Chương 39: Tôi thật sự rất giàu

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 39: Tôi thật sự rất giàu

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dư luận dậy sóng còn nhanh hơn cả dự kiến. Phó Du vốn không muốn để Thời Duyệt biết rằng có người đang chỉ trích cậu trên mạng xã hội, theo bản năng, anh muốn bảo vệ đứa nhỏ này khỏi những ồn ào. Tuy nhiên, điều đó hoàn toàn không thể thực hiện được.
Khi hai người đang dùng bữa, Thời Duyệt nhận được điện thoại của Phạm Tinh Dương. Cậu vừa nhấc máy, hắn đã vội vã nói ngay: "Thời Tiểu Duyệt, cậu nói đi, sao cậu lại phải chịu đựng chuyện này chứ? Mới nổi một chút đã bị người ta bóc phốt rồi, thật tình! Giờ cậu tính làm gì, tớ có thể giúp gì cho cậu không?"
Thời Duyệt ngớ người: "Cái gì cơ? Tớ bị bóc phốt chuyện gì?"
"Cậu không biết sao?! Sao cậu lại không biết được chứ?! Thời Tiểu Duyệt, cậu quá vô tư hay là quá ngây thơ vậy....."
Phó Du nghe không lọt tai nữa, giả vờ ho một tiếng. Phạm Tinh Dương vốn còn đang kích động lập tức ngừng nói và im bặt như chim cút: "Anh."
"Ừm." Phó Du lạnh lùng đáp lại: "Em không cần lo lắng cho Tiểu Duyệt, nếu cần em giúp thì anh sẽ không khách khí đâu."
"Dạ anh! Em chào anh!" Phạm Tinh Dương đáp lời răm rắp rồi ngắt máy. Ngắt máy xong, hắn bỗng nhận ra một chuyện: Sao anh họ mình lại ở chung với Tiểu Duyệt? Hơn nữa, sao anh ấy lại nói chuyện với giọng điệu như thể là chủ nhà vậy?
"Anh Phó, có chuyện gì rồi sao?" Thời Duyệt hỏi, tay cậu cũng không rảnh rỗi, định mở Weibo ra xem có chuyện gì, nhưng chưa kịp mở, Phó Du đã lấy điện thoại của cậu đi mất.
"Không có gì to tát đâu, ăn xong đi rồi anh sẽ nói." Phó Du bình tĩnh trả lời và gắp đồ ăn cho Thời Duyệt.
Nếu anh Phó đã bình tĩnh như thế thì chắc không phải chuyện gì lớn thật, vậy nên Thời Duyệt đành tập trung vào bữa cơm.
Sau khi ăn xong, Phó Du mới từ tốn kể cho cậu nghe: "Em bị người ta bôi nhọ trên mạng, họ nói hình tượng của em đã sụp đổ. Vì từ trước đến nay các fan đều tưởng em là đứa nhỏ nghèo khó đến từ vùng núi, nhưng hôm nay em lại bỏ ra rất nhiều tiền mua đồ trên livestream, vậy nên có tài khoản ảo nói em là tạo dựng hình tượng giả để câu kéo lòng thương hại và thu hút sự chú ý của người qua đường."
Thời Duyệt nghe xong nghệch mặt ra: "Không phải, em đã nói là nhà em rất giàu từ lâu rồi mà!"
"Nhưng fan của em không tin." Phó Du tiếp tục nói, "Họ không chỉ không tin mà còn nghĩ em cố tình nói vậy để họ không phải thương hại em nữa. Ai mà ngờ được những suy nghĩ lúc đó giờ lại trở thành vũ khí để người khác công kích em."
Thời Duyệt không thể hiểu được: "...... Thế ý anh là fan của em lại không tin những lời em nói mà lại tin những tài khoản ảo đó?"
"Cũng không hẳn là thế, theo thông tin Trần Thư Ngữ báo lại thì một nửa người hâm mộ đã đứng ra thanh minh cho em rồi. Phía Trần Thư Ngữ cũng đã đưa ra thông báo chính thức và nói rằng em chưa bao giờ đề cập đến việc mình có hoàn cảnh khó khăn, nhưng hiệu quả không cao mấy."
Nhìn thấy vẻ mặt bối rối của Thời Duyệt, Phó Du không khỏi an ủi cậu: "Không sao đâu, không có gì to tát cả đâu, em đừng lo lắng. Tiểu Duyệt, phía Trần Thư Ngữ đã có phương án giải quyết rồi, cùng lắm là một ngày thôi là em sẽ ổn. Có khi còn có thêm nhiều người hâm mộ hơn ấy."
Thật ra thì cách giải quyết là do Phó Du đưa ra, và chỉ vỏn vẹn một câu: Cứ ở yên xem chuyện gì sẽ xảy ra. Anh đã hỏi thăm qua rồi, chuyên mục kia sẽ được phát sóng vào trưa mai, khi đó thì còn gì phải lo lắng nữa, chương trình của đài trung ương tất nhiên là sẽ dẹp tan mấy cái tài khoản dắt mũi quần chúng rồi!
Những lời mỉa mai đó càng lớn bao nhiêu thì tiếng vả mặt do chương trình đó đem lại sẽ càng vang dội bấy nhiêu. Có lẽ lúc đó, người xem sẽ càng hiểu thêm về Thời Duyệt, và sau này họ cũng sẽ không quên chuyện này, cũng như người này nữa.
"Em không có lo lắng." Thời Duyệt chậm rãi nở một nụ cười, đôi mắt sáng long lanh, cậu nói: "Có người bôi nhọ em thì có nghĩa là em nổi tiếng rồi đúng không anh?"
Phó Du sửng sốt một lúc, sau đó, anh tỉnh táo lại, gật đầu, cũng không biết nên khóc hay nên cười nữa. Nhận được sự xác nhận từ anh, nụ cười trên mặt cậu lại càng rạng rỡ hơn.
Nếu như trở nên nổi tiếng, cậu sẽ có nhiều cơ hội kiếm tiền hơn và có thể thường xuyên đưa Anh Phó đi ăn thỏa thích.
Thấy cậu không hề lo lắng khi bị bóc phốt, thậm chí còn tỏ ra vui mừng, Phó Du cũng không khỏi cảm thấy bình tĩnh lại. Điều mà đứa nhỏ này quan tâm luôn khác người thường, anh nên nhận ra điều đó sớm hơn.
Tối hôm đó, Thời Duyệt bị hắt hết xô nước bẩn này đến xô nước bẩn khác. Dù những người đã từng hợp tác với cậu như Triệu Nhân hay Trần Thư Ngữ có lên tiếng thì cũng chẳng có ích gì. Bên nào đó đang muốn loại trừ cậu triệt để và chặn đứng mọi con đường trở mình của Thời Duyệt. Những tài khoản ảo kia kéo đến từng đợt không ngừng, có vẻ như bọn họ đã bỏ ra rất nhiều tiền.
Mà trong số những bình luận đó, lại có một giọng nói khẽ vang lên rồi lại nhanh chóng chìm nghỉm.
[ Một người qua đường: Sao người này trông hơi giống nhân vật chính trong trailer tập tiếp theo của "Tiêu điểm mới" vậy nhỉ? Dù có mang khẩu trang nhưng đôi mắt trông thật giống. ]
Ngày hôm sau, Thời Duyệt ngủ đến trưa mà không hề có chút áp lực nào cả. Lúc thức dậy, cậu nhận được rất nhiều tin nhắn từ nhiều người, có người từng là bạn học thân thiết, và cả Phạm Tinh Dương. Tối qua họ đều nhắn tin với sự lo lắng, nhưng giờ thì lại gửi toàn những sticker cười toe toét. Trong số đó còn có một người bạn học cũ gửi đến cho cậu một ảnh gif, trong ảnh gif đó, Thời Duyệt đang ngồi ngay ngắn nói: "Em chính là người bị hại đây ạ."
Thời Duyệt lập tức hiểu rằng màn phỏng vấn trong Tiêu điểm mới đã được phát sóng.
Cậu từ từ mở Weibo lên và nhấn vào mục tìm kiếm nóng (hotsearch). Không có gì bất ngờ cả, tên của cậu đang ở đó: #Thời Duyệt tham gia Tiêu điểm mới# #Cầm 210,000 tệ đi trải nghiệm thế giới #.
Nhấn vào đó, tính chất của các bình luận đã đổi chiều, hoàn toàn khác với sự hỗn loạn ngày hôm qua.
[ Cái anh này được việc, khiến em phải thốt lên "chồng ơi" rồi #Cầm 210,000 tệ đi trải nghiệm thế giới #]
[ Thánh thần thiên địa ơi, đây là người giàu kiểu gì thế này, vì 21 tuổi nên được ba cho 210,000 tệ đi ra ngoài chơi sao?! ]
[ Đứa nhỏ nghèo khó đến từ vùng núi đâu rồi? Đứa nhỏ nghèo mà cầm tạm 210,000 tệ đi ra ngoài chơi sao?]
[ Cười muốn xỉu, giờ thì người ta đã là thần tượng tích cực được đài trung ương công nhận, mấy đứa dùng tài khoản ảo đi ném đá người ta giờ đâu rồi? Ra đây nói cho tôi biết tự vả vào mặt mình có đau không. ]
[ Mặt cái lũ đó có đau không thì tôi không biết, nhưng mặt mấy đứa a dua tối hôm qua chắc chắn là đang rất đau. À, còn có mặt của các fan luôn khẳng định Thời Duyệt là trẻ hộ nghèo nữa. ]
[ Dù rất buồn cười nhưng tôi thật sự phục cậu ấy rồi, cả trăm ngàn tệ mà nói quyên góp là quyên góp ngay lập tức, thảo nào mà đài trung ương lại trao tặng cậu ấy danh hiệu Thần tượng tích cực. ]
*Thần tượng tích cực: một thần tượng đem đến những thông điệp tích cực thông qua lời nói và hành động của mình.
[ Chương trình người ta nghiêm túc như vậy mà cũng biến nó thành chương trình hài được ha ha ha ha......]
[ Bố tôi xem mà cũng cười theo luôn, ban đầu còn nghiêm túc mà về sau lại biến thành "anh quay góc trái cho em nhé, góc trái em đẹp" ha ha ha ha......]
............
Lúc Thời Duyệt còn đang đọc những bình luận đó thì Trần Thư Ngữ đã gọi tới. Cậu vừa nhấc máy thì đầu dây bên kia đã nói như súng liên thanh.
"Thời Tiểu Duyệt, em cũng hay thật đấy, ngủ cũng ngon lành lắm đấy! Em giàu đến mức đó rồi còn tham gia một chương trình như vậy mà không báo cho chị một tiếng sao? Em có biết bà chị của em lo lắng tới mức nào không, chị không ngủ được suốt cả một đêm đây này. Thế mà em lại đánh một giấc cho tới tận bây giờ..."
Thời Duyệt lẳng lặng chờ cô nói xong rồi mới chậm rãi xin lỗi và an ủi tỷ của mình. Mãi cho đến khi Trần Thư Ngữ nguôi giận, cô nói sẽ nhờ luật sư can thiệp và xử lý các tài khoản ảo đã bịa đặt về cậu thì mới cho qua chuyện này.
Sau khi ngắt máy, Thời Duyệt nghĩ ngợi một lát rồi đăng một tin nhắn lên Weibo.
[ Giàu mới sướng: Tôi thật sự rất giàu. ]
Đăng xong, điện thoại lại tiếp tục reo, lần này là ba cậu.
Thời Duyệt giật thót trong lòng, thôi xong rồi! Chắc chắn ba cậu đã biết chuyện, có khi ông đang ngồi trên tàu cao tốc đến đây để cho cậu một trận đòn.
Giờ lên mạng mua đệm lót mông thì còn kịp không đây?