Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều
Say Khói Nhang, Gặp Người Hữu Duyên
Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạc Bạch hoàn toàn không ngờ đến việc Chú Đại Bi lại xuất hiện theo cách này. Tuy nhiên, theo thời gian, khi ngày càng nhiều người tìm hiểu về Chú Đại Bi, cậu mơ hồ nhận ra tốc độ khôi phục thần lực của mình bỗng nhanh hơn hẳn.
Hóa ra, chính Chú Đại Bi mà cậu đã trì tụng đã trấn an được lòng người, từ đó tạo ra mối liên hệ nhân quả, mang lại lợi ích cho cậu.
Mạc Bạch lẩm bẩm: "Lại có chuyện tốt đến thế sao?"
Rất nhanh, cậu nhớ lại thời điểm ở Địa Cầu, dường như các vị thần khác cũng từng làm điều tương tự.
Bởi vì ở thế kỷ 21, những người theo chủ nghĩa duy vật rất nhiều. Tín đồ ít ỏi, để tranh giành tín đồ, các vị thần đã phải học đủ mọi nghề.
Mà một nguyện thần như cậu lại là khó khăn nhất.
Đa số mọi người đều cầu tài lộc, nhưng những tín đồ cầu tài đã bị Thần Tài "cuỗm" mất. Một phần còn lại ước mong sức khỏe, thế là lại có vị thần chuyên quản sức khỏe.
Một phần khác hy vọng con cái học hành tiến bộ thì đều đi bái Văn Khúc Tinh, ngay cả người cầu duyên cũng đi bái Nguyệt Lão.
Điều này dẫn đến việc các vị thần khác chỉ có thể học thêm "nghề tay trái" để thu thập tín ngưỡng.
Cuộc sống của thần thật sự gian nan.
Cậu nhớ rõ, khi đó Thần Tài rất lợi hại, còn xuống phàm giới tham gia chương trình tuyển chọn idol, thu hút được lượng lớn người hâm mộ và kiếm về không ít lực lượng tín ngưỡng.
Đôi khi, tín ngưỡng không đến từ những lời cầu nguyện mê tín hay một dạng nhận thức tinh thần, mà nó giống như một loại niềm tin hơn.
Bạn đặt niềm tin nào đó vào tôi, có thể là sức mạnh hoặc tinh thần; và tôi cũng sẽ nhận được tín ngưỡng từ bạn. Đó là một mối quan hệ nhân quả vô cùng kỳ diệu.
Và giờ đây, cậu dường như đã hiểu vì sao Thần Tài sau khi đi làm minh tinh lại có thể thu được nhiều lực lượng tín ngưỡng đến thế.
Tốc độ khôi phục thần lực tăng lên, thần hồn của Mạc Bạch cũng dần được củng cố. Sự thay đổi rõ ràng nhất là con cá trích trong nguyện trì ngày càng lớn hơn, và cũng ngày càng "người" hơn.
Mạc Hướng Thiên vừa từ Mậu Dịch Tinh trở về, cứ cảm thấy mình có lẽ đã nhìn nhầm.
"Bảo bảo, đuôi con cá trích kia có phải đang chuyển sang màu đỏ không?"
Mạc Bạch trợn mắt nói dối: "Có ư? Con không để ý."
Tuy nhiên, hôm nay Mạc Hướng Thiên tìm con trai không phải để xem cá mà có chuyện quan trọng hơn. Khi hắn ở Mậu Dịch Tinh xử lý giấy tờ thừa kế tài sản, càng nghĩ càng thấy mọi chuyện thật mơ hồ.
Tài sản của Mậu Dịch Tinh thật sự quá nhiều, nhiều đến mức chính hắn cũng cảm thấy bất an.
Để kiểm nghiệm xem rốt cuộc chuyện chỉ cần ước nguyện là thành sự thật có phải là thật hay chỉ là mơ, Mạc Hướng Thiên lại một lần nữa quay về An Dưỡng Tinh, với vẻ phong trần mệt mỏi đi tìm con trai bảo bối của mình.
Mạc Hướng Thiên quyết định thử lại, ngữ khí ôn hòa nói: "Bảo bảo, hôm nay chúng ta chơi trò đó nữa nhé."
"Trò chơi?" Mạc Bạch nghi hoặc: "Trò gì cơ?"
"Chính là trò ước nguyện đó! Bảo bảo quên rồi sao?"
Mạc Bạch: "..." Con hao phí thần lực để mang lại vận may cho ba, vậy mà ba lại gọi đó là trò chơi sao?!
Mạc Bạch trèo lên bờ, dứt khoát xoay người bỏ đi, để lại cho cha mình một bóng lưng... ướt sũng.
Mạc Hướng Thiên: "..."
Mạc Hướng Thiên vội vàng đuổi theo: "Bảo bảo, con giận rồi sao?" Sao bảo bảo lại giận nhỉ?
Mạc Hướng Thiên chợt lóe lên một suy nghĩ. Trên tinh võng có nói, trẻ em đều suy nghĩ rất tích cực, giống như ở Cổ Địa Cầu, tất cả trẻ em đều tin rằng trên thế giới thật sự có Ultraman.
Bây giờ hắn lại gọi đó là trò chơi, chẳng phải đang phá hủy thế giới quan của bảo bảo sao?!
Mạc Hướng Thiên vội vàng chữa cháy: "Ba nói sai rồi! Chúng ta không phải đang chơi trò chơi, ba xin lỗi bảo bảo nhé! Thật ra ba tìm nguyện thần là có chuyện quan trọng."
"Không phải là trò chơi."
Mạc Hướng Thiên ho khan hai tiếng: "Sao có thể là trò chơi được chứ. Ba đã tìm hiểu một chút rồi, ở Cổ Địa Cầu có những thứ gọi là phong tục tập quán. Sau đó ba đã nhờ người đi mua lư hương, nến nhang các thứ, bảo bảo nhất định chưa từng thấy qua đúng không?"
Mạc Bạch dừng bước, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong tay Mạc Hướng Thiên thực sự cầm một cái lư hương cùng nến nhang.
Cậu chưa từng nghĩ sẽ nhìn thấy những thứ này ở thời đại tinh tế, lập tức cảm thấy thèm thuồng.
Cậu đã lâu chưa được ai cúng bái rồi...
Mạc Bạch nghiêm túc nói: "Chơi thêm lần nữa cũng không phải là không thể."
Đó là cha cậu, cậu còn có thể làm gì khác được chứ? Chỉ có thể nuông chiều thôi, tuyệt đối không phải vì thèm hương khói!
Thấy con trai đã được dỗ, Mạc Hướng Thiên nhẹ nhàng thở phào, lập tức kéo con trai đi chơi trò ước nguyện như đi vào cõi thần tiên.
Mà thật ra, hắn vẫn chưa nghĩ ra ước nguyện của mình là gì.
Tiền đã có.
Khó khăn của công ty đã được giải quyết.
Tình trạng của con trai ngày càng tốt.
Hắn còn có ước nguyện gì nữa chứ?
Mạc Hướng Thiên thắp nến và nhang lên, trong đầu đang tự hỏi, cuối cùng vẫn lẩm bẩm nói ra nguyện vọng của mình: Hy vọng ba ngày kế tiếp, vợ tôi sẽ không mắng tôi nữa, còn tình nguyện cho tôi ngủ trên giường.
Dù sao cũng đang ở trước mặt con trẻ, Mạc Hướng Thiên vẫn muốn giữ gìn uy nghiêm của một trưởng bối.
Ước xong, hắn còn không quên nói thêm một câu trong đầu: Hy vọng bảo bảo luôn khỏe mạnh bình an!
Mạc Hướng Thiên tự cho rằng không ai biết ước nguyện của mình, nhưng không ngờ vừa cắm nhang vào lư hương, ngẩng đầu lên đã thấy con trẻ đang dùng ánh mắt kỳ quái nhìn mình chằm chằm.
Mạc Hướng Thiên có chút chột dạ: "Sao vậy?" Hẳn là bảo bảo không thể nghe thấy mình nghĩ gì mới đúng chứ?
"Không có gì."
Người ta toàn cầu tiền tài hoặc nhân duyên, còn cha cậu thì ngược lại, cầu ba ngày kế tiếp không bị mắng.
Chẳng qua vẫn là câu nói đó, cha mình, mình chỉ có thể nuông chiều.
Mạc Bạch vỗ vỗ mu bàn tay Mạc Hướng Thiên, truyền vận may qua, nhân tiện hít một ngụm hương khói đã lâu chưa được thưởng thức, thỏa mãn nói: "Nguyện vọng của ba sẽ thành sự thật."
Mạc Hướng Thiên ậm ừ lên tiếng, vừa hy vọng ước nguyện của mình thành sự thật, vừa hy vọng là không.
Thành thì tốt thật, nhưng nếu nó thật sự thành... Vậy thì chết tiệt...
Tâm trạng của Mạc Hướng Thiên bỗng trở nên vô cùng phức tạp.
Không lâu sau, Mạc phu nhân trở về. Vừa về đến nhà đã thấy hai cha con đều quỳ rạp xuống sàn nhà, trước mặt đặt một cái lư hương, đang lén lút làm gì đó, cô lập tức nhíu mày.
"Mạc Hướng Thiên!"
Mạc Hướng Thiên lập tức rùng mình, vội kéo con trai đứng dậy.
Đến rồi! Vợ lại muốn "xả súng" rồi!
Mạc Hướng Thiên cúi đầu chờ vợ mắng, nhưng đợi một lúc, chỉ thấy Mạc phu nhân hít sâu một hơi, không biết sao đã tự thu lại cơn giận, nói: "Nhanh đưa Bạch Bạch đi tắm đi, quần áo bẩn hết rồi."
Mạc Hướng Thiên: "..."
"Còn cái thứ trên mặt đất kia là gì? Làm cả nhà toàn mùi khói, mau mang ra ngoài đi!"
!!!
Thật sự không bị mắng sao!?
Mạc Hướng Thiên hốt hoảng bế con trai đi tắm, vẻ mặt vẫn chưa hết bàng hoàng. Thật sự... có nguyện thần sao?
Mạc phu nhân không biết suy nghĩ của Mạc Hướng Thiên. Đàn ông đều là như vậy, bảo anh ta trông con, bạn sẽ thấy hai cha con cùng nhau lăn lộn trong bùn.
Cô vốn muốn mắng Mạc Hướng Thiên một trận, nhưng nghĩ đến hắn vừa từ Mậu Dịch Tinh trở về, ngồi phi thuyền cũng vất vả, nên đành nhịn xuống.
Mạc Hướng Thiên hồn xiêu phách lạc tắm cho con trai xong, lúc đặt con xuống, trong lòng vẫn còn suy nghĩ về nguyện thần. Hắn cúi đầu, thấy Mạc Bạch đi đường còn loạng choạng, chân phải vấp chân trái, suýt chút nữa ngã đập mặt xuống sàn.
Mạc Hướng Thiên vội hoàn hồn: "Bảo bảo, con sao vậy?"
Mạc Bạch chỉ cảm thấy đầu óng váng, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo đỏ bừng: "Ba..."
Cậu hít sâu một hơi, cảm thấy Mạc Hướng Thiên trước mặt mình đã biến thành bốn, liền lắc lắc đầu, khó tin hỏi: "Vì sao... nhang của ba lại có mùi rượu?"
Mạc Hướng Thiên suýt chút nữa cho rằng khói nhang có vấn đề gì đó, nhanh chóng nói: "Lúc ba đặt làm, người ta nói hiện giờ không còn tài liệu ghi lại gì nên đã làm nhang có thêm mùi hương. Anh ta hỏi ba thích mùi gì, ba chỉ thích rượu..."
Mạc Bạch: "..." Cho nên ba đã cho thêm rượu vào nhang ư?! Nhang tẩm rượu sao?!
Mạc Bạch rất muốn phàn nàn, nhưng làn khói nhang kia đã khiến cậu không thể không thừa nhận một sự thật: đã lâu chưa được "ăn" khói nhang, cậu có hơi say một chút.
Cơ thể cậu loạng choạng, nghiêng trái nghiêng phải, cuối cùng ngã vào lòng Mạc Hướng Thiên.
Mạc Hướng Thiên vội bế con trai ra ngoài, gào lên: "Vợ ơi! Vợ ơi!"
Mạc phu nhân: "Sao vậy? Bạch Bạch bị sao thế?"
Mạc Hướng Thiên chột dạ nói: "Có lẽ em không tin, nhưng sự thật là bảo bảo đã hít phải khói nhang nên bị say rồi..."
Mạc Hướng Thiên rũ đầu lần thứ hai chờ bị mắng, nhưng đến tận lúc này, Mạc phu nhân vẫn không mắng hắn mà đón lấy Mạc Bạch, vừa đi vừa gọi cho bác sĩ giải thích tình hình.
Mạc Hướng Thiên: "..."
Mạc Hướng Thiên hốt hoảng, thật sự linh nghiệm đến vậy sao?!!!
Bác sĩ gia đình lập tức chạy tới, còn cầm theo một hộp cứu thương nhỏ. Sau khi kiểm tra cậu bé từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng ông xác định: "Không sao, chỉ là ngủ thôi. Sức khỏe của thằng bé đã tốt hơn trước rất nhiều."
Hai vợ chồng cuối cùng cũng an tâm. Họ không biết rằng, lúc này trên chiếc đèn trần, có một thiếu niên mặc trường bào đang đung đưa trên đó.
Mạc Bạch trong trạng thái thần hồn lộ ra vẻ mặt phiền muộn. Hóa ra khi linh hồn thực sự say, đại khái là như thế này đây.
Nhìn cha mẹ đắp chăn cho mình, Mạc Bạch liền chơi đung đưa trên đèn trần, bắt đầu cảm thấy nhàm chán. Bây giờ không có ai nhìn thấy cậu ở trạng thái này...
Chờ đã, vẫn có người thấy cậu!
Văn Chiêu Diễn!
Mạc Bạch lập tức bay tới trang viên bên cạnh, một đường thẳng tiến vào trong.
Đây là lần đầu tiên cậu vào trang viên, hộ vệ ở đây nhiều hơn cậu nghĩ, nhưng vẫn không một ai phát hiện ra cậu.
Văn Chiêu Diễn đang ở phòng khách, gọi video với Kate.
Vốn dĩ nhân ngư Hi Hi của Kate vừa nghe sẽ đến chỗ Văn Chiêu Diễn liền rất bài xích, nhưng hiện giờ không biết vì sao, sau khi về nhà, Hi Hi bỗng nhiên chủ động nói muốn đến chỗ Văn Chiêu Diễn.
Kate đang nói chuyện này với Văn Chiêu Diễn.
Văn Chiêu Diễn đang định mở miệng nói đại khái là nhân ngư kia thích chơi với cậu bé nhà bên cạnh, bỗng nhìn thấy thiếu niên tiến vào. Y hơi dừng lại, nói với Kate: "Có việc, cúp máy trước."
Nói xong không đợi Kate trả lời, y đã tắt cuộc gọi.
Mạc Bạch hỏi: "Tôi làm phiền anh sao?"
"Không có."
Quản gia vừa lúc đi ngang qua, nghe thấy lời này, hỏi: "Điện hạ? Cái gì không có cơ ạ? Ngài không tìm thấy thứ gì sao?"
Văn Chiêu Diễn bình tĩnh đáp: "Không có gì, ông cứ làm việc của mình đi."
Quản gia tò mò nhưng vẫn nghe lời tiếp tục làm việc.
Thấy quản gia đã đi, Văn Chiêu Diễn mới mở miệng: "Mời ngồi."
Mạc Bạch bay qua, ngồi lên sofa: "Anh không sợ tôi sao?"
"Vì sao phải sợ?"
"Vì chỉ một mình anh có thể thấy tôi."
"Vì sao chỉ mình ta có thể thấy?"
Mạc Bạch nghĩ nghĩ, trả lời: "Đại khái là do chúng ta có duyên phận."
Văn Chiêu Diễn trầm mặc một thoáng, thu hồi tầm mắt, bắt đầu pha trà. Y rót cho mình một chén, lại rót cho Mạc Bạch một chén rồi mới nói: "Ta còn chưa biết tên của cậu."
Đương nhiên vào lúc này, y không thể nói ra chuyện mình đã từng điều tra thiếu niên.
Mà hiển nhiên Mạc Bạch cũng không thể nói ra tên thật của mình. Cậu có diện mạo giống hệt Tiểu Mạc Bạch, nếu lại nói ra cùng một cái tên, chỉ sợ sẽ khiến người ta "nổ não" mất.
"Tôi họ Mạc, Mạc Lê."
Mạc Hướng Thiên họ Mạc, Mạc phu nhân họ Lê.
Văn Chiêu Diễn không chút bất ngờ khi thấy cậu dùng tên giả. Nếu thiếu niên thật sự là em trai của Mạc phu nhân, Lê Triều Từ, vậy dùng họ của hai vợ chồng làm tên giả cũng hợp tình hợp lý.
Văn Chiêu Diễn coi như không biết gì, nói: "Trên tinh võng có không ít người đang tìm cậu."
Mạc Bạch đã biết chuyện hiệp hội nhân ngư công bố tin cậu là nhân ngư, thậm chí còn có hacker tung tin cậu đang ở An Dưỡng Tinh.
Vì vậy mấy ngày nay, cậu chẳng buồn lên tinh võng nữa nhưng cũng không lo lắng gì. Diện mạo trên tinh võng và ngoài đời thực của cậu hoàn toàn khác nhau, chắc chẳng ai nghi ngờ cậu và "Mạc" kia là cùng một người.
"Không sao." Mạc Bạch ngáp một cái: "Bọn họ tìm không thấy tôi đâu."
Văn Chiêu Diễn biết thiếu niên có bản lĩnh riêng, không hỏi thêm gì.
"Ngược lại là anh..." Mạc Bạch nói: "Trạng thái tinh thần của anh không tốt chút nào, đến cả Chú Đại Bi cũng không trấn an được anh."
Văn Chiêu Diễn khẽ siết chặt chén trà, ánh mắt đặt lên người thiếu niên.
Trong đầu Mạc Bạch lại suy nghĩ miên man: Văn Chiêu Diễn thích cậu của cậu, mà người cậu kia lại đẹp trai, gia thế tốt, người như Văn Chiêu Diễn muốn theo đuổi hẳn sẽ không khó khăn gì. Nếu cậu của cậu thật sự bị theo đuổi thành công... thì sau này đôi bên cũng xem như là người một nhà.
Nghĩ vậy, Mạc Bạch lấy ra một đồng xu, chính là đồng mà Văn Chiêu Diễn đã ném xuống hồ trước đó. Cậu đặt nhẹ đồng xu vào tay Văn Chiêu Diễn, nhẹ giọng nói: "Đã là người trong nhà, tôi tặng anh thêm một điều ước nữa."
Khóe miệng cậu cong cong, khóe mắt cũng cong cong, má lúm đồng tiền lờ mờ khiến người ta rung động.
Rõ ràng thân ảnh cậu mờ mịt như ảo ảnh, trừ y ra thì không ai thấy được cậu, giống như một u linh. Thế nhưng đồng xu được đặt trong tay y lại mang theo một chút ấm áp.
Văn Chiêu Diễn mím môi, chậm rãi khép tay lại, nắm lấy đồng xu ấy: "Được. Cảm ơn."
Bên ngoài phòng khách.
Nhóm hộ vệ nhìn màn hình theo dõi chăm chú, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng. Họ vội chạy đi tìm quản gia, hạ giọng nói: "Đại hoàng tử... hình như bệnh nặng hơn."
Quản gia lập tức lo sốt vó: "Sao lại thế? Đã xảy ra chuyện gì?"
Hộ vệ chỉ vào màn hình theo dõi.
Trong phòng khách chỉ có một mình Văn Chiêu Diễn, vừa rót trà cho không khí, vừa nói chuyện với... không khí.
Sắc mặt của hộ vệ càng thêm nặng nề: "Chúng tôi nghi ngờ thức hải tinh thần của điện hạ đang chuyển biến xấu, có thể là sinh ảo giác, hoặc là... bị tâm thần phân liệt."