Tôi Thật Sự Rất Giàu
Thời Duyệt "Bắt Cóc" Đạo Diễn
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dịch: Bánh
Cuối cùng thì Thời Duyệt vẫn không thể lấy được số tiền 207 tệ kia.
(~720k VND)
Tiếng rống kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ của anh nhân viên đã thành công triệu hồi mọi người tới, bao gồm cả nhóm của Triệu Nhân.
Mọi người còn tưởng tổ sản xuất đang dựa quyền lực mà bắt nạt người khác, bắt nạt hai đứa nhỏ nhà mình.
Tính luôn cả Trần Thư Ngữ, ba người đều là những người đã lăn lộn nhiều năm trong nghề, người trẻ nhất là Trần Thư Ngữ cũng đã sắp 30 rồi. Trong mắt của bọn họ, Thời Duyệt cùng Phạm Tinh Dương vẫn chỉ là những đứa trẻ, nhất là Thời Duyệt, một đứa trẻ vừa mới đôi mươi, trắng trẻo thích cười lại có chút trẻ con như vậy luôn làm người khác thương không hết.
Cả ba người sợ ê-kíp làm ra chuyện gì đó với hai đứa em của mình, thế là vội lao ra ngay lập tức.
Khi đến hiện trường, ai cũng ngẩn ra.
Chỉ thấy một nhân viên đang đứng với vẻ mặt sắp hỏng mất, có vẻ như hắn đã bị sốc nặng bởi một chuyện vô cùng to lớn nào đó. Mà hai đứa nhỏ nhà bọn họ lại trông vô cùng vô tội, không có vẻ gì là đã bị ăn hiếp, thay vào đó, chúng lại giống như đã đi bắt nạt người khác rồi giả vờ ngây thơ thì đúng hơn.
Lúc đó, ba người anh chị mới cảm thấy yên tâm. Ngô Nguyên Minh hỏi thẳng Thời Duyệt cùng Phạm Tinh Dương: "Nói đi, hai đứa gây ra chuyện gì rồi?"
Phạm Tinh Dương tỏ vẻ vô tội, hắn chỉ về phía Thời Duyệt: "Hỏi cậu ấy đi."
Đôi mắt cún con ầng ậng nước của Thời Duyệt mở thật to, trông lại càng vô tội hơn ai hết: "Em, em cũng đâu có làm gì đâu.
Thì anh ấy bảo bọn em cứ đi làm là sẽ có thu nhập mà......"
Phạm Tinh Dương kể lại toàn bộ chuyện đã xảy ra, còn không quên bổ sung một câu: "Vụ Coca hôm trước cũng là anh nhân viên này."
Chà, cú sốc nhân đôi.
Nhìn vẻ đáng thương của anh nhân viên, Ngô Nguyên Minh ngẩng đầu nhìn mặt trời đã lên cao rồi lại nhìn về phòng giám sát im lìm của đạo diễn, xem ra đạo diễn Lý của chúng ta quyết định giả chết đến cùng đây mà.
"Thôi bỏ đi, nửa con thì nửa con vậy thôi." Ngô Nguyên Minh rất tốt bụng, y quyết định không làm khó anh nhân viên kia nữa. "Cũng trễ rồi, nếu chờ tới lúc mua được con gà về thì bữa trưa sẽ biến thành bữa xế mất."
Thời Duyệt có chút không cam tâm, cậu cho rằng số tiền đó không xứng đáng với công sức bỏ ra của bọn họ. Nhưng thấy các anh chị mình đều đã đói, thế nên chỉ đành từ bỏ mà thôi.
Lúc xách nửa con gà đi theo các anh chị của mình về nhà, Thời Duyệt vô tình nhìn thấy cánh cửa phòng giám sát của đạo diễn khẽ hé mở. Một giây sau, đạo diễn lén lút ra ngoài rồi chạy thẳng về một hướng nhất định.
Thời Duyệt lập tức dùng khuỷu tay chọc chọc Phạm Tinh Dương đang đi bên cạnh mình, hai người nhìn nhau, quyết định đi theo sau người kia để xem y định làm gì.
Hai người lặng lẽ đuổi theo sau, chỉ thấy đạo diễn Lý chạy đến bảng thông báo do tổ sản xuất dựng lên ở ngay góc sân. Y lấy ra một cây bút màu đen, bổ sung thêm một điều khoản vào bên dưới bảng nội quy: "Khách mời không được phép gọi điện cho Sở Lao động!"
Y dừng một chút rồi lại xóa câu mình vừa viết đi, sửa lại thành: "Khách mời không được phép gọi điện cho tất cả các cơ quan có liên quan!"
Sửa xong rồi, y nhìn lên nhìn xuống thêm một lần, gật đầu đầy hài lòng rồi lặng lẽ chạy về phòng giám sát.
Thời Duyệt: "............"
Phạm Tinh Dương: "............"
Còn nhằm vào ai khác được nữa đây.
Phạm Tinh Dương không khỏi phì cười, hắn nói với Thời Duyệt: "Có lẽ sau này cậu đến chương trình nào thì tổ sản xuất của chương trình đó cũng sẽ phải đề ra những quy định như thế quá."
Ai mà ngờ được, nhất ngữ thành sấm*.
*Nhất ngữ thành sấm: thành ngữ, nói cho vui ai dè lại thành sự thật.
Món cho bữa trưa chính là Gà Hải Nam của Trần Thư Ngữ, còn có cả bánh ngô hấp*, chỉ có nửa con gà, thế nên mỗi người cũng không ăn được mấy miếng. Thế nhưng, đúng như những gì mà Trần Thư Ngữ đã nói trước khi tham gia chương trình, tay nghề của hai vị đầu bếp là Triệu Nhân cùng Ngô Nguyên Minh đúng thật là rất tuyệt, ngay cả Thời Duyệt kén ăn cũng cảm thấy ăn mãi không đủ.
*Bánh ngô: 窝窝头 (Wō wo tóu), là món bánh làm bằng bột ngô có hình nón và có một lỗ thủng ở phần đáy.
Hóa ra chị Trần không hề nói dối về chuyện này, tài nấu ăn của hai anh lớn đúng là sánh ngang với ba của Thời Duyệt.
Bày tỏ sự biết ơn bằng hành động thực tế luôn tốt hơn ngàn lần lời khen suông. Đặc biệt là sau khi được Trần Thư Ngữ cho biết chuyện Thời Duyệt là một kẻ kén ăn, ánh mắt Triệu Nhân và Ngô Nguyên Minh dành cho đứa nhỏ này càng thêm thiện cảm. Cả hai đều gắp thịt gà cho Thời Duyệt, nói cậu quá gầy, cần ăn nhiều hơn một chút.
Phạm Tinh Dương cũng thế, hắn gắp một cục thịt lớn nhất trong chén mình qua cho Thời Duyệt, nói là để cảm ơn vì cậu đã báo thù giúp mình.
Còn Trần Thư Ngữ lại lấy lý do đang giảm cân để chia cho Thời Duyệt một nửa số thịt gà trong chén của cô.
Đứa nhỏ vui mừng, cười tít cả mắt, vô cùng trông đợi vào món Phật Nhảy Tường cho buổi tối mà quên béng chuyện có khi mình sẽ không làm đủ để đổi nguyên liệu.
Ăn trưa xong, cả nhóm nói chuyện phiếm một lúc rồi ai nấy về phòng nghỉ trưa.
Thời Duyệt cùng Phạm Tinh Dương ở chung một phòng nhưng khác giường. Tư thế ngủ của cả hai rất chỉnh tề, cũng không ai ngáy ngủ, thế nên giấc ngủ này trôi qua bình yên.
Đồng hồ sinh học của Thời Duyệt khá chuẩn, ngủ được 40 phút đã tỉnh. Cậu thấy Phạm Tinh Dương đang ngủ trên chiếc giường bên kia vẫn còn chưa thức giấc, bèn nhẹ nhàng thức dậy, cầm giày và tất vớ lên, đi chân trần ra ngoài không gây tiếng động nào. Sau khi đóng cửa phòng xong mới đi giày vào.
Ra tới ngoài sân, Thời Duyệt ngồi không ở cổng lớn, cậu ngẩng đầu lên, lúc thì nhìn trời, lúc thì nhìn sân vườn, cuối cùng lại nhìn về phía cây nhãn ngay chỗ góc sân. Không biết có phải do khí hậu nơi đây không mà cây nhãn lại ra rất nhiều hoa, kết rất nhiều trái vào mùa này, màu xanh xen lẫn vàng, trông rất sum suê tươi tốt.
Hơi giống cái cây ba mình trồng ghê, Thời Duyệt nhìn cây nhãn không chớp mắt, ngây người trong im lặng.
Cũng không biết đã qua bao lâu, cậu bỗng cảm thấy có người đến ngồi xuống ngay bên cạnh mình. Thời Duyệt nghiêng đầu nhìn qua, là Phạm Tinh Dương.
Cậu lười, không nói lời nào, tiếp tục quay đầu lại mà ngây ngẩn nhìn cây nhãn. Phạm Tinh Dương cũng rảnh tới mức phát chán, hắn chỉ ngồi ngay bên cạnh Thời Duyệt, không nói không rằng mà ngây ngẩn cùng bạn.
Hình ảnh hai chàng trai trẻ với vẻ đẹp riêng biệt ngồi cạnh nhau ngoài cổng lớn, cùng nhau nhìn về phía một cái cây to với vẻ ngẩn ngơ sẽ là như thế nào?
Chính là trong cái đẹp lại có pha thêm chút buồn cười. Triệu Nhân nghỉ trưa xong, vừa ra tới thì đã thấy hai đứa nhỏ nhà mình ngồi bất động như pho tượng, y không khỏi bật cười.
Thời Duyệt thì không sao, nhưng Phạm Tinh Dương thì còn phải giữ hình tượng của một idol, và cũng vì cái hình tượng chết tiệt đó mà hắn đã bị tổ sản xuất trêu chọc không biết bao nhiêu lần.
Từ mùa đầu tiên cho đến mùa 2, bọn họ đã quen biết nhau gần ba năm. Ngoại trừ những lần gặp riêng, đây vẫn là lần đầu tiên y nhìn thấy Phạm Tinh Dương không màng hình tượng bản thân mà ngồi ngẩn ngơ như thế.
Sức ảnh hưởng của Thời Duyệt thật sự không tầm thường!
Sau khi mọi người đã thức dậy, cả nhà ngồi vào bàn thảo luận xem chiều nay nên làm gì.
"Dương Dương, hay là em đưa Tiểu Duyệt đi về phía Nam đi, chỗ đó có bí đỏ.
Bí đỏ rất nặng, hai đứa đi hái nhé." Triệu Nhân sắp xếp rất chuẩn chỉnh. "Anh với anh Ngô và chị Trần của các em sẽ đến vườn rau để hái rau bán."
"Anh nghĩ chỉ cần chúng ta cùng nhau cố gắng thì chắc tối nay sẽ có Phật Nhảy Tường để ăn đấy.
Hai đứa nhớ cài đồng hồ báo thức, khoảng 4 rưỡi thì về được rồi."
"Ok!" Mọi người đều nghe theo những gì y nói, từng người đứng dậy để đi ra ngoài làm việc.
Nhờ món Gà Hải Nam ngon lành vào buổi trưa, Thời Duyệt làm việc chăm chỉ và năng suất hơn cả lúc sáng.
Lúc còn nhỏ, vì sức khỏe của cậu không được tốt, ba mẹ rất hay đưa cậu đi leo núi, xuống rẫy làm mấy công việc đồng áng để cải thiện sức khỏe cho con trai.
Dần dần, sức khỏe Thời Duyệt cũng ổn định hơn, và cậu cũng thạo các công việc nhà nông hơn.
Dù mấy năm nay, ba cậu không cho cậu làm những việc đó nữa, thì tốc độ làm việc của Thời Duyệt vẫn theo kịp, thậm chí vượt mặt cả Phạm Tinh Dương.
Có lẽ là vì trẻ con thì hay thích thi thố với nhau. Thấy Thời Duyệt nhanh tay lẹ chân như vậy, Phạm Tinh Dương cũng không khỏi tăng tốc. Trông có vẻ như cả hai đang cạnh tranh, nhưng hiệu suất làm việc được thúc đẩy rất nhiều.
Mãi đến khi đồng hồ báo thức vang lên, hai người mới nhận ra đã đến giờ.
Nhìn lại lần nữa, cả hai đã hái được khoảng một trăm quả bí. Cả hai nhìn nhau, trông thấy bộ dạng mồ hôi đầm đìa, mặt mũi đỏ bừng có chút chật vật của người kia, không khỏi bật cười phá lên. Tiếng cười vui vẻ của hai chàng trai vang vọng trên cánh đồng khiến cảnh mặt trời lặn cũng trở nên ấm áp.
Hai người mượn một chiếc xe đẩy, sau rất nhiều cố gắng, cuối cùng, cả hai cũng mang bí đỏ về đến nơi. Ba người nhóm Trần Thư Ngữ vẫn chưa về, Phạm Tinh Dương bèn đi gọi nhân viên đến cân bí đỏ trước.
Người đến không phải là anh nhân viên sáng nay mà là đạo diễn Lý, y thản nhiên nói về phía đống bí đỏ trên mặt đất rồi lại nhìn Thời Duyệt cùng Phạm Tinh Dương: "Ê-kíp không có cân lớn, nên không cân hết đống này được. Sau khi cân nhắc, chúng tôi quyết định sẽ không cân ký nữa mà tính theo số lượng."
Thời Duyệt cùng Phạm Tinh Dương nhìn nhau, chỉ cảm thấy tổ sản xuất lại muốn giở trò đây mà.
Không cân ký sao? Lúc bọn họ đi hái toàn lựa mấy quả nặng để hái không đó!
"Thế... một quả sẽ có giá bao nhiêu vậy ạ?" Phạm Tinh Dương vẫn ấp ủ chút hy vọng, giọng điệu có vẻ cầu xin.
Nhưng người mà hắn gặp phải lại chính là đạo diễn Lý, một người lòng dạ cứng như sắt đá.
Ông ta trả lời rất tàn nhẫn: "Một quả 6 tệ, các cậu hái được 131 quả, tính ra tổng cộng là 786 tệ."
Thời Duyệt vội hỏi: "Đủ mua nguyên liệu làm Phật Nhảy Tường không chú?"
Đạo diễn Lý nở một nụ cười máu lạnh rồi tiếp tục nói: "Một combo hoàn chỉnh làm Phật Nhảy Tường có giá 2300 tệ, không bán lẻ. Các cậu còn thiếu hơn một nửa số tiền lận."
Thời Duyệt: "............"
Phạm Tinh Dương: "............"
Có thể thấy rõ, dù có cộng thêm cả số tiền mà nhóm Trần Thư Ngữ kiếm được thì món Phật Nhảy Tường vẫn xa vời vợi.
Chẳng lẽ món Phật Nhảy Tường của mình phải chết yểu thế sao?!
Không được, mình không thể chấp nhận chuyện này!
Thời Duyệt nghiến răng nghiến lợi. Vốn dĩ đi tham gia chương trình này đã không có cát-xê rồi, mà còn phải vất vả như vậy nữa. Phật Nhảy Tường chính là điểm tựa tinh thần duy nhất của cậu, ấy vậy mà bọn họ còn muốn cướp nó đi sao? Không thể thế được!
Thời Duyệt cầm một quả bí đỏ lên, đưa tới trước mặt đạo diễn, khóe môi cong lên miễn cưỡng: "Đạo diễn, chú xem, quả này vừa to lại vừa tròn như thế. Mấy quả như thế này ít nhiều gì cũng phải 30 tệ chứ, đúng không! Chúng ta thân thiết với nhau như vậy, không lấy giá 30, lấy giá hữu nghị cho chú là 25 tệ thôi, chú thấy sao?"
"Không." Đạo diễn Lý vẫn cười, "Má, ai mà thân thiết với cậu chứ!"
Phạm Tinh Dương cũng nhanh chóng bình tĩnh lại, vội nói theo Thời Duyệt: "Đạo diễn, 20 tệ một quả thì sao? 20 tệ mà được một quả lớn như vậy thì lời lắm đó."
"5 tệ." Đạo diễn Lý tàn nhẫn giảm thêm một tệ.
Nhìn vẻ mặt hận đời nhưng không thể làm gì của Thời Duyệt, đạo diễn Lý – với tư cách là một đạo diễn – đã lấy lại được sự tự tin vào quyền năng nắm giữ "sinh sát" của khách mời trong tay mình rồi.
Chà, đây mới đúng là biểu hiện mà một khách mời nên có chứ! Cậu sẽ làm gì tiếp đây hả Thời Tiểu Duyệt? Ông ta nhìn Thời Duyệt với vẻ chờ mong, vì trực giác mách bảo rằng đứa nhỏ này chắc chắn sẽ làm ra chuyện gì đó rất đặc biệt.
Đúng là nằm trong dự kiến, nhưng lại ngoài tính toán. Thời Duyệt lại chơi một trò không theo lẽ thường. Cậu đảo mắt, rồi đột nhiên nói: "Đạo diễn, chú chờ thêm chút nữa, để tôi suy nghĩ lại đã. Khoan hãy động vào mấy quả bí đỏ này nhé, để tôi xem có nên bán hay không."
Đạo diễn Lý tỏ vẻ dửng dưng: "Ngoại trừ tổ sản xuất thì còn ai muốn mua bí đỏ của các cậu nữa chứ, cơ mà dù có người muốn mua thì nước xa không cứu được lửa gần đâu.
Thời Tiểu Duyệt, nghĩ kỹ nhé!"
Thời Duyệt không thèm để ý đến ông ta mà kéo Phạm Tinh Dương đi vào phòng, còn nhốt cả hai anh quay phim ở bên ngoài. Hai người kia cũng không đòi vào theo, dù gì trong phòng cũng có camera, ghi hình xong thì cắt ghép là được.
Phạm Tinh Dương ngây ngốc không hiểu gì: "Thời Duyệt, cậu kéo tớ vào đây làm gì?"
Thời Duyệt kéo hắn, thấp giọng nói: "Phạm Tinh Dương, tớ hỏi cậu, cậu có thấy bọn họ rất quá đáng không?"
"Quá đáng chứ!" Phạm Tinh Dương trả lời không chút do dự.
"Thế còn đạo diễn?"
"Ông ấy là người quá đáng nhất luôn."
"Đúng luôn, đạo diễn chính là nguồn gốc của cái ác, là hiện thân của ác quỷ, cậu có đồng ý điều đó không?" Thời Duyệt dẫn dắt từng bước.
Phạm Tinh Dương thiếu điều muốn giơ cả hai tay hai chân lên để tán thành: "Đồng ý một trăm phần trăm, tớ là người phải chịu đựng nhiều nhất đây!"
"Đúng thế," Thời Duyệt nói rất chậm, cậu nhìn chằm chằm vào Phạm Tinh Dương: "Ông ấy ức hiếp chúng ta như vậy, đó chính là tầng lớp tư bản, là không có tình người."
"Nơi nào có áp bức, ở đó sẽ có đấu tranh.
Phạm Tinh Dương, tớ hỏi cậu, cậu có muốn vùng lên chống lại giới tư bản độc ác hay không? Có muốn đạt được quyền bình đẳng trong xã hội hay không?"
Phạm Tinh Dương gật đầu theo bản năng: "À... Muốn chứ..."
"Được, vậy cậu sẽ giúp tớ mà, đúng không?" Thời Duyệt nhìn hắn với vẻ mong đợi.
Đôi mắt ướt át trong veo kia giờ tràn ngập sự chờ mong và tin tưởng. Phạm Tinh Dương như kẻ mất hồn, gật đầu lia lịa như bị ma xui quỷ khiến.
"Hay lắm!" Thời Duyệt vỗ vai Phạm Tinh Dương, "Chúc mừng cậu, cậu đã giác ngộ thêm một lý tưởng mới!"
"Được rồi, giờ cậu cứ làm theo những gì tớ bảo là được....."
Phạm Tinh Dương không hiểu mục đích của Thời Duyệt nhưng vẫn đồng ý và làm theo những gì người kia căn dặn. Mãi đến khi ra khỏi phòng, hắn mới phản ứng lại được, thế nhưng hắn thấy Thời Duyệt sẽ không làm gì gây hại cho mình, thôi thì cứ phối hợp đi, để xem thằng nhóc này muốn giở trò gì đây.
Hắn vội vàng chạy đến trước mặt đạo diễn, vừa thở hổn hển vừa nói: "Đạo diễn, Thời Duyệt, Thời Duyệt, cậu ấy......"
Vừa nói, hắn vừa chỉ vào trong phòng.
"Nó bị làm sao? Có chuyện gì xảy ra rồi à?" Đạo diễn có chút lo lắng, nếu khách mời mà gặp chuyện bất trắc gì ngay trong chương trình thì ông ta cũng tiêu đời.
Phạm Tinh Dương đã chạy quá nhanh, hắn thở hồng hộc, lúc gật đầu lúc lắc đầu, trông có vẻ không thể nói nên lời. Thấy thế, trái tim đạo diễn Lý bỗng lạnh ngắt, không đợi Phạm Tinh Dương nói xong, ông ta đã lao thẳng về phía mà hắn chỉ.
Ông ta chạy thẳng một đường, vọt vào trong phòng rồi hét lên: "Thời Duyệt, cậu sao vậy, có chuyện gì hả?"
Tuy nhiên, sau khi vào trong, ông ta nhìn xung quanh, chỉ thấy anh quay phim của Thời Duyệt, chứ không hề thấy Thời Duyệt.
Chết tiệt rồi! Đạo diễn Lý hoảng sợ, lập tức xoay người lại chuẩn bị chạy ra bên ngoài.
Nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Ngay khoảnh khắc ông ta vừa xoay người, một chiếc chăn đơn từ trên trời rơi xuống. Ngay sau đó, một đôi tay thon dài xuất hiện, cũng không biết làm thế nào, tấm chăn đã biến thành dây trói, trói chặt đạo diễn Lý.
Mãi đến khi bị đẩy xuống ngồi trên ghế, đạo diễn Lý mới hoàn hồn.
Ông ta nhìn Thời Duyệt mềm mại, đáng yêu trước mặt mình, vô cùng hoảng sợ: "Cậu, cậu muốn làm gì?!"
"Chú còn không hiểu sao, đạo diễn Lý, tôi bắt cóc chú đó." Nụ cười của Thời Duyệt vô cùng rạng rỡ, ánh mắt cậu tràn ngập ánh sáng, không khác gì vừa trúng xổ số. "Ai mà ngờ được, lần đầu tiên thiếu gia tôi đi bắt cóc người ta mà lại có thiên phú đến vậy, thành công ngay lần đầu luôn!"
Cậu nhìn về phía Phạm Tinh Dương – người vừa đi vào vừa chốt ổ khóa lại, chặn hết những nhân viên khác ở bên ngoài: "Phạm Tinh Dương, làm tốt lắm!"
Phạm Tinh Dương – người vô tình bị lừa vào tròng trong phi vụ "bắt cóc" đạo diễn – nở một nụ cười méo xệch, hình như hắn đã phạm pháp rồi thì phải! Hắn đã trở thành đồng phạm!
Đạo diễn Lý trợn mắt, ông ta nhìn Phạm Tinh Dương rồi lại nhìn Thời Duyệt đang nở một nụ cười xán lạn nhưng trên đầu lại như mọc thêm một cặp sừng của ác quỷ, không thể tin nổi: "Hai cậu bắt cóc tôi?!"
"Không không không, đạo diễn nói thế là sai rồi!" Thời Duyệt xua xua tay, vui tươi hớn hở nói: "Đạo diễn, chú quên rồi à, sáng nay chú vừa mới nói đó thôi.
Chương trình này của chúng ta là có kịch bản hết, mọi hành vi không hợp lý đều là giả hết! Tất cả đều đã được sắp xếp từ trước!"
Nói xong, cậu còn kéo Phạm Tinh Dương lại gần máy quay: "Các bạn khán giả, chúng tôi chỉ đang giả bộ bắt cóc thôi, chứ không phải làm thật đâu, xin mọi người đừng nhìn nhận nó quá nghiêm túc nha."
Vẫn là câu nói cũ, vẫn là lý do vô cùng quen thuộc. Đạo diễn Lý chỉ ước gì mình ngất đi cho xong, nhưng rồi ông ta chỉ có thể nói với giọng điệu oán giận: "Thời Duyệt à, cậu thấy đó, ai cũng là người văn minh cả, có gì thì từ từ nói với nhau, sao phải dùng cách này để chà đạp tôi chứ....."
"Tôi cũng muốn làm một người văn minh lắm, muốn nói chuyện đàng hoàng với chú, nhưng do chú không chịu hợp tác đấy thôi!" Thời Duyệt cười tủm tỉm, nói xong, cậu đưa tay vỗ vai đạo diễn, "Giờ thì nói chuyện tử tế được rồi này."
Đạo diễn Lý sắp khóc rồi: "Nói, cậu muốn nói thế nào thì nói thế nấy, được chưa?!"
"Được thôi, tôi chỉ có một yêu cầu, đó là chú phải thu mua hết đống bí đỏ đó, nhưng tôi muốn bán với giá 50 tệ một quả." Thời Duyệt hất cằm, vô cùng kiên quyết.
"Sao cậu không đi ăn cướp luôn đi!" Một câu nói quen thuộc khác bật ra khỏi miệng đạo diễn, ông ta vô cùng giận dữ: "Cậu vừa bắt cóc lại vừa tống tiền nữa đó."
"Thế chú bán đồ với giá cắt cổ rồi còn thu điện thoại di động thì sao!" Thời Duyệt không chịu nhún nhường.
"Tôi tôi tôi chỉ muốn tạo hiệu ứng cho chương trình thôi, đó là những thứ trong kịch bản!" Đạo diễn lắp bắp, ông ta thật sự sợ mình sẽ bị thằng quỷ yêu này đưa vào Cục Cảnh sát.
"Tôi tôi tôi cũng muốn tạo hiệu ứng cho chương trình vậy, tôi cũng làm thế này vì kịch bản cả thôi!" Thời Duyệt kéo Phạm Tinh Dương lại gần: "Không tin thì chú đi mà hỏi cậu ấy này!"
Phạm Tinh Dương không hiểu cái quái gì cả, nhưng vẫn nói hùa như một phản xạ tự nhiên: "À, đúng, đúng, Tiểu Duyệt nói đúng."
Đạo diễn có muốn hộc máu cũng không hộc nổi nữa, nhưng ông ta đã cảm nhận được cái gì gọi là "Tự lấy đá đập vào chân mình" rồi.
Ông ta còn dám nói chương trình này không có kịch bản sao? Còn lâu mới dám! Ông ta chỉ sợ vừa nói thế thôi thì sẽ bị thằng nhóc Thời Tiểu Duyệt tống cổ vào đồn mất.
Ông ta không khỏi nhìn chằm chằm Thời Duyệt từ đầu đến chân, nghĩ thầm, cái thằng này, nó ăn cái gì mà lớn lên lại điếm thế nhỉ! Gan đến mức người của tổ sản xuất chương trình mà nó cũng dám bắt cóc cho bằng được.
Ông ta nghiêng đầu, nhìn về phía Phạm Tinh Dương đang ngơ ngác như bị chuốc bùa mê thuốc lú, "Mẹ nó, còn dám đi dạy hư đứa trẻ ngoan ngoãn nhất trong chương trình rồi kéo người ta đi chơi trò này nữa chứ."
Ông ta cắn môi, thở dài một hơi rồi nói: "50 tệ thì mắc quá, không được, nhiều nhất là 10 tệ, không thêm được đâu."
Thời Duyệt hoàn toàn không hài lòng: "50, một xu cũng không thể thiếu!"
"Không được, 10 tệ!" Đạo diễn Lý vô cùng khí phách, ông ta nghiêng đầu, nhắm mắt lại, hiển nhiên là đã hạ quyết tâm thà chết cũng không chịu khuất phục.
Ông ta không tin, thằng quỷ nhỏ Thời Duyệt còn dám làm gì khác với mình nữa!
"Ồ, đạo diễn Lý của chúng ta mạnh mẽ thật đấy!" Thời Duyệt cười vô cùng vui vẻ, "Vậy thì chú đừng trách sao tôi lại ĐỘC! ÁC!"
Thời Duyệt vừa dứt lời, đạo diễn Lý cảm giác được giày của mình đã bị cởi ra. Ngay sau đó, một thứ như lông chim hay gì đó xoẹt qua lòng bàn chân của ông ta, khiến ông ta ngứa ngáy không chịu nổi.
"Này! Đừng...... Ha ha ha ha ha...... Thời Duyệt...... Thằng quỷ nhỏ này...... Ha ha ha......"
"Đừng, tha cho tôi đi...... Ha ha ha ha...... Tôi tôi tôi đồng ý ha ha......"
"Tôi sai rồi tôi sai rồi ha ha ha...... Thời, Thời Tiểu Duyệt ha ha......"
Mãi đến khi đạo diễn Lý phải xin tha, bàn tay ác quỷ của Thời Duyệt mới dừng lại. Cậu xoay chiếc lông gà trong tay, cười ha hả: "Đồng ý rồi à?"
Khóe mắt đạo diễn Lý đã ngấn nước, ông ta thở dài: "50 thì cao quá, hay là lấy 20 thôi, tổ sản xuất thật sự không có nhiều tiền vậy đâu......"
"Nghèo thế à......" Thời Duyệt bán tín bán nghi lẩm bẩm, cậu nghĩ ngợi một lúc rồi giơ ba ngón tay lên nói: "Tôi cũng có nguyên tắc riêng, 30!"
Đạo diễn Lý cũng có nguyên tắc riêng: "22!"
"28!" Thời Duyệt.
"23!" Đạo diễn Lý.
"40!" Thời Duyệt.
"Chốt!" Đạo diễn Lý.
"Oh yeah! 41 một quả, chốt!" Thời Duyệt vui đến mức sắp bay lên.
Đạo diễn Lý nhìn cậu rồi lại nhìn Phạm Tinh Dương, ủa, sao hình như càng trả giá lại càng cao vậy?
Phạm Tinh Dương cũng ngớ người, sao lại thế này? Sao Thời Tiểu Duyệt có thể trả giá từ 30 tệ lên tới 40 tệ vậy?
Hai người nhìn nhau, Thời Duyệt lại vô cùng kích động mà mở máy tính trong điện thoại ra. Sau một lúc tính toán, cậu nói: "41 tệ, 131 quả, tổng cộng là 5240 tệ. Chúng ta thân thiết với nhau như vậy, thôi thì bớt đi chút số lẻ cho chú đó, lấy tròn 6000 tệ thôi."
Đạo diễn Lý và Phạm Tinh Dương: "?????". Trừ bớt số lẻ là như vậy sao?
Nhưng Thời Tiểu Duyệt cũng không để cho bọn họ có thời gian tiêu hóa được câu nói đó, cậu vọt tới trước mặt đạo diễn Lý nói: "Tiền mặt ạ, xin cảm ơn!"
Đạo diễn Lý: "..." Hai chữ mệt mỏi này, ông ta đã nói nhiều đến mức mệt mỏi rồi.
Dù là người mới hành nghề bắt cóc, bạn nhỏ Thời Duyệt vẫn rất có ý thức của một dân bắt cóc chuyên nghiệp. Giao tiền xong thì mới chịu trả người. Tiền vừa đến tay, cậu mới cho Phạm Tinh Dương thả đạo diễn Lý ra.
Ấy vậy mà Phạm Tinh Dương cũng nghe lời cậu răm rắp, một người chỉ huy rồi một người làm, không khác gì bị chuốc bùa mê.
Sau khi lấy lại được sự tự do, đạo diễn Lý không khỏi lên án Thời Duyệt: "Thời Tiểu Duyệt, cậu đúng là một thiên tài!"
"Quá khen quá khen." Thời Tiểu Duyệt nở một nụ cười khiêm tốn.
Đạo diễn Lý nghiến răng nghiến lợi, hầm hừ chạy về phòng giám sát như một cô vợ nhỏ bị ăn hiếp và rồi không xuất hiện thêm lần nào nữa cho đến khi Thời Duyệt rời khỏi chương trình.
Quá sợ rồi!
Thời Duyệt tiễn đạo diễn Lý cùng với các nhân viên đang đóng vai người xem ở ngoài cửa, hào hứng khoe xấp tiền mặt trên tay với Phạm Tinh Dương: "Nhìn đi, chúng ta giàu to rồi!"
Phạm Tinh Dương nhìn cậu với vẻ mặt phức tạp. Một lúc lâu sau, hắn bỗng hỏi: "Ngài Thời, ngài còn thiếu đệ tử không?"
Dùng kính ngữ luôn mới ghê, Thời Duyệt lập tức nhảy dựng, cậu trả lời theo bản năng: "Tớ chỉ thiếu một đứa con."
Phạm Tinh Dương: "............"
Nhìn cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp ở phía xa, rồi lại nhìn Ngài Thời đang vui vẻ đếm tiền trong ánh nắng chiều, Phạm Tinh Dương lau mặt.
Dù nói thế nào đi chăng nữa, đúng thật là hắn đã giác ngộ được một hệ tư tưởng mới. Mấy chuyện như bắt cóc đạo diễn, hắn còn chưa dám nghĩ tới bao giờ, vậy mà Thời Duyệt lại dám làm, hơn nữa làm xong còn có thể trở về an toàn, lại còn kiếm được một khoản kếch xù.
Thời Duyệt đúng là một sinh vật kỳ diệu.
Khi nhóm Trần Thư Ngữ quay về thì đã thấy hai đứa em mình đứng dưới ánh hoàng hôn, một đứa thì sung sướng đếm tiền, một đứa thì nhìn đứa đang đếm tiền bằng ánh mắt tràn ngập ngưỡng mộ.
Ba người nhìn nhau, Triệu Nhân lên tiếng hỏi thẳng: "Hai em làm sao vậy? Này, Tiểu Duyệt, tiền ở đâu ra mà nhiều thế?"
Thời Duyệt bận đếm tiền đến mức quên cả trời đất, Phạm Tinh Dương hào hứng trả lời thay cậu: "Ngài Thời bắt cóc đạo diễn để lấy tiền đó ạ."
Ba người: ???
Ngài Thời đếm tiền xong lần thứ ba, dành chút thời gian ngẩng đầu lên, nghiêm túc sửa lại: "Ai lại đi bắt cóc! Chương trình của chúng ta là có kịch bản, mọi thứ đã được sắp xếp từ trước rồi!".