Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 32: Không ăn ngỗng hầm đâu nhé
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dòng bình luận đang cuồn cuộn không ngừng bỗng ngừng lại hai giây sau câu nói "Giọng nói và dáng vẻ của chàng sẽ còn sống mãi".
Hai giây sau, bình luận lại bắt đầu bùng nổ trở lại.
[ Hu hu hu, tôi lại khóc to hơn nữa rồi ]
[ Tiểu Duyệt, cậu dùng từ kiểu gì vậy trời ha ha ha ]
[ Mà ngẫm lại thì nói thế cũng không sao, giờ tôi vừa muốn cười vừa muốn khóc đây này, ánh mắt bố mẹ nhìn tôi cũng bắt đầu có gì đó sai sai ]
......
Thấy nhiều người nói rằng mình đang khóc, Thời Duyệt cảm thấy chột dạ. Cậu sờ mũi, cẩn thận hỏi: “Hay là để tôi đổi lại nhé?”
“Đổi, đổi nhanh lên!” Trần Thư Ngữ thúc giục, “Đổi sang câu nào hay một chút đi.”
Thời Duyệt cẩn thận nói tiếp: “Mỉm cười nơi chín suối?”
Cậu nghĩ câu này hay chứ! Người nhà của Thái Tử đều chết hết rồi, chàng ta xuống dưới đó thì được đoàn tụ với họ, không cần bị quân địch làm nhục nữa, còn gì tốt hơn.
“Câm miệng đi Thời Tiểu Duyệt!” Trần Thư Ngữ hoàn toàn vứt bỏ hình tượng ngọt ngào của mình và liếc cậu một cái đầy khinh bỉ.
Thời Duyệt lập tức giơ tay làm động tác kéo khóa miệng. Cũng không trách cậu được, cậu vừa mới xem cảnh Thái Tử chết thảm trên TV xong, vậy nên nếu hỏi cảm nhận thì trong đầu cậu chỉ toàn chuyện chết chóc, mấy câu như mỉm cười nơi chín suối cũng được xem là hay.
Trần Thư Ngữ hoàn toàn cảm thấy đứa nhỏ này đã hết cách cứu chữa rồi. Nhìn những bình luận đang khóc lóc, cô đành phải an ủi người xem: “Đừng buồn nữa, hay là lát nữa tôi nhờ đạo diễn Trình đến kể cho các bạn vài câu chuyện hậu trường thú vị nhé?”
Tất nhiên là cư dân mạng rất vui mừng với tin này rồi. Họ còn yêu cầu những mẩu chuyện về Thời Duyệt nữa. Trần Thư Ngữ đồng ý, nhưng Thời Duyệt lại không lạc quan lắm về mấy chuyện vặt vãnh hậu trường này. Lúc trước, cậu đi đóng phim cũng chỉ là ngoài ý muốn, hơn nữa, cậu chỉ là một người vô danh tiểu tốt, ai mà thèm để ý tới cậu chứ.
Một bên khác, người xem đã đặt ra những câu hỏi tiếp theo. Trần Thư Ngữ chọn một câu: “Thời Duyệt đã đòi lại được số tiền bị lừa chưa?”
Nghe vậy, Thời Duyệt thở dài: “Vẫn chưa. Chú cảnh sát nói đã lập hồ sơ vụ án rồi, nếu bắt được thì sẽ báo cho tôi.”
Trần Thư Ngữ cũng biết chuyện cậu vào giới giải trí là do bị lừa tiền. Cô không khỏi tò mò: “Đủ điều kiện để khởi tố sao? Rốt cuộc là em bị lừa bao nhiêu?”
Thời Duyệt không nói thẳng. Cậu suy nghĩ một lát rồi mới nói: “Nếu bắt được hắn ta thì có thể bị phạt tù từ ba đến mười năm.”
Trần Thư Ngữ có chút bối rối, cô không am hiểu nhiều về mấy chuyện pháp lý. Nhưng có một số người xem có kiến thức pháp luật đã bình luận rằng theo mức án đó thì số tiền bị lừa phải là một số tiền lớn, ít nhất là ba vạn trở lên.
Nhìn thấy bình luận đó, Trần Thư Ngữ cảm thấy khó tin. Một đứa nhỏ từ miền núi sao lại có nhiều tiền như thế? Cô nhìn Thời Duyệt: “Hơn ba vạn sao? Em có nhiều tiền đến vậy sao?”
Thời Duyệt đang định nói nhà mình rất giàu thì điện thoại lại đổ chuông. Cậu dừng cuộc trò chuyện và bắt máy.
Vừa kết nối, giọng nói bỉ ổi của Phạm Tinh Dương đã vang lên: “Hê hê hê, Thời Tiểu Duyệt, tỉnh rượu chưa? Cậu có nhớ hôm qua mình đã làm ra chuyện gì không?”
“Tối hôm qua chúng ta đi ăn với nhóm của anh Triệu mà, ăn xong thì anh ấy nhờ người đưa chúng ta về khách sạn chứ còn gì đâu?” Thời Duyệt vừa nói vừa đi về phía ban công.
Cậu đã không còn trong buổi livestream nên không biết rằng mọi người đang phân tích tại sao cậu lại đem theo số tiền lớn như vậy ra ngoài. Nói tới nói lui, cả nhà đã đi đến một kết luận khá đáng tin cậy —— chắc chắn là bố của Thời Duyệt rất yêu con trai mình, dù có táng gia bại sản cũng nhất quyết cho con trai ra khỏi miền núi để mở mang tầm mắt.
Nói thế thì có thể hiểu được tại sao Thời Duyệt không dám để bố mình biết chuyện cậu bị lừa tiền mà lại phải tự mình chịu đựng như thế. Dù gì thì số tiền đó cũng là tiền do bố mình vất vả dành dụm, nếu để ông biết được thì ông sẽ đau lòng biết bao!
Ôi, tình cha con thật cảm động! Trần Thư Ngữ cũng bị lay động, cô lập tức nói với người xem: “Sau này đừng nhắc lại chuyện bị lừa tiền với Tiểu Duyệt nữa, chuyện này dù xảy ra với ai cũng là chuyện buồn, em ấy đã rất khó khăn rồi.”
—— Lúc này, bọn họ vẫn chưa biết rằng sau này mình sẽ tự vả đến mức nào.
Thời Duyệt ở ngoài ban công vẫn không biết mọi người đã tưởng tượng tới mức nào rồi. Cậu ngắt điện thoại mà lòng tràn ngập sợ hãi —— Phạm Tinh Dương nói tối qua cậu say xỉn rồi gọi điện trêu đùa anh Phó. Hắn không kể cụ thể thế nào mà chỉ nói rằng nó rất thú vị.
Đối với chuyện này, Thời Duyệt chỉ tin bảy phần —— dù cậu không phải kiểu người ồn ào khi say, nhưng trước đây cậu đã từng say bí tỉ rồi đi ôm con chó vàng nhà bên và đòi kết nghĩa anh em với nó. Sau khi tỉnh lại, bố cậu - người được vinh dự phong làm “bố chó” - đã cầm chổi đuổi cậu từ đầu xóm tới cuối xóm.
Vậy nên, cậu rượu vào lời ra, đi trêu đùa anh họ của bạn thân, kiêm anh em tốt của mình mất rồi. Thời Duyệt đau đầu xoa huyệt thái dương, anh Phó hiền lành dịu dàng đến thế mà mình cũng xuống tay trêu chọc cho bằng được!
Thời Duyệt quay lại buổi livestream với vẻ hốt hoảng. Nhìn thấy vẻ mặt có vẻ không ổn của cậu, Trần Thư Ngữ còn tưởng đứa nhỏ này đang buồn vì bị nhắc tới chuyện mất tiền: “Tiểu Duyệt, em mệt hả? Nếu mệt thì về nghỉ ngơi trước nhé?”
“À, dạ......” Thời Duyệt ngơ ngác đáp lại, rồi vẫy tay chào người xem dưới sự nhắc nhở của Trần Thư Ngữ, sau đó rời khỏi nhà cô trong trạng thái mất hồn.
Hành động bất thường này như để xác nhận suy đoán của mọi người. Ngay lập tức, họ ai cũng cảm thấy thương xót không tả nổi. Nhiều người còn nói Trần Thư Ngữ hãy đi xác nhận tài khoản Weibo cho cậu để họ có thể gửi quà cho đứa nhỏ này, giúp cậu vui lên một chút.
Tất nhiên Trần Thư Ngữ sẽ không đồng ý. Cô đành phải chọn đề tài khác để chuyển hướng sự chú ý của người xem.
Về phía Thời Duyệt, sau khi về đến nhà, cậu mở WeChat của anh Phó ra. Cuộc gọi thoại cuối cùng là vào tối qua, kéo dài 28 phút.
Thời Duyệt liếm môi dưới. Trong lòng cậu vẫn còn ba phần nghi ngờ dành cho một kẻ càng ngày càng bỉ ổi như Phạm Tinh Dương. Để đảm bảo an toàn, cậu đành chuyển sang gọi cho một người khá thật thà và dịu dàng - Từ Họa.
Điện thoại vừa kết nối, cậu đã hỏi ngay: “Từ Họa, cậu có còn nhớ tối hôm qua tớ nói gì trong điện thoại với người kia không?”
Tất nhiên là Từ Họa không thể nào quên câu “Em muốn ăn ngỗng hầm trong nồi sắt” rồi. Cậu ta dừng một lúc lâu mới nói: “Tớ chỉ nhớ là cậu gọi cho một người là anh Phó, còn nói gì thì....... dù sao cũng không phải là lời hay ý đẹp gì.”
Thôi rồi, như thế không khác gì đang chứng minh cho những gì Phạm Tinh Dương đã nói sao! Lòng Thời Duyệt lạnh đi trong chốc lát. Sau khi ngắt máy, cậu ngơ ngác nhìn vào khung chat giữa mình và Phó Du một hồi lâu, rồi mới gửi một biểu tượng cảm xúc “Có đó không” qua cho anh.
May quá, không có dấu chấm than màu đỏ tức là vẫn chưa bị chặn.
Một lát sau, cậu nhận được câu trả lời: “Có.”
Thời Duyệt cầm điện thoại và bắt đầu gõ chữ, xóa rồi lại gõ, gõ rồi lại xóa, cảm giác mình nói gì cũng không ổn.
Phía bên kia, Phó Du cầm điện thoại, nhìn dòng chữ “Đang nhập” nhảy lên liên tục, anh không khỏi cảm thấy khó hiểu. Đợi gần hai phút, anh mới nhận được dòng tin: “Em muốn mời anh đi ăn, là nhà hàng mà hôm trước anh dẫn em đi, được không ạ?”
Thời Duyệt đã suy nghĩ một lúc lâu rồi mới quyết định mời anh Phó đi ăn. Có những chuyện phải gặp mặt trực tiếp rồi nói thì sẽ tốt hơn, như thế mới tỏ rõ được thành ý của bản thân.
Không đến hai giây sau, cậu đã nhận được câu trả lời: “Được.”
Thời Duyệt lập tức thở phào nhẹ nhõm. Còn đồng ý đi ăn với cậu tức là hành vi say xỉn tối qua của cậu cũng không làm anh phật lòng quá nhiều. Cậu còn đang định chọn thời gian thì anh ấy lại gửi thêm một tin nhắn qua: “Không ăn ngỗng hầm đâu nhé.”
Thời Duyệt: “???”
Nhắn xong, khóe môi Phó Du khẽ cong lên. Anh ngẩng đầu, nhìn về phía màn hình chiếu. Trên màn hình, Thái Tử vừa cứng cỏi lại vừa dịu dàng đang tự cầm dao đâm vào cổ mình.
Đây chính là lần thứ sáu anh xem lại đoạn này, cũng là lần duy nhất anh xem xong mà không cảm thấy khổ sở đến mức nghẹt thở.
Trưa hôm sau, Phó Du xuất hiện tại nhà hàng như đã hẹn. Thời Duyệt đã đợi sẵn bên trong. Vừa thấy mặt anh, cậu đã vô cùng thành khẩn đứng dậy cúi người 90 độ: “Em rất xin lỗi anh!”
“Em xin lỗi vì đã làm ra chuyện quá đáng như thế vào tối hôm trước!”
Phó Du lại cảm thấy vô cùng khó hiểu. Anh hơi cau mày, ngoài chuyện nói mình muốn ăn ngỗng ra, anh không nhớ là Thời Duyệt đã gây ra chuyện gì nữa.
Nhưng nhìn dáng vẻ trịnh trọng đến thế của đứa nhỏ này sao lại giống như chuyện nam chính say xỉn sau đó xảy ra tình một đêm với nữ chính và hối hận khi tỉnh dậy vậy?
Và tình cờ thì anh lại là nữ chính đó.
Phó Du thử hỏi: “Em còn nhớ mình đã làm ra chuyện gì sao?”
Thời Duyệt gật đầu nặng nề, cậu tỏ vẻ ngượng ngùng: “Tinh Dương nói với em cả rồi, là em đã trêu đùa anh.”
Phó Du: “......” Hay thật, Phạm! Tinh! Dương!