Mạc Bạch giăng bẫy, thân phận bị chất vấn

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều

Mạc Bạch giăng bẫy, thân phận bị chất vấn

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đế quốc chú trọng sự bình đẳng giữa các chủng tộc thông minh. Nhân ngư có ngôn ngữ, hệ thống và nền văn hóa riêng, nên dĩ nhiên cũng được coi là một chủng tộc có trí tuệ.
Hiệp hội còn cố tình ra vẻ tốt bụng: 'Muốn ở thì ở, muốn đi thì đi. Chúng tôi chỉ là giúp các bạn kiểm tra sức khỏe mà thôi. Nếu các bạn không sao, chúng tôi sẽ yên tâm. Sau này nếu các bạn cần giúp đỡ, có thể liên lạc với chúng tôi, chúng tôi sẽ nhanh chóng đến đón các bạn.'
Mạc Bạch nghe xong, chỉ cảm thấy thật kinh tởm: 'Tức là, bọn họ biết rõ sau khi rời đi, nhân ngư sẽ bệnh tật; hoặc họ cố ý tạo ra nguy hiểm để nhân ngư sợ hãi rồi phải quay về cầu xin giúp đỡ.'
'Không khác là bao.'
Mạc Bạch hỏi tiếp: 'Loại thuốc đó có ảnh hưởng đến khả năng sinh sản sao? Nếu không thì tại sao tất cả nhân ngư rời hiệp hội đều không sinh được con, hoặc con sinh ra thì bị dị tật? Rồi đợi đến khi lũ nhỏ nương tựa vào hiệp hội, được tiêm thuốc bài trừ, cơ thể liền hồi phục? Hiệp hội lại cho ăn ngon mặc đẹp, nói chỉ cần thỉnh thoảng an ủi nhân loại là muốn gì được nấy, còn giúp giải quyết vấn đề sinh sản, đúng không?'
'Ừm, có vài nhân ngư không muốn ở lại hiệp hội sẽ được sắp xếp cho người khác nhận nuôi.'
Mạc Bạch cười lạnh: 'Muốn nhận nuôi nhân ngư thì phải tốn một khoản tiền khổng lồ, mà còn không phải nhận nuôi vĩnh viễn. Chỉ cần họ thấy anh không đủ tư cách, lúc nào cũng có thể thu hồi quyền nhận nuôi. Đến lúc đó, tiền mình bỏ ra, nhân ngư vẫn là của họ, chẳng qua chỉ là tạm thời nuôi hộ mà thôi.'
Cậu không quên năm đó ba cậu đã nhận nuôi một nhân ngư, cuối cùng cũng lập tức bị thu hồi, rơi vào tay Hiệp hội Nhân ngư.
Thấy Mạc Bạch càng nói càng tức giận, Văn Chiêu Diễn mím môi, hạ giọng: 'Người dân tinh tế không thể thoát khỏi năng lượng bức xạ bị ô nhiễm, cũng không thoát được chứng bệnh tinh thần lực cuồng bạo.'
Mà không thoát được chứng bệnh tinh thần lực cuồng bạo, đồng nghĩa với việc họ không thể thoát khỏi nhu cầu cần dùng nhân ngư.
Vì vậy, chỉ cần nắm giữ nhân ngư trong tay, Hiệp hội Nhân ngư đương nhiên sẽ trở thành đối tượng mà tất cả mọi người đều phải cúi đầu.
Mọi người không dám làm phật lòng hiệp hội, sợ họ thu hồi tư cách nhận nuôi. Cũng không dám chống lại họ, sợ đến cả tư cách 'xếp hàng xin an ủi' cũng không có, sau đó có bỏ tiền ra cũng không thể bước chân vào cửa.
Văn Chiêu Diễn nhẹ giọng nói: 'Đây cũng là lý do mà Hiệp hội Nhân ngư nhất quyết muốn tìm cậu.'
Mạc Bạch tụng kinh văn, khiến cho tinh thần lực của toàn dân khắp đế quốc đều được ổn định. Chỉ cần tinh thần dao động nhẹ, bỏ mười tinh tệ mua ứng dụng, tải Chú Đại Bi hay Thanh Tâm Chú về nghe là sẽ tự bình tĩnh lại, không cần đến Hiệp hội Nhân ngư nữa.
Theo kết quả điều tra của Kate, từ lúc Mạc Lê xuất hiện trong cuộc thi ca hát, doanh thu của Hiệp hội Nhân ngư trong tháng đã giảm tới 70%, 30% còn lại rất có thể là nhóm ít khi lên mạng. Nhưng chỉ cần họ lên mạng, biết đến Mạc Lê, con số này sẽ còn giảm nữa.
Đi một lần đến Hiệp hội Nhân ngư, mỗi lần an ủi tinh thần bị tính phí mấy vạn, không phải ai cũng chi nổi.
Những người nghèo không trả nổi, chỉ có thể chờ tinh thần lực bùng phát lần lượt đến khi không chịu nổi nữa, hoặc gom góp tiền đi an ủi một lần, hoặc để gen cơ thể cùng thức hải tinh thần bị hỏng hoàn toàn.
Đó vẫn chưa phải điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là Hiệp hội Nhân ngư cho rằng Mạc Bạch chỉ là một nhân ngư hoang dã, không tiêm thuốc bài trừ mà vẫn sống tốt, thậm chí còn có khả năng kích hoạt dị năng của nhân ngư vương. Một khi các nhân ngư khác biết không tiêm cũng sống tốt, vậy ai còn muốn ở lại hiệp hội nữa? Ai còn chịu tạo ra cho bọn họ quyền lực và tài sản khổng lồ nữa?
Nghĩ tới những nhân ngư nhỏ ngốc nghếch kia, Mạc Bạch càng thêm chán ghét Hiệp hội Nhân ngư: 'Nếu chúng ta tìm được chứng cứ, có thể báo lên Liên minh Tinh tế không?'
Văn Chiêu Diễn lắc đầu: 'Tầng lớp thượng lưu của Liên minh, bao gồm cả Đế quốc, đều có quan hệ mật thiết với hiệp hội.'
Mạc Bạch hiểu, cũng rất dễ hiểu.
Hiệp hội Nhân ngư lớn đến mức này, đã tồn tại từ lâu mà vẫn không có ai đứng ra tố giác hay động chạm tới, hoặc là bên trên có người, hoặc chính người ở cấp trên đó là người của họ.
Chẳng qua hiện giờ ở nhà cậu còn có Tiểu Lam, Tiểu Lục, có cả Hi Hi, hiệp hội sớm muộn gì cũng sẽ chú ý tới Hi Hi.
Không giải quyết họ, Mạc Bạch không thể nào yên tâm được.
Văn Chiêu Diễn nói: 'Bọn họ xử lý mọi chuyện cực kỳ bí mật, chắc chắn sẽ không dễ dàng để chúng ta bắt được chứng cứ.'
Trong tình huống này, nếu không có chứng cứ xác thực, rất khó đánh đổ họ chỉ trong một lần. Mà một khi không đánh sụp được họ, cả y lẫn Mạc Lê đều sẽ bị trả thù.
Văn Chiêu Diễn nói những điều này với Mạc Lê là để nhắc nhở cậu đừng nhúng tay vào, y sẽ nhanh chóng xử lý.
Mạc Bạch lại không biết nghĩ tới điều gì, đột nhiên hừ lạnh: 'Đi vào điều tra thì khó thật! Anh đừng quên, chúng ta chưa chắc đã cần phải chủ động đi. Chúng ta có thể chờ Hiệp hội Nhân ngư chủ động mời chúng ta tới.'
'Cậu định làm gì vậy?'
Mạc Bạch cũng không nói nhiều lời vô nghĩa: 'Đợi chút nữa anh xem tinh bác là biết.'
Nói rồi, Mạc Bạch đứng dậy, trước khi đi còn nhắc nhở: 'Bây giờ tôi sẽ đi đăng tin, có lẽ sẽ nhắc đến anh đấy. Anh nhớ xem nha.'
Văn Chiêu Diễn định hỏi tại sao phải đăng tin nhưng cúi đầu nhìn xuống, lại không thấy quang não trên cổ tay Mạc Lê đâu.
Y sững người, mơ hồ nhớ lại từ lúc quen nhau đến giờ, Mạc Lê chưa từng đeo quang não. Lần trước bị Lê Triều Từ đánh sập mạng, y vừa báo tin mạng đã được sửa xong, Mạc Lê đã lập tức vọt về để lên mạng ngay.
Vậy quang não của cậu ấy đâu?
Nếu Mạc Bạch biết Văn Chiêu Diễn đang nghĩ gì, chắc chỉ biết bất đắc dĩ thở dài.
Cậu là thể linh hồn, chỉ trong nguyện trì mới chạm được vật thật, còn lại đều là hồn thể. Đừng nói đeo quang não, cậu chạm còn không chạm vào được, nói gì đến đeo.
Đương nhiên quang não đang ở trên người Tiểu Mạc Bạch rồi.
Tuy nhiên giờ phút này, Văn Chiêu Diễn không còn tâm trí nghĩ nhiều. Mạc Lê vừa đi, y liền nhìn sang hướng khác, nhàn nhạt cất tiếng hỏi: 'Nghe lén lâu vậy, còn không đi ra à?'
Trong bụi hoa tươi tốt cách đó không xa, Hi Hi ủ rũ bò ra, sợ hãi nhìn Văn Chiêu Diễn.
Văn Chiêu Diễn cùng Mạc Lê đều biết Hi Hi đang trốn nghe lén nhưng họ không hề có ý định giấu giếm Hi Hi. Chuyện này liên quan tới các nhân ngư, họ sẽ không lừa dối.
Văn Chiêu Diễn nói: 'Mạc Lê đã về Mạc gia rồi.'
Hi Hi sợ hãi lén nhìn Văn Chiêu Diễn một cái, đương nhiên hắn đã thấy Mạc Lê trở về Mạc gia nhưng hắn lại không muốn đi, đứng im không nhúc nhích.
Bên dưới mái tóc dài màu xanh biển, một cái xúc tu nhỏ bò lên cổ hắn, chọc một cái.
Khuôn mặt nhỏ của Hi Hi lập tức trắng bệch: 'Ngứa...'
Không còn cách nào, hắn chỉ đành đuổi theo hướng Mạc Lê đã rời đi.
Không ai thấy dưới mái tóc đó là một sinh vật nhỏ như bạch tuộc treo lủng lẳng, đung đưa đầy nhàn nhã. Mỗi khi Hi Hi không nghe lời, nó lại chọc vào cổ hắn một cái, khiến hắn suýt khóc, mà bản thân nó còn cảm thấy thích thú.
Văn Chiêu Diễn không để ý đến điều đó, chỉ chờ xem tinh bác.
Vài phút sau, cuối cùng y cũng thấy động thái mới trên tài khoản của Mạc Lê. Đó là một video, kèm theo chú thích:
[Mạc V: Hai bé nhân ngư dị tật, mấy tháng nay càng lúc càng lớn hơn. Muốn xem sau khi phân hóa, chúng sẽ đáng yêu đến mức nào không?] [Video]
Video là Tiểu Lam đã phân hóa và có hai chân.
Ban đầu vẫn là một bé nhân ngư, giờ đã biến thành một cậu bé hơn mười tuổi, biểu cảm lạnh lùng. Thấy mình bị quay, chỉ mím môi không vui nhưng vì muốn tỏ ra mình 'không quan tâm' nên cố gắng nói bằng ngôn ngữ thông dụng: 'Tôi coi anh là huynh đệ, không phải để anh muốn làm gì thì làm đâu...'
Sau đó có một giọng nói dễ nghe của một thiếu niên vang lên: 'Chụp cậu không phải là muốn làm gì thì làm. Vì thấy cậu đẹp, tôi mới muốn chụp nhiều một chút đấy.'
'À...' Tiểu Lam im lặng một chút, cố làm ra vẻ nghiêm túc: 'Nếu là, là như vậy, vậy cho anh chụp nhiều thêm mấy bức...'
Nói xong, hắn nhảy ùm xuống bể, biến lại thành đuôi cá.
Tài khoản tinh bác của Mạc Lê vốn đã có hàng trăm triệu người hâm mộ, video vừa đăng liền lập tức leo thẳng lên hot search. Nhưng điều khiến mọi người chấn động không phải là chuyện phân hóa sớm, mà là bình luận bên dưới.
- Nhân ngư nhỏ dị tật không phải nuôi vài tháng là sẽ chết sao?
- Nhỏ vậy mà đã phân hóa rồi? Trời ơi, đừng nói Mạc tiên sinh thật sự là nhân ngư vương đấy chứ? Trong truyền thuyết không phải đều nói như vậy sao? Nhân ngư vương chỉ cần chỉ vào đuôi cá, đuôi cá sẽ biến thành hai chân!
- Trọng điểm của mọi người có phải sai rồi không đấy? Mấy tháng qua, Hiệp hội Nhân ngư vẫn luôn tìm kiếm Mạc tiên sinh nhưng mãi không có kết quả gì, thông báo vẫn còn treo ở trang chủ trang web kia kìa.
- Nói cách khác, Hiệp hội Nhân ngư căn bản chưa tìm được Mạc tiên sinh! Đã lâu như vậy rồi mà?!
- Aaa! Mỗi tháng nhân ngư đều phải tiêm thuốc bài trừ đúng hạn, nói như vậy thì Mạc tiên sinh từ lúc sinh ra vẫn chưa hề được tiêm!
- Có khả năng không chỉ có Mạc tiên sinh chưa từng tiêm, cả hai nhân ngư mà Mạc tiên sinh nuôi cũng chưa từng được tiêm đấy!
Đủ loại bình luận đã thể hiện sự lo lắng và nghi hoặc của các cư dân mạng, một bên lo rằng Mạc Lê lâu như vậy mà không tiêm thuốc bài trừ, liệu bây giờ có đang trong tình cảnh nguy hiểm không, họ sôi nổi khuyên cậu nên nhanh chóng đi tiêm.
Một bên khác lại khẳng định rằng Mạc Lê chắc chắn đã từng tiêm, Hiệp hội Nhân ngư chỉ quên không đăng bài thông báo thôi. Nếu chưa từng được tiêm bao giờ, làm sao Mạc Lê có thể sống được đến bây giờ.
Thời điểm mọi người đang bàn tán sôi nổi, Mạc Lê đã tự mình trả lời một bình luận.
- Mạc V: Thuốc bài trừ là gì? Tôi với hai bé nhân ngư nhà tôi chưa tiêm bao giờ.
Cả mạng xã hội bùng nổ.
Chưa từng tiêm?!
Sao có thể chứ?!
Nếu nhân ngư không được tiêm đúng hạn, con nhân ngư đó sẽ thật sự chết đấy!
Tất cả những người từng nhận nuôi nhân ngư đều đã tự mình kiểm chứng điều này!
Vì thế, video của Mạc Lê đã lập tức lên top 1 hot search.
Hiệp hội Nhân ngư đương nhiên đứng ngồi không yên.
Mạc Bạch vừa định thoát khỏi tinh bác, quả nhiên liền nhận được tin nhắn từ Hiệp hội Nhân ngư.
[Hiệp hội Nhân ngư: Mạc Lê tiên sinh! Không tiêm thuốc bài trừ rất nguy hiểm, ngài có thể đã bị nhiễm phóng xạ! Chúng tôi đề nghị ngài nhanh chóng tới hiệp hội để kiểm tra ngay lập tức!]
[Hiệp hội Nhân ngư: Nếu ngài sợ chúng tôi hạn chế tự do, có thể kiểm tra xong là có thể đi ngay. Chúng tôi chỉ muốn xác nhận ngài khỏe mạnh.]
[Hiệp hội Nhân ngư]: Xin ngài nhất định phải coi trọng sức khỏe của bản thân!]
Mạc Bạch nhìn tin nhắn, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh lùng.
Không phải nói vào hiệp hội rất khó sao?
Vậy thì cứ để họ tự tới mời.
[Mạc: Chỉ kiểm tra thôi đúng không?]
[Mạc: Vậy được.]
Cuối cùng cũng được Mạc Lê trả lời lại, Hiệp hội Nhân ngư quả nhiên mừng đến phát khóc.
Ngày qua ngày, họ đều liên tục nhắn tin. Cuối cùng vào ngày này, họ đã nhận được câu trả lời!
Chết tiệt! Sao cái tên nhân ngư vương này lại cứng đầu như vậy?!
Chờ tới lúc cậu ta tới hiệp hội, họ nhất định phải xem rốt cuộc cậu ta lợi hại đến mức nào!
Mạc Bạch hài lòng tắt quang não, đi ra khỏi phòng. Tiếp theo, cậu chỉ cần tìm một chỗ gửi định vị cho hiệp hội, chờ họ tới đón.
Mạc Bạch đang suy tư làm cách nào để đám người ở Hiệp hội Nhân ngư có thể nhìn thấy mình mà không cần mở thiên nhãn tạm thời, và coi cậu là nhân ngư.
Cậu vừa suy tư, vừa mở cửa phòng, sau đó lập tức sửng sốt.
Chỉ thấy trước cửa, có hai người đang đứng. Một người là cậu út của cậu, Lê Triều Từ, người còn lại là Hi Hi với vẻ mặt đáng thương.
Mạc Bạch hơi bất ngờ: 'Cậu, Hi Hi, hai người làm gì ở đây thế?'
Lê Triều Từ liếc Mạc Bạch một cái, túm gáy Hi Hi đi vào phòng cậu, mắt hơi nheo lại, nói với giọng điệu kỳ lạ: 'Xem cho kỹ vào.'
Hi Hi như mèo con bị túm chặt gáy, vô cùng đáng thương nhìn quanh khắp phòng, không thấy Mạc Lê.
'Có không?'
Hi Hi mím môi không nói lời nào nhưng rõ ràng Lê Triều Từ vẫn có thể nhìn ra đáp án. Mỗi khi nhân ngư này nhìn thấy Mạc Lê, hai mắt sẽ sáng lấp lánh.
Những lúc bị bắt nạt, vừa nhìn thấy Mạc Lê liền như nhìn thấy vị cứu tinh, cứ như Mạc Lê nhất định sẽ cứu hắn vậy. Chỉ cần Mạc Lê ở đây, hắn sẽ không cần sợ nữa.
Bây giờ vào phòng, bên trong không có Mạc Lê, cho nên cá con mới gục đầu xuống uể oải như vậy.
Mạc Bạch không rõ nguyên do: 'Cậu út, cậu với Hi Hi đang tìm gì thế?'
Lê Triều Từ quay sang nhìn Mạc Bạch từ trên xuống dưới một lượt. Anh vẫn không muốn bỏ qua bất kỳ cơ hội nào, lại bảo Hi Hi tỉ mỉ nhìn kỹ lại, vẫn như cũ không thấy dấu vết của một nhân ngư thứ hai tồn tại trong căn phòng này.
Lê Triều Từ thả Hi Hi xuống, xoay người nhìn Mạc Bạch.
Tất cả bảo tiêu ở Mạc gia đều là người của anh.
Lúc ở Mậu dịch tinh, khi Mạc phu nhân ra hiệu cho bảo tiêu số ba xóa dữ liệu camera, dù đối phương đã làm theo lệnh nhưng vẫn kể lại toàn bộ những gì hắn đã chứng kiến cho Lê Triều Từ.
Lê Triều Từ biết rất rõ cháu ngoại bảo bối của mình có năng lực vượt xa người bình thường. Chuyện đó từng khiến anh trăn trở rất lâu nhưng dù sao cũng là cháu ruột, anh vẫn luôn muốn dạy dỗ, bồi dưỡng tâm tính của cậu nhóc thật tốt.
Chỉ tiếc đã bị Văn Chiêu Diễn giành trước một bước.
Vừa rồi, khi dẫn Hi Hi đuổi theo từ phòng khách ra vườn hoa, chính tai anh đã nhìn thấy Văn Chiêu Diễn nói chuyện với không khí.
Anh thấy rất rõ, bên cạnh Văn Chiêu Diễn hoàn toàn không có ai nhưng với tính cách của y, tuyệt đối không có chuyện đứng đó lẩm bẩm một mình cho vui.
Hi Hi cũng không phải loại cá nhìn lầm người, hoặc tưởng tượng lung tung.
Vậy nên, Lê Triều Từ đã có thể xác định chắc chắn rằng Mạc Lê đang ở đó. Hơn nữa còn dùng cách nào đó để người khác không nhìn thấy, chỉ Hi Hi và Văn Chiêu Diễn mới có thể nhìn thấy cậu.
Tiếp đó, họ lại đuổi theo đến tận phòng của Mạc Bạch.
Hi Hi tận mắt thấy Mạc Lê đi vào phòng.
Một đứa nhỏ đơn thuần như Hi Hi vẫn chưa học được cách nói dối bằng ánh mắt.
Thế nhưng ngay lúc này, trong phòng lại không thấy Mạc Lê đâu, người bước ra chỉ có Mạc Bạch.
Đứa cháu của anh sở hữu năng lực mà ngay cả người trưởng thành cũng không có, anh tự hỏi thân phận thật của cậu bé rốt cuộc là gì.
Lê Triều Từ nhanh chóng vận dụng trí óc, tầm mắt dừng lại ở khuôn mặt giống nhau đến đáng sợ giữa Mạc Bạch với Mạc Lê.
Nhớ tới việc Shahrud dù có truy lùng địa chỉ IP của Mạc Lê bao nhiêu lần, kết quả vẫn luôn hiển thị ở cùng một địa điểm là Mạc gia, Lê Triều Từ liền nhìn chằm chằm Mạc Bạch, chậm rãi mở miệng: 'Bảo bối à, ta nên gọi cháu là Mạc Bạch? Hay nên gọi cháu là Mạc Lê đây?'