Văn Chiêu Diễn 'Nhìn Thấy': Robot Bầu Bạn và Vụ Trộm Cơ Giáp

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều

Văn Chiêu Diễn 'Nhìn Thấy': Robot Bầu Bạn và Vụ Trộm Cơ Giáp

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạc Bạch nhìn tin nhắn Văn Chiêu Diễn gửi tới, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc.
Không phải Văn Chiêu Diễn đang ở An dưỡng tinh sao?
Còn cậu ở Mậu dịch tinh, cậu ngẩng đầu lên là có thể thấy y ư?
Chắc là chỉ thấy cái bóng thôi à?
Mạc Bạch không hề ưa cái kiểu “lãng mạn kiểu thẳng nam” này.
[Mạc: Anh chắc là tôi ngẩng đầu sẽ thấy anh? Tôi nghĩ tôi chỉ có thể nhìn thấy tổ tiên Mạc gia, tất cả đều đã hóa thành sao trên trời bảo vệ tôi rồi.]
Gửi xong, cậu bĩu môi, trong lòng cười khẩy. Đúng chuẩn kiểu lãng mạn khô khan của đàn ông.
Đáng tiếc, cậu không hề có ý định bị dắt mũi.
Văn Chiêu Diễn nhìn tin nhắn hồi đáp của “Mạc Lê”, khóe môi vừa hạ xuống đã không kìm được mà cong lên. Y liếc màn hình giám sát hội trường buổi đấu giá, đa số người vẫn đang cúi đầu, chỉ có vài người nhìn lên sân khấu.
Nhưng từ góc của y, vẫn không có ai... ngẩng đầu.
[Văn Chiêu Diễn: Cậu chưa thử, sao biết trong đó không có ta.]
[Mạc: Anh chưa chết.]
[Văn Chiêu Diễn: Chết rồi mới có thể biến thành ngôi sao à?]
[Mạc: Người ta toàn nói thế còn gì? “Đừng buồn, đừng khổ, anh sẽ hóa thành ngôi sao trên trời, mãi ở bên cạnh em”.]
Trên khuôn mặt tuấn tú của Văn Chiêu Diễn hiện lên một tia bất lực. Y không hiểu cái “người ta nói” mà Mạc Lê nhắc tới là ai, ít nhất ở Đế Quốc, không có mấy ai nói vậy.
[Văn Chiêu Diễn: Ngẩng lên một lần thôi.]
Mạc Bạch nhịn không được trợn trắng mắt trong lòng. Dù cậu có ngẩng đầu lên, Văn Chiêu Diễn cũng đâu thấy được!
Nhất định phải chơi cái trò trẻ con này hả?!
Chơi cầu trượt còn vui hơn!
Mạc Bạch miễn cưỡng ngẩng đầu lên nhìn trần nhà một cái, còn khinh thường trợn trắng mắt.
Sau khi nhìn cho có lệ xong, cậu liền nhàm chán đánh chữ.
[Mạc: Tôi nói tôi nhìn rồi, anh có tin không? Tôi ngẩng rồi đó.]
Văn Chiêu Diễn chăm chú nhìn toàn bộ hội trường, tầm nhìn qua camera giám sát không thể sai lệch.
Không có ai ngẩng đầu, trừ một cái đầu nhỏ xù xù rất quen thuộc, nhìn từ xa là nhận ra ngay.
Y còn phóng to góc quay để xác nhận.
Phóng to, lại thu nhỏ, rồi lia khắp hội trường.
Không có ai khác. Trừ bỏ Tiểu Mạc Bạch ngẩng đầu lên một chút, những người khác không có ai nhìn lên trần nhà, toàn bộ sự chú ý của họ đều đặt trên vật phẩm đấu giá.
Cơ mà... Tiểu Mạc Bạch?
[Văn Chiêu Diễn: Cậu thật sự ngẩng đầu rồi?]
[Mạc: Tôi lừa anh làm gì?]
[Văn Chiêu Diễn: Ta chỉ thấy có mỗi một đứa nhóc ngẩng đầu thôi.]
[Mạc: ???]
Mạc Bạch cứng đờ, chân tay lạnh toát, đỉnh đầu cũng lạnh theo.
Văn Chiêu Diễn thật sự thấy được?!
Không phải y đang ở tận An dưỡng tinh sao?!
Sao cậu ngẩng đầu là y thấy?!
Khoan, hiện tại cậu đang dùng thân phận Mạc Lê để nhắn tin, ngẩng đầu lại là Mạc Bạch!
Mạc Bạch mặt mũi căng thẳng, không phải lộ rồi đấy chứ!
Cậu đang vắt óc suy nghĩ xem nên trả lời tin nhắn của Văn Chiêu Diễn như thế nào, bên kia đã nhắn tiếp.
[Văn Chiêu Diễn: Ta thật sự nhìn thấy.]
Mạc Bạch theo phản xạ ngẩng đầu lần nữa, lần này đã nhìn thẳng vào camera giám sát treo trên trần.
Cậu nhớ tới việc Văn Chiêu Diễn từng tạo app, kỹ thuật máy tính của y hình như rất lợi hại. Người đã từng chặn xóa hết những tài khoản mắng cậu trên tinh bác, y chính là một hacker.
Cho nên Văn Chiêu Diễn đã hack vào hệ thống camera ở thương trường sao?
Văn Chiêu Diễn thấy Tiểu Mạc Bạch lại ngẩng đầu, ánh mắt hơi nheo lại.
Không biết trên đầu có cái gì hấp dẫn nhóc con nữa?
Hay là Mạc Lê đã nói gì đó với nhóc ta, nên cậu mới tò mò?
Chẳng qua y rõ ràng nhìn thấy bên cạnh Tiểu Mạc Bạch không hề có ai nói chuyện với cậu, Mạc phu nhân đang xem vật phẩm đấu giá, bảo tiêu quan sát xung quanh, xác định không có gì nguy hiểm.
Mà ở bên phía Mạc Bạch, sau khi xác định Văn Chiêu Diễn đang quan sát mình qua camera giám sát, tâm trạng vừa khẩn trương đã lập tức bình tĩnh trở lại.
Chỉ là camera thì dễ dàng, cậu chỉ sợ Văn Chiêu Diễn đột nhiên xuất hiện thật.
[Mạc: Anh quên rồi à? Ngoài anh ra, trước giờ không ai có thể thấy tôi.]
[Mạc: Chỉ khi anh đứng ngay trước mặt tôi, anh mới thấy tôi. Còn anh không ở đó, bất kể là camera hay thiết bị gì cũng không phát hiện ra tôi đâu.]
[Mạc: Tinh thần lực của anh chính là thiết bị dò tìm tốt nhất.]
[Mạc: Cho nên cũng chỉ có anh, không cần tôi làm gì, anh vẫn nhìn thấy. Vì tinh thần lực của anh quá mạnh.]
Nhìn mấy tin nhắn này, nhịp tim của Văn Chiêu Diễn đập nhanh hơn hẳn, suy nghĩ lập tức lệch sang một hướng khác.
Chỉ có y... gì gì đó.
Tuy Mạc Lê chỉ đang nói lên sự thật nhưng lọt vào tai y, lại thành lời lẽ âu yếm nhất.
Để tăng độ tin cậy cho lời mình nói, Mạc Bạch cố ý nghiêng đầu, giả vờ như đang hỏi một ai đó bên cạnh: “Lợi hại như vậy sao?” Rồi cậu gật gật đầu như thật.
Tất cả đều lọt vào mắt Văn Chiêu Diễn, Tiểu Mạc Bạch giống như đang nói chuyện với Mạc Lê.
Nhóm bảo tiêu lại giật mình vì thấy thiếu gia đột nhiên lên tiếng, không biết cậu đang nói với ai.
Người bảo tiêu không nhìn thấy Mạc Lê.
Điều đó hoàn toàn bình thường. Giống như ngày Văn Chiêu Diễn lần đầu gặp Mạc Lê, không một ai khác nhìn thấy cậu.
Một tin nhắn nữa lại đến.
[Mạc: Tôi đang nói với Mạc Bạch là anh ở trên trời. Mạc Bạch tưởng anh cũng biết tàng hình giống tôi, còn bảo anh lợi hại.]
Văn Chiêu Diễn hoàn toàn xua tan nghi ngờ, chỉ coi camera giám sát không thể bắt được hình ảnh của Mạc Lê. Giống như lời cậu nói vậy, tinh thần lực là thiết bị dò tìm tốt nhất.
Nếu như có thể dễ dàng phát hiện ra Mạc Lê, nhóm hộ vệ ở trang viên cũng sẽ không cho rằng y bị tinh thần phân liệt.
Chỉ nên, chỉ có mình y.
Khóe môi Văn Chiêu Diễn hơi cong, tâm trạng cực tốt. Đương nhiên y cũng không nghĩ tới chuyện Mạc Lê chính là Mạc Bạch.
Tuy hai người có diện mạo rất giống nhau nhưng một bên là một nhóc con sáu tuổi, một bên đã là dáng vẻ thiếu niên.
Dù kỹ thuật hóa trang có cao siêu đến mấy đi chăng nữa, Mạc Lê cũng không thể biến mình thành trẻ con được. Huống hồ Mạc gia đã chuyển tới An dưỡng tinh hơn hai năm, y vẫn thường xuyên thấy nhóc con ngốc nghếch kia.
Văn Chiêu Diễn chỉ cảm thấy Mạc Lê cùng Mạc Bạch chắc chắn có liên quan, chỉ là không rõ là gì.
[Văn Chiêu Diễn: Ừ, cậu lợi hại nhất.]
[Mạc: Anh hack camera chỗ này hả?]
[Mạc: Để làm gì?]
Văn Chiêu Diễn do dự một chút.
Tuy trong lòng y đã quyết định sẽ tiến hành từng bước, chuyện tình cảm không nên vội vàng nhưng trước câu hỏi của Mạc Lê, y lại không muốn nói dối.
Do dự một lát, Văn Chiêu Diễn vẫn thành thật trả lời.
[Văn Chiêu Diễn: Muốn nhìn cậu.]
Mạc Bạch: “...”
Nhìn ba chữ đó, cậu lập tức hối hận vì sao mình lại tò mò nhiều như thế, giờ phải trả lời kiểu gì đây?
Hỏi tôi có gì đẹp mà nhìn?
Hay là hỏi anh nhìn tôi làm gì à?
Thấy thế nào cũng quái quái.
Mạc Bạch cau mày, cảm thấy Văn Chiêu Diễn đúng là biết cách làm người ta buồn bực, lại cho cậu một vấn đề khó rồi!
Trên mặt cậu thoáng chút nóng lên.
Văn Chiêu Diễn đây là... thổ lộ kiểu vòng vo sao?
Y thật sự thích cậu sao?
Hứ! Thế này mà gọi là thổ lộ cái gì chứ?!
Ngược lại, người bảo tiêu ngồi ở bên cạnh Mạc Bạch cũng vì câu nói bất chợt của cậu mà sững sờ một lúc lâu.
Thiếu gia vừa nói cái gì lợi hại cơ?
Người bảo tiêu nhìn về phía mấy vật phẩm đấu giá trên sân khấu, là nói mấy vật phẩm đấu giá lợi hại hả? Thiếu gia thích cái này?
Trước khi khởi hành, người bảo tiêu đã nhận được mệnh lệnh của Lê Triều Từ rằng nếu phát hiện thiếu gia nhỏ thích thứ gì, phải lập tức báo cáo lại cho anh.
Là cậu út, anh ấy phải chuẩn bị thật nhiều quà cho cháu ngoại!
Nghĩ đến đây, người bảo tiêu làm hết phận sự gửi hết hình ảnh vật phẩm đấu giá cho Lê Triều Từ, còn nhắn thêm một câu.
[Thiếu gia nói cái này lợi hại, chắc là rất thích.]
Lê Triều Từ trả lời ngay lập tức, không cần xem vật phẩm đấu giá đó là gì, chỉ cần cháu ngoại thích, cứ mua trước đã!
Trên thực tế, ngay cả người bảo tiêu cũng chưa nhìn kỹ vật phẩm đang được đấu giá là gì. Hắn chỉ thấy một người máy mô phỏng hình dáng con người, người dẫn chương trình đang giới thiệu về nó.
Sau đó thiếu gia Mạc Bạch đột nhiên nói một câu “lợi hại như vậy sao”, hắn liền cho rằng cậu thích cái này nên mới vội vàng báo cáo lại cho ông chủ.
[Ông chủ: Mua.]
[Ông chủ: Tiền không quan trọng, quan trọng là phải giành được.]
Được ông chủ cho phép, người bảo tiêu lập tức hùng hổ ra giá.
Trải qua một vòng chém giết giá cả, tuy không bị đẩy giá lên tận trời nhưng cũng tiêu tốn hơn hai mươi triệu tinh tệ, cuối cùng người bảo tiêu đã giành được món đồ mang về tay.
Hắn đang vui mừng, nhưng thiếu gia Mạc Bạch, Mạc phu nhân cùng hai bảo tiêu khác đều nhìn hắn với vẻ mặt ngạc nhiên.
Người bảo tiêu: “Sao, sao vậy?”
Hắn đột nhiên có dự cảm không lành.
Mạc phu nhân là kiểu tiểu thư khuê các có giáo dưỡng, ở nhà muốn hét thế nào cũng được nhưng ra ngoài thì luôn dịu dàng đúng mực. Nghe người bảo tiêu hỏi, cô chỉ liếc hắn một cái đầy thâm ý, nói: “Không có gì.”
Ngừng một lát, Mạc phu nhân lại nhẹ nhàng bổ sung: “Lát nữa về, tôi sẽ bảo Mạc Hướng Thiên cho cậu nghỉ vài ngày.”
Để hắn trở về hưởng thụ cho tốt, sung sướng mấy ngày. Đứa nhỏ ngượng ngùng đến mức còn phải mua cái thứ kia kìa...
Người bảo tiêu: “???”
Khoan đã, sao tự nhiên lại cho tôi nghỉ?! Tôi làm không tốt ở chỗ nào?!
Người bảo tiêu định mở miệng hỏi, Mạc phu nhân đã quay đi cùng Mạc Bạch, khẽ thì thầm với cậu: “Bạch Bạch còn nhỏ, không hiểu đâu.”
Mạc Bạch sao lại không hiểu, cậu còn hiểu quá rõ là đằng khác. Ánh mắt cậu nhìn người bảo tiêu đầy phức tạp, sau đó lập tức quay đi, tiếp tục nghiêm túc theo dõi buổi đấu giá.
Người bảo tiêu: “???”
Ngay lúc người bảo tiêu vẫn còn ngơ ngác, vị bảo tiêu số hai ngồi phía bên kia đã lên tiếng: “Cậu cố tình giành cái này làm gì?”
Người bảo tiêu hạ giọng: “Thiếu gia thích mà.”
Bảo tiêu số hai trợn tròn mắt: “Cậu đùa đấy à? Thiếu gia còn nhỏ thế thì biết gì?! Cậu nhìn kỹ xem cậu vừa mua cái gì đi!”
Người bảo tiêu lập tức mở nhật ký mua hàng ra, lập tức há hốc mồm.
Sản phẩm mới nhất của công ty ML, người máy bầu bạn tự động, phiên bản giới hạn; dưới đáy sản phẩm còn có đoạn quảng cáo.
[Hàng phiên bản giới hạn mới nhất! Người bạn đời độc nhất của bạn! Không trùng lặp với bất kỳ ai!
Muốn lời ngon tiếng ngọt ư? Có!
Muốn bất kỳ tư thế nào ư? Có luôn!
Toàn thân điều chỉnh được ư? Muốn nhỏ có nhỏ, muốn lớn có lớn!
Bạn còn chờ gì nữa? Hãy mở quang não đặt hàng ngay hôm nay!]
Người bảo tiêu: “...”
Bảo tiêu số hai nhịn không được hỏi: “Cho dù thiếu gia thật sự thích... cậu dám đưa cho thiếu gia hả?”
Không dám.
Người bảo tiêu suýt khóc. Nếu thật sự đưa cái này cho thiếu gia, tiên sinh chắc chắn sẽ chặt đầu hắn trước tiên. Thế nhưng nếu tiên sinh hỏi có đưa cho thiếu gia không thì phải làm sao đây? Chẳng lẽ nói thật?!
Người bảo tiêu cúi đầu xem lại tin nhắn vừa gửi cho ông chủ. Tiêu rồi, rút lại cũng không còn kịp nữa!
Mạc Bạch hoàn toàn không hay biết chỉ vì một câu nói của mình mà đã đẩy người bảo tiêu vào bi kịch. Giờ phút này, vừa xem đấu giá, cậu vừa bận rộn suy nghĩ chuyện khác. Phải trả lời tin nhắn của Văn Chiêu Diễn thế nào đây?
Ngay lúc đang rối rắm, tin nhắn của Văn Chiêu Diễn lại tới.
[Văn Chiêu Diễn: Cẩn thận, có người đang chỉnh sửa dữ liệu giám sát.]
Văn Chiêu Diễn đang theo dõi từ xa. Chỉ cần có người động vào dữ liệu giám sát, hệ thống sẽ báo động cho y ngay lập tức.
Lúc đầu y tưởng mình đã bị lộ tung tích, đối phương đang truy tìm ngược lại. Nhưng chờ một lát, y phát hiện người kia chỉ sửa dữ liệu xong thì dừng lại, không tiếp tục có động thái gì khác.
Việc này xảy ra trong buổi đấu giá, hôm nay lại đang có cơ giáp sinh vật của Ô Khắc quốc, chỉ có thể là có người muốn giở trò xấu.
Văn Chiêu Diễn lập tức báo cho Mạc Lê để cậu sớm có sự chuẩn bị, tránh việc lát nữa nếu hiện trường trở nên hỗn loạn lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn.
Cùng lúc đó, Văn Chiêu Diễn cũng theo dõi dữ liệu trên màn hình, gửi tình hình thực tế cho Mạc Lê.
[Văn Chiêu Diễn: Dữ liệu giám sát bị một nhóm dữ liệu khác che lấp.]
[Văn Chiêu Diễn: Có người vào kho chứa đồ đấu giá.]
[Văn Chiêu Diễn: Kẻ đó đã mở két sắt mà không hề có tiếng chuông báo động nào vang lên.]
[Văn Chiêu Diễn: Kẻ đó đã lấy đi thiết bị không gian chứa cơ giáp sinh vật.]
Thấy những dòng tin nhắn này, Mạc Bạch khẽ nhíu mày.
Buổi đấu giá vẫn đang diễn ra theo đúng quy trình, tốc độ rất nhanh, đã bán đến món thứ tư.
Cơ giáp sinh vật nằm ở gần cuối, giá trị cao, thời gian đấu giá cũng kéo dài, phải mất tổng cộng hai tiếng nữa mới đến lượt. Nói cách khác, cơ giáp đã bị trộm rồi.
[Văn Chiêu Diễn: Kẻ đó sắp đi rồi.]
[Văn Chiêu Diễn: Mạc tiên sinh, có cần ta kích hoạt báo động cho cậu không?]
Văn Chiêu Diễn chưa từng gọi cậu là “Mạc tiên sinh”.
Mạc Bạch nhìn ba chữ đó, không biết vì sao tâm trạng lại có chút khó tả.
[Mạc: Hôm nay anh nói nhiều lời vô nghĩa thật đấy.]
[Mạc: Kích hoạt đi.]
Khóe miệng Văn Chiêu Diễn cong lên. Nếu có người đứng cạnh y lúc này, chắc chắn sẽ thấy nụ cười này đã nhiều năm không hề xuất hiện.
[Văn Chiêu Diễn: Được, Mạc tiên sinh.]