Chương 40: Phương pháp dạy hát: Bóp cổ, ấn bụng

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 40: Phương pháp dạy hát: Bóp cổ, ấn bụng

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời Duyệt cảm thấy, nếu cứ theo quy trình như mọi khi, mình sẽ bị mắng đầu tiên sau khi bắt máy. Vì thế, khi nhấn nút nghe, cậu chỉ thấp thỏm chờ đợi mà không lên tiếng trước. Thế nhưng, những lời mắng mỏ như cậu dự đoán lại không hề vang lên. Lòng Thời Duyệt trùng xuống, hình như ba cậu thật sự rất tức giận.
Dù cả hai có đang cách nhau một màn hình điện thoại, Thời Duyệt vẫn dùng vẻ mặt nịnh nọt và giọng điệu làm nũng ngọt xớt để lên tiếng: "Ba ơi...."
Đầu dây bên kia vẫn im lặng. Thời Duyệt không dám nói thêm, chỉ chờ ba mình cất lời.
Hai cha con im lặng một lúc lâu, ba Thời mới cất lời. Đầu tiên, ông khẽ thở dài một hơi rồi chậm rãi nói: "Con đó.... học cái tính cứng đầu đó từ ai vậy hả?"
Không hiểu sao, Thời Duyệt bỗng thấy chóp mũi mình cay xè, cậu bắt đầu lúng túng: "Ba..."
"Ba biết là con không muốn quay về, nhưng sao con có thể giấu ba những chuyện như vậy chứ! Chẳng lẽ con nghĩ ba sẽ dùng vũ lực ép con về à? Cứ thế mà chịu đựng ở ngoài đó à, ba nuôi con lớn ngần này là để con phải chịu khổ vậy sao?"
Thời Duyệt thầm nghĩ, thì ba đúng là sẽ làm mấy chuyện dùng vũ lực bắt con về còn gì! Tuy vậy nhưng cậu cũng không dám nói bừa, chỉ thẳng thắn nhận lỗi: "Con xin lỗi."
Giọng ba Thời đầy vẻ buồn bã và tự trách: "Cũng tại ba không biết nhìn người mới để con đi với cái tên họ Lý đó."
"Không phải lỗi của ba đâu." Thời Duyệt nghiêm túc, "Biết mặt mà không biết lòng, ai ngờ kẻ lúc nào cũng tỏ vẻ thật thà như hắn lại trộm tiền của con chứ."
Rõ ràng là ba Thời đang cảm thấy áy náy. Vốn dĩ ông định sẽ để cho con trai đi ra ngoài với người quen, có gì thì có thể chăm sóc lẫn nhau. Nhưng ai ngờ được quyết định này của ông lại khiến con trai bị lừa tiền rồi còn suýt chút nữa là phải lang thang đầu đường xó chợ. Suy cho cùng thì người hại con trai cũng chính là ông.
Khi nghe lại câu chuyện của con trai trên Tiêu điểm mới, chỉ có trời mới biết ông đã sợ hãi đến nhường nào. Tất nhiên ông đã rất tức giận, nhưng kèm vào đó là nỗi sợ hãi cùng đau lòng. Sau đó, ông lại lên mạng để kiểm tra Weibo của con trai. Sau khi biết được chuyện đã xảy ra và suy nghĩ của con mình lúc đó, ông lại càng trở nên tức giận.
Thằng con trời đánh, cái tính cứng đầu không biết là giống ai nữa! Ông và vợ mình chỉ có mỗi đứa con này, họ đã luôn yêu thương nó kể từ khi còn bé tí. Trước khi vợ ông qua đời, điều khiến bà không yên tâm nhất chính là đứa nhỏ này. Vào lúc đó, ông còn thề rằng mình sẽ đảm bảo cho nó có một cuộc sống thoải mái mà không phải để nó chịu khổ. Ai ngờ, mới chớp mắt một cái, nó đã ra ngoài bươn chải rồi còn giấu ông nữa chứ!
Chỉ có trời mới biết ông muốn đánh cho thằng con này một trận nên thân đến mức nào. Không cho nó ăn đòn thì nó sẽ không bao giờ nhớ bài học này. Nhưng lúc này chưa phải thời cơ thích hợp. Ông hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh tâm trạng rồi nói tiếp: "Trong tay có vỏn vẹn 21 vạn mà dám huênh hoang nói mình giàu, thật mất mặt!"
Thời Duyệt biết ba mình đã nhượng bộ, nhưng không hiểu sao, lòng cậu lại dâng lên cảm giác chua xót, khiến giọng điệu cũng trở nên căng thẳng: "Ba lên xem Weibo của con ạ?"
"Xem chứ, không xem thì làm sao ba biết mày giấu ba như thế nào." Ba Thời cười, "Thằng nhóc thối này, gửi địa chỉ đây, ba đến thăm con."
Thời Duyệt hoảng hốt thốt lên: "Thôi khỏi!" Cậu sợ mình sẽ không thoát khỏi trận đòn này.
"Yên tâm, không đánh con đâu." Ba Thời vẫn rất hiểu con trai mình, "Nhưng mà dạo gần đây ba cũng có một số việc cần xử lý, chắc cũng mất vài ngày, tiện thể đến thăm con luôn."
Thời Duyệt dùng ngón tay đếm, mấy ngày thì chắc cũng đủ thời gian để mua đệm mông rồi. Cậu không tin rằng ba sẽ không đánh mình, dựa vào hiểu biết của cậu về ông, đây chắc chắn chỉ là kế hoãn binh mà thôi.
Hai cha con lại trò chuyện một hồi rồi mới ngắt máy. Chưa đầy hai giây sau, tài khoản của Thời Duyệt lại được cộng thêm 21 vạn. Đứa nhỏ phấn khích đến nỗi nhanh chóng gửi một loạt sticker cho ba mình, mãi cho đến khi ông không chịu nổi và chặn cậu ba giây thì mới chịu dừng lại.
Có một câu nói gì nhỉ? Thăm hỏi ân cần vẫn không bằng một tiếng "ting ting". Hê hê, ba cậu đúng là quá tuyệt. Với tâm trạng vui vẻ, Thời Duyệt lướt Weibo, thấy bài đăng của mình đã có rất nhiều người bình luận, cậu lập tức bấm vào xem.
[ Chồng yêu ơi, anh thấy khi nào mình đi ra mắt gia đình hai bên được? ]
[ Em biết mà xã yêu, đi gặp phụ huynh thì mình nên mặc gì đây. ]
[ Hai bài đăng giống hệt nhau, lần trước thì tôi cũng bình luận, thế mà lần này.... ok, lần này tôi thật sự hiểu rồi kkk ]
[ Cười vỡ bụng, đây là lễ hội nhận chồng tập thể đó à. Cơ mà cầm 21 vạn ra đường thì đúng là nhà giàu thật. ]
[ Bộ chỉ có mình tôi để ý đến anh chàng ngồi cạnh Thời Duyệt trong Tiêu Điểm Mới à? Tuy rằng ảnh đeo khẩu trang hết nguyên buổi nhưng tôi cứ thấy quen quen làm sao ấy. ]
[ Đứa trẻ giàu đến từ vùng núi ha ha ha ]
[ Tôi cứ tưởng ID của cậu là "Có tiền mới thấy vui", ai ngờ lại là "Thấy vui vì đang có tiền" chứ ]
......
Thời Duyệt lướt qua một cách thản nhiên, thấy cái nào thú vị thì thả like. Sau đó, cậu nhìn số người theo dõi đang tăng lên một cách nhanh chóng và sững sờ trong hai giây.
Tắt Weibo rồi, cậu gọi điện cho Phó Du.
"Anh Phó, em nổi tiếng thật rồi." Giọng của đứa nhỏ tràn ngập sự vui mừng.
Phó Du khẽ cười, giọng nói trầm thấp của anh truyền qua microphone: "Anh biết rồi, chúc mừng em nhé."
"Em cảm ơn!" Đứa nhỏ rất phấn khích, "Nổi tiếng hay không không phải là trọng điểm, trọng điểm là em mới được ba cho tiền. Đi thôi, em mời anh đi ăn nhé?"
Phó Du cười, anh đồng ý ngay lập tức: "Được."
Trận sóng gió lần này không những không đẩy Thời Duyệt xuống bùn mà ngược lại còn nâng cậu lên cao hơn, cũng không phải là chuyện xấu gì. Tuy nhiên, những kẻ đứng đằng sau vẫn cần phải được lôi ra ánh sáng. Phía Trần Thư Ngữ điều tra miệt mài, phía Phó Du cũng không hề ngơi nghỉ. Nếu cứ để một con rắn độc như thế hoành hành phía sau, chẳng biết khi nào nó lại cắn thêm lần nữa.
Nhân lúc bộ phim mới vẫn chưa phát sóng, Thời Duyệt - người đang rủng rỉnh tiền - cũng không vội gì mà đi nhận dự án mới. Thế nên, đứa nhỏ này đã dành hai ngày nghỉ ngắn ngủi để đưa Phó Du đi ăn uống, vui chơi. Cơ mà Phó Du cũng không cho cậu thanh toán hết tất cả mọi thứ. Có lần, khi tranh trả tiền với cậu, anh còn nói thêm một câu: "Em nhường anh một chút đi, đừng để anh làm người đàn ông ăn bám chứ."
*ăn cơm mềm: ý chỉ những kẻ chỉ biết ăn bám vợ
Thời Duyệt lập tức dở khóc dở cười, cũng có lý phết, thế nên cậu đành để cho Phó Du thanh toán vậy.
Ngày hôm sau, tiết mục mở màn của Thời Duyệt và Phạm Tinh Dương được phát sóng đúng như dự kiến. Có lẽ vì hiện tại cậu đang rất nổi tiếng, nên phía chương trình còn gắn thẻ tên cậu vào.
Lúc này, Thời Duyệt đang ở nhà Phó Du, vừa ăn vặt vừa xem chương trình đó, thi thoảng còn đút cho anh ăn. Trên màn hình đang là phần khai mạc của Tiếng Lòng.
Phần khai mạc kết thúc, Phạm Tinh Dương và Thời Duyệt xuất hiện trên màn ảnh. Hai người, một người phóng khoáng không kiềm chế được, một người lạnh lùng nghiêm túc nhảy theo tiếng nhạc rồi lại quấn lấy nhau ...... mãi cho đến khi Thời Duyệt cởi chiếc cúc áo ở trên cùng và kết thúc màn biểu diễn bằng một tiếng cá heo.
Cả màn biểu diễn có thể nói là quá bùng nổ, điều đó được thể hiện qua tiếng la hét của khán giả. Phó Du thắc mắc: "Ban đầu chúng ta đâu có đoạn cởi nút áo đâu, nhưng lúc em thêm vào lại giống như vẽ rồng điểm mắt vậy, rất tốt. Tiểu Duyệt, sao em lại nghĩ đến động tác đó vậy?"
*Vẽ rồng điểm mắt: tạo điểm nhấn/ấn tượng
Thời Duyệt sờ cổ theo bản năng, nhớ lại cảnh tượng lúc đó, cậu không khỏi thở dài: "Chủ yếu là do cái áo đó cài cúc cao quá, lại còn chặt nữa, nếu không tháo ra thì em nghĩ mình sẽ không hát nổi."
Phó Du không biết mình nên khóc hay nên cười, ai mà ngờ được một động tác ấn tượng tạo được điểm nhấn cho tiết mục lại được sinh ra bởi một nguyên nhân dở khóc dở cười như vậy chứ.
Nếu tiết mục khai màn đã kết thúc thì Thời Duyệt lại mở bình luận lên xem. Vừa mở lên thì đã thấy tên của mình cùng Phạm Tinh Dương chiếm trọn, cậu phải điều chỉnh lại mới có thể đọc được một chút.
[ a a a a tôi đã chết, tôi không còn ở đây nữa ]
[ Nguyện hiến thân này để hai anh được vui! ]
[ ô ô ô giờ thì em đã biết tại sao người ta lại ship Phạm Tinh Dương với Thời Duyệt rồi, đúng là hoa hồng trắng và hoa hồng đỏ ]
[ Thời Tiểu Duyệt, cậu còn điều gì bất ngờ muốn đem đến cho chúng tôi nữa không vậy ]
......
Thời Duyệt xem bình luận, cậu quay đầu nhìn về phía Phó Du và cười: "Có thể thấy là bọn em đã biểu diễn thành công."
Phó Du rời mắt khỏi những bình luận "Hoa hồng trắng, hoa hồng đỏ" đang tràn ngập, mỉm cười dịu dàng: "Chúc mừng em."
"Làm gì có, đều nhờ ơn của người thầy là anh đấy! Nếu không có anh, em đã không thể hát được phần đó rồi."
Phó Du khẽ cười, anh nâng cằm: "Nhưng lúc phỏng vấn, em đã nói sẽ không học hát nữa mà. Đấy không phải là vì em cảm thấy người thầy như anh không tốt sao?"
Nụ cười của Thời Duyệt cứng đờ, cậu nhìn về phía màn hình, trên đó chính là hình ảnh cậu nhìn Phó Du rồi tuyên bố một cách hùng hồn: "Tôi sẽ không bao giờ học ca hát nữa!"
Giọng nói cậu khô khốc: "Không phải, anh là một người thầy rất giỏi!"
Giỏi đến mức mỗi lần cậu nhớ đến quá trình học hát của mình, lòng cậu lại không khỏi run rẩy.
Phó Du cười, anh không làm cậu khó xử nữa mà tiếp tục đọc bình luận. Những bình luận đó đang nói về sự hài hước của Thời Duyệt, không còn mấy ai tràn ngập "Hoa hồng trắng, hoa hồng đỏ" nữa, nhìn cũng dễ chịu hơn đôi chút.
[ Không ngờ Phó Du lại trở thành giám khảo, hai năm rồi không thấy anh ấy xuất hiện, vẫn đẹp trai như ngày nào nhưng lại gầy đi nhiều rồi ]
[ Ha ha ha ha, muốn tan làm để đi gội đầu, Thời Tiểu Duyệt quá đáng yêu ]
[ Từ bỏ việc ca hát kkk nhưng sao lại nhìn thầy Phó để nói ra những lời đó chứ? ]
[ Còn phải nói sao, nhất định là thầy Phó đã dạy cho Thời Tiểu Duyệt rồi. Ngoại trừ thiên tài này thì có ai cứu nổi trình độ của Thời Duyệt chứ ]
[ Muốn biết thầy Phó đã dạy Thời Tiểu Duyệt như thế nào ]
[ muốn biết +1]
............
Phó Du buồn cười nhìn Thời Duyệt đang cúi đầu lầm bầm điều gì đó. Không cần đoán cũng biết đứa nhỏ này nhất định đã đọc được bình luận kia rồi nhớ đến lúc đang học hát, hẳn là đang thầm mắng anh ấy đây mà. Cũng là do lúc đó anh quá nghiêm khắc, vậy nên trải nghiệm đó đã trở thành ký ức khó phai đối với đứa nhỏ này.
Thời Duyệt còn chưa lầm bầm xong thì đã lấy điện thoại ra đăng Weibo.
[ Giàu mới sướng: Dạy như thế nào á? Bóp cổ, ấn bụng đó. ]
Phó Du vẫn luôn chú ý đến cậu. Vì thế, anh lấy điện thoại ra, mở Weibo và để lại một bình luận dưới bài đăng: [Tôi cũng không ngờ có ngày mình phải dùng cách đó để dạy cho một người chỉ để người đó hát được một câu.]