Thời Duyệt: Hợp đồng béo bở và cảnh diễn kinh ngạc

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Thời Duyệt: Hợp đồng béo bở và cảnh diễn kinh ngạc

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời Duyệt – người tự nhận mình kém cỏi đủ đường từ văn võ đến ca hát, nhảy múa – một tay cầm hạt dưa, một tay cầm ly trà, lắng nghe đạo diễn Trình và Trần Thư Ngữ thay phiên nhau 'tẩy não' cậu.
Lúc đó cậu mới biết hóa ra hai người họ đã hợp tác mở một studio riêng, và tất nhiên, mối quan hệ yêu đương của họ cũng đã được công khai ngầm trong một phạm vi nhỏ.
'Em nghĩ lại xem, sau khi em trở thành người nổi tiếng sẽ có nhiều người biết đến tên tuổi của em hơn. Em đi đến đâu cũng sẽ có người chào hỏi, chẳng phải rất oai phong sao?' Con người ai chẳng có lòng thích hư danh, huống hồ là một người trẻ mới ngoài hai mươi tuổi như Thời Duyệt, đạo diễn Trình không tin cậu sẽ không xiêu lòng.
'Có tác dụng gì sao?' Thời Duyệt nhấp một ngụm trà, 'Lúc mua đồ ăn có thể được giảm giá không?'
Đạo diễn Trình cứng họng, hình như là không thì phải.
'Thế...!vậy em không muốn được người hâm mộ săn đón sao? Em không muốn kiếm thật nhiều tiền sao?' Đạo diễn Trình vẫn không chịu từ bỏ.
Thời Duyệt vẫn rất bình tĩnh: 'Ồ, em không muốn.' Cậu chỉ muốn kiếm tiền nhanh mà thôi, loại tiền có thể giúp cậu thoát khỏi cảnh nghèo khó ngay lập tức. Làm người nổi tiếng sao? Có khi còn chưa kịp thành công đã chết đói ngoài đường rồi. Với lại, người ta nói làm người nổi tiếng là nghề thiếu tự do nhất, chẳng thú vị gì cả.
'Thời Duyệt,' Trần Thư Ngữ vứt vỏ hạt dưa trên tay, vừa phủi tay vừa từ từ nói: 'Nếu em ký hợp đồng với bên chị, những điều khoản sẽ được viết theo hướng có lợi nhất cho em. Chị sẽ ghi rõ ràng rằng bên chị sẽ không ép buộc em làm bất cứ điều gì gây tổn hại đến sức khỏe thể chất, tinh thần hay danh tiếng của em. Bọn chị cũng sẽ không để em phải nhúng tay vào những chuyện dơ bẩn trong giới.'
Thời Duyệt lắc đầu, không hề dao động: 'Chị Trần, đạo diễn Trình, sao hai người lại muốn ký hợp đồng với em chứ? Nói thật, em chẳng biết làm gì cả. Không có kinh nghiệm diễn xuất, ca hát nhảy múa cũng chẳng ra gì. Nếu em có tài lẻ gì, thì chắc là tài leo cây trộm trứng chim quá.'
'Hai người mà ký với em thì cũng không khác gì ký với một cái thùng cơm* bị bệnh thiếu máu cả!'
Huống hồ đây còn là một cái thùng cơm vừa kén ăn lại khó nuôi, Thời Duyệt vô cùng tự hào nghĩ mình đúng là quá hiểu bản thân.
*Thùng cơm: ý chỉ những người vô tích sự, bất tài, không làm được gì ngoài việc ăn.
Mí mắt Trần Thư Ngữ khẽ giật giật. Cô nhìn sang đạo diễn Trình, thấy khóe miệng người yêu mình cũng đang giật giật thì mới lấy lại được bình tĩnh. May quá, không chỉ có mỗi mình cô là bị sốc. Mà này, đây là lần đầu tiên Trần Thư Ngữ thấy có người dùng từ 'thùng cơm' để tự miêu tả bản thân, thật bá đạo.
Không thể cứ cãi lý mãi với thằng nhóc này được, Trần Thư Ngữ quyết định nói thẳng: 'Là vì chị thích tài năng diễn xuất của em, không muốn lãng phí một người tài. Cứ thế này nhé, ký với bên chị đi, hợp đồng sẽ được gia hạn mỗi năm, trong thời gian hợp đồng có hiệu lực, bên chị sẽ sắp xếp cho em ở miễn phí trong một căn hộ chung cư cao cấp.'
Lông mi Thời Duyệt khẽ run, có thể thấy cậu đã bắt đầu lung lay.
'Công ty sẽ chi trả toàn bộ phí đi lại cho em, nói cách khác, nếu em ngồi máy bay đi đến bất cứ nơi nào, chỉ cần có liên quan chút ít đến công việc thì bên chị sẽ thanh toán hết, dù em có đến đó làm việc một ngày rồi chơi hai ngày cũng không thành vấn đề.'
Hai mắt Thời Duyệt sáng lên.
'Trong thời gian hợp đồng, lương cơ bản hằng tháng sẽ là 4000, có thể được ứng trước, còn lợi nhuận từ các khoản thu nhập khác sẽ được chia phần trăm theo hợp đồng.'
Mắt Thời Duyệt tỏa sáng, cậu lặng lẽ ngồi thẳng lưng, buông chén trà, đặt hai tay trên đùi, nở một nụ cười e dè: 'Bà chủ ơi, khi nào thì mình ký hợp đồng vậy ạ?'
Có được ứng lương trước hay không cũng không sao cả, chủ yếu là vì cậu không muốn bỏ lỡ một công việc ngon ăn như vậy.
Thời Duyệt – với nụ cười tươi rói – trông có vẻ rất thản nhiên, cứ như thể người vừa làm ra một hành động 'vĩ đại' là tự bán mình để lấy 4000 lương cơ bản không phải là cậu vậy.
Đạo diễn Trình – người chứng kiến cảnh này từ đầu đến cuối – kinh ngạc đến mức mắt trợn tròn. Một lúc lâu sau, y mới hoàn hồn, nhẹ nhàng giơ ngón tay cái lên với người yêu mình.
Trần Thư Ngữ nhướng mày đầy đắc ý, cô đã xem Weibo của Thời Duyệt và biết rõ hoàn cảnh của cậu bé này, tất nhiên cũng biết được nhu cầu cấp thiết nhất của người ta lúc này.
Thứ nhất là đủ ăn đủ mặc, hai là nơi ở, ba là tiền.
Chỉ cần có thể thỏa mãn những yêu cầu này, thêm vào đó là một hợp đồng không quá khắc nghiệt, thì Thời Duyệt chắc chắn sẽ không từ chối.
Gương mặt, dáng người cùng tiềm năng của Thời Duyệt chính là lý do khiến Trần Thư Ngữ muốn ký hợp đồng với cậu. Dù kỹ thuật diễn của cậu bé này vẫn còn non nớt và không có nhiều kinh nghiệm, thì chừng đó vẫn đủ để khiến cô phải kinh ngạc.
Studio của bọn họ vừa mới thành lập, vẫn còn thiếu người, đặc biệt là những người có thể diễn xuất.
Không chỉ cô thiếu mà cả giới này cũng thiếu. Hiện tượng lão hóa đã xuất hiện từ lâu trong làng giải trí, những diễn viên giỏi, thật sự có thực lực giờ đã lớn tuổi, còn những người trẻ ở độ hai mươi thì lại nhan nhản, nhưng không có mấy ai có năng lực diễn xuất thật sự.
Một chàng trai có tài năng như Thời Duyệt, nếu không gia nhập showbiz thì đúng là phí của trời.
Hiệu quả công việc của đạo diễn Trình và Trần Thư Ngữ đều rất cao. Hai người phân chia công việc cho nhau, thành công đưa Thời Duyệt dọn vào căn hộ chung cư ngay trong đêm hôm đó, và tất nhiên, điều quan trọng hơn cả chính là khoản lương cơ bản 4000 cũng được trao tận tay Thời Duyệt.
Đây là lần đầu tiên Thời Duyệt được cầm tiền từ sau khi bị lừa, cảm động đến mức không rơi một giọt nước mắt nào. Cậu vội vàng kéo anh Trùng – người đã giúp đỡ mình khi còn làm diễn viên quần chúng – đi ăn một bữa lẩu lớn.
Và cũng chính vào ngày lịch sử này, cuối cùng thì cậu cũng không phải lên mạng tải ảnh đồ ăn ngon xuống để lừa cha mình nữa, thay vào đó là ảnh đồ ngon mà mình thật sự được ăn!
Ba ngày sau, ngày nào Thời Duyệt cũng được đạo diễn Trình dắt theo, y dạy cậu cách diễn, cách tìm cảm giác với ống kính và cung cấp những kiến thức liên quan đến diễn xuất.
Dù có người khác đang quay cũng vậy, đạo diễn Trình cũng lấy người đó làm mẫu để hướng dẫn cho Thời Duyệt.
Trong ba ngày đó, Thời Duyệt chỉ quay đúng một cảnh. Vì các cảnh quay của các diễn viên khác trong dàn cast đều đã được lên lịch từ trước và không thể thay đổi, còn cảnh quay hôm đó của cậu là do Trần Thư Ngữ nhường khung giờ của mình. Thế nên mãi cho đến chiều tối ngày thứ ba, sau khi các diễn viên khác hoàn thành cảnh quay của mình trước thời gian dự kiến, đoàn phim mới có đủ thời gian để Thời Duyệt quay nốt cảnh quay còn lại.
Sau một tiếng 'Action', khí chất của Thời Duyệt – người đang mặc một chiếc trường bào đen thêu rồng vàng – lập tức thay đổi.
Trên ngai vàng đầy uy nghiêm, khuôn mặt tuấn tú của Thái Tử giờ đã tái nhợt. Dù đang rất yếu ớt, nhưng bóng lưng kia vẫn thẳng tắp, như thể đang cố chống đỡ cho sự kiêu ngạo cuối cùng còn sót lại của cả một đất nước.
Thật lâu sau, y nhìn đại điện trống vắng không một bóng người bên dưới, nở một nụ cười bi thương.
'Mộ Quốc, vẫn là bị hủy trong tay của nhà ngươi......'
Y chậm rãi cởi bỏ chiếc trường bào đẹp đẽ sang quý, để lộ lớp áo trắng tinh bên trong – đó là loại tang phục mà Mộ Quốc chỉ mặc khi có quốc tang.
Y lấy ra một con dao găm từ cổ tay áo, khẽ vuốt ve những hoa văn được khắc trên đó như thể đang tưởng niệm chủ nhân của con dao này – người đó chính là nữ nhân y đã xem như muội muội để nuôi nấng.
Một lúc sau, y thở dài, đâm con dao vào cổ mình không một chút do dự.
Máu tuôn trào ra khỏi miệng vết thương nơi cần cổ trắng nõn của chàng trai, chẳng mấy chốc đã thấm đẫm vạt áo, nhuộm đỏ tang phục......!
Đôi mắt đào hoa vốn dịu dàng giờ đây chỉ còn lại sự tuyệt vọng, xen lẫn nhẹ nhõm và bất đắc dĩ.
Theo một tiếng thở dài nhẹ đến mức khó có thể nghe thấy, vị Thái Tử mà người đời luôn yêu mến kia nhắm mắt, tuẫn quốc*.
*Tuẫn quốc: chết theo đất nước của mình.
Y không hề biết, người được y coi như muội muội – Mộ Ca – đang bị người khác trói lại, bị bịt miệng mũi, trơ mắt nhìn y tự sát.
Cảnh quay đến đó là hết, nhưng đạo diễn Trình cùng các nhân viên công tác khác nhìn chàng trai đầy máu đang nhắm nghiền mắt trên ngai vàng mà không tài nào nói nên lời trong một thời gian dài.
Trong khoảnh khắc đó, thế mà bọn họ lại cảm nhận được sự đau lòng.
Một lúc lâu sau, đạo diễn Trình mới hoàn hồn, hô lên: 'Thời Duyệt, đóng máy!'
Nhóc con đang giả chết trên ngai vàng lập tức bật dậy, bay ngay tới trước mặt đạo diễn Trình như một bóng ma, cả người dính đầy máu giả.
Đạo diễn Trình bỗng cảm thấy có điềm không lành, nhưng muốn chạy thì cũng đã không còn kịp nữa rồi.
Chỉ thấy Thời Duyệt đi đến trước mặt y rồi đứng yên, cậu xòe hai tay ra, nở một nụ cười rạng rỡ: 'Đạo diễn, lì xì đi.'
'Đã hứa là diễn xong sẽ có lì xì, em còn nhớ rõ lắm nha!'
Đạo diễn Trình: '......'
Vị Thái Tử vừa mới chết thảm trong sự bi thương tuyệt vọng lúc nãy có thật là do thằng nhóc này diễn không vậy?
Cuối cùng thì đạo diễn Trình vẫn móc bao lì xì đã chuẩn bị sẵn ra đưa cho Thời Duyệt, sau đó, y nhận về được nụ cười còn chói lóa hơn cả ánh mặt trời của nhóc con kia.
Nhìn thấy cảnh này, mọi người xung quanh cũng không khỏi bật cười vui vẻ.
Đạo diễn Trình đã cố nhịn nhưng cũng nhịn không nổi nữa, y hỏi: 'Tiểu Duyệt, em có thể tiết lộ cho anh biết lúc diễn thì em nghĩ đến chuyện gì vậy?'
'Anh hỏi cảnh vừa rồi ấy hả?' Thời Duyệt vừa đếm tiền vừa cười, 'Em nghĩ đến cái đùi gà mà em vất vả lắm mới nướng xong, còn chưa ăn được miếng nào thì đã bị con chó to lông vàng của nhà hàng xóm qua ăn mất rồi, đau khổ muốn chết luôn ấy.'
Khóe miệng đạo diễn Trình run rẩy, 'Chỉ có thế thôi sao? Lừa trẻ con à?'
Nhìn thấy bộ dạng không nói nên lời của đạo diễn Trình rồi lại nhìn bao lì xì dày cộm trong tay mình, lương tâm của Thời Duyệt bỗng thức tỉnh.
Cậu quyết định không nói lung tung nữa, thu lại nụ cười trên mặt rồi nói thật nghiêm túc: 'Không lừa anh nữa, thật ra thì em chỉ cố gắng xem mình như Thái Tử mà thôi, em thử nghĩ xem nếu mình ở vị trí của người này, phải trải qua những gì mà y phải trải qua thì sẽ đau buồn khổ sở đến mức nào...'
Đó là những gì mẹ đã dạy cho cậu lúc còn nhỏ khi cả hai chơi trò diễn xuất tại nhà.
Diễn xuất nhập tâm* sao? Đó đúng là cách rất tốt để có thể vào vai một cách nhanh chóng.
Đạo diễn Trình mím môi, nói thì có vẻ đơn giản thế thôi, nhưng người thật sự có thể làm được thì lại chẳng có bao nhiêu người.
Thêm vào đó, phương thức này có một khuyết điểm chí mạng, đó là diễn viên sẽ đắm chìm quá sâu vào nhân vật mà mình đảm nhận.
*Diễn xuất nhập tâm: xuất hiện từ đầu thế kỷ 20 do một triết học gia điện ảnh người Nga Konstantin Stanislavski hình thành. Người ta vẫn thường gọi đó là cách diễn "theo hệ Stanislavski". Kỹ năng diễn xuất này buộc diễn viên phải tự mình tìm kiếm trải nghiệm cảm xúc cá nhân như nhân vật trong phim. Rất nhiều trường hợp, diễn viên phải sao chép các đặc tính của nhân vật để làm mình giống hơn. Những người luyện tập cực đoan thậm chí còn bỏ đói bản thân, không ngủ, cô lập mình với những người xung quanh để tìm cảm xúc. Diễn xuất nhập tâm được xem là kỹ thuật diễn xuất "tối thượng", đỉnh cao trong diễn xuất, song để đạt được "cảnh giới" này, không ít diễn viên phải trả giá bằng chính sức khỏe, tinh thần và cả tính mạng của mình, có người còn bị ám ảnh bởi thế giới quan của nhân vật và không thể thoát khỏi cảm xúc của vai diễn đó.
Nhưng nhìn Thời Duyệt vừa diễn xong thì đã quay về với bộ dạng thường thấy của mình, không có vẻ gì là bị ảnh hưởng bởi nhân vật cả...!
Y còn chưa kịp suy nghĩ lại thì đã thấy Trần Thư Ngữ đi ra từ phòng hóa trang. Vừa đi tới, cô vừa không quên hét lớn: 'Thời Duyệt, đi tẩy trang nhanh đi, xong rồi thì đi với chị, chị sẽ đưa em đi chạy show.'
Thời Duyệt chớp mắt đầy mong đợi: 'Có được tiền không chị?'
Dù chị Trần đã nói rằng trước khi nổi tiếng thì có khả năng cậu sẽ không kiếm được đồng nào, có khi còn phải làm việc không công, Thời Duyệt vẫn cảm thấy mình nên thử cố gắng một chút, biết đâu lại có tiền thì sao!
'Không! Có! Tiền!' Trần Thư Ngữ nghiến răng nghiến lợi. Không những không có tiền mà có khi cô còn phải đút tiền cho bên kia nữa kìa.
May là cô có người quen làm trong show đó, nếu không chắc là lỗ to rồi.
Bồi dưỡng cho thằng nhóc này đúng là đau đầu muốn chết.
Vừa nghe tới việc không có tiền, Thời Duyệt lập tức héo úa: 'Ò...'
Yếu ớt tựa như hoa thiếu nước.
Không có tiền, không có động lực.
Vẻ đáng thương đó khiến người khác thấy mà mủi lòng. Trần Thư Ngữ hừ hừ, tức giận trừng đạo diễn Trình – người vô tội đang đứng một bên – rồi nhìn về phía Thời Duyệt: 'Đi xong rồi về chị sẽ mời em ăn cơm, được chưa.'
Đóa hoa héo úa Thời Duyệt lập tức biến thành hoa hướng dương đầy sức sống, cười thật rạng rỡ: 'Okay!'