Diễn xuất trời phú, Weibo gây sốt

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Diễn xuất trời phú, Weibo gây sốt

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đạo diễn Trình vốn có hiệu quả công việc rất cao, anh lập tức gọi biên kịch đến, trực tiếp chỉ đạo thêm ba cảnh quay cho Thời Duyệt.
Anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ phải khổ sở, dù kỹ thuật diễn của Thời Duyệt có tệ hại đến mấy, anh cũng nhất quyết phải cố gắng cứu vãn.
Nhìn chàng trai đã không còn chút vẻ quý công tử nào mà chỉ còn lại vẻ tinh nghịch của cậu em nhà bên đang bị Trần Thư Ngữ và Tiểu Điềm lôi kéo trò chuyện, đạo diễn Trình có chút lo lắng khẽ liếm môi.
Dù sao cũng chỉ có ba cảnh quay thôi, chắc là tận tay chỉ bảo Thời Duyệt sẽ không quá khó đâu nhỉ...!
Chỉ trong chốc lát, Trần Thư Ngữ, Tiểu Điềm và Thời Duyệt đã trò chuyện say sưa quên cả thời gian, hai cô gái liên tục gọi 'Tiểu Duyệt', cứ như thể bị mê hoặc vậy.
Tên nhóc này ăn nói khéo léo gì cho cam, sao các cô gái lại mê mẩn đến thế?
Đạo diễn Trình quắc mắt nhìn Thời Duyệt, còn Thời Duyệt bị trừng vẫn chẳng hiểu mô tê gì, chỉ biết ngơ ngác.
Đạo diễn Trình tận tình đưa cho Trần Thư Ngữ một ly nước, rồi thương lượng với giọng điệu thân mật: "Hay là dời cảnh quay chiều nay của em lại, để đứa nhỏ này quay trước nhé?"
Trần Thư Ngữ cũng không làm mình làm mẩy, mấy chuyện này không thành vấn đề với cô: "Nghe anh cả."
Hai người nhìn nhau cười, không khí giữa họ có chút mập mờ.
Thời Duyệt và Tiểu Điềm liếc nhìn nhau, cả hai đều thấy vẻ tò mò trong mắt đối phương.
Hai người này, sao cứ như có gì đó không bình thường nhỉ?
Rất nhanh sau đó, Thời Duyệt bị đạo diễn Trình gọi đi để chuẩn bị cho cảnh quay, Tiểu Điềm cũng rất tự giác chào tạm biệt người xem, sau khi tắt livestream, cô tìm một chỗ ngồi xem.
Là một người đã đọc tác phẩm gốc, cô cũng rất muốn biết chàng trai này có thể thể hiện được khí chất của Thái Tử hay không.
Thực ra đây là lần đầu tiên Thời Duyệt thật sự được tham gia diễn xuất, mấy hôm nay, cậu chỉ là một diễn viên quần chúng, những vai diễn đó không cần lộ mặt mà chỉ cần làm vài động tác cụ thể theo chỉ dẫn mà thôi.
Mấy vai đó còn không thể coi là vai diễn, mà chỉ có thể được xem như những tấm phông nền di động, không cần kỹ thuật cũng có thể diễn được.
Thế nên khi đạo diễn Trình đưa một tập kịch bản đã được biên kịch sửa lại vào tay cậu, Thời Duyệt – người chưa từng chạm vào kịch bản bao giờ – đã mở những trang giấy ra với sự vô cùng hiếu kỳ.
Nhưng khi mở kịch bản ra, cậu lại nhận ra những thứ này có chút quen thuộc. Khi mẹ còn sống, Thời Duyệt vẫn hay thấy bà xem những tập giấy có bố cục và cách trình bày y hệt tập kịch bản này, có đôi khi, bà còn vừa xem vừa đọc lên thành tiếng.
Chỉ là khi đó cậu vẫn còn nhỏ, vẫn chưa biết chữ, cũng không biết mẹ mình đang xem gì.
Thời Duyệt chỉ biết, mẹ cậu có rất nhiều tập giấy như thế, cuốn thì dày, cuốn thì mỏng, có cuốn còn quăn góc vì bị lấy ra xem quá nhiều lần.
Lần nào mẹ cũng sẽ đọc thật kỹ, nhưng mỗi khi xem xong, bà chỉ im lặng rồi thở dài.
Giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó mẹ cũng xem kịch bản.
Nhưng bà không phải diễn viên, cũng chẳng phải biên kịch, thế kịch bản ở đâu mà ra chứ?
Còn chưa kịp suy nghĩ xong thì đạo diễn Trình đã bắt đầu nói về cảnh quay rồi, Thời Duyệt đành tạm gác những thắc mắc của mình lại, lắng nghe anh thật cẩn thận.
Giảng giải xong, đạo diễn Trình vội gọi nhân viên trang điểm đến để chỉnh trang lại cho Thời Duyệt và đổi trang phục cho cậu thành một chiếc trường bào màu xanh lá mạ phối với áo lót màu trắng.
Thấy tạo hình này càng tôn lên vẻ đẹp trai của Thời Duyệt, đạo diễn Trình gật đầu đầy hài lòng. Anh tiếp tục kêu người phụ trách đạo cụ và những người khác bắt đầu sắp xếp cho cảnh quay này. Mọi thứ được chuẩn bị sẵn sàng rất nhanh, Thời Duyệt chuẩn bị diễn.
Cảnh quay này miêu tả lần đầu tiên nữ chính Mộ Ca gặp được Thái Tử Mộ Vân Bạch.
Khi ấy, nàng chỉ là một đứa trẻ mồ côi không tên không tuổi, là một nhóc ăn mày ai cũng có thể ức hiếp.
Một ngày nọ, lúc nữ chính sắp bị người khác đánh chết thì lại được cứu bởi Thái Tử Mộ Vân Bạch. Từ đó, nàng có được một thân phận, có tên có tuổi.
Và có cả tia sáng cứu rỗi cho cả cuộc đời mình.
Cảnh quay này là cảnh được thêm vào sau, diễn viên nhí đóng vai Mộ Ca lúc nhỏ đã quay xong từ lâu, chắc giờ nhóc con đó đã đi học rồi. Đạo diễn Trình không thu xếp kịp, thế nên anh chỉ có thể để Thời Duyệt tự diễn một mình, và cũng đã chuẩn bị tâm lý hô NG mấy chục lần.
*NG: No good, Not good, ý nói cảnh quay chưa đạt yêu cầu.
Chàng trai trong bộ trang phục tuy giản dị nhưng vẫn toát lên khí chất, chậm rãi bước đến dưới tán cây rồi ngồi xuống.
Anh dùng ánh mắt dịu dàng pha chút thương xót mà nhìn vào khoảng không trước mắt, cứ như thể thật sự có một người đang nằm co ro ngay đó vậy.
Một lúc sau, anh từ từ vươn bàn tay mảnh khảnh thon dài ra, lòng bàn tay hướng lên trên.
Ánh hoàng hôn bao phủ lên thân thể anh, tựa như một thứ ánh sáng chỉ dành riêng cho thánh thần.
Gần ngay trước mắt, xa tận chân trời.
"Đi theo ta nhé?" Khóe miệng anh cong lên, để lộ nụ cười nhẹ như trấn an nhóc ăn mày.
Mà nụ cười đó cũng chính là nụ cười cả đời này Mộ Ca sẽ không bao giờ quên được, và trong những đêm khuya khoắt, dáng vẻ này sẽ luôn xuất hiện trong giấc mơ của nàng.
Trần Thư Ngữ đang ngồi thoải mái cũng phải ngồi ngay ngắn lại, Tiểu Điềm đang ngồi trong góc cũng không khỏi nín thở.
Đạo diễn Trình nhìn chằm chằm vào chàng trai trên màn ảnh, anh im lặng một hồi lâu mới lên tiếng hô "Cắt".
"Thời Duyệt, em thật sự chưa đi diễn bao giờ sao?"
"Nếu nói thật lòng thì là có." Thời Duyệt chậm rãi đứng dậy, khẽ cười với đạo diễn Trình: "Lúc còn nhỏ thì em có hay đóng mấy cảnh gia đình với mẹ, thế có được tính không ạ?"
Đạo diễn Trình: "......" Tính cái gì mà tính! Chẳng lẽ người này thật sự là có thiên phú diễn xuất sao? Lần đầu tiên đi diễn mà lại có thể tự nhiên đến như vậy, chỉ diễn với không khí thôi mà vẫn có thể lột tả được vẻ xót xa đến thế, chỉ có bấy nhiêu thôi đã đủ để lấn át những diễn viên đồng trang lứa trong giới này rồi.
Nếu nói chút tao nhã và cao quý mà Thời Duyệt thể hiện được lúc thử đồ chỉ là một sự trùng hợp, thì sự "đau lòng" lúc diễn thật vừa nãy không thể gọi là trùng hợp được nữa.
Có khả năng là Thời Duyệt đã từng học diễn xuất, nhưng nếu vậy thì cần gì phải đi làm diễn viên quần chúng, cần gì phải nói dối họ làm gì? Một người vừa có tài lại có sắc như thế, tất nhiên sẽ chẳng có công ty quản lý nào nỡ từ chối cậu.
Hoặc là, Thời Duyệt không nói dối, đứa nhỏ này thật sự là một diễn viên có thiên phú bẩm sinh.
"Lão Trình, anh qua đây một chút đi."
Câu nói của Trần Thư Ngữ đã cắt ngang mạch suy nghĩ của đạo diễn Trình, anh vừa đi về phía cô vừa hỏi: "Sao vậy?"
Trần Thư Ngữ kéo anh ra một chỗ vắng, thấp giọng nói gì đó, chỉ thấy đạo diễn Trình nhíu mày rồi quay đầu nhìn về phía Thời Duyệt.
Nhóc con này đang bị Tiểu Điềm quấn lấy xin WeChat, có vẻ như cậu không muốn cho nhưng lại không chịu nổi Tiểu Điềm làm nũng, bộ dáng lúng túng kia quả thật có chút đáng yêu.
Đạo diễn Trình trầm ngâm một lát rồi gật đầu với Trần Thư Ngữ.
Trần Thư Ngữ thấy vậy, lập tức nở nụ cười thật tươi. Thấy cô cười như thế, đạo diễn Trình cũng không khỏi khẽ cười.
Khi anh quay trở lại, Tiểu Điềm đã thành công xin được Weibo và WeChat của Thời Duyệt rồi chui vào một góc xem, Trần Thư Ngữ cũng mò đến xem chung.
Đạo diễn Trình phớt lờ vẻ mặt bất lực của Thời Duyệt, nhẹ nhàng nói: "Qua đây, anh sẽ hướng dẫn cho em cách di chuyển và cách cảm nhận ống kính."
Kỹ thuật diễn của đứa nhỏ này rất tốt, nhưng lại không có cảm giác ống kính, lối di chuyển cũng không ổn lắm. Từ hai điểm này, có thể thấy cậu thật sự vẫn chưa có kinh nghiệm diễn xuất.
Bên kia, Tiểu Điềm và Trần Thư Ngữ đã xem xong Weibo của Thời Duyệt, vừa thấy đau lòng lại vừa thấy buồn cười.
Tiểu Điềm cũng không quên chia sẻ tài khoản Weibo của Thời Duyệt cho mọi người, dù gì cô cũng phải đeo bám một hồi lâu mới có được đấy.
[ Trước thềm phát sóng - Tiểu Điềm V: Trên livestream có vài bạn muốn xin Weibo của Thời Duyệt đúng không, Tiểu Điềm đã xin về cho mọi người rồi đây @Giàu mới sướng ]
Chỉ mới có cái tên thôi đã thấy sự hài hước rồi. Cư dân mạng nhanh chóng tràn vào Weibo của Thời Duyệt, trên đó chỉ toàn là bài đăng trong nửa năm nay đổ lại, không có nhiều bài đăng lắm.
Và những bài đăng mấy ngày gần đây cũng đủ để mọi người thấy được, đây thật sự là một chàng trai nghèo, đã thế còn vừa nghèo lại vừa xui.
—— Chàng trai này bị lừa tiền.
Cậu cầm tiền ba cậu cho rồi đi theo một anh Lý nào đó vốn là người quen biết mấy năm qua để đi "trải nghiệm cuộc đời". Kết quả, anh Lý trông thật thà chất phác lại lừa hết số tiền mặt của cậu, thậm chí còn nhân lúc cậu ngủ, chuyển hết tiền trong WeChat và Alipay của cậu rồi biến mất tăm, chỉ để lại cho Thời Duyệt một căn phòng cho thuê rách nát sắp hết hạn hợp đồng.
[ @Giàu mới sướng: Mình đã báo cảnh sát rồi, chú cảnh sát nói sao mình lại tin người tới mức cho người ta biết luôn cả mật mã thẻ ngân hàng của mình. Chỉ là mình không nói ra thôi, chứ thật ra anh Lý đã có âm mưu từ lâu rồi nhòm ngó mật mã của mình từ đời nào rồi. Giờ mình chỉ còn biết chờ tin tốt từ chú cảnh sát thôi. Chú ấy còn đưa mình đi làm diễn viên quần chúng, nói rằng công việc này vừa được trả lương theo tuần vừa được bao cơm ăn. Chú ấy còn mua đồ ăn cho mình ăn nữa, đúng là người tốt. Người tốt sẽ được bình an cả đời! ]
[ Buồn thiu, chỉ có duy nhất một đoàn làm phim là bao cơm thôi, nhưng không phải lúc nào họ cũng cần diễn viên quần chúng. Thôi dù gì thì cơm họ cho cũng không tệ lắm, có thể ăn đỡ được, thôi thì mình đành chịu. ]
[ Ba lại gọi điện thoại cho mình, mình không dám kể lại những gì đã xảy ra với mình cho ông ấy. Vốn dĩ ông ấy đã không muốn cho mình xuống núi rồi, nếu biết được chuyện này chắc mình bị cấm cửa luôn quá. Hết cách rồi, mình phải đăng hình mấy món ăn ngon lên vòng bạn bè để đánh lừa ba mình, để khiến ông ấy nghĩ mình đang sống rất tốt. Hu hu, xem hình mà đói quá. ]
[ Thêm một ngày đói khát trôi qua, cuối cùng mình cũng cảm nhận được mùi vị của một kẻ nghèo rớt mồng tơi rồi. Tiền tiền tiền! Không ai có thể ngăn cản mình kiếm tiền đâu!!! ]
[ Nhớ ba già ở nhà quá, nhớ cơm ngon mà ông ấy nấu, nhớ những con gà mà ông ấy nuôi, nhớ món canh gà ông ấy làm ]
......
Một chiếc Weibo đầy mùi đau khổ, nhưng rõ ràng là gặp nhiều chuyện xui rủi như vậy mà người đăng lại không có vẻ gì là hận đời cả.
Mọi người tiếp tục kéo xuống dưới, và phần nội dung bên dưới đúng là quá xuất sắc.
[ Con ngỗng lớn của dì hàng xóm lại tới ăn hiếp gà nhà mình, thế là mình quyết định gánh vác trọng trách của một người đàn ông, đi solo với nó! ]- Hình ảnh đi kèm là ảnh một con ngỗng siêu to khổng lồ.
[ Đi câu cá với ba, ông ấy câu được đúng một con thì không câu nữa. Vậy sao được chứ, một mình con cá nhỏ lẻ loi đáng thương chết mất! Thế là mình bèn câu thêm hai con nữa, cho chúng nó đoàn tụ một nhà ba người. Chậc, một con đem đi kho thịt, một con đi hầm với cải chua, một con để ba thích nấu thế nào thì nấu thế nấy. ] - Kèm hình ảnh một cái xô màu đỏ có ba con cá.
[ Tay nghề nấu ăn của ba càng lúc càng đi lên, mình bảo ông ấy hãy mua một cái nồi thật to để hầm con ngỗng đã dám ăn hiếp gà nhà mình. Ba mình vậy mà lại không đồng ý, còn bảo là mình hãy đi mua một cái nồi to hơn nữa rồi tự hầm mình luôn đi. Mình nói thế là không được, không thực tế, vì làm gì có cái nồi nào bự bằng mình chứ.] - Kèm hình ảnh một mâm cơm tràn trề.
...... Mấy bài đăng này khiến cư dân mạng vui vẻ không ngớt, dẫu biết đây là một người rất hài hước, nhưng ai ngờ lại hài hước đến mức này chứ, quả thật có thể sánh ngang với các tác giả truyện cười.
Vì thế, sự thương cảm họ dành cho những xui xẻo dạo gần đây của Thời Duyệt cũng được giảm nhẹ đi rất nhiều.
Thời Duyệt quay xong rồi thay quần áo, lúc vừa ra tới đã thấy Tiểu Điềm và Trần Thư Ngữ nhìn về phía mình rồi nở nụ cười. Cậu không hiểu, tự sờ mặt rồi hỏi: "Sao hai người lại nhìn em như thế?"
Trần Thư Ngữ lắc lắc điện thoại: "Tiểu Duyệt, em lên xem Weibo của em đi."
Thời Duyệt vẫn không hiểu, chỉ có thể mở điện thoại ra tìm câu trả lời.
Vừa mở Weibo ra thì điện thoại lại bị đơ. Thời Duyệt có chút lo lắng, nhỏ giọng nói thầm: "Đừng có đình công vào những lúc như thế này chứ, mình không đỡ nổi nữa đâu."
May mắn thay, điện thoại chỉ đơ một chút rồi lại hoạt động như bình thường.
Thời Duyệt nhấn xem mục tin nhắn rồi tới bình luận, nhiều đến mức cậu hoa cả mắt. Thế là chỉ đành bỏ qua những thứ đó, nhấn vào bài đăng gần đây nhất trên Weibo của mình rồi đi thẳng đến mục bình luận để tìm kiếm câu trả lời.
[ Tuy cậu thảm thật nhưng xem xong Weibo của cậu thì mình lại thấy rất vui ha ha ha ha ]
[ Cười chết mất, xem mấy bài trước thì còn thấy thương thương chứ xem xong mấy bài sau thì chỉ có nước cười lăn lộn thôi hhh ]
[ Mình xin lỗi, mình cũng không thấy thương cảm nổi nữa rồi, mình là kẻ tội đồ 333* ]
*333: số 3 giống miệng người, có nghĩa là moaz moaz =)))
[ Hãy mở chức năng nhận thưởng* đi, mình sẽ ủng hộ cậu! Mình chỉ cầu xin cậu hãy nhanh chóng vui trở lại rồi đăng Weibo cho mình xem là được rồi! ]
*Chức năng nhận thưởng: Một tính năng của Weibo, khi kích hoạt thì một người có thể nhận được tiền từ những người ủng hộ mình, ví dụ như khi bạn đăng một bài và người xem cảm thấy hay thì họ có thể donate tiền cho bạn.
[ Mình có một thắc mắc là, người đàn ông đích thực ơi, kết quả của trận chiến giữa cậu và con ngỗng là như thế nào vậy? ]
[ Ha ha ha ha vừa đau khổ lại vừa hài! ]
......
Xem sơ qua Weibo của mình, Thời Duyệt không khỏi dở khóc dở cười.
Trần Thư Ngữ cười hỏi: "Có cảm tưởng gì không?"
Thời Duyệt ưỡn ngực, vừa vui vẻ lại vừa tự hào: "Em cảm thấy mình thật vĩ đại."
Cống hiến thân mình để mua vui cho thiên hạ, chậc, giờ mà có thêm chiếc khăn quàng đỏ trước ngực thì chắc là sẽ càng thêm sinh động.
Nghe xong câu đó, Trần Thư Ngữ và Tiểu Điềm lại càng cười không ngừng được. Sau khi cười xong, Tiểu Điềm phải trở về để báo cáo công việc, cô chào tạm biệt mọi người rồi rời đi.
Thời Duyệt cũng muốn chạy, vì đã sắp tới giờ phát cơm rồi, thế nhưng cậu vừa định chuồn đi thì đã bị đạo diễn Trình ngăn lại.
"Thời Duyệt này, em có muốn ký hợp đồng với anh không? Anh muốn biến em thành một ngôi sao."
Gương mặt của Thời Duyệt lập tức tràn ngập sự khiếp sợ, thiếu điều viết mấy chữ "Anh có bị điên không?" rồi dán lên trán.
Cậu nhìn đạo diễn Trình bằng vẻ mặt không thể tin nổi: "Đạo diễn, anh thấy người như em mà làm người nổi tiếng được ư?"
"Sao lại không chứ!" Người lên tiếng là Trần Thư Ngữ đang đứng ở một bên.
"Nhưng em dốt đặc văn võ, hát múa cực tệ!" Thời Tiểu Duyệt tỏ vẻ rất tự hiểu bản thân mình.
Đạo diễn Trình & Trần Thư Ngữ: "............"
Liệu mình có nên khen một câu Thời Duyệt đúng là biết thân biết phận hay không nhỉ?!.