẹp đấy chứ, con gấu trúc này cũng dễ thương. Cậu vẽ thêm cho tớ cái vương miện đi, lần sau tớ sẽ soán ngôi hoàng đế. Làm công chúa mà gặp khó khăn cũng chỉ có bốn người tới cứu thôi, chán lắm!”
“Cậu mà đòi soán ngôi cơ à! Nè, Thời Tiểu Duyệt, cậu vẽ cái gì đấy, chậu rửa mặt à?”
“Cậu im giùm được không, không thấy đây là chậu đựng kho báu à...”
“Chậu rửa mặt thì có!”
......
Triệu Nhân và Ngô Nguyên Minh nhìn ba tên nhóc đang ồn ào nhốn nháo vẽ nên “Pháp trận” thì cũng bị buồn cười lây. Ngô Nguyên Minh khẽ nói: “Ước gì Tiểu Duyệt có thể làm khách mời cố định. Có nhóc ấy ở đây, ngay cả Tiểu Từ cũng trở nên hoạt bát hơn.”
Triệu Nhân lắc đầu: “Tôi lại càng không mong cậu nhóc dồn quá nhiều sức lực vào chương trình này. Nhóc ấy còn chưa có nhiều tác phẩm, cứ đi đóng phim nhiều một chút rồi hãy nghĩ đến mấy chuyện này.”
Khi hai người họ còn đang nói chuyện, ba tên nhóc đã vẽ xong “pháp trận”. Tổ sản xuất còn đến gần để quay đặc tả, chỉ thấy bên trong nào là heo, nào là vương miện, tất cả chen chúc trong một cái vòng tròn.
Trong số đó, cái chậu giống như chậu rửa là lớn nhất và dễ thấy nhất. Đống kim cương châu báu là do Thời Duyệt bắt Từ Họa thêm vào, đủ để thể hiện tấm lòng cầu giàu sang của người tạo nên nó.
Có pháp trận rồi, Thời Duyệt chạy vào giữa, cười rạng rỡ với những người anh em của mình: “Tạm biệt mọi người, chờ công chúa ta soán ngôi thành công sẽ phong cho các huynh làm Tể tướng!”
Nói xong, cậu xoay người, không quên chỉnh sửa lớp váy lụa trên người rồi đến tua rua đính trên đầu mình. Khi làm xong, Thời Duyệt giơ tấm thẻ gỗ lên bằng tay phải, ngẩng đầu lên và hô: “Vèooo!”
Sự im lặng bao trùm.
Hai giây sau, Từ Họa là người đầu tiên bật cười: “Pfft... Ha ha ha ha...”
Nụ cười này như phản ứng dây chuyền, khiến những người khác cũng cười rộ lên theo. Trong chốc lát, công viên bỗng tràn ngập tiếng cười.
Tự vẽ ma trận ngay tại chỗ còn chưa đủ, lại còn tự lồng tiếng cho mình, đúng là quá đáng yêu!
Phạm Tinh Dương là người cười lớn nhất —— ngay khoảnh khắc này, những hành động đó của Thời Tiểu Duyệt đã phá tan hình ảnh tiên nữ vừa rồi trong lòng hắn.
Người trước mắt vẫn là tên chúa hề Thời Tiểu Duyệt chứ đâu phải tiên nữ yểu điệu nào. Hắn đã tỉnh lại, hắn vẫn chưa “gay”, sao hắn lại không vui cho được!
Thời Duyệt không quan tâm người khác cười mình thế nào. Sau khi lồng tiếng xong, cậu còn đứng yên tại chỗ vài giây rồi mới hạ tay xuống. Bỏ qua mấy ông anh đang cười vui vẻ, cậu hỏi anh quay phim: “Anh quay xong chưa? Có đẹp không anh? Có cần em làm lại lần nữa không?”
Người quay phim nhịn cười đến mức mặt đỏ cả lên. Anh ta lắc đầu lia lịa và giơ ngón tay cái lên.
Thời Duyệt mỉm cười hài lòng, thầm nghĩ mình sẽ quay lại cảnh này khi chương trình lên sóng rồi gửi cho bố xem.
Lúc cậu còn nhỏ, bố luôn mong mỏi có một đứa con gái. Nhưng chưa kịp có thì mẹ cậu đã lâm bệnh qua đời.
Tốt lắm, phải cho bố cảm nhận được thế nào là “đủ nếp đủ tẻ”*. Ừm, chắc là ông ấy sẽ rất vui!
*Đủ nếp đủ tẻ: trong nhà vừa có con trai vừa có con gái.
Đứa nhỏ vô cùng quan tâm đến cảm nhận của bố già và dặn dò anh nhân viên: “Anh phải làm kỹ xảo thật ảo diệu đó nha, sau đó cho em biến thành một tia sáng rồi “vèo” một cái và biến mất trên bầu trời, anh hiểu chưa?”
Khi nói chuyện, Thời Duyệt còn không quên khua tay múa chân để minh họa cho rõ hơn.
Anh nhân viên chỉ biết cố nhịn cười và gật đầu lia lịa.
Những khách mời khác đã không còn giữ kẽ được nữa mà cười càng lúc càng to hơn. Đạo diễn Lý ngồi trong phòng quan sát cũng không khỏi nằm bò ra bàn và vỗ điên cuồng: “Cái quái gì vậy ha ha ha ha ha...”