Chương 35: Có bán Thời Tiểu Duyệt không?

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 35: Có bán Thời Tiểu Duyệt không?

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Suốt buổi phỏng vấn, Thời Tiểu Duyệt – nạn nhân đích thực – tỏ ra rất nghiêm túc, cứ như đang dự một cuộc họp cấp cao với các cán bộ kỳ cựu.
Ví dụ, khi phóng viên hỏi cậu rằng kẻ lừa đảo sẽ chịu trách nhiệm trước pháp luật ra sao thì: “Anh có thể tìm đọc Bộ luật dân sự, nếu không có, em có thể chỉ chỗ mua cho anh. À đúng rồi, cam kết hàng chuẩn chính hãng!”
Ví dụ, khi phóng viên hỏi cậu có xin giảm án cho kẻ kia vì hắn là người quen không, cậu bé lập tức nhíu mày: “Ai cũng phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình, pháp luật không bao giờ khoan nhượng, với cả em cũng đâu phải người lập ra tòa án và Bộ Công an đâu. Nếu muốn giảm án cho hắn ta... thì em báo cảnh sát làm gì?”
Từng câu trả lời khiến phóng viên câm nín hết lần này đến lần khác, cũng khiến Phó Du suýt bật cười. Bản thân anh cũng từng tham gia nhiều cuộc phỏng vấn, khi đó anh vẫn ở tuổi tràn đầy sức sống và cũng khiến giới phóng viên phải câm nín như vậy.
Lúc đó giới truyền thông còn đặt biệt danh là sát thủ phỏng vấn hay ác quỷ phỏng vấn gì đó cho anh nữa, nhưng anh cũng chẳng nhớ rõ.
Nhưng nếu so sánh với Thời Duyệt thì anh vẫn còn thua xa rất nhiều, ngay lúc này, Phó Du thật sự thấy đồng cảm với phóng viên kia.
Khi buổi phỏng vấn kết thúc cũng là lúc phóng viên và người quay phim thở phào nhẹ nhõm. Họ đã làm nghề này nhiều năm rồi nhưng đây là lần đầu tiên gặp được một người bị hại... kỳ lạ đến vậy.
Nhưng dù sao thì vẫn là cơ hội hiếm có để tiếp xúc với người nổi tiếng, vậy nên trước khi rời đi, hai người đã mời Thời Duyệt chụp ảnh chung. Chụp xong, phóng viên nhìn về phía Phó Du – người đeo khẩu trang từ đầu đến cuối và hỏi với vẻ do dự: “Anh đây là?”
Thời Duyệt đang muốn giới thiệu thì Phó Du lại nhẹ nhàng nắm lấy vai cậu, anh bình tĩnh nói: “Người qua đường A.”
Khóe miệng phóng viên giật giật, ban đầu hắn còn tưởng... người qua đường A tỏa ra một khí chất không tầm thường, đã thế lại còn đi chung với Thời Duyệt thì có lẽ cũng là một người nổi tiếng khác. Nhưng câu trả lời đó... có thể nào qua loa hơn nữa được không vậy?!
Sự chuyên nghiệp vốn có khiến hắn vẫn phải nở nụ cười: “Xin chào anh người qua đường.”
Hắn xoay người thì thấy Thời Duyệt đã chạy đến bên cạnh từ lúc nào, cậu chớp đôi mắt to tròn, kéo áo hắn với vẻ đáng thương: “Thật sự là không thêm filter được hả anh?”
Người quay phim: “......” Mẹ, mình muốn đồng ý quá đi!
Phóng viên: “......” Bà mẹ, con trai mà cũng biết làm nũng đến mức đó luôn hả? Bỏ cả sĩ diện để đi cầu xin, chúng tôi chỉ muốn làm một chương trình nghiêm túc thôi mà!
Lần đầu tiên được nhìn thấy dáng vẻ nũng nịu đó của Thời Duyệt khiến Phó Du nhìn mà quên chớp mắt. Lát sau, anh quay đi, đôi mắt tối sầm, không biết đang nghĩ gì.
Làm nũng thất bại, Thời Duyệt chỉ có thể nhìn bóng lưng hai người kia rời đi. Cậu xoay người nhìn Phó Du rồi nhún vai đầy tiếc nuối: “Hóa ra việc làm nũng chỉ có tác dụng khi mình mặc đồ giả gái.”
Phó Du nhìn cậu một cách sâu xa, lát sau, anh nhếch môi, nhẹ nhàng nói: “Chưa chắc đâu, hay là em làm nũng với anh thử xem nào?”
Thời Duyệt nhướng mày, ngay sau đó, đôi mắt xinh đẹp của cậu bỗng long lanh, âm điệu cũng mềm mại nhẹ nhàng, còn kéo dài âm cuối: “Anh~~”
Cánh tay Phó Du lập tức nổi da gà, do thấy ghê hay do bị sốc thì chỉ mình anh mới biết.
Phó Du còn chưa kịp phản ứng thì Thời Duyệt đã tự ôm tay vừa đi ra ngoài với vẻ mặt chán chường: “Tsk, đúng là thấy ghê thật...”
Tự mình chửi mình thấy ghê mà cũng được luôn? Phó Du đứng lên đi theo sau cậu, vừa buồn cười vừa cạn lời.
Chỉ có chính anh mới biết rằng, trong ngày hôm nay, mặt hồ tối đen như mực vốn luôn lặng yên trong lòng anh như bị ai đó ném hòn đá vào, khiến những gợn sóng xuất hiện, đá sẽ chìm xuống mặt nước, nhưng nó vẫn sẽ mãi ở lại đáy hồ.
Lúc cả hai thật sự rời khỏi sở cảnh sát thì trời đã tối sầm, Thời Duyệt muốn về tìm Trần Thư Ngữ để tâm sự chuyện công việc, mấy hôm nay cô và đạo diễn Trình vẫn miệt mài tìm kịch bản mới cho cậu và đã tìm được vài bộ rồi. Thấy thế, Phó Du cũng không rủ cậu đi ăn nữa mà chỉ gọi tài xế riêng đến đưa hai người về.
Sau khi đưa Thời Duyệt đến chỗ Trần Thư Ngữ xong, cả cơ thể đang ngồi ngay ngắn của Phó Du bỗng ngả ra ghế ô tô như một quả bóng bị xì hơi. Suốt những năm qua, cơ thể này đã bị chính anh hủy hoại không ít, thể lực và sinh lực của anh đã không còn ở trạng thái tiêu chuẩn nữa. Đi tới đi lui suốt cả ngày, anh đã có chút mệt mỏi.
Nghĩ đến hình ảnh tràn đầy năng lượng của Thời Duyệt, Phó Du mím môi, anh lấy điện thoại ra gọi cho trợ lý của mình.
Tối hôm đó, trợ lý Tiểu Long của Phó Du bỗng nhận được yêu cầu ăn tối từ ông chủ: Mua một phần ngỗng nướng mang đến cho anh.
Cậu trợ lý nhỏ cảm thấy bối rối nhưng cũng vô cùng vui mừng khi lần đầu tiên được ông chủ yêu cầu mua đồ ăn suốt hai năm gần đây, cậu ta vui đến nỗi muốn mua hết cả hàng ngỗng mang về.
Ở bên kia, khi Thời Duyệt tới, Trần Thư Ngữ đang đắp mặt nạ. Vừa nhìn thấy cậu, cô gọi ngay: “Qua đây nào Tiểu Duyệt, đắp mặt nạ cấp ẩm nào.”
Thời Duyệt lắc đầu: “Em lười.”
“Một miếng là hơn nghìn tệ đó.” Trần Thư Ngữ nói.
“Thế em đi rửa mặt đây!” Thời Duyệt vừa vén tay áo vừa đi vào nhà vệ sinh.
Trần Thư Ngữ: “......” Cảm giác này thật quen thuộc quá đi mất.
Vì vậy, khi đạo diễn Trình mang đồ ăn về nhà, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt hắn chính là hai chị em đang nằm ỳ trên ghế sô pha, mỗi người đắp mặt nạ và bấm điện thoại. Thấy hắn trở về, hai chị em này còn nghiêng đầu nhìn qua rồi vẫy tay chào một cách không mấy nhiệt tình: “Hê lô.”
Đạo diễn Trình nhìn mà buồn cười, hắn đưa tay vuốt tóc bạn gái rồi cười: “Người ta có bảo hai chị em là chị em ruột thì anh cũng tin!”
Trần Thư Ngữ gạt tay hắn ra, cô nhìn về phía Thời Duyệt và nói trong trạng thái cơ mặt cứng đờ vì đắp mặt nạ, vậy nên âm thanh cũng không rõ ràng lắm: “Cả ngày hôm nay anh đi làm gì mà im hơi lặng tiếng thế.”
Thời Duyệt cũng bắt chước cô: “Anh phải chuộc tội đi rồi còn làm người tốt, việc tốt nữa.”
“Nói hươu nói vượn gì vậy.” Trần Thư Ngữ không nghe rõ cậu nói gì và nghĩ rằng cậu bé này lại đang nói vớ vẩn: “Chị đã nói là vẫn chưa chọn xong kịch bản mà, sao em vẫn đến vậy?”
Đạo diễn Trình cũng tiếp lời: “Còn nói là có chuyện quan trọng nữa, thế cuối cùng đó là chuyện gì?”
Trước khi đến, Thời Duyệt đã gọi điện cho Trần Thư Ngữ, Trần Thư Ngữ nói là cô đang ở nhà, có gì thì để về nhà rồi nói, vậy nên cậu chưa nói rõ qua điện thoại mà chỉ nói đó là việc gấp.
Khi được đạo diễn Trình hỏi, Thời Duyệt đưa tay giữ chiếc mặt nạ quý giá trên mặt rồi mới nói ra mục đích: “Anh, chị, chuyện kịch bản thì em không gấp, chuyện em đang cần gấp nhất lúc này là chuyện tiền bạc.”
“Sao vậy, em thiếu tiền à?” Đạo diễn Trình không hiểu, “Không phải chứ, trông em cũng đâu phải kiểu người tiêu tiền nhiều đâu.”
Trần Thư Ngữ nghĩ xa hơn thế, cô tỏ vẻ quan tâm: “Có phải là gia đình em xảy ra chuyện gì không? Cần tiền hả?”
Thời Duyệt vội lắc đầu, ba cậu sao có thể thiếu tiền được chứ! Đối mặt với ông bà chủ của mình, cậu thẳng thắn nói ra lý do: “Chỉ là em muốn đưa anh Phó đi chơi và đi ăn nhiều hơn, nhưng em không đủ tiền, có đi cũng không được mấy lần.”
“Vậy thôi à?” Trần Thư Ngữ không biết nên khóc hay nên cười, vẻ mặt cô vặn vẹo đến mức mặt nạ sắp rơi xuống.
Đạo diễn Trình cười, hắn lắc đầu: “Đúng thật là một cậu bé. Nhưng anh không ngờ là em lại có quan hệ tốt đến vậy với anh ta nha, người ta nổi tiếng là người đẹp lạnh lùng đó. Dù bình thường lúc làm việc và tiếp xúc thì anh ta không có vấn đề gì, nhưng thật ra sâu bên trong thì vẫn xa cách những người khác cả nghìn dặm.”
Trần Thư Ngữ cũng chậm rãi nói: “Thật tốt khi em có thể lọt vào mắt anh ta và giữ được mối quan hệ tốt, sau này có lẽ anh ta còn có thể sáng tác bài hát cho vai diễn của em nữa cũng nên, những bài hát của anh ta đều là tuyệt phẩm đấy!”
Thời Duyệt không thích nghe những lời đó, trước giờ cậu kết bạn với ai cũng rất đơn giản, không thích mưu cầu lợi ích riêng, huống hồ anh Phó lại còn là người tốt như vậy, sao cậu có thể mang tâm lý kết thân để lợi dụng anh chứ!
Ngay cả lớp mặt nạ cũng không giấu nổi vẻ không vui trên gương mặt Thời Duyệt, Trần Thư Ngữ lập tức thay đổi giọng điệu: “Nếu em muốn nhanh chóng có tiền thì livestream bán hàng là được nhất. Em chờ nhé, chị sẽ nhờ người liên lạc với em!”
“Dạ, cảm ơn chị!”
Cấp dưới của Trần Thư Ngữ làm việc rất nhanh, Thời Duyệt vừa tháo mặt nạ ra thì đã nhận được câu trả lời, dạo này có rất nhiều bên muốn mời Thời Duyệt tham gia livestream, họ đã chọn ra một bên có danh tiếng tốt về mức giá và chất lượng sản phẩm rồi liên hệ giúp cậu.
Sự nổi tiếng của Thời Duyệt đã tăng lên nhanh chóng gần đây, mới có vài ngày thôi mà cậu đã thu về cả trăm nghìn fan, có thể thấy là cậu bé này thật sự có tiềm năng trở thành ngôi sao hàng đầu.
Đêm đó, các fan của Thời Duyệt đã rất ngạc nhiên khi thấy bài đăng trên Weibo của diễn viên hài mà mình hâm mộ.
[ Giàu mới sướng: Thông báo livestream: Vào hai giờ chiều mai, hẹn gặp mọi người tại buổi phát sóng trực tiếp trên Douzi. ]
Các fan lập tức vui mừng: Cho hỏi là có bán Thời Tiểu Duyệt không ạ?
Thời Duyệt thấy ai cũng spam câu đó: ??? Mấy người đang muốn tôi livestream bán thân hả?
Thời Tiểu Duyệt bỗng muốn lên tàu hỏa chạy trốn ngay trong đêm.