Chương 37: Em đi tiết kiệm hay đi tiêu tiền?

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 37: Em đi tiết kiệm hay đi tiêu tiền?

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đống bình luận trên livestream lập tức bùng nổ.
[ Kinh hoàng: người dẫn chương trình và khách mời lại dám làm những hành động này khi đang livestream......]
[ Người ở trên giật tít như viết báo ấy, ha ha ha ha ]
[ Đại gia về hưu họ Thời và cuộc sống an nhàn ở làng quê của mình, ha ha ha, ngâm chân ngay trên sóng livestream luôn chứ ]
[ Chốt đơn chốt đơn, nhất định phải có được phong cách đó của chú Thời! ]
[ Chị Đậu cũng hùa theo cậu ấy nữa à, mọi người trên livestream bị làm sao vậy? ]
[ Con mẹ nó cười ẻ! Trông hề nhưng cũng vô cùng đáng yêu, muốn sờ cậu ấy quá ]
[ Muốn sờ +số chứng minh nhân dân ]
............
Thời Duyệt không để tâm nhiều đến bình luận. Bởi vì dù đang ngâm chân, chị Đậu vẫn tiếp tục bán hàng, và sự chú ý của cậu dồn hết vào những món đồ cùng các ưu đãi mà cô đang giới thiệu. Thỉnh thoảng, cậu lại phối hợp với cô, trong lòng thầm nghĩ sẽ đợi xem còn thứ gì đáng giá để mua nữa không.
Nhất là lúc nhìn thấy chị Đậu nhờ nhân viên đem đồ ăn vặt lên, cậu lại càng tập trung hơn. Đầu tiên, cậu sẽ nếm thử, không ngon thì sẽ giữ im lặng, còn ngon thì sẽ chốt đơn ngay.
Không thể không thừa nhận, chị Đậu rất mát tay trong việc chọn đồ ăn. Hầu hết các món ăn vặt đều rất ngon, đến nỗi không biết từ khi nào mà Thời Duyệt đã mua được hẳn một đống. Cậu không hay ăn vặt, mua nhiều như thế là để mang qua cho anh Phó ăn thử. Ăn cơm hay ăn đồ ăn vặt, chắc chắn anh Phó sẽ phải thích một trong hai thứ đó... nhỉ!
Sau khi ngâm chân khoảng 20 phút, chị Đậu đang định kêu nhân viên đem những món đồ tiếp theo lên thì Thời Duyệt khẽ lên tiếng nhắc nhở: "Chị, hết giờ rồi, không thể ngâm tiếp nữa."
"Ơ, nhanh vậy sao?" Chị Đậu kinh ngạc nhìn đồng hồ, "Chị cảm giác ngâm chưa có đã luôn ấy, hay là ngâm thêm nhé?"
Thời Duyệt tỏ vẻ không đồng ý: "Các chuyên gia đã nói thời gian ngâm chân không được vượt quá 30 phút, lý tưởng nhất chỉ nên là 20 phút thôi."
"Được rồi, Thời Tiểu Duyệt, em đúng là chú trọng sức khỏe ghê!" Chị Đậu bị chọc cười bởi dáng vẻ nghiêm túc đó của cậu, cô vừa nhận chiếc khăn lau từ nhân viên vừa hỏi: "Vậy em có cảm nhận như thế nào với cái máy này? Có mua không?"
"Rất thoải mái, nhất định phải mua! Lát nữa em sẽ chốt đơn ngay." Thời Duyệt trả lời ngắn gọn, sau khi lau chân xong, cậu bưng chậu ngâm chân của mình lên và định mang ra ngoài. Có người tiến tới muốn làm giúp, nhưng cậu đã quen với việc tự mình làm: "Em tự làm được rồi ạ."
Đổ nước xong, cậu còn không quên nhờ nhân viên cất chậu ngâm chân đi. Cậu tính khi nào livestream xong sẽ mua và mang nó về, vì đó là đồ đã qua sử dụng. Dù cậu không bị nấm chân thì cũng không nên trả lại cho nhãn hàng món đồ đã dùng rồi để họ bán lại cho người khác.
Khi quay lại với buổi livestream, cậu nói với chị Đậu: "Em gọi điện thoại tí được không ạ?"
Chị Đậu sửng sốt một chút rồi mỉm cười: "Được chứ, phòng phát sóng của chị luôn rất thoải mái, em muốn làm gì thì cứ làm. Nếu không phải chuyện riêng tư thì em gọi ngay ở đây cũng được, không cần phải ra ngoài. Em không hay online trên mạng xã hội nên người hâm mộ luôn muốn nhìn thấy em nhiều nhất có thể đấy."
"Em không rành mấy chuyện kinh doanh, muốn về học hỏi thêm." Vừa nói, Thời Duyệt vừa gọi điện cho một người nào đó, khi đầu dây bên kia nhấc máy, cậu đã nói luôn: "Ba, con đây. Con nói cái này, ở đây có bồn ngâm chân tốt lắm... À? Ba mua khi nào vậy, có đắt không ạ...?"
Gọi điện cho người nhà để hỏi có muốn ngâm chân không à? Chị Đậu bị chọc cười, cô quay về phía máy quay và nói: "Tôi thề là chúng tôi không hề có kịch bản. Thời Tiểu Duyệt thật sự muốn đến livestream của chúng tôi để kiếm lời đấy."
Những lời này khiến nhiều người bật cười. Nếu không phải Thời Duyệt luôn tỏ vẻ yêu thích những sản phẩm được trưng bày cũng như chốt đơn nhanh gọn thì hẳn là họ đã nghĩ đây chính là kịch bản được dàn dựng sẵn để tăng doanh số cho những món hàng này.
Nghe những gì cô nói, sau khi cúp máy, Thời Duyệt cười toe toét: "Ba em đã có chậu ngâm chân rồi. Chị đợi chút, lát nữa em sẽ hỏi thêm một người bạn khác, sức khỏe của anh ấy khá kém..."
Lúc đang nói, cậu đã gọi cho một số điện thoại khác rồi. Tốc độ bắt máy bên này còn nhanh hơn lúc nãy. Vừa kết nối, Thời Duyệt đã nói ngay: "Anh Phó, anh ngâm chân không?"
Phó Du vừa bắt máy đã bị một câu hỏi kỳ quặc như vậy làm cho sửng sốt: "............" Ngâm hay không là sao chứ.
"Không ngâm ạ?" Thời Duyệt có chút thất vọng. "Em còn định mua cho anh một cái chậu ngâm chân đấy. Ở tuổi này của mình thì nên cùng nhau chăm sóc bản thân mới phải chứ..."
Phó Du — người còn chưa tròn 30 tuổi — đã bị Thời Duyệt — mới 21 tuổi — khuyên đi dưỡng sinh. Anh đành phải nghĩ một đằng nói một nẻo: "...... Ngâm."
"Ô kê!" Thời Duyệt lập tức vui vẻ ra mặt, "Thế em mua ngay đây. Mấy ngày tới anh nhớ để ý hàng chuyển phát nhanh nhé."
Phó Du ngừng lại khoảng hai giây, dở khóc dở cười: "Được, mấy ngày tới anh sẽ không đi đâu cả nên chắc sẽ nhận được nhanh thôi. Nhưng sao em lại nghĩ đến chuyện mua chậu ngâm chân cho anh vậy?"
Không lẽ Thời Duyệt đã nhận ra anh mệt mỏi vì đi lại suốt cả một ngày hôm qua, nên mới muốn mua đồ ngâm chân để cải thiện sức khỏe cho anh sao?!
Thời Duyệt vui tươi hớn hở nói: "Em đang đi làm trợ lý bán hàng trên livestream đó. Mua trên phát sóng trực tiếp rất là hời luôn, có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền."
"Em tiết kiệm hay là đi tiêu tiền vậy." Phó Du bật cười, "Livestream trên nền tảng nào đấy? Gửi link qua cho anh, anh sẽ donate cho em trên đó."
"Thôi đừng!" Thời Duyệt cảnh giác nhìn chị Đậu rồi lại nhìn bình luận. Sau đó, cậu che miệng và khẽ nói vào điện thoại: "Phòng livestream này không phải của em, nên dù anh có donate cũng sẽ không vào túi em được đâu. Hơn thế nữa, còn phải chia hoa hồng cho nền tảng phát sóng nữa. Anh Phó, em không thể làm người coi tiền như rác được."
Tiếng nói nhẹ như hơi thở truyền từ điện thoại vào tai, cứ như thể Thời Duyệt đang ở ngay bên cạnh và ghé vào tai anh nói nhỏ. Phó Du lập tức cảm thấy lỗ tai mình mềm nhũn, tim cũng tê dại. Nhịp tim anh tăng tốc một cách khó hiểu, anh đành phải nuốt nước bọt và nói với vẻ có chút gượng gạo: "Em nói đúng."
Thời Duyệt không hề phát hiện sự bất thường của Phó Du và tiếp tục nói: "Đúng không? Sau này mà em mở livestream thì tới lúc đó anh hãy donate cho em. Thôi không nói nữa, em phải tiếp tục làm việc đây, nói chuyện sau nhé."
"Được." Phó Du trả lời một cách cộc lốc. Sau khi cúp máy, anh lặng lẽ sờ vào bên tai đã nóng bỏng của mình.
Bên này, sau khi nói chuyện điện thoại xong, Thời Duyệt cười với chị Đậu rồi lại tiếp tục đặt hàng trên livestream, động tác nhanh đến mức không ai kịp ngăn.
Trong suốt buổi livestream hôm đó, Thời Duyệt lại tiếp tục mua thêm đồ, đa số đều là những món cậu đã thử và cảm thấy thích. Có lẽ do trợ lý livestream như cậu cứ mua liên tục nên lượng hàng hóa trên livestream được bán hết rất nhanh. Có hai lần, Thời Duyệt không tranh được với người mua khác và chỉ có thể trơ mắt nhìn deal hời bị người khác giật mất.
Buổi livestream này đã nổi tiếng đến mức ngay cả chiếc ghế mát-xa cuối cùng cũng bị người khác mua mất — cũng là do Thời Duyệt đã thử nằm lên để trải nghiệm và xác nhận đây là hàng tốt. Tuy nhiên, vì giá không hề rẻ nên cậu muốn đợi đến khi nhận được tiền cát-xê của "Let's go, Brothers" thì mới mua.
Livestream kết thúc, đừng nói chi đến chị Đậu và những người hâm mộ, ngay cả bản thân Thời Duyệt cũng có chút luyến tiếc. Đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy mình yêu công việc đến vậy, vừa được trả tiền lại vừa được ăn uống miễn phí, vui vẻ lại vừa thoải mái biết bao. Cậu không khỏi nghĩ đến khả năng mình và chị Trần đổi nghề thành streamer để bán hàng.
Sau khi kết thúc livestream, Thời Duyệt cười với chị Đậu: "Em muốn mua lại cái chậu ngâm chân mà em đã dùng. Em chuyển tiền cho chị hay là cho ai vậy ạ?"
Chị Đậu vội vàng xua tay: "Cho em đấy, không cần phải trả tiền."
"Như vậy sao được, việc nào ra việc đó chứ ạ..." Thời Duyệt còn chưa nói xong thì đã bị ngắt lời.
"Không có gì là không được cả," chị Đậu ngắt lời cậu rồi lại chậm rãi nói tiếp: "Dù sao cũng là đồ miễn phí do nhãn hàng gửi đến, không tốn tiền đâu."
"Tốt thế sao..." Ánh mắt ngưỡng mộ của Thời Duyệt đã không thể giấu được nữa, cậu muốn đổi nghề lắm rồi.
"À, đúng rồi, chỗ chị còn có rất nhiều đồ do nhãn hàng tặng. Em có muốn chọn vài thứ để mang về không?"
Thời Duyệt lập tức trở nên hớn hở, cậu cười toe toét và trả lời với giọng điệu chắc nịch: "Muốn ạ!"
Vì thế, vài phút sau, nhân viên do Trần Thư Ngữ sắp xếp đến đón cậu không chỉ đón được Thời Duyệt vui vẻ như vừa nhặt được tiền, mà còn đón được cả một cái chậu ngâm chân và vài túi lớn chứa toàn đồ ăn vặt.
Sau khi lên xe, Thời Duyệt đưa tài xế một địa chỉ và nhờ anh ấy đưa mình đến đó.
Chiều tối, Phó Du đang phân vân không biết tối nay nên ăn gì. Hôm qua, anh đã quyết tâm phải ăn uống cho đầy đủ, nhưng lại không tài nào có cảm giác thèm ăn được, đúng là quá khó khăn. Ngay lúc anh vừa định dặn trợ lý mua đại một món gì đó thì chuông cửa lại reo.
Phó Du cảm thấy có chút lạ lùng, ai lại tới đây vào giờ này chứ?
Ngoại trừ trợ lý, chỉ có Phạm Tinh Dương và Thời Duyệt mới được nhân viên bảo vệ ngoài cổng cho vào mà không cần hỏi anh trước. Lúc Thời Duyệt còn hay đến đây để học hát và nhảy, vì không muốn xảy ra rắc rối nên anh đã nói trước với bảo vệ rằng cậu có thể đi vào bất cứ lúc nào. Phạm Tinh Dương đang đi biểu diễn ở thành phố khác, còn cậu trợ lý thì chỉ đến đây khi đã mua được đồ ăn. Vậy nên, chỉ có thể là Thời Duyệt mà thôi...
Nghĩ đến đây, trong lòng Phó Du bỗng dấy lên một chút mong chờ. Bước chân anh không khỏi nhanh hơn, chẳng mấy chốc, anh đã mở cửa ra.
Ngoài cửa là một chàng trai thanh tú mặc hoodie màu vàng đang đứng, tay cầm những chiếc túi lớn nhỏ đựng đầy đồ ăn vặt. Cậu mỉm cười rạng rỡ với anh: "Anh Phó, anh nhìn này, em mang đồ tốt đến cho anh!"
Dưới ánh hoàng hôn, mái tóc bồng bềnh mềm mại của cậu như được phủ một lớp ánh sáng vàng. Tay phải của Phó Du khẽ co lại, cuối cùng, anh vẫn không kìm được mà vươn ra, đặt lên mái tóc buông xõa của chàng trai nọ, nhẹ nhàng xoa nhẹ.
Anh khẽ cười, giọng điệu vừa vui vẻ vừa có chút thắc mắc: "Em đi livestream hay là đi mua hàng vậy?"