Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều
Bí mật của Mạc Bạch và sự mê tín của Mạc Hướng Thiên
Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạc Bạch nghiêm túc gật đầu: "Ừm ừm, vậy nên anh đang nói là rất có thể vì Mạc Bạch ngâm lâu trong đó nên bị biến đổi gen, rồi sinh ra năng lực đặc biệt à?"
"Ừ."
Đây là cách giải thích hợp lý nhất.
Mặc kệ là Văn Chiêu Diễn hay Hi Hi đều đã được trị liệu trong hồ "dịch năng lượng" đó.
Văn Chiêu Diễn vẫn luôn không rõ "dịch năng lượng" đó rốt cuộc là thứ gì, mỗi người đều có bí mật và lợi thế riêng. Y cho rằng thứ đó là lợi thế trong tay Mạc Lê, cậu ta tình nguyện dùng thứ đó để cứu họ, đó đã là may mắn lớn nhất của họ rồi. Tất nhiên y sẽ không thể nào đi hỏi rốt cuộc đó là thứ gì.
Mạc Bạch giả bộ suy nghĩ, làm vẻ bừng tỉnh: "À, vậy thì chắc không sao đâu. Dù sao nước trong hồ, à không, "dịch năng lượng" ấy chỉ có tác dụng tốt với cơ thể người, không gây tổn hại gì đâu."
Thật xin lỗi, cậu vẫn không quen với cái cách gọi "dịch năng lượng" kỳ quái kia.
Văn Chiêu Diễn "ừ" một tiếng nhưng vẫn tỏ vẻ nếu Mạc Bạch có thiên phú này, vậy nhất định phải bắt đầu hướng dẫn cậu nhóc cách sử dụng năng lực chính xác ngay từ bây giờ.
Mạc Bạch thấy mình đã qua mặt được, lập tức thoải mái hơn hẳn, vung tay lên: "Anh nói gì cũng đúng hết!"
Văn Chiêu Diễn âm thầm ghi nhớ, bắt đầu hình thành một kế hoạch trong đầu về cách xây dựng chương trình để hướng dẫn Mạc Bạch rèn luyện năng lực của mình.
----
Tuy buổi đấu giá bị gián đoạn nhưng hậu quả sau đó đã được giải quyết khá ổn thỏa, chỉ là buổi đấu giá không thể tiếp tục vì cơ giáp sinh vật đã hoàn toàn bị hỏng.
Mạc Hướng Thiên điều tra hệ thống giám sát, phát hiện camera ở tầng cao nhất không hiểu sao đã bị phá hủy, còn những khu vực khác đều bị người ta chỉnh sửa lại toàn bộ.
Vậy nên hắn nhanh chóng nhận ra quản lý thương trường cùng hội trưởng đấu giá đã thông đồng với nhau, tạo ra một đoạn video hình ảnh khác để che đậy dữ liệu camera.
Mạc Hướng Thiên lập tức sa thải cả hai, còn đổ toàn bộ tổn thất của bộ cơ giáp sinh vật lên đầu họ.
Hội trưởng đấu giá không phục: "Tôi đã làm ở đây bao nhiêu năm rồi! Từ ngày thương trường này được thành lập, tôi đã ở vị trí này! Cậu đuổi tôi, rồi cậu sẽ hối hận! Không ai hiểu nơi này hơn tôi đâu!"
Thực ra ngay từ đầu, Mạc Hướng Thiên cũng từng lo ngại điểm này nhưng giữ lại bọn họ mới là mối họa lớn.
Nghĩ vậy, hắn hạ quyết tâm phải đuổi hết, vĩnh viễn cấm bọn họ đặt chân lên Mậu dịch tinh, thậm chí còn nộp đơn kiện thẳng lên tòa án Ngân Hà.
Hội trưởng đấu giá với quản lý thương trường đều cảm thấy thật oan uổng. Bọn họ đúng là có âm mưu nhưng cơ giáp sinh vật không cướp được thì thôi, vì sao hỏng hóc lại đổ lên đầu họ?!
Đó là cơ giáp có thể bán với cái giá cắt cổ đấy!
Mạc Hướng Thiên cười lạnh: "Nếu không phải hai người giở trò, cơ giáp làm sao có thể bị hỏng được?"
"Đó rõ ràng là bị sét đánh nát!"
"Sét đánh? Vì sao chỉ đánh vào cơ giáp? Lúc đó vợ con tôi cũng ở ngay đó, họ có bị đánh đâu. Rõ ràng là hai người đã gắn thiết bị thu lôi lên cơ giáp, không cướp được thì định phá hủy!"
Mẹ nó! Bọn họ cũng không biết vì sao sét chỉ đánh trúng Westley với cơ giáp chứ không đánh ai khác!
Hai người hết đường chối cãi, cuối cùng đã bị áp giải đến tòa án tinh tế.
Những cấp dưới trung thành mà hai người từng nâng đỡ cũng bị cho nghỉ việc đồng loạt.
Sự kiện này là cuộc sa thải quy mô lớn nhất trong lịch sử thương trường vũ trụ.
Những đại lão có mặt để tham dự buổi đấu giá nhìn thấy cảnh này, đều có những suy nghĩ khác nhau. Một mặt họ cảm khái Mạc Hướng Thiên thật quyết đoán, nói đuổi là đuổi; một mặt khác họ lại chờ xem trò vui.
Một thương trường khổng lồ mất nhiều lãnh đạo cấp cao như vậy cùng một lúc, kiểu gì cũng sụp đổ thôi.
Ngay cả nhóm người hội trưởng đấu giá cũng nghĩ vậy.
Bọn họ đang đợi, đợi Mạc Hướng Thiên không chống đỡ nổi nữa sẽ phải quay sang cầu xin họ trở lại. Kết quả họ đợi mãi đợi mãi, đợi tới khi bị áp giải ra trước tòa cũng không đợi được Mạc Hướng Thiên.
Trong thời gian chờ xét xử, hội trưởng đấu giá nhiều đêm đều gặp ác mộng.
"Tôi cứ cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ. Westley là đạo tặc tinh tế, mấy chục năm chưa thất bại bao giờ, vậy mà lần này lại thất bại. Tại sao lại là lần này..."
Quản lý thương trường ở bên cạnh thở dài: "Có lẽ già rồi."
"Không phải. Anh có nhìn camera theo dõi không? Từ lúc Westley lấy được nút không gian, tất cả đã thay đổi, hết sự cố này đến sự cố khác xảy ra. Thang máy vô cớ đứng im, nguồn năng lượng trên cơ giáp mất hiệu lực; súng quang năng bắn trượt, còn bị rò rỉ phóng xạ..."
Hội trưởng đấu giá càng nói càng thấy lạnh sống lưng: "Hai đêm rồi tôi liên tục mơ thấy cảnh Mạc Hướng Thiên thắp hương, nói nguyện thần sẽ phù hộ cho cậu ta tổ chức đấu giá thuận lợi, ai dám quấy phá thì sẽ liên tục gặp xui xẻo. Anh nhìn Westley đi, có phải như vậy không? Xui xẻo không ngừng..."
Quản lý cạn lời: "Đừng tự dọa mình nữa. Nếu thật sự linh như vậy, cơ giáp sinh vật làm sao có thể bị hỏng được? Buổi đấu giá sao lại bị gián đoạn?"
"Nhưng... Nếu không phải bảo tiêu của Mạc Hướng Thiên ra tay cứu Westley, gã ta đã bị gió lốc tinh thần lực của mình tự sát. Gã vừa chết, cơ giáp sinh vật sẽ lập tức trở lại buổi đấu giá. Cho nên không phải buổi đấu giá vẫn có thể tiếp tục được tổ chức sao? Có lẽ chính là bảo tiêu của Mạc Hướng Thiên đã cứu gã, cho nên mới làm thay đổi..."
"Cậu đủ rồi đấy! Trên thế giới này không có quỷ thần, đừng có mê tín nữa!"
Hội trưởng nghĩ lại cũng thấy vô lý, trên thế giới này làm gì có quỷ thần. Nhưng trong lòng ông ta vẫn thấy có chút bất an, thầm nghĩ nguyện thần kia thật sự linh như thế sao? Vậy nếu mình cầu nguyện được phán vô tội phóng thích có thể được chấp thuận không?
Nếu lúc này có Mạc Bạch ở đây, chắc chắn sẽ bảo ông ta đừng có mơ mộng hão huyền nữa. Kẻ mang ác niệm, cầu nguyện cũng vô ích, thần sẽ không bao giờ nghe thấy.
Tín ngưỡng chú trọng nhân quả. Nếu thần giúp người khác hại người, một phần nhân quả đó sẽ chuyển sang vị thần đó. Có vị thần nào ngu ngốc như thế chứ?
Trong khi mọi người đều chờ xem trò vui, Mạc Hướng Thiên lại hoàn toàn không lo lắng. Hắn tắm rửa sạch sẽ, thay đồ mới, bật bài Chú Đại Bi để tĩnh tâm.
Sau đó hắn cho dựng một cái lư hương cao một mét ở cổng thương trường, tự tay đốt cây nhang cao gần hai mét, dẫn toàn bộ lãnh đạo cấp cao của thương trường ra... thắp hương bái thần.
Các đại lão chờ xem trò vui: "???"
Cái quái gì vậy?
Mạc Hướng Thiên lại không quản mọi người nghĩ như thế nào, nghiêm túc thắp hương bái lạy. Hắn đã xem camera theo dõi, thấy Westley rõ ràng đã lấy được cơ giáp sinh vật nhưng lại luôn gặp đủ loại "sự cố bất ngờ" ngăn gã rời đi.
Đó là vì sao?
Nhất định là nguyện thần phù hộ!
Hắn cần phải cúi lạy, thuận tiện cầu xin nguyện thần phù hộ thương trường có thể vận hành bình thường, phù hộ hắn có thể tìm được mấy cấp dưới đáng tin cậy.
Có một đại lão thật sự không thể nhịn được. Khoảng thời gian trước mới thảo luận một dự án kinh doanh với Mạc Hướng Thiên, liền nhân cơ hội này tiến tới hỏi: "Cậu đang bái cái gì thế?"
"Ồ? Người anh em, là anh à. Anh chưa biết đúng không? Là người một nhà, tôi sẽ không giấu giếm anh điều gì. Anh cũng biết trước kia tôi rất xui xẻo đúng không? Con trai sinh bệnh, công ty suýt chút nữa phá sản, cả nhà suýt phải ra đường ở."
"Đúng là tôi từng nghe nói qua."
Mạc Hướng Thiên hạ giọng, bí mật nói rằng từ ngày bái lạy nguyện thần, con trai hắn ngày càng khỏe mạnh, công ty thoát khỏi cảnh phá sản, vợ trở nên dịu dàng hơn. Hắn kể luôn cả chuyện Westley gặp phải, cuối cùng tổng kết: "Hiện giờ tình cảnh ở thương trường không tốt lắm, anh cũng biết mà. Cho nên tôi mới bái lạy, cầu xin nguyện thần phù hộ mọi việc đều thuận lợi. Vì chúng ta là người một nhà nên tôi mới nói với anh đấy, anh đừng có không tin!"
Đại lão không tin một chữ, thậm chí còn nghĩ Mạc Hướng Thiên gặp quá nhiều biến cố nên mới mê tín mấy thứ này. Đủ loại sự tích hắn vừa kể, hẳn cũng chỉ là trùng hợp thôi nhỉ?
Đại lão trêu ghẹo: "Tôi cũng từng nghiên cứu qua về lịch sử văn hóa ở địa cầu cổ. Nguyện thần gì đó mà cậu nói, có phải mấy kiểu... chùa miếu ở địa cầu cổ không? Chỗ có hồ cầu nguyện, thả tiền xu, với loài cá màu đỏ tên là cá chép cảnh, sờ vào là có thể tăng vận may."
Mạc Hướng Thiên ngẩn ra.
Cá chép cảnh? Cá đỏ?
Hắn lập tức nhớ ngay đến mấy con cá trích mà con trai thả trong hồ bơi nhà kế bên.
Mấy con cá đó là bảo mẫu mua về để nấu canh, bảo bảo đã trực tiếp thả vào trong hồ, cũng chưa từng cho chúng ăn cái gì nhưng chúng lại càng ngày càng lớn, cái đuôi cũng biến thành màu đỏ.
"Sao? Cậu từng gặp qua rồi hả?"
Mạc Hướng Thiên hơi chần chừ: "Tôi cũng không biết có phải hay không nữa, nhưng mấy con cá kia... hình như có chút giống, ở ngay bên cạnh nhà tôi..."
Đại lão thấy Mạc Hướng Thiên càng nói càng thái quá. Những thứ hắn nói đều là tồn tại ở địa cầu cổ, hiện giờ đã sớm biến mất rồi. Cơ mà thấy vẻ mặt như bị tẩy não của Mạc Hướng Thiên, hắn cũng không định đả kích đối phương, vỗ vỗ vai Mạc Hướng Thiên: "Được rồi, chúc cậu mọi sự như ý."
Xong việc, vị đại lão kia đã kể lại chuyện này cho mấy vị đại lão khác. Sau khi nghe xong, ai ai cũng cười phá lên.
"Cậu ta khá thành thật đấy."
"Vậy chúng ta cứ chờ xem trò vui đi. Cùng nhau cá cược xem, thương trường lớn nhất tinh tế sẽ đóng cửa khi nào? Tôi cược nửa năm."
"Nửa năm? Tôi cược ba tháng."
"Tôi cược hai tháng nhưng sẽ không đóng cửa, vì hai tháng sau tôi sẽ đoạt lấy thương trường đó."
Bọn họ khác với loại nhà giàu mới nổi như Mạc Hướng Thiên, họ chính là phú hào do có tài sản mấy đời tổ tông tích lũy được. Nếu không phải có kinh doanh hợp tác, tất nhiên họ sẽ không quá tình nguyện giao lưu với Mạc Hướng Thiên.
---
Mạc Hướng Thiên không biết bản thân đã trở thành trò tiêu khiển để người khác đặt cược.
Ngày thứ năm, Mạc Bạch đã tỉnh lại.
Cậu vừa tỉnh, Mạc Hướng Thiên đã đưa cậu về An dưỡng tinh.
Sau này khi trở lại An dưỡng tinh, Mạc Hướng Thiên lập tức đi tới cái hồ bơi bên cạnh trang viên cạnh nhà. Lúc này đàn cá trích đã hoàn toàn lột xác, đuôi cá xinh đẹp sặc sỡ lóa mắt, đẹp đến mức không giống loài cá bình thường, vảy trên người chúng như sáng lấp lánh.
Mạc Hướng Thiên chụp ảnh, gửi cho đại lão kia: [Liêu tổng, cá chép cảnh mà anh nói có phải loài này không?]
Đại lão xem tấm ảnh, bật cười: [Cậu chỉnh sửa ảnh đấy à? Khá đẹp đấy.]
[Mạc Hướng Thiên: Tôi không P, là thật đấy! Anh xem video đi!]
Mạc Hướng Thiên còn quay video nhưng đại lão vẫn không tin.
Mạc Hướng Thiên không nói gì nữa, chỉ trầm tư nhìn chằm chằm đàn cá chép cảnh trong hồ. Tại sao đám cá trích kia lại biến thành cá chép cảnh?
Nếu đàn cá này đã biến thành cá chép cảnh, vậy nếu bảo bảo nuôi chúng thì sao?
Vẻ mặt của Mạc Hướng Thiên dần trở nên trầm trọng. Con trai bảo bối của hắn... rốt cuộc đang cất giấu bí mật gì?
Mạc Hướng Thiên không dám nói cho vợ mình nhưng vẫn âm thầm quan sát Mạc Bạch, chỉ là vẫn không quan sát được gì. Hắn bỗng nhiên nhớ ra, quang não của mình được liên kết với quang não của con trai, hơn nữa con trai không biết cách tắt chế độ phụ huynh.
Mà ở chế độ phụ huynh, hắn có thể kiểm tra được con trai đã từng tìm kiếm gì trên mạng tinh cầu.
Mạc Hướng Thiên mở chế độ phụ huynh theo dõi nhìn nhìn, phát hiện nội dung tìm kiếm trên mạng tinh cầu của Mạc Bạch, nghi hoặc trong lòng càng sâu sắc hơn.
Vì hắn phát hiện phần lớn những gì Mạc Bạch tìm kiếm đều liên quan tới hiệp hội người cá. Chuyện phức tạp như vậy, bảo bảo có thể hiểu được sao?
Lại lướt xem lịch sử cũ hơn, hắn còn thấy bảo bảo đăng ký tham gia cuộc thi hát.
"Bảo bảo từng tham gia cuộc thi hát sao?"
Mạc Hướng Thiên lập tức quên mất chuyện phải quan sát con trai, sự chú ý bị cuộc thi hát con trai tham gia hấp dẫn. Hắn thật sự muốn biết thời điểm con trai tham gia cuộc thi đáng yêu đến mức nào nhưng hắn không thể xem thông tin trên quang não của con trai.
Mạc Hướng Thiên đành phải kiềm chế cảm xúc, chờ sau này có cơ hội sẽ dụ dỗ con trai nói ra sự thật, hoặc là trộm lấy quang não của cậu để xem.
Mà ở bên kia, Liêu tổng vừa quay đầu đã kể lại chuyện của Mạc Hướng Thiên cho mấy ông bạn già xem, cùng nhau cười to một trận. Dù sao bọn họ vẫn còn một ván cá cược mà, giờ chỉ cần chờ thôi.
Kết quả chờ lại chờ~
Một tháng trôi qua, thương trường không chỉ không xảy ra bất kỳ nhiễu loạn gì mà vẫn vận hành như bình thường.
Hai tháng trôi qua, nghe nói thương trường đã tìm được một vị quản lý với hồ sơ năng lực vô cùng xuất sắc. Thương trường lần nữa đi vào quỹ đạo, thành tích còn âm thầm tăng trưởng.
Ba tháng trôi qua, thương trường lại tổ chức đấu giá, ghi nhận doanh thu cao nhất lịch sử từ lúc thành lập đến giờ, khiến cả tinh tế kinh ngạc.
Đám đại lão: "...???"
Mà Liêu tổng ngay khi nhìn thấy doanh thu của thương trường đã đột phá kỷ lục, liền không kìm được mà mở tinh bác của Mạc Hướng Thiên.
[Mạc Hướng Thiên V: Đàn cá càng lớn ngày càng đẹp~] [Video]
Đại lão nhìn chằm chằm đàn cá trong video nửa tiếng, sau đó mở cuốn sách mà tổ tiên bên ngoại để lại, lật đến một trang. Trên trang giấy là hình vẽ của một con cá chép cảnh, giống hệt mấy con cá trong video của Mạc Hướng Thiên!
"!!!"
Đại lão vội vàng nhắn tin cho Mạc Hướng Thiên: [Người anh em, dạo gần đây tôi vừa vặn có công việc sẽ đi ngang qua An dưỡng tinh, có thể tới thăm cậu không?]
[Mạc Hướng Thiên: Có lẽ là tôi không rảnh đâu.]
[Liêu Tắc: Cậu bận cái gì? Tôi có thể hỗ trợ! Chúng ta là anh em mà, người một nhà cần gì nói lời khách sáo!]
[Mạc Hướng Thiên: Sắp tới ngày sinh nhật của con trai tôi, tôi chuẩn bị tổ chức một bữa tiệc sinh nhật cho thằng bé.]
[Liêu Tắc: Trùng hợp như thế sao?! Công ty của tôi mới ra mắt một mô hình chiến hạm trí năng dành cho trẻ con vô cùng đáng yêu đấy! Đám trẻ đều rất thích! Con trai cậu thì cũng là cháu của tôi, cứ để tôi tới tặng quà cho cháu mình đi.]
[Mạc Hướng Thiên: Được rồi.]
Thấy Mạc Hướng Thiên cuối cùng cũng đồng ý, Liêu Tắc nhẹ nhàng thở ra, lập tức thu dọn hành lý, bảo trợ lý chuẩn bị quà cáp lấy lòng, vô cùng lo lắng bay tới An dưỡng tinh.
Ông ta nhất định phải tận mắt xác nhận xem rốt cuộc cá chép cảnh có thật hay không!
---
Ở An dưỡng tinh.
Sau khi về từ Mậu dịch tinh, Mạc Bạch vẫn luôn là một cậu bé ngoan ngoãn. Mỗi ngày đều ngoan ngoãn ăn cơm, ngoan ngoãn ngủ.
Sẽ có đôi lúc Mạc phu nhân nhìn cậu như muốn nói điều gì đó, thật ra Mạc Bạch cũng thấy rất do dự trong lòng. Cậu nghĩ nếu Mạc phu nhân thật sự hỏi tại sao cậu lại có loại năng lực kia, cậu sẽ trực tiếp thẳng thắn với họ.
Nếu sau khi biết rõ, bọn họ coi cậu như quái vật, cậu vẫn sẽ bảo vệ họ cả đời vô ưu, chỉ là không thể ở bên cạnh họ...
Nhưng mỗi lần Mạc phu nhân muốn mở miệng, lời đến môi lại nuốt ngược vào trong. Cuối cùng cô chỉ nhẹ nhàng xoa đầu con trai, dịu giọng nói: "Bạch Bạch khỏe mạnh là được rồi."
Điều này khiến Mạc Bạch không rõ rốt cuộc Mạc phu nhân muốn biết hay không muốn biết, cảm giác lấp lửng như vậy cứ kéo dài suốt ba tháng.
Hôm nay là sinh nhật của Mạc Bạch. Qua ngày hôm nay, cậu sẽ chính thức tròn bảy tuổi.
Mạc Hướng Thiên đặc biệt đặt may cho cậu một bộ đồ quái vật trẻ con, vô cùng phấn khởi đưa bộ đồ cho con trai, nói: "Hôm nay là sinh nhật của bảo bảo. Bảo bảo nhất định phải mặc thật đáng yêu nha! Không được từ chối đâu!"
Mạc Bạch cúi đầu nhìn bộ đồ màu lam hình một con quái vật hoạt hình kia, trong lòng vô cùng ghét bỏ. Mặc cái này ra ngoài, cậu còn biết giấu mặt vào đâu nữa?!
Cơ mà lúc ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt mong đợi của Mạc Hướng Thiên, cậu liền bĩu môi: "... Được rồi. Con đi tắm đây."
Dù sao vẫn là câu nói cũ: ba là ba của mình, chỉ có thể tự mình chiều chuộng.
Mạc Bạch ôm bộ đồ vào phòng tắm tắm rửa.
Mạc Hướng Thiên đầy mong đợi, thậm chí còn chuẩn bị sẵn tư thế chụp hình, chỉ chờ con trai tắm xong bước ra là chụp ảnh kỷ niệm!
Đợi một lát, hắn bỗng nhớ ra: "Hình như mình vẫn chưa báo cho tiên sinh Mạc Lê là hôm nay là sinh nhật của con trai mình nhỉ! Nhất định phải mời cậu ấy tới mới được!"
Nghĩ là làm, Mạc Hướng Thiên lập tức mở tinh bác nhắn tin cho Mạc Lê.
[Mạc Hướng Thiên: Tiên sinh Mạc Lê, hôm nay là sinh nhật Tiểu Bạch nhà tôi. Ngài có rảnh đến tham gia không?]
Ấn gửi.
"Leng keng."
Âm báo tin nhắn vang lên.
Mạc Hướng Thiên sững lại, quay đầu nhìn về chiếc giường nhỏ, là quang não mà Mạc Bạch để lại trước khi vào phòng tắm.
Hắn không nghĩ nhiều, cho rằng chắc có người nào đó nhắn cho bảo bảo, có lẽ là cậu của thằng bé.
Hắn tiếp tục gửi tin nhắn thứ hai cho Mạc Lê.
[Mạc Hướng Thiên: Hôm nay bảo bảo sẽ mặc bộ đồ quái vật trẻ con siêu cấp đáng yêu! Cực kỳ dễ thương! Ngài thật sự không muốn đến xem thử sao?!]
Ấn gửi.
"Leng keng."
Tiếng chuông lại vang lên.
Mạc Hướng Thiên nhìn về phía chiếc quang não trên giường: "...?"
Trùng hợp đến vậy sao?
Hắn do dự một chút, nhắn tiếp.
[Mạc Hướng Thiên: Tiên sinh Mạc Lê?]
"Leng keng."
[Mạc Hướng Thiên: ???]
"Leng keng."
Mạc Hướng Thiên: "..."
Nếu là một lần hai lần thì còn có thể nói là trùng hợp, chứ tần suất này có phải hơi quá không?
Mạc Hướng Thiên hơi do dự, ngẩng nhìn cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt.
Giáo dưỡng nói cho hắn biết là dù có là con ruột cũng phải tôn trọng quyền riêng tư, phụ huynh chỉ có thể xem lịch sử tìm kiếm chứ không được tùy tiện lục nội dung riêng tư.
Nhưng lý trí lại chậm rãi rời xa hắn.
Mạc Hướng Thiên do dự vài giây, cuối cùng vẫn bước tới cầm lấy quang não lên.
Mạc Bạch không đặt mật khẩu, Mạc Hướng Thiên chỉ cần chạm nhẹ liền mở ra được.
Màn hình sáng lên, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn chính là thông báo trên tinh bác: [Bạn có tin nhắn mới!]
[Ông ba ngốc nhà tôi: Tiên sinh Mạc Lê, hôm nay là sinh nhật Tiểu Bạch nhà tôi. Ngài có rảnh đến tham gia không?]
Mạc Hướng Thiên: "...??"