Buổi đấu giá và nghi vấn của Văn Chiêu Diễn

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều

Buổi đấu giá và nghi vấn của Văn Chiêu Diễn

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù nghi ngờ là vậy nhưng trong thâm tâm Văn Chiêu Diễn lại có chút cảm giác khác lạ. Lý trí bảo y không được nóng vội, phải từ từ điều tra, tránh làm Mạc Lê cảnh giác. Nhưng bản năng lại gào lên: Mày hoàn toàn không biết cậu ấy là ai, không biết thân phận thật, không biết vì sao cậu ấy muốn xuất hiện là xuất hiện, muốn biến mất là biến mất! Một ngày nào đó nếu cậu ấy thật sự rời đi, mày sẽ chẳng thể nào tìm ra được cậu ấy nữa!
Văn Chiêu Diễn chỉ muốn biết một điều: Mạc Lê là ai? Cậu đứng ở đâu? Tên thật của cậu là gì?
Chỉ cần bóc được lớp vỏ cuối cùng kia của Mạc Lê, thế là đủ.
Mạc Bạch lại chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Khoảng cách từ hành tinh An Dưỡng đến đây xa đến nỗi bọn họ ngồi phi thuyền một ngày một đêm vẫn chưa tới, nếu không phải đi phi thuyền loại tốc hành thì chắc phải mất ba ngày.
Khoảng cách xa thế này, Văn Chiêu Diễn còn có thể chạy tới bắt cậu sao?!
Mà dù có đến thật... cậu cũng có thể nói Mạc Lê đi mất rồi~
Mạc Bạch khẽ hừ hai tiếng, tiếp tục theo ba đi tham quan.
Cậu có chút tò mò, hỏi: "Ba ơi, người ở đây đều là thương nhân hả?"
Mạc Hướng Thiên xoa đầu cậu: "Đương nhiên không phải. Hành tinh này cũng có dân bản địa, chỉ là không nhiều. Nhiều người đang xin di dân sang đây nhưng điều kiện di dân cao lắm, do cụ em của con đặt ra đấy."
Tuy Mạc Hướng Thiên đã kế thừa hành tinh nhưng chỉ mới bắt đầu quản lý, không thể tùy tiện thay đổi quy định được. Việc vận hành vẫn có người chuyên trách, mỗi ngày hắn chỉ nhìn sổ sách kế toán thôi đã mắt hoa lên. Một mình một hành tinh, chia làm vô số khoản: thuế thương nghiệp, thuế quan, phí di dân, phí thuê mặt bằng, phí thương trường...
Từng khoản từng khoản đều là số tiền khổng lồ, mà còn vô số vấn đề cần xử lý.
Đương nhiên, hành tinh có người phụ trách chuyên môn nhưng Mạc Hướng Thiên vẫn muốn nắm rõ cách vận hành tổng thể. Giống như chủ một công ty phải biết quy trình sản xuất, nếu không sẽ không hiểu tâm tư của cấp dưới, cũng khó phát hiện các thủ đoạn gian lận.
"Lần này ba đến đây là vì hai ngày nữa sẽ tổ chức một buổi đấu giá."
Buổi đấu giá này là sự kiện chỉ diễn ra nửa năm một lần ở hành tinh Mậu Dịch, có rất nhiều món vật phẩm giá trị cao, cực kỳ được săn đón. Mỗi lần tổ chức, vấn đề trật tự phải được chuẩn bị chu toàn.
Mạc Bạch tò mò: "Buổi đấu giá được tổ chức ở đâu thế ạ?"
"Ở khu thương mại lớn nhất hành tinh Mậu Dịch." Mạc Hướng Thiên thấy con trai hứng thú, liền dẫn cả Mạc phu nhân đến.
Hai vợ chồng hiện giờ đã rất nổi tiếng, tự nhiên không thể lộ mặt đi giữa thanh thiên bạch nhật, thế nên hiện giờ cả hai đều đang đeo mặt nạ hình sinh vật. Mạc Bạch thì không cần vì cậu chưa từng xuất hiện trên mạng tinh cầu, không sợ bị nhận ra.
Chỉ một lát sau, gia đình họ đã tới khu thương mại giao dịch lớn nhất hành tinh Mậu Dịch. Từ xa nhìn lại, có thể thấy các lối kiến trúc như một cây đại thụ khổng lồ, ở giữa là một khoảng không gian cực lớn. Ước tính ban đầu, có lẽ phải lớn bằng vài cái sân bóng cộng lại.
Xung quanh đó là những cành cây khô khốc vươn ra, nhìn có vẻ hơi hung tợn và khoa trương.
Mạc Hướng Thiên chỉ vào vị trí ở giữa thân cây, nói: "Buổi đấu giá được tổ chức ở quảng trường ngay giữa kia, ba tầng trên đó là khu vực ghế ngồi. Bé con có muốn vào xem không?"
Mạc Bạch gật đầu: "Muốn ạ."
"Được! Ba đưa bé con vào xem!"
"Ba chờ đã." Mạc Bạch giơ thiết bị liên lạc cá nhân lên chụp mấy tấm bao quanh khu thương mại giao dịch, có mấy tấm là phong cảnh xung quanh, sau đó gửi hết cho Văn Chiêu Diễn.
[Mạc: Nhìn tạm được, đáng giá đi một chuyến đấy.]
[Văn Chiêu Diễn: Khu thương mại giao dịch lớn nhất tinh hệ?]
[Mạc: Đúng vậy.]
Đúng vậy, khu thương mại này được đặt tên là "khu thương mại giao dịch lớn nhất tinh hệ", người tạo ra nó đã thẳng thắn thể hiện dã tâm của mình.
[Văn Chiêu Diễn: Cũng không tệ lắm.]
[Văn Chiêu Diễn: Hiện giờ cậu đang đi dạo sao?]
Văn Chiêu Diễn một bên nhắn tin, một bên thuần thục xâm nhập hệ thống giám sát theo dõi xung quanh quảng trường giao dịch.
[Mạc: Đúng đó, bây giờ tôi chuẩn bị vào trong xem đây.]
Văn Chiêu Diễn đọc được, lập tức mở camera ở ngay trước cửa quảng trường.
Quả nhiên liền thấy Tiểu Mạc Bạch cùng hai vợ chồng đeo mặt nạ hình sinh vật đi vào bên trong. Ở đằng sau họ là mấy vệ sĩ luôn cẩn thận bảo vệ, thỉnh thoảng sẽ cảnh giác nhìn tình hình xung quanh.
Vẫn không có Mạc Lê.
Văn Chiêu Diễn lại lần nữa xác nhận. Trong mấy vệ sĩ kia, chỉ có một người có khả năng là do Mạc Lê hóa trang.
Y lập tức gửi một tin cho Mạc Lê.
[Văn Chiêu Diễn: Vừa nãy ta chỉ nhìn thấy ảnh chụp ở bên ngoài. Bên trong như thế nào? Có thể chụp vài tấm gửi ta được không?]
Tuy nhiên lần này, Mạc Lê vẫn luôn không trả lời.
Văn Chiêu Diễn nhìn màn hình theo dõi, phát hiện họ đã chạy tới khu vui chơi trẻ em bên trong khu thương mại.
Ở trong khu thương mại lớn nhất tinh hệ, có một khu vui chơi trẻ em. Ở bên trong, Mạc Bạch đã thấy được một cái cầu trượt lớn nhất toàn tinh hệ, có thể chứa được hàng ngàn đứa trẻ chơi cùng một lúc. Bọn trẻ đều được trang bị hệ thống an toàn, bảo đảm chúng sẽ không va vào nhau.
Ở đây còn có cái bập bênh lớn nhất toàn tinh hệ, có thể để bốn năm chục đứa trẻ đồng thời chơi; cùng với nhà bóng lớn nhất toàn tinh hệ...
"Ba, con biết rồi." Mạc Bạch nhìn Mạc Hướng Thiên, nói: "Chỉ cần ở chỗ này, cái gì cũng sẽ là lớn nhất toàn tinh hệ."
Tóm lại chính là một khu vui chơi dành cho trẻ em lớn nhất toàn tinh hệ.
Mạc Hướng Thiên khích lệ: "Bé con thật thông minh! Thế mà cũng đoán được!"
"..." Việc này chẳng cần phải đoán.
Mạc Hướng Thiên đưa con trai tới công viên trò chơi: "Bé con có thể đi chơi một lúc. Con xem, mấy bạn nhỏ chơi rất vui kìa."
Mạc Bạch thẳng thừng từ chối: "Con tuyệt đối không có hứng thú."
"Trời ơi, con mau xem cái cầu trượt kia kìa! Có thể chơi cùng lúc với hàng trăm đứa trẻ, nghe thôi đã thấy thật kích thích! Mấy cái cầu trượt ở chỗ khác không thể trải nghiệm được đâu!"
"..."
Mạc Bạch: "Vậy con đành miễn cưỡng thử một chút đi."
Mạc Hướng Thiên cười tủm tỉm đưa Mạc Bạch vào trong phòng trang bị đồ bảo hộ, sau đó mới đưa cậu vào khu trò chơi.
Một tiếng sau, Mạc Bạch vẫn ở trong khu trò chơi.
Ba tiếng sau, Mạc Bạch vẫn ở trong khu trò chơi.
Năm tiếng sau, Mạc phu nhân đã mua sắm trở lại, Mạc Bạch mới có chút vẫn còn thòm thèm bước ra khỏi khu trò chơi.
Vợ chồng Mạc gia hỏi: "Bé con chơi có vui không?"
Mạc Bạch ngáp một cái: "Toàn một đám trẻ con, con không có trẻ con như vậy đâu."
Vợ chồng Mạc gia cảm thấy buồn cười nhưng không vạch trần suy nghĩ của đứa con cưng, hùa theo lời cậu: "Còn không phải sao?! Bạch Bạch của chúng ta không phải đám trẻ bình thường đó, Bạch Bạch là thiên tài."
Lúc này Mạc Bạch lại có chút rụt rè: "Cũng tạm tạm thôi."
Chơi nửa ngày, cơ thể trẻ con không chịu nổi. Vừa được Mạc Hướng Thiên bế lên một lúc, Mạc Bạch đã ngả đầu vào vai hắn, ngủ thiếp đi.
Nói không thích chơi, lại chơi đến mệt lử mà ngủ say như thế này, rốt cuộc bé con đáng yêu đến nhường nào chứ?!!!
Mạc Hướng Thiên bị sự đáng yêu đó làm cho mềm lòng.
Vì thế vốn có ý định tới hành tinh Mậu Dịch để chuẩn bị cho buổi đấu giá, kết quả Mạc Hướng Thiên đã đưa con trai đi chơi suốt ba ngày trời.
Ba ngày trôi qua, buổi đấu giá bắt đầu. Cuối cùng Mạc Hướng Thiên cũng mãi sau mới nhận ra mình có rất nhiều việc chưa giải quyết.
Lần nữa đi tới khu thương mại, Mạc Hướng Thiên cứ cảm thấy chỗ nào cũng có gì đó không ổn, nhưng hắn lại không thể nói rõ là không ổn ở chỗ nào.
Tóm lại, trong lòng hắn luôn có một linh cảm chẳng lành, cảm thấy buổi đấu giá năm nay không thể diễn ra một cách suôn sẻ.
Vì thế hắn đã tự mình tìm đến gặp chủ tịch hiệp hội đấu giá, cả quản lý khu thương mại để nói ra nỗi lo lắng của mình.
Chủ tịch cười tươi rói, nói: "Không có gì đâu, ngài chủ tịch. Chúng tôi đã phụ trách biết bao buổi đấu giá rồi, nhiều năm trôi qua như vậy, làm sao có thể để xảy ra vấn đề được chứ? Chỉ có duy nhất một năm xảy ra sự cố là vật phẩm đấu giá bị mất, chúng tôi cũng đã nhanh chóng tìm lại được."
Hơn nữa nguyên nhân chính là quá trình truy tìm lại vật phẩm đấu giá năm đó quá mức khốc liệt và tàn bạo, kể từ đó về sau, chẳng còn ai dám gây rối ở buổi đấu giá nữa.
Thủ đoạn của vị chủ nhân tiền nhiệm hành tinh Mậu Dịch rất đáng sợ, còn Mạc Hướng Thiên?
Quản lý khu thương mại cũng nói: "Ngài chủ tịch yên tâm, hệ thống an ninh được lắp đặt ở khu thương mại là loại tân tiến nhất. Dù ngài không tin tưởng hệ thống an ninh thì cũng nên tin tưởng đội ngũ an ninh của chúng tôi một chút. Chúng tôi đã trang bị đầy đủ các thiết bị hiện đại nhất, có binh sĩ cơ giáp tuần tra, mọi ngóc ngách đều có thiết bị giám sát, ngay cả những mã khóa được cho là khó giải nhất toàn tinh hệ. Tôi tin sẽ không ai có thể gây rối được."
Nghe người quản lý lẫn chủ tịch hiệp hội đấu giá đều đã bảo đảm như vậy, Mạc Hướng Thiên vẫn lo lắng như cũ.
Hắn nói việc này cho Mạc phu nhân, Mạc phu nhân nói: "Nếu anh lo, vậy đi thắp hương đi. Không phải anh nói mỗi lần anh cầu nguyện đều linh nghiệm lắm sao? Cầu nguyện xong, anh có thể yên tâm rồi."
Hai mắt Mạc Hướng Thiên sáng bừng, sao hắn lại quên mất chứ?!
Bây giờ dù đi đến đâu, hắn cũng sẽ mang theo lư hương và nhang, chỉ cần nhớ là sẽ thắp hương cầu nguyện ngay. Có thể coi là tín đồ trung thành nhất của thần cầu nguyện.
Mấy ngày nay cứ mải dẫn bé con đi chơi, đúng là hắn đã quên mất rồi.
Nghĩ vậy, Mạc Hướng Thiên lập tức lấy lư hương ra, chẳng thèm để ý đến những người xung quanh, cứ thế mà cầu nguyện trước mặt họ.
Quản lý khu thương mại cùng chủ tịch hiệp hội đấu giá nhìn nhau.
Chủ tịch nói: "Ngài chủ tịch, ngài đang làm gì vậy ạ...?"
Mạc Hướng Thiên nghiêm túc nói: "Cầu thần linh phù hộ, phù hộ lần này buổi đấu giá sẽ không xảy ra bất kỳ vấn đề gì, thuận lợi diễn ra."
Hắn còn có chút xấu hổ, nói tiếp: "Nói thế nào thì đây cũng là lần đầu tiên từ sau khi tôi tiếp quản hành tinh Mậu Dịch, tổ chức một buổi đấu giá lớn tới thế này. Nếu thật sự xảy ra vấn đề gì đó, tôi thật sự có lỗi với chú."
Chủ tịch cùng quản lý liếc nhau, đều nhìn ra được một tia cạn lời từ trong mắt đối phương.
Vốn tưởng rằng Mạc Hướng Thiên chỉ không có thủ đoạn như chủ nhân hành tinh tiền nhiệm, kết quả người này còn là kiểu người mê tín.
Khó trách trước kia Mạc thị lại phá sản.
Xem ra hành tinh Mậu Dịch ở trong tay Mạc Hướng Thiên cũng không chống đỡ được bao lâu sẽ sụp đổ.
Bọn họ muốn khuyên Mạc Hướng Thiên đôi lời, bảo hắn đừng mê tín như vậy nhưng vừa cúi đầu lại thấy Mạc Bạch đang đứng cạnh hắn. Người dân đế quốc luôn không kìm được mà đối xử dịu dàng với trẻ con.
Vì thế, họ cười nói: "Được, ngài chủ tịch. Ngài vui vẻ là được rồi."
Thắp hương cầu thần xong, quả nhiên tâm trạng của Mạc Hướng Thiên đã khá hơn một chút: "Hy vọng sẽ không có việc gì."
Mạc Bạch kéo tay ba mình, giọng điệu chắc nịch nói: "Sẽ không có việc gì đâu."
Sau khi bình tĩnh lại, Mạc Hướng Thiên cũng có tâm trạng trêu con trai, hỏi: "Bé con khẳng định sẽ không có việc gì sao?"
Mạc Bạch cất giọng trong trẻo, nhưng giọng điệu lại y hệt một tổng tài bá đạo: "Đúng vậy, thần linh đã phù hộ cho ba rồi."
Mạc Hướng Thiên thích nhất là chơi những trò gia đình kiểu này với con trai. Nhìn bé con nhà mình nghiêm túc như vậy, hắn không nhịn được ôm con lên hôn tới tấp.
Mạc Bạch: "..."
Mạc Bạch lau sạch nước bọt trên mặt, nhíu chặt mày. Đàn ông quả nhiên không thể nuông chiều quá mức, một khi được cưng chiều liền sinh kiêu.
Gương mặt đầy vẻ ghét bỏ của Mạc Bạch cùng vẻ mặt tự mãn của Mạc Hướng Thiên khiến Mạc phu nhân buồn cười, không nhịn được lấy máy ảnh ra chụp lại làm kỷ niệm.
Gia đình ba người bên này đang hòa thuận và vui vẻ, bên chỗ quản lý khu thương mại với chủ tịch hiệp hội đấu giá vừa trở về văn phòng của mình, liền trợn trắng mắt đầy bất mãn.
Chủ tịch nói: "Anh nhìn xem với cái dáng vẻ đó của Mạc Hướng Thiên, làm sao có thể quản lý nổi một hành tinh thương mại chứ? Lại còn đi cầu thần bái Phật nữa?! Mấy trăm năm rồi tôi chưa thấy ai đầu óc kém cỏi như vậy, hèn gì trước đó lại sinh ra một đứa con thiểu năng."
Quản lý khu thương mại lườm ông ta một cái: "Nói nhỏ thôi. Tôi thấy thằng bé kia rất đáng yêu, cũng không bị thiểu năng."
"Chắc là đã chữa khỏi rồi. Nhưng nhìn Mạc Hướng Thiên như vậy, nó có thể thông minh được đến đâu chứ? Chúng ta đã theo chủ nhân đời trước bao nhiêu năm trời, vậy mà ông ta chẳng để lại gì cho chúng ta, ngược lại còn giao cơ nghiệp cực khổ gây dựng cho một tên ngốc kế thừa. Tôi thật sự---"
"Thôi, đừng nói nữa. Cứ làm theo kế hoạch đi."
Chủ tịch hiệp hội đấu giá vẫn còn do dự: "Nếu món đồ đấu giá bị mất mà không tìm lại được, Mạc Hướng Thiên đổ trách nhiệm lên đầu chúng ta thì sao?"
"Thì sao? Hắn ta có thể đuổi việc chúng ta chắc? Từ lúc khu thương mại xây dựng chúng ta đã làm ở đây rồi, hắn ta đi đâu tìm người quen thuộc khu thương mại hơn chúng ta? Chúng ta mà bỏ việc cùng lúc, không ai tiếp quản công việc, khu thương mại chắc chắn sẽ rối loạn."
Chủ tịch hiệp hội đấu giá nghĩ cũng thấy đúng.
Quản lý lại nói tiếp: "Hơn nữa món đồ đó giá trị lớn đến mức nào, cậu cũng biết rõ. Đây còn là đấu giá chính quy, nếu đưa ra chợ đen thì..."
Từ lúc chủ nhân hành tinh đời trước qua đời rồi chuyển giao hành tinh cho Mạc Hướng Thiên, bọn họ đã muốn tách khu thương mại khỏi sự quản lý của chủ hành tinh.
Nhưng để làm được điều đó, họ cần một cơ hội thực sự tốt.
Hiện tại, cơ hội ấy đã đến, tất nhiên họ không thể bỏ qua.
----
Là người phụ trách chính, Mạc Hướng Thiên không rảnh xem buổi đấu giá, chỉ sai vệ sĩ dẫn Mạc phu nhân và Mạc Bạch tới vị trí xem tốt nhất, còn bản thân thì không thể rời công việc.
Mạc Bạch vô cùng tò mò về buổi đấu giá. Từ lúc ngồi xuống, cậu vẫn luôn lật xem quy trình buổi đấu giá trên thiết bị liên lạc cá nhân.
Vì phòng đấu giá quá lớn, rất khó nhìn rõ chi tiết từng món đấu giá trên sân khấu. Hơn nữa vì lý do an toàn, sân khấu đấu giá được dựng khá cao, cách chỗ ngồi không quá xa để đề phòng có người xông lên cướp đồ rồi chạy mất.
Vì vậy, nhân viên đấu giá sẽ gửi toàn bộ thông tin của các vật phẩm sẽ được bán đấu giá tới thiết bị liên lạc cá nhân của từng vị khách để họ quan sát chi tiết, kèm theo quy trình và thứ tự bán.
Mạc Bạch xem hết từng mục, phát hiện món cuối cùng lại là một cơ giáp sinh học. Sản phẩm cơ giáp sinh học của Ô Khắc quốc!
Cậu nhớ Văn Chiêu Diễn từng nói toàn đế quốc chỉ có ba chiếc thì phải?
Mạc Bạch lập tức gửi hình ảnh sang cho Văn Chiêu Diễn.
[Mạc: Đây đúng là cơ giáp sinh học thật sao?]
Văn Chiêu Diễn biết hôm nay Mạc Lê sẽ tham gia buổi đấu giá nên vẫn luôn theo dõi. Trong một sự kiện lớn như vậy, đặc biệt là có những vật phẩm quý hiếm, chắc chắn sẽ có người muốn trục lợi. Y lo cho an toàn của cậu nhóc nhà họ Mạc, cũng lo cho an toàn của Mạc Lê.
Nhìn hình ảnh Mạc Lê gửi tới, mắt Văn Chiêu Diễn hơi nheo lại, rất chắc chắn nhắn lại.
[Văn Chiêu Diễn: Đúng vậy, là cơ giáp sinh học.]
[Mạc: Nó là món chủ chốt cuối cùng.]
[Văn Chiêu Diễn: Vậy toàn bộ khán phòng nhất định sẽ phát cuồng vì nó.]
Quả nhiên, trên khán đài đã vang lên từng đợt kinh hô khi mọi người thấy món chủ chốt là cơ giáp sinh học, ai nấy cũng đỏ mắt vì thèm muốn.
[Mạc: Anh có muốn không?]
Mạc Bạch nghĩ đến việc Văn Chiêu Diễn ở tiền tuyến chiến đấu quanh năm, hẳn là hàng năm đều dùng cơ giáp để tác chiến.
[Văn Chiêu Diễn: Muốn chứ, ai mà chẳng muốn.]
[Mạc: Đáng tiếc anh không có mặt ở hành tinh Mậu Dịch. Nhưng anh có tiền mà đúng không? Tôi có thể đấu giá giúp anh.] [Mèo mỉm cười.jpp]
Khóe môi Văn Chiêu Diễn khẽ cong lên, hiếm khi lộ ra một nụ cười khó nhận ra. Y phát hiện chỉ cần trò chuyện với Mạc Lê, y liền cảm thấy vui vẻ.
Lúc này, buổi đấu giá đã chính thức bắt đầu, một nữ MC dáng người nóng bỏng bước lên. Cô dường như là MC thường trực, vừa lên sân khấu đã đi thẳng vào giới thiệu các món đấu giá hôm nay.
Mọi người vừa cúi đầu xem thông tin trên thiết bị liên lạc cá nhân, vừa nghe MC giới thiệu giá trị từng món.
Trên trần phòng đấu giá, ngay trung tâm treo một camera siêu cấp toàn hướng, có thể nhìn rõ từng người.
Đèn đỏ theo dõi nhấp nháy nhưng không ai để ý, vì tất cả đều tập trung nhìn vào hàng hóa.
Văn Chiêu Diễn nhìn qua camera, chỉ thấy hàng loạt cái đầu cúi xuống. Mạc Lê cũng cúi đầu, là một trong số rất nhiều người đang cúi đầu.
Văn Chiêu Diễn giật mình, đột nhiên gửi một tin nhắn qua.
[Văn Chiêu Diễn: Mạc Lê, ngẩng đầu nhìn ta.]
Trong lúc tất cả đều cúi đầu, chỉ cần một người ngẩng lên. Y sẽ biết người đó nhất định là cậu.
Mạc Lê.