Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 31: Dỗ em bé hay dỗ ngỗng?
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một câu "Em xin lỗi anh" không chỉ khiến Phó Du ngơ ngác mà còn khiến anh cảm thấy như có ánh đèn xanh chiếu thẳng vào đầu. Câu đó còn khiến Ngô Nguyên Minh và Triệu Nhân liếc nhìn nhau đầy ẩn ý, ai nấy cũng vểnh tai hóng chuyện. Ha ha ha, xem ra sắp có kịch hay rồi đây!
Ngô Nguyên Minh còn dỗ dành Thời Duyệt: "Tiểu Duyệt, ngoan nào, nghe lời anh, bật loa ngoài lên đi em."
Thời Duyệt ngoan ngoãn lạ thường, cậu bật loa ngoài lên.
Phó Du nhanh chóng nhận ra có giọng nói khác, anh do dự đôi chút: "Anh Ngô?"
"Hở?" Ngô Nguyên Minh kinh ngạc, "Phó Du?"
Thế là Phó Du lập tức đoán được chuyện gì đang xảy ra ở đầu dây bên kia, chắc hẳn là cả nhóm đang ăn mừng sau khi đóng máy phim. Nếu nghe kỹ, anh còn có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng Phạm Tinh Dương nói chuyện với ai đó: "Là em đây, lâu rồi không gặp anh."
"Đúng là lâu thật rồi." Ngô Nguyên Minh cảm thán. Vốn là một người viết lời, hắn đã hợp tác với Phó Du vài lần và vẫn luôn rất ngưỡng mộ tài năng thiên bẩm và phong cách âm nhạc độc đáo của anh. Vì vậy, do hắn chủ động, hai người đã trở thành bạn bè vào năm ấy. Mấy năm nay, trong thời gian Phó Du ở ẩn, hắn cũng có đến tìm anh vài lần với mong muốn hợp tác, nhưng đều bị anh từ chối.
Ban đầu, hắn cứ nghĩ sau này sẽ không còn cơ hội thấy Phó Du xuất hiện nữa, chỉ có thể thi thoảng được chiêm ngưỡng những kiệt tác của anh thông qua cậu em họ Phạm Tinh Dương, lòng tiếc nuối khôn nguôi. Nào ngờ, cách đây không lâu lại nghe tin anh bất ngờ tái xuất, làm giám khảo cho một chương trình âm nhạc.
Khoảng thời gian này hắn khá bận rộn, vốn định bụng vài hôm nữa rảnh rỗi sẽ liên hệ với Phó Du, ai dè lại có cơ hội trò chuyện với anh trước qua điện thoại của Thời Duyệt.
"Sao cậu lại tham gia 'Tiếng Lòng' vậy? Trước đây cậu có bao giờ tham gia mấy chương trình giải trí như thế đâu, ngay cả phỏng vấn riêng cậu cũng chẳng thèm. Mà này, xem ra mối quan hệ của cậu và Tiểu Duyệt rất tốt nhỉ?"
Phó Du đang định trả lời thì Thời Duyệt lại không cho anh cơ hội đó. Cậu bé say xỉn cầm điện thoại lên ôm vào lòng, rồi lườm Ngô Nguyên Minh, giọng điệu vừa mềm mại lại có chút hung hăng: "Em gọi cho anh ấy trước mà, không cho anh nói nữa!"
Đôi mắt cậu ửng đỏ, má cũng hồng hào. Mái tóc đã được gội sạch khẽ phất phơ trước trán, trông cậu mềm mại lạ thường. Kèm theo đó là vẻ mặt giận dỗi hệt như một em bé bị cướp bình sữa, đáng yêu không thể tả.
Ngô Nguyên Minh cũng bị vẻ đáng yêu đó làm choáng váng, hắn giơ hai tay đầu hàng, cười nói: "Được rồi, được rồi, anh không nói nữa, không làm phiền hai đứa nữa nhé."
Phó Du gần như có thể hình dung được dáng vẻ lúc này của Thời Duyệt, anh không khỏi mỉm cười: "Anh Ngô à, lát nữa em sẽ nói chuyện với anh sau nhé, bây giờ thì phải dỗ em bé trước cái đã."
Dỗ em bé? Ngô Nguyên Minh bật cười khẽ, nhưng nhìn Thời Duyệt lúc này thì đúng là giống thật.
Thời Duyệt rất không vui, rõ ràng cậu mới là người nói chuyện với anh Phó trước, vậy mà giữa chừng anh ấy lại đi nói chuyện với người khác.
Cậu liếc Ngô Nguyên Minh một cái đầy vẻ trẻ con, rồi ôm chai rượu rỗng, chạy về phía cửa sổ như một chú chuột nhỏ, tay vẫn cầm điện thoại.
Triệu Nhân và Ngô Nguyên Minh lập tức đứng dậy đuổi theo, sợ rằng cậu bé say xỉn sẽ nhảy ra khỏi cửa sổ. Nào ngờ, chưa kịp đuổi được hai bước, người kia đã ngồi thụp xuống ngay góc tường, vừa ôm chai rượu vừa ngây ngốc.
Triệu Nhân và Ngô Nguyên Minh: "......"
Thời Duyệt, với đôi chân và cánh tay dài, co ro lại thành một cục, cậu cuộn người rồi nhìn vào màn hình, cười ngây ngô.
Lúc này, cậu bé không còn nghĩ đến chuyện có nên xin lỗi hay không nữa, mà chỉ biết gọi Phó Du: "Anh Phó ơi..."
Tiếng gọi mềm mại ấy như rót thẳng vào lòng Phó Du, khiến giọng anh cũng không khỏi mềm dịu đi nhiều phần. Anh đáp: "Ơi."
Nhận được lời đáp, cậu bé say xỉn cười cong cả mắt, giọng lại càng ngọt ngào: "Anh Phó ơi........."
Và giọng của Phó Du cũng càng thêm dịu dàng: "Anh đây."
Ngô Nguyên Minh, người vẫn luôn dõi theo Thời Duyệt, lấy khuỷu tay huých Triệu Nhân, vừa bóc đậu phộng vừa nói: "Này, cậu có thấy cái cảnh này và không khí này...."
"Không tỏ tình thì phí lắm." Phạm Tinh Dương, sau khi khó khăn lắm mới thoát khỏi Từ Họa, thò đầu ra tiếp lời.
Từ Họa cũng mon men theo, cười nói với vẻ mặt ngốc nghếch: "Tỏ tình, tỏ tình...."
Vừa nói, cậu ta vừa rút điện thoại ra, mở chức năng quay video.
Giây tiếp theo, Thời Duyệt nở một nụ cười bảy phần rạng rỡ, ba phần ngốc nghếch, nói vào điện thoại: "Em muốn ăn ngỗng hầm nồi gang."
Những người xung quanh đang theo dõi: "............" Cậu đúng là giống con ngỗng thật rồi đó!
Chú ngỗng nhà ta không biết điện thoại bị ngắt từ lúc nào, cũng không nhớ mình được Triệu Nhân đưa về khách sạn ra sao, thậm chí chuyện mình đã làm gì khi say cũng chẳng nhớ nổi, đặc biệt là những gì mình đã làm với Phó Du.
Chỉ có hàng loạt bình luận "Trẫm đã duyệt" và những lời phản hồi từ bạn bè mới nhắc nhở Thời Duyệt về mức độ say xỉn của mình.
Trong số đó, nửa đêm hôm qua, bố già của cậu còn gửi tin nhắn thoại, mắng cậu một trận tơi bời, đại ý là ông không xứng đáng có một đứa con trai làm hoàng đế như cậu, và ông muốn từ con.
À thì, năm nào cũng bị "từ mặt" mấy chục lần như thế, nên ngài ngỗng cảm thấy chẳng thấm vào đâu.
Cậu chỉ biết rằng, ngày hôm sau khi tỉnh dậy, cậu đã lỡ chuyến bay do tổ sản xuất sắp xếp, đành phải vừa khóc hu hu vừa tự bỏ tiền túi ra mua vé máy bay về. Đến lúc này, cậu bé mới nhận ra việc không có trợ lý thật sự bất tiện đến mức nào.
Thời Duyệt thầm nghĩ, sau này có được hợp đồng lớn, kiếm được nhiều tiền rồi sẽ nhờ chị Trần tìm giúp mình một người trợ lý, để sau này đỡ phải lặp lại sai lầm như hôm nay khi để lỡ một sự kiện quan trọng.
Sau khi trở về, cậu còn chưa kịp nghỉ ngơi tử tế thì Trần Thư Ngữ đã gọi điện đến. Cô vẫn luôn như vậy, đi thẳng vào vấn đề: "Tiểu Duyệt, tiền cát xê mà đạo diễn Lý trả, công ty sẽ không lấy một đồng phần trăm nào cả, nộp thuế xong là đưa lại cho em hết. Sau khi quyết toán xong, chị sẽ chuyển hết vào tài khoản của em nhé."
Thời Duyệt lập tức cười tươi rói: "Cảm ơn chị! Chị, chị thật là tốt!"
"Chỉ cần em làm việc chăm chỉ là được." Trần Thư Ngữ cười nói, "Cứ nghỉ ngơi trước đi nhé, tối thì ghé qua đây ăn cơm rồi tham gia livestream với chị."
"Livestream ạ? Em không biết làm thế nào cả." Thời Duyệt chưa từng livestream bao giờ. Cậu có lên hình thì cũng chỉ là một lần đi mua sắm trong cửa hàng, vì muốn được giảm giá nên mới bấm bụng tham gia. À, còn có lần vô tình lọt vào livestream của người khác trước khi gia nhập giới giải trí nữa, nhưng cùng lắm thì lần đó cũng chỉ cho người ta chụp hình chứ không hề tương tác gì cả.
"Không phải livestream bán hàng đâu, mà là có liên quan đến Mộ Ca Truyện. Không khó lắm đâu, chỉ cần lên trò chuyện, tương tác với fan là được."
Vậy thì đơn giản rồi, Thời Duyệt đồng ý ngay lập tức.
Thời Duyệt ở nhà nghỉ ngơi một chút, tối đến thì ghé nhà Trần Thư Ngữ. Mối quan hệ giữa Trần Thư Ngữ và đạo diễn Trình vẫn chưa được công khai, vậy nên sau khi ăn tối xong, đạo diễn Trình về phòng riêng, nhường phòng khách lại cho Thời Duyệt và Trần Thư Ngữ.
Tám giờ, Trần Thư Ngữ bắt đầu livestream. Thời Duyệt tạm thời chưa tham gia, cậu ở phòng khách xem những tập 《Mộ Ca Truyện》 dành cho VIP. Tài khoản của cậu chưa đăng ký thành viên nên chỉ được xem những tập phim miễn phí, còn chị Trần thì lại có gói thành viên.
Bên kia, Trần Thư Ngữ đang trò chuyện với các fan, còn bên này thì Thời Duyệt lại xem tập phim mới nhất được đăng tải vào tối hôm qua. Trong tập này, vừa mới mở đầu là hình ảnh cậu đóng vai Thái Tử đã xuất hiện ngay lập tức. Thời Duyệt buông điều khiển, xem một cách nghiêm túc.
Vừa vào phim đã là một cảnh rất ấn tượng – vị Thái tử trút bỏ long bào, lộ ra bộ đồ tang trắng. Chàng rút một con dao găm tinh xảo ra, sau tiếng thở dài bi ai, chàng ta không chút do dự đâm con dao vào cổ họng. Máu tươi phun trào, Thái tử yếu ớt ngã xuống ngai vàng, sắc mặt tái nhợt, gân xanh nổi lên trên trán, rõ ràng là đang đau đớn tột cùng. Ánh mắt chàng từ tuyệt vọng dần chuyển hóa thành bi thương cùng không cam lòng, cho đến khi ánh sáng trong đôi mắt kia tắt lịm, chàng cũng nhắm mắt lại.
Thời Duyệt hít một hơi, đưa tay che cổ mình lại, cảm thấy nơi đó hơi nhói. Lúc diễn thì cậu không cảm thấy gì cả, giờ xem lại mới thấy cảnh chết của mình thảm khốc đến mức nào! Chậc, đâm mạnh thế, có thật là do mình tự đâm không nhỉ? Thời Duyệt bỗng nghi ngờ không biết người này có phải mình diễn thật không, cảm giác đau khổ thật sự quá lớn.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dáng vẻ lúc chết máu me đầm đìa của cậu cũng đẹp trai ra phết, không hề làm ảnh hưởng đến vẻ ngoài điển trai này chút nào.
"Tiểu Duyệt, lại đây một chút." Trần Thư Ngữ gọi.
Thời Duyệt vội rời mắt khỏi TV, đi đến bên cạnh cô. Trần Thư Ngữ nhìn cậu, khó hiểu hỏi: "Che cổ làm cái gì đấy?"
Thời Duyệt vội buông tay, chỉ về phía TV: "Em vừa xem em tự đâm mình trên TV.........."
"Thái Tử đâm chứ có phải em đâm đâu." Trần Thư Ngữ sửa lời cậu. Cô sợ cậu em mình bị nhân vật trong TV ảnh hưởng nên vội chuyển đề tài: "Này, hôm nay em mới về tới nên chắc là chưa biết chuyện này nhỉ? Cảnh Thái Tử tự sát của em vừa lên sóng đã bay thẳng lên hot search rồi đấy, có rất nhiều người khen em diễn hay."
Vừa nói, cô vừa kéo Thời Duyệt đến trước ống kính, cười: "Trong livestream của chị có nhiều fan của em lắm, tương tác với họ một chút nào. Em biết tương tác không? Chính là...."
"Hiểu ạ, chính là trò chuyện chứ gì!" Thời Duyệt vỗ ngực, "Chị yên tâm đi, em thông minh lắm!"
Cậu quay đầu, cười thật tươi: "Chào mọi người, tôi là Thời Duyệt, tôi diễn vai Thái Tử Mộ Phi Bạch trong 《Mộ Ca Truyện》."
Hàng loạt bình luận lập tức trở nên điên cuồng:
[ A a a Thời Tiểu Duyệt đây rồi! Đẹp trai quá trời! ]
[ Anh bé cười nhiều chút nào, nụ cười của cậu đúng là liều thuốc chữa lành! Tối hôm qua tôi đã bị Thái Tử làm cho buồn rười rượi đến tận bây giờ luôn. ]
[ Hu hu hu, hôm qua khóc muốn chết luôn, sao Thái Tử lại thê thảm đến vậy chứ! Đến bây giờ tôi vẫn còn đau lòng không chịu nổi. ]
............
Gần một nửa số bình luận đều bày tỏ sự đau lòng khi Thái Tử chết. Thời Duyệt không biết an ủi họ thế nào, đành phải nói: "Không, đừng buồn mà, tôi cũng không biết phải nói gì để an ủi các bạn nữa...."
Trần Thư Ngữ cũng phụ cậu nói vài câu nhưng tác dụng không cao lắm, thế nên cô đành miễn cưỡng chuyển hướng sự chú ý của các fan: "Thế này đi, chúng ta hãy chơi trò đố nhanh đáp gọn nhé. Các bạn có thể đặt câu hỏi cho Tiểu Duyệt, tôi sẽ chọn vài câu để em ấy trả lời, được không?"
Tất nhiên Thời Duyệt không có ý kiến gì rồi. Người xem cũng liên tục bình luận "được", thậm chí có người còn đã đặt luôn câu hỏi. Trần Thư Ngữ chọn một câu và hỏi Thời Duyệt: "Tiểu Duyệt, hãy dùng một câu để mô tả Thái Tử trong lòng em đi."
Trần Thư Ngữ nghĩ Tiểu Duyệt chưa từng chơi thể loại này nên muốn tạo điều kiện cho mọi người giao lưu và chọn câu hỏi đó. Cô đang nghĩ đến mấy cụm từ tốt đẹp và mỹ miều như ngọc thụ lâm phong, ôn tồn lễ độ vân vân và mây mây, chắc là Thời Tiểu Duyệt sẽ trả lời được chứ nhỉ.
Mô tả Thái Tử sao? Thời Duyệt nhớ đến dáng vẻ của chàng trên TV, một câu nói bỗng hiện lên trong đầu cậu. Cậu buột miệng thốt ra: "Giọng nói và dáng vẻ của chàng sẽ còn sống mãi."
Trần Thư Ngữ, người vừa khó khăn lắm mới khiến fan tập trung vào chuyện khác: "............"
--------------
Nhắn nhủ đến từ tác giả: Phó Du: Em thật không hiểu phong tình, uổng cho anh dịu dàng đến vậy.