4. Chương 4: Nợ máu phải trả

Tôi Trùng Sinh Vào Cái Đêm Hòa Ly Với Trúc Mã Kiếm Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi dùng chú tẩy rửa thân thể khỏi lớp bụi bẩn ướt át, Thẩm Quân Ngọc cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, tâm trạng thư thái hơn.
Anh đứng trên tảng đá, ngước nhìn hai mặt trời, mặt trăng song song trên bầu trời.
Mặt trời và mặt trăng cùng chiếu soi bầu trời, ánh sáng dịu dàng, khí linh tan rã, dù có nhìn thẳng cũng chẳng thấy chói mắt.
Dù đã chấp nhận được kiếp sống mới, cảnh tượng quen thuộc này vẫn khiến Thẩm Quân Ngọc chút ngỡ ngàng.
Bí cảnh này gọi là Bí Cảnh Âm Dương, mặt trời và mặt trăng song song trên trời là hai trung tâm linh khí cốt lõi, một dương một âm, nên mới có tên như thế.
Tuy nhiên, ở Tu Chân Giới có vô số bí cảnh đặc biệt, cảnh quan độc đáo của Bí Cảnh Âm Dương chỉ được xem là bình thường.
Nhưng đây lại là bí cảnh mà Thẩm Quân Ngọc nhớ nhất trong trăm năm trước.
Bởi ngay tại nơi này, anh đã thay Thẩm Tư Nguyên hứng mũi tên độc của ma tu, dẫn đến Kim Đan vỡ nát, phải sống đời tàn phế tại Vân Miễu Các suốt trăm năm.
Quá khứ không dám nhớ lại, dù trải qua ngần ấy năm nhưng nỗi đau khi Kim Đan tan vỡ vẫn còn như mới.
Nhưng khi nhớ lại, Thẩm Quân Ngọc chẳng hề lộ chút oán hận hay khổ sở, ngược lại chỉ khẽ nhếch môi, sắc mặt bình thản.
Sau đó, anh cầm kiếm rời khỏi thác nước, không ngoảnh lại.
Lần này, anh chọn hướng đi hoàn toàn trái ngược kiếp trước.
Điều đó có nghĩa, anh sẽ không gặp lại cảnh Thẩm Tư Nguyên bị ma tu truy sát.
Không phải không dám, mà bởi anh không muốn có bất kỳ quan hệ gì với những người kiếp trước nữa.
·
Sống lại một đời, Thẩm Quân Ngọc mang theo ký ức quá khứ nên nắm trong tay toàn bộ bảo bối trong bí cảnh.
Nếu đã cắt đứt mọi mối liên hệ kiếp trước, anh phải chuẩn bị đầy đủ cho tương lai của mình, tất nhiên phải lấy hết nguồn tài nguyên.
Nếu là Thẩm Quân Ngọc kiếp trước, có lẽ anh sẽ không tranh giành cơ duyên của người khác.
Nhưng giờ đây, anh chẳng còn quan tâm như vậy nữa.
Lần này, thứ đầu tiên Thẩm Quân Ngọc muốn chiếm đoạt chính là truyền thừa thuật của một vị đại năng thượng cổ, nghe nói một phần nội dung của truyền thừa này không kém gì tích lũy ngàn năm của Ngọc Hoành Tông.
Năm đó, truyền thừa này bị Thiên Cơ Các tìm thấy, từ đó, địa vị của Thiên Cơ Các vươn lên như mây, dường như sánh ngang Ngọc Hoành Tông.
Thẩm Quân Ngọc dùng cấm thuật của Ngọc Hoành Tông để trọng sinh nên hiểu rõ truyền thừa này quý giá thế nào.
Huống chi trên người anh còn ám phải họa ngầm do sử dụng cấm thuật, nếu có thể lấy được truyền thừa, có lẽ sẽ phá giải được mối nguy này.
Nghĩ đến đây, Thẩm Quân Ngọc vươn tay, Phượng Vũ Kiếm bay lên không trung, nhún mình nhảy lên, thanh kiếm chở anh bay thẳng đến Động Bảo Tàng, nơi giấu truyền thừa.
Gió nhẹ thổi qua mặt, cuốn bay tóc mai đen nhánh của anh, không khí tràn ngập hương thơm tươi mát của hoa cỏ.
Hít thở bầu không khí trong bí cảnh, Thẩm Quân Ngọc cảm thấy tinh thần thư thái, những ấm ức trong lòng đều được gột rửa.
Bất ngờ ——
Một giọng nói quen thuộc, vẫn còn nét trẻ con vang lên từ phía xa.
Trong giọng nói hung ác pha chút kiêu ngạo:
"Ta là thiếu tông chủ Ngọc Hoành Tông, nếu ngươi không giao ra Xích Viêm Tiễn, ta sẽ triệu tất cả tu sĩ trong bí cảnh tới đây. Đến lúc đó, thân phận ma tu của ngươi bị vạch trần, ngươi sẽ chết không nơi chôn! Ngẫm cho kỹ đi."
Lại là Thẩm Tư Nguyên.
Vừa nghe tiếng cậu ta, Thẩm Quân Ngọc đã hơi cau mày, muốn đổi hướng rời khỏi đây.
Anh thật sự không muốn có bất kỳ liên hệ gì với những người kiếp trước nữa.
Nhưng Thẩm Tư Nguyên vừa nói xong, Thẩm Quân Ngọc trầm mặc giây lát, lòng hơi chùng xuống, rồi điều khiển linh kiếm lơ lửng trên không, lắng nghe.
Vậy mà anh lại không biết sự thật đằng sau việc Thẩm Tư Nguyên bị ma tu truy sát lại như thế?
Hình như đây là một oan khuất?
Thẩm Quân Ngọc còn nhớ, năm đó Thẩm Tư Nguyên bị ma tu truy sát suốt đường, thân đầy thương tích, phóng pháo hoa triệu tập nhiều lần.
Khi anh nhìn thấy pháo hoa triệu tập đuổi tới, liền thấy tên ma tu kia mặt lạnh triệu hồi Xích Viêm Tiễn, bảo vật đời Hậu Thiên lấy từ bí cảnh, bắn về phía Thẩm Tư Nguyên.
Trong lúc nguy cấp, anh không nghĩ ngợi, xả thân đỡ thay.
Đợi chờ anh chính là nỗi đau tột cùng khi Kim Đan vỡ nát, cùng sự dằn vặt không ngừng suốt trăm năm sau.
Anh còn nhớ, trong thời gian dưỡng thương sau cơn hôn mê đau đớn, có lần anh mơ thấy Nguyên Mục Châu nói với mình rằng tên ma tu kia đã bị bắt, bị xé xác thành vạn mảnh, thậm chí linh hồn cũng bị nghiền tan.
Thẩm Quân Ngọc nghe tin ấy, chẳng hề cảm thấy hả giận hay vui vẻ.
Anh chỉ biết mình đã trở thành kẻ tàn phế, khó lòng trở lại như xưa...
Giờ đây, anh vô tình nghe được sự thật mà kiếp trước không biết, khi nhận ra tên ma tu đã chết oan vì mình rất có thể là vô tội, lòng anh không khỏi dậy sóng.
Vì vậy, anh ở lại.
Phía xa, cuộc đối thoại vẫn tiếp tục.
So với vẻ giả vờ giương nanh múa vuốt uy hiếp của Thẩm Tư Nguyên, giọng nói còn lại vang lên lạnh lùng điềm tĩnh, pha chút lười nhác:
"Nếu ngươi muốn vậy thì cứ trực tiếp đến cướp. Cần gì nói mấy lời vô nghĩa phô trương thanh thế?"
"Hay là —— Ngươi không dám?"
"Ngươi!" Thẩm Tư Nguyên tức giận: "Ta thấy ngươi muốn chết thì có!"
"Ha."
Tiếng cười nhạo của giọng lạnh lùng vẫn chưa dứt thì một tiếng nổ lớn vang lên, rõ ràng Thẩm Tư Nguyên bất ngờ tấn công!
Nghe đến đây, Thẩm Quân Ngọc nhướng mày, nhưng vẫn nín không nhìn sang.
Ở khu rừng đối diện, Thẩm Tư Nguyên bị ma tu trêu tức tận cùng, triệu hồi pháp khí cấp Thiên giống như ngọn đèn.
Pháp khí này toàn thân ngọc lưu ly tám màu, bốn mặt treo ba mươi sáu chuỗi ngọc, lộng lẫy vô cùng.
Khi kích hoạt, mỗi chuỗi ngọc phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, có thể đánh nát núi đá kiên cố nhất.
Sức mạnh vô hạn.
Thẩm Quân Ngọc liếc mắt một cái đã nhận ra pháp khí này chính là tín vật định tình Thẩm Độ trao cho Vân Tố Tâm, Đèn Bát Bảo Lưu Ly, vốn được Vân Tố Tâm quý trọng.
Nhưng không ngờ giờ lại đưa cho Thẩm Tư Nguyên.
Hóa ra sự thiên vị của cha mẹ đã rõ từ lâu, buồn cười là lúc đó Thẩm Quân Ngọc lại chẳng nhận ra —— Chỉ nghĩ sự ưu ái của Vân Tố Tâm là do Thẩm Tư Nguyên yếu đuối.
Khóe môi Thẩm Quân Ngọc hiện chút mỉa mai.
Phía xa, dưới sự tấn công dồn dập như mưa rào của pháp khí, tên ma tu vẫn hành động nhàn nhã như dạo chơi trong vườn.
Hắn mặc đồ đen tuyền, nửa trên khuôn mặt bị che bởi chiếc mặt nạ phượng hoàng bạc, chỉ lộ xương quai hàm sắc sảo.
Trên làn da trắng lạnh, đôi môi mỏng nhạt màu hơi mím lại, lộ vẻ lạnh lùng.
Hắn vừa né tránh công kích của Đèn Bát Bảo Lưu Ly, vừa rút tên giương cung bắn về phía Thẩm Tư Nguyên, buộc cậu ta phải hốt hoảng né tránh.
Rõ ràng, trong cùng cảnh giới, ma tu mạnh hơn Thẩm Tư Nguyên rất nhiều.
Nhưng Thẩm Quân Ngọc vẫn nhớ, năm xưa khi lần đầu thấy ma tu này, hắn đẫm máu, toàn thân bốc ma khí cuồn cuộn, hung tợn vô cùng, chẳng giống chút nào hiện tại.
Cũng không biết năm xưa hắn bị Thẩm Tư Nguyên ép đến mức đó?
Thẩm Quân Ngọc vừa nghĩ đến đây, tình hình bên kia đột nhiên biến hóa.
Hai người giao chiến đến cuối cùng, rõ ràng Thẩm Tư Nguyên đã kiệt sức, sắc mặt mệt mỏi, ma tu thấy vậy liền bay tới, muốn cướp Đèn Bát Bảo Lưu Ly.
Nhưng khoảnh khắc ma tu đến gần Thẩm Tư Nguyên, ánh mắt vốn hoảng loạn của cậu ta bỗng biến thành hung ác, âm hiểm.
Cậu ta nhìn chằm chằm vào tên ma tu trước mặt, nở nụ cười quỷ dị, đột nhiên chưởng mạnh.
Một luồng sáng đỏ đen kỳ lạ lập tức tràn ra từ lòng bàn tay cậu ta, phóng thẳng vào lồng ngực ma tu.
Thẩm Quân Ngọc vẫn lặng lẽ quan sát trận chiến chợt biến sắc.
Lời Nguyền Vu Huyết?!
Từ khi nào Thẩm Tư Nguyên học được thứ ác độc như vậy?
Khi ma tu nhìn thấy Lời Nguyền Vu Huyết, vẻ mặt hắn hơi biến, triệu hồi Xích Viêm Tiễn muốn chặn lại lời nguyền, nhưng tiếc là Lời Nguyền Vu Huyết hữu hình vô chất, xuyên qua Xích Viêm Tiễn, đánh thẳng vào người ma tu!
Biến cố xảy ra chỉ trong nháy mắt, dù Thẩm Quân Ngọc định phản ứng cứu ma tu nhưng không kịp.
Tình thế trận chiến tức thì đảo ngược.
Lời Nguyền Vu Huyết được kích hoạt, vô số sợi tơ đỏ bò ra khỏi cơ thể ma tu như giòi bám xương, điên cuồng lang thang trong người hắn.
Ma tu hừ một tiếng, miệng mũi chảy máu, đột nhiên quỳ xuống đất, hơi thở đứt quãng.
Thẩm Tư Nguyên chậm rãi đứng dậy, mỉm cười đi đến trước mặt ma tu đang run rẩy, cúi đầu giễu cợt:
"Đồ ngu, còn dám kiêu ngạo nữa không?"
"Bảo ngươi ngoan ngoãn giao ra Xích Viêm Tiễn ngươi lại không chịu, phải ăn chút đắng mới biết điều."
"Đáng đời ngươi từ nay về sau phải ngoan ngoãn làm ma hầu cho ta."
Máu tươi không ngừng chảy ra, ma tu thở hồng hộc, bàn tay chống xuống mặt đất từ từ nắm chặt, nổi gân xanh.
Thẩm Quân Ngọc nhìn thấy cảnh này, dù không hành động, nhưng trong mắt không khỏi tràn ra hàn ý.
Anh đang đợi, đợi một thời cơ.
Cùng lúc đó, trong đầu anh vẫn còn ám ảnh cảnh ma tu giống như tu la khát máu rình rập giết Thẩm Tư Nguyên năm ấy.
Anh muốn biết, quay lại lần nữa, cảnh tượng đó có còn xảy ra nữa không?
Bên kia, Thẩm Tư Nguyên cười khẩy một tiếng khi thấy ma tu chẳng thốt nên lời, định dùng Lời Nguyền Vu Huyết tra tấn hắn.
Bỗng nhiên, ma tu run rẩy đưa tay nắm lấy giày cậu ta.
Thẩm Tư Nguyên: ?
Nhưng nhanh chóng, cậu ta lại cười vui vẻ:
"Sao nào, cuối cùng cũng muốn nhận chủ rồi hả?"
Giây tiếp theo, ma tu ngước mắt lên, đôi con ngươi đen huyền ẩn giấu trong chiếc mặt nạ bạc phát ra ánh sáng lạnh lẽo đáng sợ, khóe miệng hắn vẫn còn rỉ máu, nhưng lời nói ra rất rõ ràng:
"Chết, đi!"
Thẩm Tư Nguyên chưa kịp phản ứng thì đã bị khí tức kinh người đột nhiên bộc phát từ người ma tu đánh văng ra xa!
Lưng Thẩm Tư Nguyên đập mạnh vào thân cây, cuối cùng cậu ta nhận ra tình thế không ổn, bò dậy ngự kiếm lao ra ngoài.
Cậu ta vừa bay vừa phóng pháo hoa triệu tập.
Ma tu loạng choạng đứng dậy, lau máu trên mặt, thản nhiên nhặt Xích Viêm Tiễn rơi xuống đất rồi từ từ bay lên không trung, giương cung về hướng Thẩm Tư Nguyên đang chạy trốn——
Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Thẩm Quân Ngọc khẽ động, anh im hơi lặng tiếng ngự kiếm tới gần sau lưng ma tu.
Lặng lẽ ngăn chặn mối nguy hiểm có thể xảy ra với hắn ở bên này.
Nợ máu phải trả.
Thẩm Tư Nguyên nhận mũi tên này không hề oan.
Khoảnh khắc Xích Viêm Tiễn bắn ra, cầu vồng vàng rực chói lọi như ánh mặt trời!
Vào giây phút cuối Thẩm Tư Nguyên bị mũi tên bắn trúng, trong miệng cậu ta thảm thiết hét lên —— Huynh trưởng cứu đệ với!
Bốn chữ quen thuộc biết bao.
Kiếp trước, chính là Thẩm Quân Ngọc nghe thấy bốn chữ này mới bất chấp nhào lên trước, đỡ mũi tên chí mạng cho Thẩm Tư Nguyên.
Tiếc là Thẩm Quân Ngọc giờ không còn là Thẩm Quân Ngọc kiếp trước nữa.
Phụt một tiếng, máu bắn tung tóe, Xích Viêm Tiễn bắn thẳng vào đan điền Thẩm Tư Nguyên không gặp trở ngại!
Thẩm Tư Nguyên trừng to hai mắt, lúc từ trên không rơi xuống, như thể nghe thấy tiếng Kim Đan trong đan điền nứt vỡ.
Thẩm Quân Ngọc chỉ đứng từ xa nhìn cảnh tượng này, không hề xao động.
Ngay khi Thẩm Tư Nguyên ngã xuống đất, trong lòng cậu ta như cảm nhận được gì đó, phun ra ngụm máu, cố hết sức nhìn về phía rừng rậm nơi Thẩm Quân Ngọc đang đứng.
Giây tiếp theo, bốn mắt chạm nhau.
Cơ thể đau đớn của Thẩm Tư Nguyên run lên, gương mặt trắng bệch lộ vẻ không thể tin được, cậu ta há miệng, nhìn vào đôi mắt nhạt màu cực kỳ thản nhiên của Thẩm Quân Ngọc, như muốn nói điều gì đó.
Nhưng khi mở miệng, thứ chảy ra chỉ toàn là máu.
Ngay sau đó, từ xa vang lên tiếng ồn ào kinh ngạc lẫn phẫn nộ, là đám người Thẩm Tư Nguyên dùng pháo hoa triệu tập gọi tới.
Thứ xuất hiện đầu tiên là một luồng kiếm quang chói mắt, một thân hoa phục màu đen thêu hoa văn ngôi sao từ trên trời giáng xuống.
Gã gần như run rẩy hai tay ôm lấy Thẩm Tư Nguyên đang nằm hấp hối trên mặt đất vào lòng, liều mạng truyền linh lực, nỗi thương xót trào ra từ đôi mắt phượng hẹp dài thanh lãnh khó che giấu.
Là Nguyên Mục Châu.
Nguyên Mục Châu không ngờ mình lại quay về trăm năm trước một cách phi lý như vậy, mà lần quay lại này, gã lại chứng kiến thảm kịch mà mình không muốn thấy nhất.
Gã ôm chặt Thẩm Tư Nguyên trong tay, thật sự muốn nghi ngờ ông Trời đang đùa cợt gã không.
Mà khi nhìn thấy ánh mắt này của Nguyên Mục Châu, ngay cả Thẩm Tư Nguyên cũng sửng sốt giây lát.
Nhưng nhanh chóng, Thẩm Tư Nguyên lại ho ra máu, sắc mặt tái nhợt, lại cố hết sức nhìn về phía khu rừng nơi Thẩm Quân Ngọc đang ở, như muốn ra hiệu cho Nguyên Mục Châu nhìn theo.
Nguyên Mục Châu nhận ra điều gì đó, gã khựng lại giây lát, chợt ngẩng đầu lên.
Sau đó, gã nhìn thấy một thân bạch y nhã nhặn mà gã không bao giờ muốn nhìn thấy ở nơi này.
Một cảm xúc cực kỳ căm phẫn lại khó hiểu trào dâng trong lòng Nguyên Mục Châu, ánh mắt gã nhìn Thẩm Quân Ngọc lúc này trở nên sắc bén vô cùng.
Nhưng Thẩm Quân Ngọc không hề né tránh, cứ thế đứng trên kiếm từ xa nghênh đón ánh mắt khiến người ta phải thót tim của Nguyên Mục Châu.
Khi nhìn thấy rõ những cảm xúc quen thuộc như thương tiếc, trách móc, tức giận trong mắt Nguyên Mục Châu.
Anh im lặng giây lát, chợt bừng tỉnh —— Thì ra Nguyên Mục Châu cũng đã trọng sinh.
Cơ mà, chuyện này không liên quan gì đến anh.
Ánh mắt quá mức thản nhiên thậm chí thờ ơ của Thẩm Quân Ngọc triệt để đâm thủng trái tim đang giận dữ của Nguyên Mục Châu.
Ánh mắt gã tối sầm lại, gã định bế Thẩm Tư Nguyên bất tỉnh đứng dậy đi về phía Thẩm Quân Ngọc thì các đệ tử khác của Kiếm Tông thấy pháo hoa cũng đuổi tới.
Bị đệ tử xúm lại ngăn chặn tầm nhìn, Nguyên Mục Châu đành thu lại ánh mắt đỏ ngầu, dùng giọng lạnh lùng nói với đệ tử:
"Đi qua đó, lần theo vết máu truy tìm tên ma tu đã làm Nguyên nhi bị thương. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Tuyệt đối không tha!"
Ra lệnh xong, Nguyên Mục Châu lại không khỏi liếc nhìn khu rừng rậm đối diện, lúc này, bạch y ấy đã biến mất từ lâu.
Ánh mắt lạnh lùng của Nguyên Mục Châu dừng lại giây lát, sau đó gã không quay đầu lại, bế Thẩm Tư Nguyên lên, ngự kiếm bay lên trời, lao về điểm truyền tống gần bí cảnh nhất.
Mấy đệ tử Kiếm Tông nhìn thấy Nguyên Mục Châu đối xử với Thẩm Tư Nguyên ân cần như vậy đều ngơ ngác nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì —— Phải biết mấy ngày trước, Nguyên Mục Châu còn cùng Thẩm Quân Ngọc đến núi Thái Vân du sơn ngoạn thủy, thân mật vô cùng.
Nhưng sao giờ lại gọi cậu em vợ là Nguyên nhi?
Cho dù bị thương cũng không nên không biết tránh hiềm nghi như vậy chứ...
Tất nhiên, những đệ tử này không dám hỏi thăm chuyện của thiếu tông chủ nhà mình, sau khi nhận lệnh, bèn lũ lượt làm theo dặn dò của Nguyên Mục Châu đi truy lùng ma tu bỏ trốn.
·
Ma tu chạy trốn suốt đường, máu chảy loang lổ khắp nơi.
Lời Nguyền Vu Huyết vẫn đang gặm nhấm cơ thể hắn, ăn mòn ma lực của hắn.
Tuy nhiên, giờ phút này trong mắt hắn không hề có dấu vết sợ hãi trước tử vong, chỉ có vẻ sắc bén lạnh lẽo.
Nghĩ lại hắn một đời anh minh thế mà lại bị lật thuyền trong tay một tên tiểu bối như vậy.
Cơ mà hắn lại thấy cực kỳ buồn cười khi nghĩ đến Ngọc Hoành Tông vốn là môn phái nổi tiếng, vậy mà cái tên tự xưng là thiếu tông chủ lại có thủ đoạn nham hiểm hơn cả Ma tộc.
May là lần này chỉ bị tổn thất một hóa thân.
Bằng không, dù có tiêu diệt cả Ngọc Hoành Tông thì cũng không đủ để hắn trút giận.
Điều đáng tiếc duy nhất là lần này e rằng khó có thể mang Xích Viêm Tiễn trở về.
Bất chợt ——
Một giọng nói nhẹ nhàng lại có chút trong trẻo, trầm tĩnh truyền vào tai hắn.
"Người của Kiếm Tông đã mai phục ở phía trước, nếu không muốn chết thì quay về hướng Đông Nam."
Ma tu: ?
Hắn ho ra ngụm máu, khàn giọng hỏi:
"Ai?"
"Người có thể cứu mạng ngươi."
------
Tác giả:
Văn Sóc: Vợ ?
Thẩm Quân Ngọc: Tiểu Bì.
(Bì nghĩa là biểu bì, da, lớp vỏ. Em thụ gọi hóa thân của anh công là Tiểu Bì : ))))