Màn trình diễn 'đòi mạng' của Thời Duyệt

Tôi Thật Sự Rất Giàu

Màn trình diễn 'đòi mạng' của Thời Duyệt

Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong căn bếp rộng rãi của căn nhà gỗ, tiếng cười vang dội như muốn xuyên thủng tai đạo diễn Lý, người đang ngồi trước màn hình giám sát, theo dõi mọi hoạt động.
"Em đúng là gan thật đấy!" Trần Thư Ngữ vừa véo trán Thời Duyệt, vừa cười vừa cảm thán: "Đây là lần đầu tiên tỷ thấy khách mời dám bắt cóc đạo diễn đấy."
"Đạo diễn Lý mà cũng có ngày này, hả hê thật!" Triệu Nhân vui mừng khôn xiết. "Trước đây, ông ấy toàn chèn ép bắt chúng ta phải phục tùng, giờ thì bị bắt cóc, đúng là quả báo!"
Thời Duyệt vừa nhặt rau vừa đính chính: “Em và ông ấy chỉ là giao lưu hữu nghị thôi, giao lưu hữu nghị mà!”
Phạm Tinh Dương giơ cọng hành lên: “Đúng rồi, mọi chuyện đều theo kịch bản cả!”
Hai 'chúa hề' này lại khiến mọi người cười phá lên.
Ngô Nguyên Minh là người cười sảng khoái nhất: “Hả giận, quá hả cái con mẹ nó giận! Hôm nay chính là ngày anh hả hê sung sướng nhất kể từ khi tham gia chương trình đến giờ đấy!”
"Không chỉ có mình chú thấy vậy đâu, Tiểu Duyệt, em đã báo thù giúp cả ba bọn anh rồi đấy!" Triệu Nhân vừa chế biến nguyên liệu vừa tiếc nuối: "Chỉ tiếc là lúc nãy anh không có mặt, không thể tận mắt chứng kiến cảnh đạo diễn Lý bị em trói lại rồi bắt nạt!"
"Đạo diễn Lý đã quay về phòng giám sát rồi, em gọi ông ấy hai lần mà ông ấy vẫn không chịu ra." Đây là lần đầu tiên Phạm Tinh Dương mong muốn đạo diễn Lý xuất hiện trước mặt họ trong quá trình ghi hình.
Thời Duyệt không hiểu: “Cậu gọi ông ấy ra làm gì?”
"Gọi ông ấy ra để cậu trị chứ gì!" Giọng Phạm Tinh Dương the thé. "Tớ đã hiểu rồi, cậu chính là khắc tinh của đạo diễn Lý nhà mình!"
Triệu Nhân cũng gật đầu tán thành: “Khỏi phải nói, đó chính là sự thật! Mới một ngày thôi mà em đã khiến ê-kíp cùng đạo diễn Lý phải nếm không ít trái đắng rồi!”
"Tiểu Duyệt à, hay là em với tỷ Trần ở lại đây thêm vài ngày đi." Ngô Nguyên Minh nhìn Thời Duyệt rồi lại nhìn Trần Thư Ngữ với ánh mắt đầy mong đợi.
Ở lại đi, ở lại để 'trị' đạo diễn đi!
Trần Thư Ngữ lắc đầu, tỏ vẻ rất tiếc: “Em cũng muốn ở lại đây thư giãn thêm hai ngày nữa, nhưng lịch trình mấy ngày tới của em đã kín rồi.
Còn Tiểu Duyệt thì......" Nàng nhìn về phía Thời Duyệt, ý bảo cậu hãy tự quyết định, dù gì thì cũng mới ký hợp đồng được mấy hôm, nàng vẫn chưa xếp lịch làm việc cho cậu.
Thời Duyệt lắc đầu: “Không được, em còn phải đi làm kiếm tiền.”
Hôm qua, sau khi xuống máy bay, cậu đã bàn với Trần Thư Ngữ về những công việc tiếp theo, nhưng thực tế thì cậu chẳng có việc gì để làm cả.
Một tân binh vừa mới ký hợp đồng như Thời Duyệt, dù Trần Thư Ngữ có muốn tạo cơ hội nâng đỡ cho cậu thì cũng cần thời gian mới có việc, mà đừng nói đến việc, nàng thậm chí còn chưa tìm được một trợ lý cho cậu nữa, thế nên mấy ngày tiếp theo Thời Duyệt mới phải ăn không ngồi rồi, chẳng có gì để làm.
Rảnh rỗi quá cũng không ổn, cái ví tiền xẹp lép luôn khiến Thời Duyệt cảm thấy bất an. Khoảng thời gian sống trong cảnh ăn không đủ no đã khiến cậu rất sợ chữ nghèo.
Vì thế, Thời Duyệt đã nài nỉ Trần Thư Ngữ để mình được tiếp tục làm những công việc lặt vặt như diễn viên quần chúng tại Hoành Điếm*. Trần Thư Ngữ cũng không thấy có lý do gì để ngăn cản cậu, thế là nàng đồng ý, nhưng kèm theo một điều kiện là ngày nào Thời Duyệt cũng phải dành chút thời gian đến tìm nàng hoặc đạo diễn Trình để học thêm về diễn xuất.
*Hoành Điếm là tên một phim trường.
Tuy rằng đứa nhỏ này rất có năng khiếu, kỹ thuật diễn cũng rất tự nhiên, nhưng cậu vẫn chưa biết nhiều về các loại kỹ năng cũng như kiến thức chuyên môn. Nếu không phải vì quá bận, Trần Thư Ngữ đã muốn dắt đứa em của mình theo sát ngay bên cạnh rồi. Là một diễn viên có năng lực nhất nhì trong giới diễn viên trẻ đang lên, nàng tin rằng mình có thể chỉ bảo cho Thời Duyệt một số kiến thức cơ bản.
Sau khi nghe Thời Duyệt nói hôm sau mình còn có việc cần làm, nhóm của Triệu Nhân cũng không ép cả hai phải ở lại nữa.
Chỉ có Phạm Tinh Dương là tiếc hùi hụi, hắn ôm vai Thời Duyệt, than thở: “Cậu đi rồi thì tớ lại bị ăn hiếp nữa cho coi......”
"Vậy thì cậu vùng dậy đấu tranh đi," Thời Duyệt xoa đầu tóc xoăn của Phạm Tinh Dương, thầm nghĩ, sờ đã thật, thế là lại xoa thêm vài cái rồi mới nói một lời đầy thâm thúy: "Người xưa đã nói rồi, chỗ nào có áp bức, chỗ đó có đấu tranh.
Phạm Tinh Dương, đã đến lúc phải trưởng thành rồi."
Trần Thư Ngữ phì cười: “Thời Tiểu Duyệt, cái giọng điệu như cha già của em là thế nào đây hả!”
Ngô Nguyên Minh cùng Triệu Nhân cũng phì cười. Phạm Tinh Dương bĩu môi, nghiêm túc nói: “Tớ không thiếu một người cha, tớ chỉ thiếu một vị sư phụ có thể dạy tớ cách đánh bại ê-kíp và đạo diễn thôi.”
Thời Duyệt vuốt tóc hắn đầy âu yếm: “Nhưng tớ chỉ cần một đứa con trai.” Một lòng muốn làm cha.
Phạm Tinh Dương: “......!Thời Tiểu Duyệt, tớ muốn làm đệ tử của cậu, thế mà cậu lại chỉ muốn làm cha của tớ à!”
Thời Duyệt tỏ vẻ khổ tâm: “Con trai của ba hỗn láo làm ba đau lòng quá!”
Phạm Tinh Dương: “......” Ok, hết nói nổi.
Mấy người bên cạnh đã cười đến sắp tắt thở, hai đứa nhỏ 'dở hơi' này ở gần nhau cũng thú vị phết.
Cuối cùng thì Thời Duyệt vẫn phải có một thỏa thuận với Phạm Tinh Dương —— sau khi rời khỏi chương trình, cậu phải dùng điện thoại để hướng dẫn Phạm Tinh Dương cách đối phó với tổ sản xuất, còn Phạm Tinh Dương thì phải dạy hát cho cậu.
Thời Duyệt vẫn còn nhớ rằng Trần Thư Ngữ đã từng nói Phạm Tinh Dương là một ca sĩ, dù có làm sư phụ hay làm cha thì cũng không thể lợi dụng người ta như vậy được, quyết định thế cho huề nhau.
Thời Duyệt rất thích ca hát, chỉ cần tưởng tượng đến chuyện cuối cùng cũng có một ca sĩ chuyên nghiệp dạy mình cách hát thôi là cậu đã thấy háo hức, cảm giác khổ sở khi đứa con lớn tồng ngồng như Phạm Tinh Dương lại không chịu nhận cha cũng đã tiêu tan đi phần nào.
Bữa cơm hôm đó chính là bữa cơm thịnh soạn nhất trong suốt lịch sử của chương trình. Với sự chung sức của tất cả mọi người, cả nhóm ngồi vào bàn ăn khi trời vừa chập choạng tối.
"Không dễ dàng, thật sự không dễ dàng." Triệu Nhân lau giọt nước mắt vốn không hề tồn tại của mình. "Dù có bị đánh chết, anh cũng không thể ngờ có một ngày chúng ta lại được ăn một món như Phật Nhảy Tường ngay trong chương trình này."
Ngô Nguyên Minh cũng thổn thức: “Không những ăn được mà còn vừa ăn vừa uống Coca, quá vi diệu!”
"Nhờ hồng phúc của Thời Duyệt cả!" Phạm Tinh Dương nâng ly Coca lên: "Mời cậu!"
Thời Duyệt cười tủm tỉm, vội vàng cụng ly với hắn rồi lại chủ động nâng ly chúc mừng với ba huynh tỷ của mình.
Cả nhóm ăn một bữa ăn trong sự vui sướng tràn trề.
Khi đã ăn kha khá rồi, Ngô Nguyên Minh nhìn Triệu Nhân rồi khẽ liếc nhìn về phía Thời Duyệt.
Triệu Nhân gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, y cười tủm tỉm: “Tiểu Duyệt à, em có tài lẻ gì không, biểu diễn cho mọi người xem nhé?”
Trần Thư Ngữ có chút kích động. Triệu Nhân cùng Ngô Nguyên Minh đang muốn cho đứa trẻ nhà nàng một cơ hội được thể hiện bản thân trước mặt khán giả đây mà! Một người là Ảnh Đế, một người là nhạc sĩ, cả hai đều là những nhân vật có ảnh hưởng lớn trong lĩnh vực của họ.
Thế mà Thời Tiểu Duyệt lại có thể khiến cả hai cam tâm tình nguyện giúp đỡ cho mình!
Nàng nhìn về phía Thời Duyệt, nhóc con đang bị Phạm Tinh Dương quấn lấy. Nhìn dáng vẻ của Phạm Tinh Dương kìa, thiếu điều lấy chén cơm rồi cắm ba chiếc đũa để kết bái với Thời Duyệt ngay tại chỗ thôi.
Đứa trẻ mà nàng ký hợp đồng lại khiến người khác yêu thích đến mức đó sao? Mới chỉ có một ngày mà đã làm cho ba vị tiền bối máu mặt trong ngành quý mến đến vậy?!
Nhưng mà, Thời Duyệt suy nghĩ một chút rồi lại ngượng ngùng từ chối: “Em không có nhiều tài lẻ, nói thật thì em có biết nhảy một chút, nhưng mới vừa ăn xong thì không nên nhảy đâu.”
"Vậy thì hát đi, hát bài nào cũng được, em thấy sao?" Ngô Nguyên Minh cười: "Anh thấy giọng của em rất trong trẻo, lúc hát chắc chắn sẽ mang đến một cảm giác rất khác biệt."
"Thật sao huynh?" Thời Duyệt lập tức trở nên phấn khích. Lớn đến độ này rồi nhưng đây là lần đầu tiên có người khen giọng cậu hợp với việc ca hát.
Thấy cậu có vẻ thích thú, Phạm Tinh Dương đi thẳng vào trong phòng, lấy đàn ghi-ta ra, cười: “Lại đây, tớ sẽ đệm đàn cho cậu, cậu chỉ việc hát thôi, sẵn tiện để tớ xem xem trình độ ca hát của cậu thế nào, biết đâu cậu còn chẳng cần tớ dạy hát luôn ấy chứ.”
Thời Duyệt lập tức nở một nụ cười tươi như hoa hướng dương. Nghĩ ngợi xong, cậu vọt vào phòng bếp, cầm một củ cà rốt sạch sẽ ra.
Cậu dùng củ cà rốt làm micro, hít một hơi thật sâu rồi nhìn về phía Phạm Tinh Dương, nói: “Nào, bắt đầu thôi!”
Phạm Tinh Dương lập tức gảy dây đàn, âm thanh vừa chậm rãi vừa sâu lắng, là bản nhạc đệm thích hợp cho những bài tình ca.
Một đứa nhỏ ở độ tuổi này, chắc là sẽ hát mấy bài tình ca yêu đương gì đó thôi nhỉ.
Dưới sự chờ mong của quý vị khán giả, Thời Duyệt căng thẳng nâng cằm lên, mở miệng: Đệ ~ thì ~ gánh hành lý ~~~~ ta ~~~ thì ~~ dắt ngựa ~~~
Tất cả mọi người ai cũng mắt chữ A mồm chữ O, nhìn cậu thiếu niên đẹp trai - người dùng hai tay ôm củ cà rốt và hát vô cùng nhập tâm đang đứng cách bàn ăn khoảng 1 mét.
Có lẽ đây chính là loại âm thanh của ác quỷ trong truyền thuyết, đâm xuyên qua não rồi giết người trong vô hình.
Phạm Tinh Dương đần mặt, hắn đã tuyên bố dừng cuộc chơi từ lúc nào không hay, ấy vậy mà Thời Duyệt vẫn còn hát rất say sưa, hát quên cả đường đi lối về.
Hắn chịu không nổi nữa, rút hai tờ khăn giấy ra rồi vo tròn thành hai cục nhỏ để nhét vào lỗ tai mình, thở dài đầy thoải mái —— cuối cùng thì thế giới này cũng yên tĩnh!
Trần Thư Ngữ và những người khác thấy thế cũng vội học theo, nhưng chỉ có đúng một gói khăn giấy, cả ba lao vào tranh giành với nhau, xém chút nữa là đánh lộn.
Mãi cho đến khi ai cũng giống như Phạm Tinh Dương, nhét đầy khăn giấy vào lỗ tai, cả nhà mới thở phào nhẹ nhõm.
Thời Tiểu Duyệt à, không phải là các huynh tỷ không muốn giữ thể diện cho em, nhưng mà thật sự thì là....... người ta đi hát là để đòi tiền, còn em đi hát là để đòi mạng á!
Nhóm nhân viên trong ê-kíp mới chính là những người đáng thương nhất. Ai cũng phải ở nguyên tại vị trí làm việc của mình, không dám di chuyển lung tung, vậy nên họ chỉ có thể chịu đựng thứ âm thanh đến từ ác quỷ đó - thứ sẽ ám ảnh bọn họ tới tận mấy ngày sau.
Khi Thời Duyệt hát xong, vừa mở mắt ra thì đã thấy các huynh tỷ đang nhìn mình chằm chằm. Đứa nhỏ có chút thẹn thùng, lại có chút trông mong mà nhìn bọn họ, bộ dáng này là đang muốn được khen đây mà.
Nhìn đôi mắt to ướt sũng đầy mong đợi của Thời Tiểu Duyệt, Ngô Nguyên Minh là người đầu tiên từ bỏ lương tâm của mình. Y nghẹn một hồi rồi mới thốt ra một bài thơ nổi tiếng của thời xưa: “Khúc này thượng giới có thôi....!Nhân gian thử hỏi mấy hồi được nghe.”
Phạm Tinh Dương hết nhịn nổi nữa, hắn vỗ bàn đôm đốp, cười phá lên: “Huynh Ngô, huynh đỉnh quá ha ha ha ha......”
Trần Thư Ngữ cùng Triệu Nhân cũng không nhịn được nữa, cả hai gỡ mấy cục khăn giấy dùng để cứu mạng trong tai mình xuống rồi cười nắc nẻ.
Thời Duyệt nhìn bộ dáng cười như điên của bọn họ, rồi lại nhìn nút bịt tai mà họ đang cầm, cuối cùng cũng đã nhận ra vấn đề.
Đứa trẻ lập tức cảm thấy ấm ức: khen giọng tôi hay cũng là mấy người, thế mà tôi hát rồi thì thành ra như vậy đó!
Bạn nhỏ uất ức nhưng bạn nhỏ không nói!
Bạn nhỏ chỉ biết há miệng, “Ùm” một cái mà cắn đứt nửa củ cà rốt rồi nhai nó “rộp rộp” đầy hung tợn, cứ như thể thứ mà mình đang nhai không phải là củ cà rốt dùng để giả làm micro, mà là mấy vị huynh tỷ đang cười như điên ở đằng kia.
Nhai xong nửa củ cà rốt, Thời Duyệt mới sực nhớ ra một điều. Cậu quay đầu, nhìn huynh quay phim chằm chằm: “Phiền huynh cắt đoạn này ra nhé, em cảm ơn!”
Đừng làm ảnh hưởng đến việc kiếm tiền trong tương lai của tôi!