Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Văn Chiêu Diễn sợ Mạc Bạch bị lừa, giải thích: "Vệ sĩ của nhóc có cơ giáp sinh học của quốc gia Ô Khắc, trong đế quốc chỉ có ba bộ mà thôi."
Ba bộ đó đang ở trong tay ai, y đều biết rõ. Không thể nào là Mạc Lê.
Mạc Bạch cau mày: "Tôi không biết vì sao anh lại nghĩ cậu tôi là người Ô Khắc nhưng đó đúng là cậu tôi."
Cậu đã dùng thần lực kiểm tra ý thức của vệ sĩ, trong tình huống đó cậu không thể nào bị lừa được, hơn nữa quan hệ huyết thống không thể làm giả.
Từ vợ chồng Mạc gia, cậu có thể cảm nhận được huyết mạch, từ Lê Triều Từ thì cảm nhận nhạt hơn nhưng đó là chuyện bình thường vì quan hệ cậu cháu không mạnh bằng cha mẹ con.
Vậy nên Mạc Bạch chắc chắn, cậu út của mình chính là Lê Triều Từ.
Nghĩ đến việc cậu ấy mất tích từ nhỏ, chẳng lẽ đã bị đưa đến quốc gia Ô Khắc, bị biến thành quái vật?
Lần này đến lượt Văn Chiêu Diễn im lặng, y cũng nghĩ tới điều đó. Vì sao Mạc Lê, người rõ ràng đang ở Mạc gia lại không dám lộ mặt nhận người nhà? Chỉ lặng lẽ bảo vệ?
Lại liên tưởng tới việc đối phương mất tích từ khi còn nhỏ, giờ lại có quan hệ tới quốc gia Ô Khắc. Chẳng lẽ là do cậu đã biến thành quái vật nên mới không dám về Lê gia?
Khoảnh khắc đó, lần đầu tiên Văn Chiêu Diễn và Mạc Bạch có cùng suy nghĩ.
Văn Chiêu Diễn không quanh co, không hỏi thêm Mạc Bạch điều gì, chỉ hỏi đúng một câu: "Cậu ấy đâu rồi?"
Trong đầu y chỉ có một suy nghĩ: Tại sao Mạc Lê lại đưa nhóc con đến đây?
Mạc Bạch đáp: "Đi rồi."
Ban đầu cậu còn chưa hiểu vì sao cậu út lại vội vã rời đi như thế, nhưng khi nghe ba mẹ muốn tới, cậu lập tức hiểu ngay, chắc chắn là cậu út sợ họ phát hiện điều bất thường trên người mình.
Mạc Bạch nhìn kỹ biểu cảm của Văn Chiêu Diễn.
Không giống nói dối, có vẻ y thật sự quen biết cậu út. Nhưng cậu út lại bảo mình không có bạn trai mà, chẳng lẽ Văn Chiêu Diễn đang yêu thầm, còn chưa kịp tỏ tình?
Trong mắt Mạc Bạch lập tức có thêm một tia đồng tình.
Văn Chiêu Diễn: "?"
Thằng nhóc này nhìn mình kiểu gì vậy?
Mạc Bạch vỗ vai y, như người từng trải, hạ giọng: "Cố lên nha. Cậu út của tôi trông không dễ theo đuổi đâu."
Hơn nữa bây giờ cậu út còn tự ti, cảm thấy bản thân giống như quái vật, vậy sẽ càng khó theo đuổi hơn.
Cách đó không xa, Hi Hi cũng nghe thấy câu đó, nghiêm túc gật đầu, nghĩ bụng: Cậu của Tiểu Mạc Bạch đúng là khó tính thật.
Dừng một chút, hắn lại nghĩ tiếp: Mà hình như cái người Văn Chiêu Diễn kia cũng khó tính y chang.
Nghe lời Mạc Bạch nói, cả người Văn Chiêu Diễn cứng đờ, tránh né ánh mắt của cậu: "Chuyện của người lớn, trẻ con đừng có lo."
Mạc Bạch bĩu môi: "Rồi rồi."
Hai người im lặng thêm hai phút, Văn Chiêu Diễn không nhịn nổi, thấp giọng hỏi: "Cậu ấy có nói gì khác không?"
"Khác gì?"
Văn Chiêu Diễn im bặt, một phút sau mới khó chịu hỏi: "Về ta."
Mạc Bạch nhìn vành tai đỏ lên của y, thầm cười nhưng bề ngoài vẫn nghiêm túc: "Chỉ nói là không có bạn trai, chắc vì không muốn tôi gọi linh tinh."
Ngay lập tức, Văn Chiêu Diễn thở phào một hơi.
Đây là bình thường, dù sao hai người họ... cũng chưa tỏ tình chính thức.
Mạc Lê hiểu lầm y thích cậu, y cũng chưa từng nói rõ nên hai người vẫn chưa thành đôi. Trước kia y vốn không thích Mạc Lê, nhưng bây giờ...
Nếu Mạc Lê thật sự thích y, y cũng không phải là không thể...
Văn Chiêu Diễn "ừ" một tiếng, tỏ vẻ như đã biết cả.
Mạc Bạch lại vỗ vai y, nghiêm túc nói: "Cho nên anh phải cố lên!" Cố gắng thổ lộ!
"...Biết rồi." Thằng nhóc này học mấy trò vớ vẩn từ đâu vậy?
Y phải đề nghị công ty mạng tinh tế hạn chế các chương trình yêu đương dành cho trẻ vị thành niên mới được! Thật sự là làm hư con trẻ mà!
Rất nhanh, vợ chồng Mạc gia đã đến.
Khi Mạc phu nhân và Mạc Hướng Thiên chạy vào, thấy Mạc Bạch bình an, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, Mạc phu nhân sốt ruột hỏi: "Bạch Bạch, không phải con nói cậu con cũng ở đây sao?"
"Cậu út đi rồi ạ."
Mạc phu nhân thất vọng: "Đi rồi? Nó có nói đi đâu không? Khi nào về nhà không?"
Mạc Bạch lắc đầu.
Mạc phu nhân càng buồn bã hơn: "Sao lại không nói gì cả? Rốt cuộc vì sao nó không quay về Lê gia? Là ghét bỏ việc nhận lại mẹ sao?"
Mạc Bạch cùng Văn Chiêu Diễn nhìn nhau, hiểu ý, đồng loạt im lặng. Chuyện này vẫn là để Lê Triều Từ tự mình giải thích sẽ thích hợp hơn, họ không thể làm thay.
Mạc Hướng Thiên vội dỗ dành vợ, nhỏ giọng: "Đừng buồn. Em yên tâm, rất nhanh em sẽ được gặp lại cậu ấy thôi."
Mạc Hướng Thiên thầm quyết định, sau khi về nhà phải đi thắp một cả núi nhang thật lớn, khấn vái nguyện thần.
Hắn đã cúng bái bao nhiêu lần, lần nào cũng linh nghiệm, lần này chắc chắn cũng thế!
Đội điều tra không tìm ra được gì.
Lúc đám người về nhà, đội điều tra đã rút đi, tay trắng. Họ không tìm thấy nhân ngư vương ở Mạc gia lẫn trang viên, chỉ tìm được hai nhân ngư khuyết tật ở trong hồ bơi nhưng đều đã được đăng ký, do tam hoàng tử tự mình nhận nuôi, không thể là nhân ngư vương.
Hiệp hội nhân ngư bán tín bán nghi.
Hội trưởng hỏi: "Lúc các cậu điều tra, Văn Chiêu Diễn ở đâu?"
Đội điều tra: "Tam hoàng tử bị robot cảnh sát đưa đi vì hiểu lầm, đại hoàng tử đến đồn cảnh sát tìm người, cả hai đều không có ở trang viên."
Họ căn bản không biết Văn Chiêu Diễn không phải đi tới đồn cảnh sát mà là tới cảng.
Sắc mặt hội trưởng trầm xuống, nghi ngờ Văn Chiêu Diễn đã đưa nhân ngư vương đi mất. Nếu không với quan hệ giữa y và tam hoàng tử, sao có thể đi cứu tam hoàng tử được?!
Hội trưởng trầm giọng nói: "Tra thêm lần nữa, mọi người không thể rời đi được."
Đội điều tra khó xử đáp: "Hội trưởng, khi chúng tôi rời khỏi An dưỡng tinh, thượng tướng Kate đã tới gặp chúng tôi."
"Cậu ta nói cái gì?"
"Thượng tướng Kate nói lão nguyên soái có vài lời muốn chúng tôi chuyển lời lại với ngài, ông ấy chỉ nghỉ hưu chứ chưa chết."
Hội trưởng: "..."
Lời cảnh cáo quá rõ ràng. Hội trưởng đành tạm dừng, trong lòng lại không hề muốn bỏ cuộc.
Nhân ngư vương quá quan trọng, nếu không thể điều tra công khai thì luôn sẽ có những biện pháp bí mật.
---
Đêm hôm đó, trong trang viên yên ắng.
Mạc gia không còn vệ sĩ, binh lính tạm thời thay phiên tuần tra xung quanh giữa hai nhà.
Văn Chiêu Diễn ngâm mình trong hồ bơi. Nước bây giờ là nước bình thường, không phải loại có năng lượng đặc biệt nhưng vẫn làm y rất thoải mái.
Không, có lẽ có thể nói vì cái hồ bơi này từng được bỏ thêm rất nhiều "dịch năng lượng" nên nước ở đây đã không còn là nước bình thường nữa.
Dù nó không thay đổi, lại vĩnh viễn có thể duy trì một mùi hương kỳ lạ, làm lòng người bình tĩnh.
Văn Chiêu Diễn đang chờ Mạc Lê nhưng chờ mãi không thấy. Có phải cậu giận rồi không? Giận y không bảo vệ tốt Mạc Bạch?
Do dự một lúc, Văn Chiêu Diễn mở tinh bác gửi tin nhắn.
[Văn Chiêu Diễn: Xin lỗi, hôm nay là ta sơ suất, không bảo vệ tốt Tiểu Mạc Bạch.]
Không có hồi âm.
Văn Chiêu Diễn mím môi, gửi tiếp.
[Văn Chiêu Diễn: Ta ở hồ bơi chờ cậu.]
Tin nhắn tiếp tục như đá chìm xuống đáy biển.
Văn Chiêu Diễn dựa lưng lên bờ.
Đuôi của con cá trích được nuôi trong hồ đã hoàn toàn biến thành màu đỏ, hoa sen từ mấy chiếc lá đã biến thành hơn mười gốc sen. Hai nhân ngư khuyết tật kia đã được đón về Mạc gia, buổi tối sẽ tạm thời được đặt trong bồn tắm.
Ánh trăng chiếu rọi xuống mặt nước, sóng nước lấp lánh.
Văn Chiêu Diễn cảm thấy hơi lạnh, mở mạng tinh tế ra tìm kiếm.
[Chọc bạn bè tức giận phải xin lỗi như thế nào?]
Sau đó khung tìm kiếm liền hiển thị mấy câu như là...
[Bạn trai giận đòi chia tay phải làm sao?]
[Vì sao bạn gái hay tức giận?]
[Bạn trai chọc mình giận thì xử thế nào?]
Không cái nào liên quan nhưng y vẫn nhấn vào câu đầu.
Dù hai người chưa yêu nhau thật, nhưng ngoài việc thiếu nghi thức tỏ tình ra thì chẳng khác gì.
Văn Chiêu Diễn đọc kỹ.
[Trước tiên phải hiểu đối phương giận dữ là vì sao, quan trọng nhất là mặc kệ ai đúng ai sai, cứ xin lỗi trước.]
Văn Chiêu Diễn âm thầm ghi nhớ.
Ngay lúc đó, có cuộc gọi đến.
Văn Chiêu Diễn tưởng là Mạc Lê nên không xem tên người gọi, lập tức nghe máy, nói liền một mạch: "Xin lỗi, đều là lỗi của ta. Lần sau ta nhất định không như vậy nữa, cậu đừng giận."
"..."
Đầu dây bên kia im lặng tới đáng sợ.
Mạc Lê không chịu tha thứ cho y sao?
Văn Chiêu Diễn chịu đựng cảm giác ngượng ngùng, ngẩng đầu nhìn lên, lập tức đối diện với một khuôn mặt già nua.
"..."
"...Ông ngoại."
Lão nguyên soái: "Có vẻ ông gọi nhầm thời điểm rồi."
"..."
Cả hai im lặng chừng ba phút, cuối cùng vẫn là lão nguyên soái mở miệng: "Kate nói trạng thái tinh thần của cháu tốt hơn nhiều rồi?"
"Vâng, đã tốt hơn trước."
"Trước kia là lúc nào?"
"Trước khi xảy ra chuyện."
Lão nguyên soái hiểu, đây là đang nói trạng thái tinh thần của Văn Chiêu Diễn đã hoàn toàn hồi phục, hơn nữa còn tốt hơn cả khi trước lúc nhập ngũ.
Lão nguyên soái thấy nhẹ lòng, ngoài mặt vẫn quở trách một câu: "Chuyện quan trọng như vậy, tại sao không nói cho ông biết?"
"Đợi ổn rồi mới định nói."
Trước kia tìm nhiều nhân ngư như vậy, ngoài ra còn tìm rất nhiều biện pháp khác nhưng đều thất bại. Mỗi lần nói ra, chẳng qua cũng chỉ nhận lại một lần thất vọng nữa mà thôi.
Vậy nên lần này, Văn Chiêu Diễn định chờ tới khi khỏi hẳn mới nói, không ngờ lão nguyên soái đã tự mình tìm tới.
"Là vị Mạc Lê tiên sinh kia chữa trị cho cháu?"
Văn Chiêu Diễn gật đầu, biểu cảm kiên định, ánh mắt nghiêm túc: "Là cậu ấy."
Lão nguyên soái cảm thán: "Thảo nào hiệp hội nhân ngư cứ tìm cậu ta mãi, hóa ra cậu ta giỏi giang như vậy."
Văn Chiêu Diễn nhấn mạnh: "Cậu ấy không phải nhân ngư."
"Ông biết, Kate đã nói với ông rồi. Tiếp theo cháu định làm như thế nào?"
Văn Chiêu Diễn đã sớm có kế hoạch trong đầu nhưng y không muốn làm lão nguyên soái lo lắng, liền nói: "Cháu đã sắp xếp xong hết, ông không cần bận tâm đâu."
Thấy thế, lão nguyên soái cũng không nói gì thêm: "Cháu có kế hoạch là được."
Dừng một chút, ông bỗng nhiên hỏi một câu: "Cháu để ý ai sao?"
"...Không có."
"Mạc Lê?"
"..."
"Ồ, xem ra là đúng rồi. Chọc người ta giận? Nhìn cái mặt cháu là biết xin lỗi chẳng có thành ý."
"...Chúc ông ngủ ngon."
"Từ từ đã, bảo lão Lý gửi lư hương và nhang tới đây đi."
Lão Lý chính là lão quản gia của Văn Chiêu Diễn.
"...Ông muốn làm gì?"
"Ông nghe cả Kate lẫn lão Lý nói nguyện thần kia rất linh nghiệm, ông cũng muốn thử xem."
"..."
"Vừa lúc có thể cầu nhân duyên cho cháu, phù hộ tình cảm của cháu được thuận lợi. Chứ với cái hũ nút như cháu, ông sợ có hơn trăm năm nữa cũng không theo đuổi được người ta đâu."
"..."
Gọi điện xong, Văn Chiêu Diễn vẫn còn sững sờ. Ông ngoại y, chiến thần một thế hệ, lão nguyên soái mà nhà nhà đều biết, vì sao lại tin mấy thứ mê tín như vậy chứ?
Rốt cuộc nguyện thần kia đã tẩy não như thế nào mà lại khiến nhiều người tin tưởng như vậy?
Văn Chiêu Diễn lần nữa mở khung chat với Mạc Lê, bên kia vẫn im lặng. Y mím môi, ánh mắt dần dời sang lư hương cao nửa mét trong trang viên.
Thật sự linh nghiệm đến vậy sao?
Ngày hôm sau, quản gia gửi lư hương cùng nhang cho lão nguyên soái qua đường bưu điện.
Nhưng mà số lượng nhang đã không còn nhiều lắm vì ngày nào ông cùng nhóm hộ vệ đều cúng bái, tiêu hao rất nhiều. Ông suy nghĩ, định qua Mạc gia xin thêm, sau đó sẽ trả lại.
Hôm nay Mạc Hướng Thiên không đi làm, hắn đã điều nhóm vệ sĩ ở công ty tới đây.
Nhóm vệ sĩ làm ở công ty đã được mấy năm, gia đình và các mối quan hệ xã hội đều đã được điều tra kỹ lưỡng, vô cùng trong sạch, để họ ở lại Mạc gia bảo vệ con trai là không thể tốt hơn.
Khi thấy quản gia tới mượn nhang, Mạc Hướng Thiên vừa mới giải thích công việc cho nhóm vệ sĩ, cũng chuẩn bị đi cúng nguyện thần. Nghe ý định đến nhà của quản gia, hắn lập tức nói: "Chỗ tôi còn nhiều lắm! Vừa lúc tôi cũng định thắp hương, ông có muốn thắp chung luôn cho vui không?"
Quản gia vui vẻ gật đầu, thế là hai người vừa thắp hương vừa trò chuyện.
Quản gia hỏi: "Mạc gia chủ có ước nguyện gì sao?"
Mạc Hướng Thiên thở dài: "Vợ tôi nhớ em trai lắm. Ông nói xem cậu em vợ kia của tôi rõ ràng đã trở lại, tại sao lại không chịu gặp mặt chúng tôi chứ? Tôi đành phải cúng nguyện thần, hy vọng nó có thể sớm ngày gặp lại vợ tôi. Còn ông?"
"Tôi thì cầu điện hạ của chúng tôi mau khỏi hẳn."
Hai người cắm nhang cạnh nhau hệt như cụng ly, chúc phúc cho nhau: "Nguyện vọng của chúng ta sẽ được thực hiện thôi."
Sau đó họ cắm nhang xuống, từng người rời đi.
Thấy hai người đã rời đi, một vệ sĩ lặng lẽ lấy máy liên lạc, gửi tin cho Lê Triều Từ.
Đúng vậy, họ đều là người của Lê Triều Từ.
Nhận được tin, Lê Triều Từ khẽ bật cười.
Đúng là mê tín khỏi phải nói. Anh có nhận lại họ hay không là do mình tự quyết, cái nguyện thần gì kia có thể quyết thay anh được hay sao?
Ha hả.
Đám vệ sĩ báo cáo xong thì rời đi, để lại lư hương cùng mấy nén hương vẫn đang cháy dang dở.
Một bóng người cao lớn chậm rãi bước đến, đúng là Văn Chiêu Diễn. Y nhìn quanh, không thấy ai.
Văn Chiêu Diễn đứng trước lư hương, sắc mặt phức tạp.
Mạc Lê vẫn chưa trả lời tin nhắn của y. Nếu... nếu thật sự linh nghiệm như vậy...
Văn Chiêu Diễn do dự vài giây, sau đó đưa tay vào không gian chứa đồ, cẩn thận lấy ra một bó nhang cùng một cái bật lửa.
Đây là thứ y ép mấy hộ vệ phải giao nộp, hơn nữa còn nghiêm mặt ra lệnh không được để lộ.
Tuy nhiên ngay khoảnh khắc y vừa lấy ra, phía sau bỗng vang lên một giọng nói trong trẻo dễ nghe: "Văn Chiêu Diễn, anh đang làm gì vậy?"
Cơ thể Văn Chiêu Diễn lập tức cứng lại, quay đầu, thấy phía sau mình không biết đã xuất hiện từ lúc nào. Mạc Lê trong bộ quần áo cổ trang, tóc đen rủ xuống vai, đôi mắt lạnh nhạt, chính là người cả buổi tối không thèm trả lời tin nhắn của y.
Văn Chiêu Diễn một tay cầm bó nhang, một tay cầm bật lửa, người thì đứng đơ như tượng.
Hôm qua còn mạnh miệng bảo người khác đừng mê tín, cuối cùng hôm nay chính mình lại thành một trong số đó.
Văn Chiêu Diễn đỏ mặt. Đặc biệt là trước mặt Mạc Lê, cái cảm giác xấu hổ nóng rát đó thật sự làm y muốn độn thổ.
Một phút trôi qua trong im lặng.
Văn Chiêu Diễn giữ vẻ mặt bình thản, hết sức bình tĩnh bước thẳng về phía thùng rác, vừa đi vừa trầm giọng giải thích: "Ta vừa thấy hai thứ này trên đất, chắc ai đó đánh rơi."
Mạc Lê: "..."
Văn Chiêu Diễn ném bật lửa vào thùng rác: "Đây là rác khô."
Nói xong, y ngừng lại một chút, giơ bó nhang lên nghiêm túc hỏi: "Còn cái này là loại rác gì?"
Vì việc xử lý rác thải ở tinh tế cũng phải tốn một nguồn năng lượng rất lớn nên việc phân loại rác thải này càng nghiêm khắc hơn ở địa cầu.
Nhưng Mạc Lê cũng không biết nhang ở tinh tế thuộc loại rác nào, dù sao trước kia làm gì có ai từng dùng đâu. Cậu chần chừ một lát, giọng điệu không quá chắc chắn: "Rác khô?"
Văn Chiêu Diễn: "À..."