Tôi Trùng Sinh Vào Cái Đêm Hòa Ly Với Trúc Mã Kiếm Tôn
Chương 13: Tên ta chỉ là Túc
Tôi Trùng Sinh Vào Cái Đêm Hòa Ly Với Trúc Mã Kiếm Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời dần tối, phía chân trời ánh hoàng hôn vàng rực rỡ.
Trên vùng đất nhấp nhô những thôn xóm, khói bếp cuồn cuộn bốc lên, còn ánh trăng nhạt nhạt xuất hiện từ hướng chân trời khác.
Một tòa thành thấp thoáng hiện ra nơi giao điểm giữa bầu trời và mặt trăng.
Ma tu im lặng quan sát thành trì một lúc, đột nhiên nói: "Ngự gió xong rồi, phía trước là Lăng Vân Thành. Chúng ta vào thành mua thú cưỡi hay phi hành khí rồi tiếp tục hành trình?"
Thẩm Quân Ngọc trong lòng khẽ động, không khỏi liếc nhìn ma tu.
Ma tu thấy ánh mắt ấy, không giải thích mà chỉ mỉm cười hỏi ngược lại: "Đi không?"
Thẩm Quân Ngọc nhìn đôi mắt đen đầy ý cười dưới chiếc mặt nạ bạc của ma tu, biết hắn không có ý gì khác. Có lẽ vì trận đấu với Nguyên Mục Châu trước đó đã tiêu hao quá nhiều sức lực, ngự kiếm suốt nửa ngày trời mệt mỏi, nên mới đề nghị như vậy.
Trong lòng dâng lên chút cảm kích, Thẩm Quân Ngọc không ngại mà gật đầu.
Thấy Thẩm Quân Ngọc đồng ý, ma tu tiếp lời: "Danh tiếng của Thẩm thiếu tông chủ quá lớn. Nếu trực tiếp vào thành như thế, chẳng mấy chốc sẽ có người mật báo tin tức."
"Trước tiên hãy dịch dung đi."
Thẩm Quân Ngọc hiểu ý, âm thầm niệm khẩu quyết, thay đổi dung mạo của mình, biến thành một chàng trai dung mạo bình thường nhưng vẫn giữ được khí chất siêu phàm của bạch y thoát tục không hề thay đổi.
Sau khi dịch dung xong, ma tu chăm chú nhìn Thẩm Quân Ngọc, ánh mắt lóe lên ánh sáng bất định, không rõ đang nghĩ gì.
Thẩm Quân Ngọc thấy vậy không khỏi hỏi: "Sao thế? Thuật dịch dung của ta có sơ hở à?"
Ma tu thoát khỏi cơn mơ màng, cười khanh khách lắc đầu: "Không có, nhưng cách ăn mặc và khí chất của cậu vẫn không giống tu sĩ bình thường, ngược lại càng bắt mắt hơn."
Thẩm Quân Ngọc lần này không biết nói gì cho phải.
Y vốn hay nghe lời khuyên, liền lục lọi nhẫn trữ vật của mình, thay bạch y ra, tìm một bộ y phục tu sĩ màu xanh lam thông thường mặc vào.
Ma tu đánh giá một lát rồi gật gật đầu: "Tuy vẫn hơi bắt mắt nhưng cũng được lắm rồi."
Nói xong, ma tu thu lại ánh mắt, cũng không né tránh, đưa tay tháo chiếc mặt nạ bạc trước mặt Thẩm Quân Ngọc, bản thân cũng thay một bộ đồ tu sĩ màu xanh da trời đơn giản.
Thẩm Quân Ngọc đứng im lặng bên cạnh theo dõi sự biến hóa của ma tu, lúc này, y chăm chú nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, thấy chỉ có thể coi là khá đẹp trai tương tự mình.
Y biết, đương nhiên ma tu cũng đã dịch dung.
Nhưng vào lúc này, không hiểu sao y lại thấy tò mò, không biết khuôn mặt thật của ma tu trông thế nào.
Tuy nhiên Thẩm Quân Ngọc cũng hiểu, đây không phải là chuyện y nên tò mò lúc này.
Sau một lúc im lặng, Thẩm Quân Ngọc mới hỏi: "Dù sao chúng ta cũng quen biết nhau lâu rồi, có thể nói cho ta biết tên không?"
Dừng một chút, y lại nói: "Nếu thấy bất tiện thì cũng không sao."
Cuối cùng ma tu cũng ngước mắt nhìn Thẩm Quân Ngọc.
Một lúc sau, hắn thản nhiên cười đáp: "Có gì bất tiện chứ? Ta họ Văn, tên chỉ một chữ Túc."
Thẩm Quân Ngọc nghe xong, hơi kinh ngạc gật đầu: "Tên hay, nhưng lại rất giống tên của một vị đại năng của Ma tộc. Suýt chút nữa ta đã nghe nhầm."
Ma tu im lặng một lúc, mặt không đổi sắc nói: "Ta coi như cậu đang khen ta đấy."
·
Khi hai người bước vào Lăng Vân Thành thì vầng trăng sáng đã treo cao trên bầu trời.
Đường phố Lăng Vân Thành vẫn đèn đuốc sáng trưng, vô cùng náo nhiệt, rất nhiều cửa hàng vẫn đang mở cửa.
Hai người đều có mục đích rõ ràng, sau khi bàn bạc xong, họ đi đến một cửa hàng bán phi hành khí.
Lúc này, chủ quán đã mơ màng buồn ngủ, thấy khách đến liền gồng mình tiếp đãi.
Thẩm Quân Ngọc vừa định bảo ông chủ giới thiệu mấy món pháp bảo trong cửa hàng thì đột nhiên bên ngoài có tiếng huyên náo rất ồn ào.
Láng máng có thể nghe thấy những từ như "Ngọc Hoành Tông", "thiếu tông chủ".
Thẩm Quân Ngọc và Văn Túc đều có thính giác cực nhạy bén, nghe thấy mấy chữ này liền đưa mắt nhìn nhau.
Hai người tâm ý tương thông.
Bấy giờ, Văn Túc quyết định thật nhanh, trước khi chủ quán buồn ngủ tỉnh táo hẳn, hắn liền giơ tay đập vỡ quầy hàng!
Thò tay lấy ra một chiếc thuyền bạch ngọc rồi bỏ đi.
Động tác của Văn Túc cực nhanh, đến khi ông chủ định thần lại, trước mặt chỉ còn lại quầy hàng bừa bộn.
Chủ quán há miệng, tỏ vẻ mặt như muốn khóc tới nơi, đang định hét lên thì bỗng nhiên, một túi gấm hoa lệ tinh xảo bay qua không trung, phóng thẳng vào miệng ông.
Tiếng kêu la của ông chủ lập tức bị chặn lại.
Trong mơ hồ, chủ quán nhìn thấy một mảnh tay áo màu lam.
"Phì, phì, phì" mấy tiếng, chủ quán vội rút túi gấm ra khỏi miệng, tức giận thở hổn hển định ném đi, nhưng ông ta chợt cảm nhận được tia linh khí trong lành phát ra từ bên trong túi gấm.
Chủ quán giật thót trong lòng, tức thì mở túi gấm ra.
Một viên dạ minh châu to bằng nắm tay đang tỏa sáng dịu nhẹ.
Thấy viên dạ minh châu này, chủ quán chợt há hốc mồm, hồi lâu vẫn chưa tỉnh táo lại.
Trên Lăng Vân Thành.
Một người mặc áo xanh lam và một người mặc áo xanh da trời ngự gió lướt qua trên mái nhà, họ vừa rời khỏi thành trì, vừa lắng nghe động tĩnh trong tửu lâu và trên đường phố.
Thẩm Quân Ngọc nghe một hồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên, hắn và Văn Túc đã bị treo thưởng truy nã.
Tuy nhiên, người treo thưởng truy nã không phải Kiếm Tông hay Ngọc Hoành Tông, mà là Linh Ngọc Tông.
Nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết, chắc chắn là Lâm Thù Ý đã ra lệnh truy nã.
Song song đó, cũng có rất nhiều tin đồn nhảm lan truyền ra ngoài, đa phần đều cho rằng y đã bị ma tu đoạt xá, tính tình thay đổi trầm trọng, nếu bắt được thì dù là sống hay chết, chỉ cần đưa về Linh Ngọc Tông thì sẽ được trọng thưởng.
Mà lúc này, trong tửu lâu có một tu sĩ lớn tiếng ba hoa: "Nói nhảm, lúc đó ta có mặt ở hiện trường, nhìn thấy không phải như thế!"
Mọi người vội vàng kêu gọi gã ta kể lại.
Gã tu sĩ lắc đầu say khướt nói: "Nguyên nhân là bởi vì Thẩm thiếu tông chủ nọ bị Nguyên thiếu tông chủ cắm sừng, tiểu tam còn là đệ đệ ruột của y, ha! Thẩm thiếu tông chủ trong cơn tức giận liền dứt khoát thông đồng với một ma tu, hai người cao bay xa chạy rồi."
Lập tức có người không tin.
"Không phải là đoạt xá sao? Vậy cho dù Thẩm thiếu tông chủ có buồn đến đâu thì cũng không đến nỗi bỏ trốn cùng một ma tu chứ, tự hủy hoại tương lai của mình sao?"
"Hầy dà, chính mắt ta nhìn thấy, sao có thể sai được? Lúc đó Thẩm thiếu tông chủ mắt đưa mày lại với tên ma tu, công khai nắm tay nhau, nói nhỏ cho các ngươi biết không chừng hai người đó đã lên giường với nhau rồi, nếu không thì sao Thẩm thiếu tông chủ lại cam tâm tình nguyện theo hắn chứ, chắc chắn đã bị——?"
Giọng nói huênh hoang bốc phét của gã tu sĩ còn chưa kịp dứt thì đột nhiên, có một tiếng nổ lớn vang lên, mái nhà tửu lâu trực tiếp bị xuyên thủng một lỗ lớn!
Ngay sau đó, một luồng ma khí đen đỏ xuyên qua như một thanh kiếm, đâm thẳng vào lồng ngực của gã tu sĩ vênh váo tự đắc.
Gã tu sĩ trợn to hai mắt, miệng há hốc, chưa kịp nói gì đã phun ra một búng máu rồi ngã thẳng xuống cầu thang——
Trong lúc nhất thời, cả tửu lâu liền hỗn loạn!
Mọi người đều lấy làm ngạc nhiên khi nhìn thấy ma khí màu đen đỏ đó.
Lập tức có người hét lên: "Là ma tu! Chẳng lẽ là tên đã chạy trốn cùng Thẩm thiếu tông chủ ở bí cảnh!"
"Là hắn, chính là hắn. Màu sắc của ma khí khác với ma tu bình thường!"
Người kia vừa hét lên câu này, tửu lâu càng trở nên hỗn loạn, vô số pháp bảo pháp khí sáng lên, kẻ đánh người đuổi.
Tuy nhiên, Văn Túc sau khi đánh một đòn này liền rút lui, lợi dụng đám đông hỗn loạn rời khỏi Lăng Vân Thành cùng Thẩm Quân Ngọc.
Lúc này, họ đang đứng ở một nơi hoang vu, từ xa nhìn cảnh náo loạn trong Lăng Vân Thành.
Xa xa, phía trên tửu lâu trong Lăng Vân Thành phát ra vô số tia sáng, lục soát khắp nơi, nhưng không có cái nào hướng về phía họ.
Văn Túc đứng trong gió nhìn một màn này, thoáng thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới quay sang nhìn Thẩm Quân Ngọc ở bên cạnh, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi cậu, vừa rồi ta tức quá, suýt nữa đã làm bại lộ chúng ta."
Dừng một chút, hắn lại lạnh giọng nói: "Có điều miệng của tên kia quá bẩn thỉu, nghe mà chướng lỗ tai, nên ta mới ra tay."
Thẩm Quân Ngọc im lặng một lúc mới nhìn hắn: "Sao cậu phải xin lỗi?"
Văn Túc hơi giật mình.
Ánh mắt Thẩm Quân Ngọc trong suốt dịu dàng đến lạ, y đối diện với ánh nhìn ngạc nhiên của Văn Túc một lúc lâu, mới mỉm cười nói: "Cậu ra mặt thay ta, ta rất vui, sao có thể trách cậu được?"
Thẩm Quân Ngọc khi cười trông rất bình tĩnh, ánh sáng trong mắt hết sức dịu dàng.
Sống lại một đời, y không bao giờ né tránh việc bày tỏ cảm xúc yêu, ghét của mình nữa.
Còn Văn Túc nhìn thấy ánh mắt này của Thẩm Quân Ngọc, hắn trầm mặc hồi lâu, trái tim cũng khe khẽ đập rộn lên.
Sau đó, hắn giấu đầu lòi đuôi quay mặt đi, khóe miệng lại không kìm xuống được, bình thản nói: "Vậy thì tốt, ta còn sợ cậu cảm thấy tên ma tu như ta làm hư cậu rồi."
Thẩm Quân Ngọc ngạc nhiên: "Chẳng phải bây giờ ta cũng là ma tu sao? Đâu ra chuyện làm hư chứ?"
"Huống chi bọn họ đều nói ta lừa gạt cậu, có khi còn đang lợi dụng cậu nữa đấy."
Văn Túc nghe đến đây trong lòng càng kinh ngạc, mà một chút cảm xúc khác lạ cũng dâng lên theo, hắn không nhịn được nữa, lại quay sang nhìn Thẩm Quân Ngọc.
Nhưng lần này Thẩm Quân Ngọc không cười cũng không có ý giễu cợt, sườn mặt thanh tú sau khi dịch dung chỉ bình tĩnh, thản nhiên ngước nhìn Lăng Vân Thành dưới ánh trăng, nghiêm túc chú ý động tĩnh của đám tu sĩ đó.
Văn Túc nhìn một lúc, cũng không nhìn ra được gì.
Mới đầu hắn cảm thấy hơi thất vọng, nhưng cứ nhìn mãi như thế, hắn lại dần cảm thấy bình yên không thể giải thích được.
·
Kiếm Tông, Lăng Vân Phong.
Nguyên Mục Châu mang theo thân thể mệt mỏi vội vã trở về Lăng Vân Phong, chưa kịp trị thương đã đụng phải Vân Tố Y đang chạy đến.
Cảm xúc của Nguyên Mục Châu vốn đã bình phục lại một chút, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Vân Tố Y, trong lòng gã chợt bùng lên một ngọn lửa vô danh.
Gã nhắm mắt lại, định bảo Vân Tố Y đừng cản đường.
Nhưng Vân Tố Y đã lên tiếng với vẻ mặt trách cứ cùng sốt ruột: "Mục Châu, nghe nói Quân Ngọc bị ma tu đoạt xá rồi? Chuyện này con biết được bao nhiêu? Có phải nó bị ma tu đoạt xá nên mới không chịu cứu Nguyên nhi không?"
Nguyên Mục Châu chợt mở mắt ra, gã nhìn thẳng Vân Tố Y trước mặt bằng ánh mắt lạnh như băng.
Đối diện với ánh mắt này của Nguyên Mục Châu, Vân Tố Y tuy là đại năng cảnh giới Luyện Hư cũng bất giác cảm thấy lạnh sống lưng.
Nhưng nghĩ đến vết thương ngày càng nghiêm trọng của Thẩm Tư Nguyên, Vân Tố Y suy xét một chút rồi quyết định lên tiếng.
Mà lúc này——
"Quân Ngọc không có nhập ma, ta muốn cản y, nhưng, ta đã thất bại."
Trong mắt Nguyên Mục Châu không chút gợn sóng, nói ra từng câu từng chữ.
Vân Tố Y: ? !
Bà ta tỏ vẻ sửng sốt, ngạc nhiên nói: "Sao có thể như vậy được? Sao con không thể ngăn được Quân Ngọc?"
Giây tiếp theo, bà ta lại bất giác sinh ra nghi ngờ: "Mục Châu, có phải con niệm tình cũ nên cố tình để Quân Ngọc đi không?"
Nghe Vân Tố Y hỏi câu này, Nguyên Mục Châu không trả lời mà cứ mặt vô biểu tình nhìn Vân Tố Y.
Mãi đến khi Vân Tố Y không chịu nổi lộ ra vẻ do dự ngập ngừng, Nguyên Mục Châu mới chậm rãi bước lên một bước, dùng ánh mắt lạnh như sắt thép nhìn thẳng vào mắt Vân Tố Y, hỏi:
"Vân bá mẫu, về việc mượn Kim Đan của Quân Ngọc, ta có ba vấn đề muốn hỏi ngài."
"Ngài có thể trả lời ta không?"
---
Tác giả:
- Văn Sóc: Vợ ơi, chào em!
- Thẩm Quân Ngọc: Cũng xin chào cậu.
Ying Ying:
- Ủa rồi xin phép người ta bản quyền chưa mà copy nhanh quá vậy anh???