Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều
Mạc Bạch: "Chào cậu út."
Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có sự cho phép của Lê Triều Từ, mấy bảo tiêu không còn hoảng loạn nữa. Họ phối hợp rất ăn ý, chuẩn bị đưa Mạc Bạch rời khỏi đây ngay lập tức.
Thấy vậy, Văn Chiêu Tề cười lạnh, ra hiệu hộ vệ tiến lên đoạt người.
Hai bảo tiêu liếc nhau, ánh mắt lóe lên một tia cảnh giác, vô thức chạm tay vào cổ, nơi cất giấu thiết bị cơ giáp đặc biệt.
Ngược lại với họ, người giữ bình tĩnh nhất lại chính là Mạc Bạch.
Đối mặt Văn Chiêu Tề cùng đám hộ vệ đang lao tới, cậu không hề hoảng hốt, chậm rãi ấn nút báo nguy trên quang não cá nhân.
"Tích tích tích---"
Tiếng chuông đặc biệt đầy quen thuộc lại vang lên.
Văn Chiêu Tề mặt đen như đáy nồi: "Đm! Lại nữa à?!"
Gã đã bị ám ảnh bởi người máy cảnh sát. Đường đường là hoàng tử mà lại bị hai người máy bắt vào đồn cảnh sát, quả thật là mất mặt đến cùng cực.
Lần này gã nghĩ có lệnh của hoàng đế trong tay, hộ vệ cùng điều tra viên đông như vậy, chắc chắn sẽ không lặp lại chuyện mất mặt kia, vốn dĩ định dạy dỗ tên nhóc Mạc gia một trận cho bõ tức.
Thế nên gã đã quên mất một chuyện.
Người máy cảnh sát chẳng bận tâm gã là hoàng thân quốc thích hay không, chúng chỉ biết bảo vệ trẻ nhỏ.
Quả nhiên chưa đầy vài giây sau, hai người máy cảnh sát đã vọt thẳng vào.
Mạc Bạch lập tức nhào vào lòng một người máy, khóc huhu: "Người xấu lại tới nữa rồi, huhu!!!"
Một bé con mềm yếu đáng thương như vậy khiến trái tim sắt thép của người máy cũng muốn tan chảy. Nó đưa cánh tay máy ôm chặt cậu vào lòng, dịu dàng an ủi: "Bé con đừng sợ, người xấu sẽ không làm hại cháu được đâu."
Sau đó nó ngẩng đầu nhìn Văn Chiêu Tề, giọng nói lập tức trở nên lạnh băng, khác hẳn ban nãy: "Rà soát hoàn tất, đối tượng đã có tiền án."
Tam hoàng tử từng có tên trong danh sách đen của người máy cảnh sát, chỉ cần quét qua, hệ thống lập tức nhận diện.
Giây tiếp theo, toàn bộ vũ khí trên người người máy đồng loạt chuyển hướng chĩa về phía Văn Chiêu Tề.
Văn Chiêu Tề tức điên người: "Mẹ nó! Đứa ngu nào thiết kế thứ này thế?! Mau phá hủy hai cái máy này cho ta!"
Hộ vệ cũng muốn lắm chứ.
Lần trước Văn Chiêu Tề bị người máy bắt về đồn cảnh sát đã được thả ngay, gã thì không bị làm sao nhưng nhóm hộ vệ lại bị phạt. Nếu để lặp lại lần nữa, họ chắc chắn sẽ mất việc mất.
Tuy nhiên lần này lại khác.
Bình thường, người máy cảnh sát sẽ cảnh cáo trước, nếu đối tượng khả nghi rời đi thì thôi. Nhưng vì Văn Chiêu Tề có tiền án trong hệ thống, người máy đã bỏ qua luôn khâu cảnh cáo.
Cánh tay máy phun sương gây tê. Văn Chiêu Tề vừa né tránh, người máy đã thành thạo bắt trói gã chỉ trong tích tắc.
Người máy lại quay sang nhẹ nhàng xoa đầu Mạc Bạch: "Đừng sợ."
Nó đạp mạnh hệ thống đẩy khí dưới chân, "vèo" một tiếng bay thẳng lên trời, đưa tam hoàng tử về đồn cảnh sát.
Đám hộ vệ: "..."
Bọn họ sốt ruột vô cùng. Thấy Văn Chiêu Tề bị mang đi, lập tức muốn đuổi theo cứu người nhưng còn chưa chạy được mấy bước, đã bị mấy người mặc quân phục chặn lại.
Ngẩng đầu lên nhìn, tất cả đều dựng tóc gáy.
Đó là thủ hạ của Văn Chiêu Diễn.
Đám hộ vệ vội vàng hành lễ, giải thích rằng họ phải đi cứu tam hoàng tử, mong Văn Chiêu Diễn đừng ngăn cản họ.
Văn Chiêu Diễn thản nhiên mở miệng: "Tam hoàng tử? Bị người máy cảnh sát bắt đi, chẳng phải chỉ có kẻ buôn người mới bị bắt thôi sao?"
Đám hộ vệ cứng họng không dám nói lời nào. Bị Văn Chiêu Diễn chặn lại, họ không còn thấy bóng dáng Văn Chiêu Tề đâu nữa.
Hộ vệ tiếp tục khẩn cầu.
Cuối cùng Văn Chiêu Diễn nhàn nhạt phất tay: "Nếu là hiểu lầm, cứ để họ tự giải quyết."
Nghe vậy, nhóm hộ vệ không còn đường nào khác ngoài chạy thật nhanh tới đồn cảnh sát để cứu người.
Còn một người máy cảnh sát ở lại vẫn tiếp tục ôm chặt Mạc Bạch trong lòng. Cậu bé "run lẩy bẩy" như đang rất sợ hãi, trông đáng thương đến mức ngay cả người máy như nó cũng thấy đau lòng.
Người máy dịu giọng an ủi: "Bé con đáng thương, luôn bị kẻ xấu theo dõi."
Tiểu Mạc Bạch "đáng thương" sụt sịt mũi: "Đúng đó. Có phải vì tôi quá hiền, hức, nên mới bị người ta bắt nạt không?"
Văn Chiêu Diễn: "..."
Người máy cảnh sát không hề cảm thấy có gì sai trái. Trong hệ thống của chúng, nhóc con chính là sinh vật thiện lương nhất, đáng yêu nhất, cần được bảo vệ nhất trên đời.
Vì nhóc con đã hai lần bị "kẻ xấu" theo dõi, người máy cảnh sát cũng cảnh giác tăng gấp bội. Nó lục lọi trong khoang ngực, lấy ra một quả cầu tròn nhỏ, đặt vào tay cậu: "Bé con, đây là khiên phòng hộ loại nhỏ. Nếu lại gặp người xấu, cháu cứ kích hoạt là được."
Nó nghĩ chỉ cần chậm thêm một chút thôi, bé ngoan có khi đã gặp nguy hiểm nên đã quyết định cung cấp thêm một lớp bảo vệ.
Mạc Bạch muốn từ chối.
Người máy cảnh sát lại tự động lắp khiên phòng hộ vào quang não của cậu, xoa đầu cậu lần nữa mới rời đi.
Văn Chiêu Diễn bước tới, kiểm tra kỹ: "Có bị thương không?"
Mạc Bạch lắc đầu: "Không."
Văn Chiêu Diễn "ừ" một tiếng, định bế cậu lên cho tiện trông nom.
Đám bảo tiêu liếc nhìn nhau một cái, một người lên tiếng nói: "Điện hạ, người của đội điều tra đang lục soát tầng trên, nói chúng tôi nuôi dưỡng nhân ngư trái phép. Hơn nữa, có vẻ họ sẽ đến chỗ ngài kiểm tra."
Văn Chiêu Diễn cau mày: "Ta đã biết."
Bảo tiêu nhân cơ hội ôm lấy Mạc Bạch, thấp giọng nói: "Vậy những người đó giao cho ngài xử lý? Chúng tôi không tiện gây xung đột với họ."
"Ừ."
Vừa mới cảm nhận được niềm vui được 'nuôi bé con', giờ phải giao bé con cho người khác, Văn Chiêu Diễn thấy có chút không nỡ. Nhưng nghĩ tới đám điều tra viên đang gây rối ở tầng trên, y chỉ có thể mặt không cảm xúc mà gật đầu: "Trông kỹ thằng bé."
Bảo tiêu vội đáp: "Đó là lẽ đương nhiên!"
Văn Chiêu Diễn quay người dẫn binh lính lên lầu. Vừa lên tầng hai, y khựng lại. Cảm giác có điều gì đó không đúng, y lập tức quay người lao xuống lầu.
Nhưng lúc này, phòng khách đã trống trơn.
Mạc Bạch không còn ở đó, các bảo tiêu cũng đã biến mất. Chỉ trong đúng hai phút!
Binh lính hoảng hốt: "Nhóc con đâu rồi?!"
Mọi người định lao ra ngoài truy đuổi, Văn Chiêu Diễn bỗng cất tiếng: "Không cần."
Tất cả mọi người khó hiểu nhìn Văn Chiêu Diễn.
Văn Chiêu Diễn cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào một chất lỏng đặc thù trên nền nhà, đó là dịch bảo dưỡng cơ giáp sinh vật. Cả đế quốc rộng lớn chỉ có ba loại sinh vật cơ giáp như vậy. Chúng có thể biến đổi hình dạng, tiến hóa theo chủ nhân.
Văn Chiêu Diễn không ngờ nhóm bảo tiêu Mạc gia lại sở hữu thứ này.
Sinh vật cơ giáp quá nhanh, cơ giáp thông thường không thể đuổi kịp.
Bọn họ không có khả năng đuổi theo Mạc Bạch nữa.
Là y sơ suất.
Hồ sơ của đám bảo tiêu đều trong sạch, đã làm việc ở Mạc gia nhiều năm, không hề có dấu hiệu bất thường; không ai ngờ họ lại che giấu sâu đến vậy. Nhưng họ bắt nhóc con đi là vì mục đích gì? Nhắm vào cậu? Hay nhắm vào người sau lưng cậu, Mạc Lê?
Văn Chiêu Diễn không chút biểu cảm đứng dậy, bất chấp đám điều tra viên kia, liên hệ với Kate: "Phong tỏa toàn bộ cảng không gian và các điểm phi thuyền cất cánh. Có người Ô Khắc quốc xâm nhập vào đế quốc."
Kate biến sắc, hiểu rõ tính nghiêm trọng của sự việc, lập tức ra lệnh phong tỏa.
----
Cùng lúc đó, Mạc Bạch đang ngồi trong khoang điều khiển cơ giáp.
Sau khi dùng cơ giáp sinh vật trốn khỏi Mạc gia, nhóm bảo tiêu đã chuyển sang cơ giáp thông thường. Khoang điều khiển không có ghế, họ đành đặt Mạc Bạch ngồi ngay trên bàn điều khiển, hai chân nhỏ của cậu đang đung đưa.
Một bảo tiêu dịu dàng đưa táo với chuối cho cậu.
Mạc Bạch không nhận, nghiêm túc hỏi: "Các chú định đưa tôi đi đâu?"
Lúc đầu cậu nghĩ họ đưa mình đi gặp Mạc Hướng Thiên nhưng đường đi này sai hoàn toàn. Nếu không phải thấy họ không có ác ý, còn luôn bảo vệ mình, cậu đã không ngồi yên thế này.
Bảo tiêu sợ cậu hoảng hốt, nhẹ giọng dỗ dành: "Thiếu gia đừng sợ, chúng tôi đưa ngài đi gặp tiên sinh."
"Tiên sinh là ai?"
"Ngài sẽ sớm biết thôi."
"Tiên sinh là ai?"
Bảo tiêu ngẩn người ra. Không biết có phải ảo giác của hắn không mà trong mắt thiếu gia dường như lóe lên một tia sáng vàng, sau đó ánh mắt hắn trở nên mơ hồ, miệng lẩm bẩm: "Tiên sinh... Tiên sinh bảo chúng tôi ở lại Mạc gia... bảo vệ, bảo vệ mọi người..."
Mạc Bạch cắn miếng táo, nhẹ nhàng hỏi: "Người đó họ gì? Tên gì? Là ai?"
"Họ Lê, Lê Triều Từ là tiên sinh của chúng tôi."
Mạc Bạch khựng lại.
Lê Triều Từ? Đó chẳng phải là cậu út của cậu sao?!
Mười lăm phút sau, bọn họ đã đến cảng.
Bảo tiêu đã quên mất việc mình vừa bị thôi miên, dịu giọng trấn an: "Thiếu gia đừng sợ, chúng tôi không làm hại ngài."
Mạc Bạch ngoan ngoãn gật đầu: "Được a."
Bảo tiêu run rẩy, tự hỏi sao nhóc con này lại ngoan đến mức này. Nếu gặp kẻ xấu thật, chẳng phải chỉ cần một quả táo là có thể dụ dỗ đi sao?!
Họ dẫn Mạc Bạch bước lên một chiếc phi thuyền rất lớn, bề ngoài đơn giản nhưng bên trong cực kỳ xa hoa.
Mạc Bạch được đưa tới phòng chỉ huy.
Một người đàn ông ngồi trên ghế xoay, quay lưng lại.
Bảo tiêu cúi người: "Tiên sinh, thiếu gia đã đến rồi."
Ghế xoay từ từ quay lại.
Mạc Bạch đối diện với đôi mắt hồ ly màu lam nhạt và gương mặt tuấn tú sắc bén, khí chất lạnh lẽo nhưng ánh nhìn dành cho cậu lại yên tĩnh và dịu dàng đến lạ, như thể sợ làm cậu giật mình.
Hai người nhìn nhau vài giây.
Lê Triều Từ mở miệng trước: "Mạc Bạch, cậu là cậu của cháu."
Nói xong, sâu trong mắt anh thoáng hiện vẻ căng thẳng. Anh sợ cháu ngoại không tin mình, đang nghĩ nên làm gì để thuyết phục thằng bé tin mình. Không ngờ, Mạc Bạch đã bình thản gật đầu chào: "Chào cậu út."
Lê Triều Từ: "...?"
Không kinh hoảng? Không hoài nghi? Không đòi bằng chứng?
Cứ đơn giản gọi anh là cậu như thế?
Lê Triều Từ sững sờ: "Cháu... không nghi ngờ gì sao?"
Mạc Bạch đã nghe bảo tiêu nói, lại thêm Văn Chiêu Diễn từng kể chuyện cậu út tặng quà quan tâm mình, có gì mà phải nghi ngờ chứ?
"Có chỗ nào cần nghi ngờ sao?" Mạc Bạch nghi hoặc.
Lê Triều Từ: "..."
Xin lỗi, là hắn lo lắng quá nhiều.
Quả nhiên là cháu ngoại của hắn, không hề đơn giản như vẻ ngoài. Như này hẳn phải gọi là cậu cháu tâm ý tương thông đúng không?!
Lê Triều Từ vui vẻ bế Mạc Bạch lên, kiểm tra cậu từ đầu đến chân, không yên tâm hỏi: "Cháu có bị thương không? Nghe nói tên tam hoàng tử ngu ngốc kia dám bắt nạt cháu, cậu đi đánh thằng đó báo thù cho cháu nhé?"
"Cháu không sao." Mạc Bạch đáp: "Nếu cậu lo thì lo cho mợ nhỏ trước đi."
Lê Triều Từ khựng lại, đôi mắt hồ ly hơi híp lại: "...Cháu nói ai?"
"Bạn trai của cậu á. Cháu mất tích thế này, chắc anh ấy lo lắm. Cậu nên gọi cho anh ấy đi, nói cháu đang ở với cậu."
Lê Triều Từ nhìn cậu một hồi, gằn từng chữ hỏi: "Cậu có bạn trai từ đâu thế?!"
Mạc Bạch: "???"