Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bóng tối luôn khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Trước đây, quản gia tuyệt đối không tin trên đời có quỷ thần. Thế nhưng mấy ngày gần đây, hễ rảnh là ông lại mở Chú Đại Bi, tối đến thì thắp hương khấn vái, cầu mong thức hải tinh thần của điện hạ sớm hồi phục.
Cũng vì Chú Đại Bi mà những truyền thống văn hóa cổ xưa của Địa Cầu bỗng trở nên thịnh hành khắp tinh hệ. Quản gia cũng tìm hiểu không ít điều, và càng tìm hiểu ông càng thấy chuyện quỷ thần chưa chắc đã là bịa đặt.
Trong tình huống như vậy, quản gia càng nghĩ càng rùng mình, càng nghĩ càng hoảng sợ.
Văn Chiêu Diễn biết nói gì đây? Chẳng lẽ y lại nói rằng mình đang trò chuyện với hai nhân ngư đang co ro trong góc hồ sao?
Rõ ràng Tiểu Lam và Tiểu Lục còn trốn không kịp, đến nhìn y cũng không dám, sao có thể bơi đến tìm y được?
Thiếu niên nhàn nhã, tự tại, thậm chí còn lộ vẻ hứng thú như đang xem kịch, muốn xem y xử lý chuyện này ra sao.
Sau một hồi im lặng, Văn Chiêu Diễn đành giữ vẻ mặt vô cảm, nói với quản gia: "Ông nghe nhầm rồi."
Quản gia mờ mịt: "Hả, hả?"
"Vừa nãy ta không nói gì cả."
"..." Điện hạ, ngài đang nghiêm túc đấy hả?! Nói vậy càng đáng sợ hơn đó!
Văn Chiêu Diễn lại lạnh nhạt bổ sung: "Ông mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi."
"Nhưng mà điện hạ..."
"Ngủ ngon."
"..."
Quản gia lê từng bước rời đi, vẻ mặt đầy vẻ khó nói.
"Pfttt"
Mạc Bạch cuối cùng không nhịn được bật cười, bàn tay thon dài trắng nõn vỗ vỗ lên mặt nước: "Văn Chiêu Diễn, anh diễn tốt thật đấy!"
Nhìn vẻ mặt rối bời của quản gia, ngay cả Mạc Bạch cũng thấy có chút không đành lòng.
Thiếu niên cười rộ lên trông thật sống động, đôi mắt cong cong tựa như trăng lưỡi liềm. Trong đôi mắt trong vắt ấy, chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của y.
Văn Chiêu Diễn nhìn dáng vẻ cười hớn hở của thiếu niên, trong mắt ánh lên tia bất lực: "Tất cả là vì ai?"
Mạc Bạch càng cười lớn hơn: "Tôi đâu có bắt anh không được nói với ai. Nếu anh thật sự muốn nói thì cứ nói, ta không có ý kiến~"
Văn Chiêu Diễn không đáp.
Đúng là cậu để anh tùy ý nói ra, nhưng lời anh nói sẽ có người tin sao?
Không một ai có thể thấy cậu, ai sẽ thật sự tin rằng có một người mà chỉ mình y mới có thể nhìn thấy, còn những người khác thì không?
Nhắc đến cũng kỳ lạ, rốt cuộc Mạc Lê đã ẩn thân bằng cách nào?
Vì sao trừ y ra, không ai có thể nhìn thấy Mạc Lê?
Trước kia y nghe nói Ô Khắc quốc đã chế tạo thử một loại áo tàng hình bằng hạc kim, có phải thiếu niên đã mặc thứ này không?
Nhưng y nghe nói thí nghiệm đó đã thất bại rồi mà.
Ánh mắt Văn Chiêu Diễn dừng trên người Mạc Lê.
Trường bào màu trắng hoàn toàn trái ngược với phong cách thời đại này, vậy mà lại không khiến người ta cảm thấy kỳ quái, ngược lại còn thấy đẹp.
Làn da của Mạc Lê vốn trắng nõn, nước trong hồ phản chiếu ánh trăng càng làm sự trắng nõn ấy thêm phần bắt mắt. Dưới cần cổ thon dài là vạt áo bị ướt, những giọt nước trong suốt trượt dài...
Văn Chiêu Diễn vội dời ánh mắt, cảm thấy cổ họng hơi ngứa. Để né tránh chủ đề, y hỏi: "Nhân ngư không sợ cậu à?"
Y đang chỉ Tiểu Lam và Tiểu Lục.
Hai nhân ngư này vốn nhát gan, hằng ngày hễ có hộ vệ đi ngang là trốn mất, vậy mà lại rất thân cận với Mạc Lê.
“Thật ra họ cũng không nhìn thấy tôi.” Mạc Bạch vừa ôm hai nhân ngư vừa nói.
Thật ra hai đứa nhỏ này căn bản nghe không thấy, nhưng vẫn cảm nhận được thần lực đang kéo mình lại nên mới ngoan ngoãn không nhúc nhích.
Văn Chiêu Diễn lại hỏi: "Vì sao chỉ mình ta nhìn thấy cậu?"
Mạc Bạch cũng từng nghĩ đến vấn đề này. Cậu đoán chắc là do tinh thần lực của Văn Chiêu Diễn mạnh hơn người thường nên mới có thể cảm nhận được linh thể của cậu. Nhưng giải thích như vậy quá rắc rối, mà người ở tinh tế lại chẳng hiểu linh hồn là gì.
Đặc biệt là Văn Chiêu Diễn, người căn bản không tin mấy chuyện này, có nói cũng vô ích.
Vì thế Mạc Bạch tiếp tục dùng câu trả lời qua loa trước đó của mình: "Vì chúng ta có duyên mà~"
Văn Chiêu Diễn mím môi, một lúc lâu sau mới thốt ra một chữ: "...Ừ."
Trong đầu y lại không khỏi nhớ đến lời Mạc Bạch nói mấy hôm trước. Thằng nhóc đó cho rằng y thích Mạc Lê, còn chạy đi nói với Mạc Lê, thậm chí còn gọi y là mợ tương lai!
Mợ... tương lai...
Có phải Mạc Lê... thật sự có hảo cảm với y không?
Cho nên sau khi hiểu lầm y thích cậu, Mạc Lê đã không suy nghĩ nhiều mà trực tiếp chấp nhận?
Trực giác mách bảo Văn Chiêu Diễn rằng y nên nhân lúc thiếu niên còn hiểu lầm chưa sâu, mau chóng giải thích rõ ràng. Y không thích cậu, là nhóc con Tiểu Mạc Bạch kia hiểu nhầm.
Nhưng lời đã lên đến miệng rất nhiều lần, vừa thấy hàng lông mi cong cong, vẻ mặt dịu dàng của thiếu niên, y lại chẳng thể thốt ra lời nào.
Nếu nói rõ ra, Mạc Lê có thể nào sẽ cảm thấy thất vọng không?
Nghĩ đến chuyện thiếu niên sẽ thất vọng, Văn Chiêu Diễn càng không dám mở miệng, đành đổi chủ đề: "Mạng ở Mạc gia chắc là đã được khôi phục rồi."
Nghe vậy, hai mắt Mạc Bạch sáng lên: "Là anh sửa à?"
Văn Chiêu Diễn nhẹ giọng "ừ" một tiếng: "Cậu thử xem đã đăng nhập được chưa."
Mạc Bạch ngạc nhiên: "Ngay cả cái này anh cũng sửa được sao?"
Văn Chiêu Diễn nói ít hiểu nhiều: "Biết chút ít."
Y nói nhẹ nhàng bâng quơ nhưng nếu Kate có mặt ở đây chứng kiến cảnh này, chắc chắn sẽ câm nín.
Người trước đó cùng cái tên thần bí Li kia đã tìm ra chứng cứ Mạc gia bị hãm hại, còn đăng lên tinh võng, che giấu dấu vết truy tìm của người khác. Đó tuyệt đối không phải chỉ là "biết chút ít"!
Hai tiếng lên mạng của Mạc Bạch hôm nay vẫn chưa dùng hết, cậu lập tức không còn tâm tình ngâm nước gì nữa, đứng dậy nói: "Vậy tôi về thử xem!"
Văn Chiêu Diễn vốn định bảo cậu thử luôn tại chỗ, nếu có vấn đề còn tiện chỉnh sửa. Nhưng giống lần trước, đối phương chỉ ném lại một câu rồi lập tức biến mất ngay tại chỗ.
Văn Chiêu Diễn nhìn về phía hai nhân ngư trong góc, lại nhìn về phía Mạc gia, không chút biểu cảm lấy quang não của mình ra.
Chẳng bao lâu, quả nhiên Mạc Lê đã online.
Cậu không chủ động tìm y.
Văn Chiêu Diễn nhìn avt của đối phương một lúc, liền offline, mở bừa một bộ phim du hành thời gian để giết thời gian.
Xem được một lúc liền tới cảnh nam nữ chính tỏ tình.
Nam chính: "Em yêu à, tinh tế lớn như vậy, sao anh lại có thể gặp được em cơ chứ!"
Nữ chính: "Em biết, vì chúng ta có duyên. Duyên phận đã định trước rằng chúng ta sẽ gặp nhau."
Văn Chiêu Diễn: "..."
Văn Chiêu Diễn không chút biểu cảm chuyển sang xem tin tức.
“Dạo gần đây, vương tử cùng vương phi của Cự Thụ quốc đã tổ chức đại hôn! Phóng viên đang có mặt ngay tại hiện trường livestream hôn lễ có một không hai này! Sau đây chính là tin tức mới nhất từ hiện trường.”
Phóng viên: "Vương tử điện hạ, ngài cùng vương phi tình cảm như vậy. Mọi người đều tò mò, ngài và vương phi đã quen nhau thế nào?"
Vương tử: "Có lẽ là duyên phận. Ta cùng Alita rất có duyên, dù ta đến tinh cầu nào cũng tình cờ gặp được cô ấy. Ta tin đây chính là định mệnh."
Văn Chiêu Diễn: "..."
Văn Chiêu Diễn lại lần nữa không chút biểu cảm tắt tin tức đi.
Vài phút sau, Văn Chiêu Diễn mở khung chat với Mạc Lê, mím môi gửi một câu: [Cậu thật sự cảm thấy chúng ta... có duyên?]
Lúc này Mạc Bạch đang ở hiện trường cuộc thi ca hát. Người đàn ông tên Li thần bí kia đã không thấy đâu. Có lẽ cậu nên tìm người điều tra xem Li rốt cuộc là ai.
Đang nghĩ, tin nhắn Văn Chiêu Diễn liền xuất hiện. Mạc Bạch tiện tay trả lời: [Đúng vậy, anh không cảm thấy như vậy sao?]
Văn Chiêu Diễn mãi mới trả lời, như đã hạ quyết tâm gì đó: [Ừm, ta sẽ cố gắng thử.]
Thử tiếp nhận tình cảm của Mạc Lê, thử thích cậu ấy.
Mạc Bạch khó hiểu. Thử cái gì?
Cậu định hỏi lại thì Mạc Hướng Thiên bất ngờ nhắn tới: [Tôi đã ở An Dưỡng Tinh một thời gian rồi, ngài thật sự không rảnh đến nhà tôi làm khách sao? Vợ tôi nấu ăn thật sự rất rất ngon đấy!]
[Bảo bảo nhà tôi cũng siêu dễ thương! Siêu đáng yêu! Ngài thật sự không muốn tới chơi một chút sao?]
Mạc Bạch cạn lời. Chơi cái gì? Chơi chính cậu chắc?
Cậu lạnh lùng từ chối: [Không rảnh.]
[Ai, tiếc quá. Vậy tôi gửi ngài ít ảnh của bảo bảo nhé!]
[Ảnh chụp x20]
[Ngài xem, ngài với bảo bảo nhà tôi trông có giống nhau không? Ngài cũng họ Mạc, không chừng tôi với ngài là họ hàng đó! Không phải ngài là đứa con bị thất lạc của ông chú tôi đấy chứ?]
Mạc Bạch: "..."
Sao đến cả ảnh mặc mỗi cái quần lót cũng có?!
Mạc Bạch lặng lẽ chặn Mạc Hướng Thiên.
Cùng lúc đó, trong văn phòng, Mạc Hướng Thiên nhìn tài khoản của mình đã bị chặn, khó hiểu thì thào: "Bảo bảo nhà mình không đáng yêu sao?"
Không thể nào! Vào những đêm phải cô đơn tăng ca, hắn toàn dựa vào ảnh chụp và video của vợ cùng con trai để thư giãn đó!
Mạc Hướng Thiên không vui, liền đăng ảnh lên Tinh Bác.
[Mạc Hướng Thiên V: Tại sao bảo bảo nhà tôi lại đáng yêu như vậy chứ?!] [Ảnh chụp x3]
May mà hắn có suy nghĩ cho con trai nên đã che mặt bằng mosaic.
Thế mà dù không nhìn thấy mặt, chỉ cần liếc mắt một cái cũng cảm thấy đáng yêu không chịu được.
Trong thời đại tinh tế, giờ giấc ở các tinh cầu đều không quá khác nhau.
Là nhà giàu số một đế quốc mới nổi, hiện giờ Mạc Hướng Thiên đã không còn giống như trước. Tùy tiện đăng một bài cũng lập tức khiến vô số người thảo luận.
Vốn Mạc Hướng Thiên muốn chia sẻ bảo bảo nhà mình với các cư dân mạng một chút. Kết quả, vừa đọc bình luận, mặt hắn lập tức đen lại.
- Không đứa trẻ nào là không đáng yêu, chỉ tiếc đứa này sinh ra đã bị thiểu năng.
- Đúng đó. Đế quốc vốn dĩ không có quá nhiều trẻ sơ sinh, tỷ lệ sinh sản đã xuống hàng số âm. Ba Mạc không định sinh thêm hả?
- Bây giờ Mạc gia có tiền như thế, tại sao không suy xét đến vấn đề người thừa kế đi? Mạc Bạch không phải là một đứa ngốc sao? Đã ngốc thì không thể kế thừa Mạc gia được đâu~
Mạc Hướng Thiên đọc mà tức đến run người, lập tức bình luận chửi lại đám người dám mắng con trai bảo bối của mình là thằng ngốc. Nhưng vừa ấn đăng thì hệ thống thông báo đối phương đã bị xóa tài khoản, cả bình luận cũng biến mất.
Mạc Hướng Thiên: ???
Sợ rồi à? Hắn còn chưa mắng lại mà!
Bên hồ bơi, Văn Chiêu Diễn lạnh mặt thao tác trên màn hình ảo, đóng băng hàng loạt tài khoản, khóa, xóa tất cả những ai chửi Mạc Bạch.
Sau đó gửi tin: [Đã xử lý xong, đừng giận.]
[Mạc: Xử lý cái gì?]
Mạc Bạch đang niệm thanh tâm chú cho Hi Hi, Hi Hi nói muốn học. Vừa đọc được tin nhắn của Văn Chiêu Diễn, cậu liền ngơ ngác.
Văn Chiêu Diễn gửi hết hình ảnh xử lý tài khoản và bình luận qua.
Mạc Bạch có chút cạn lời.
[Tôi còn chưa chú ý tới.]
[Văn Chiêu Diễn: Ừm, không cần để ý đâu.]
Ngón tay y tạm dừng, vành tai hơi đỏ.
[Văn Chiêu Diễn: Về sau ta sẽ chăm sóc Tiểu Mạc Bạch.]
Mạc Bạch: ?
Chăm sóc cậu?
Mạc Bạch rụt rè nhắn: [Vậy... cảm ơn?]
[Văn Chiêu Diễn: Không cần, đều là người một nhà.]
Y đã quyết định sẽ thử tiếp nhận tình cảm của Mạc Lê, vậy cũng nên thử nỗ lực thích lại đối phương.
Nếu sớm muộn cũng thành người một nhà, vậy Tiểu Mạc Bạch là cháu ngoại của Mạc Lê, cũng sẽ là cháu ngoại của y.
Chăm sóc cháu ngoại là chuyện đương nhiên.
Đọc được lời này, Mạc Bạch không nhịn được cảm thán: Văn Chiêu Diễn đúng là si tình với cậu của mình! Đợi đến khi gặp được người cậu kia, nhất định phải nói tốt cho Văn Chiêu Diễn vài câu mới được!