Tôi Trùng Sinh Vào Cái Đêm Hòa Ly Với Trúc Mã Kiếm Tôn
Chương 5: Dạy ta tu ma
Tôi Trùng Sinh Vào Cái Đêm Hòa Ly Với Trúc Mã Kiếm Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ma tu nghe xong, lặng im một hồi, khẽ mỉm cười, không ngoảnh đầu lại mà tiếp tục bước theo hướng đã chọn từ trước.
Thẩm Quân Ngọc đứng xa xa theo dõi hắn bằng kiếm:
Sau khoảng thời gian im lặng, Thẩm Quân Ngọc không thèm so bì với ma tu, vẫn lặng lẽ đi theo sau y.
Chẳng bao lâu, ma tu đã "thuận lợi" đến được điểm phục kích của các đệ tử Kiếm Tông – một vách núi hẻo lánh, cũng là con đường duy nhất thoát khỏi bí cảnh.
Khi thấy đám đệ tử Kiếm Tông bao vây tứ phía, ma tu chớp mắt ngạc nhiên, như không ngờ rằng tiếng nói thần bí vừa rồi lại cứu mình.
Nhưng ngay sau đó, ma tu chẳng buồn quan tâm, đưa ngón tay thon nhợt nhạt lên, nhẹ nhàng lau sạch máu đang chảy từ khóe miệng, đôi mắt đen như đêm tối.
Rồi hắn lạnh lùng nói với đám đệ tử đang vây quanh: "Tất cả lên đi."
Lời nói này khiến đám đệ tử Kiếm Tông nổi giận.
Những người có thể bước vào Kiếm Tông, dù không phải thiên tài cũng là nhân tài xuất chúng của thế hệ mình, làm sao chịu được sự khiêu khích của một ma tu đang trọng thương?
Huống chi, Nguyên Mục Châu đã dặn dò: "Sống phải thấy người, chết phải thấy xác."
Nếu không cần bắt sống, họ cũng không cần tha thứ.
Thế là, chưa đợi thủ lĩnh ra lệnh, đám đệ tử đã tức giận tấn công dồn dập ma tu.
Trong khoảnh khắc, hào quang và linh khí pháp bảo cuồng bão tràn ngập bầu trời, bay thẳng về phía ma tu như mưa rào!
Ở xa xa, Thẩm Quân Ngọc nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi nhướng mày.
Bề ngoài, ma tu bị bao vây, nhưng thực tế không có chiến thuật, toàn là tấn công bừa bãi, dễ bị phản đòn.
Chung quy, đám đệ tử vẫn còn kiêu ngạo.
Quả nhiên, ma tu hiểu rõ điều này.
Đối mặt với vô số đòn tấn công, hắn không chống trả, chỉ né tránh, luồn lách qua ánh sáng pháp bảo như cá bơi.
Đám đệ tử tưởng có thể dễ dàng bắt được hắn, nhưng không ngờ y lại như cá chạch, khó nắm bắt vô cùng.
Chẳng bao lâu, họ mất kiên nhẫn, bắt đầu nóng nảy.
Mà khi nóng giận, dễ phạm sai lầm.
Ma tu thừa cơ ra tay.
Trong chốc lát, tiếng kêu rên lẫn tiếng chửi thề vang lên không ngớt, liên tục có đệ tử bị thương, thậm chí bị pháp bảo của chính đồng đội bắn trúng.
Tình hình trở nên hỗn loạn.
Ma tu thấy đủ rồi, định lặng lẽ trốn thoát.
Nhưng đúng lúc đó, một giọng lạnh lẽo từ xa vang lên không trung:
"Dừng lại hết."
Tiếng nói vừa dứt, đám đệ tử lập tức dừng lại như bị thần chỉ.
Một chiếc áo choàng đen thêu hạc từ trên trời rơi xuống, tay cầm thanh kiếm trắng bạc như sương tuyết.
Đó chính là Nguyên Mục Châu.
Đám đệ tử vừa dừng lại, thoáng nhìn thấy vị trí ma tu định chạy.
Ma tu chợt co mắt, trên gương mặt không chút sóng gió cuối cùng cũng hiện ra chút tức giận.
Nhưng hắn biết rõ sức mạnh của Nguyên Mục Châu, sau giây phút tức giận, hắn quyết định nhảy xuống vực sâu.
Nguyên Mục Châu mặt không biểu cảm, nhìn chằm chằm về hướng ma tu biến mất, thanh kiếm trong tay ngưng tụ ánh sáng bạc, vung lên!
Thanh kiếm này không phải binh khí bình thường, dù chỉ do một tu sĩ Kim Đan điều khiển, nhưng chứa đựng kiếm đạo vô cùng huyền diệu.
Khí tràng xung quanh khiến không gian như đông cứng, kiếm quang như lụa, nhanh mà rõ ràng, như thể bóp méo không gian.
Đám đệ tử nhìn thấy tuyệt kỹ này, trợn mắt nín thở.
Mọi người không khỏi thán phục: "Thiếu tông chủ không hổ là thiên tài Kiếm Tông, ai dám tranh phong với kiếm này?"
Tuy nhiên, khoảnh khắc sau, cảm xúc của họ đột nhiên ngưng bặt.
Bởi vì ngay khi kiếm quang của Nguyên Mục Châu sắp đánh trúng ma tu, một luồng kiếm quang giống cầu vồng vàng kim từ trong rừng bay tới, đâm thẳng vào ma tu, đẩy hắn xuống vực sâu vô tận.
Mọi người: ? ? ?
Nhưng không lâu sau, đã có người nhận ra kiếm quang này, vẻ mặt càng kỳ quái.
Đương nhiên, Nguyên Mục Châu cũng nhận ra trước mọi người, sắc mặt gã lạnh như băng, đột nhiên ngước nhìn về phía khu rừng.
Dưới ánh mắt của Nguyên Mục Châu, một thân bạch y thanh thoát hiện ra trước mắt mọi người.
Đám đông náo động.
Là Thẩm Quân Ngọc sao?
Họ đều biết lần này Thẩm Tư Nguyên bị thương, chắc chắn Thẩm Quân Ngọc sẽ đến trả thù.
Nhưng... tại sao Thẩm Quân Ngọc lại cướp công của thiếu tông chủ như vậy?
Lại nhớ đến cách Nguyên Mục Châu gọi Thẩm Tư Nguyên, đám đệ tử cảm thấy phát hiện ra điều thú vị nào đó...
Nhưng lúc này hai nhân vật chính đã xuất hiện, đương nhiên không ai dám nói, chỉ lặng lẽ suy đoán trong lòng.
Nguyên Mục Châu nhìn thấy Thẩm Quân Ngọc xuất hiện, ánh mắt càng lạnh lẽo, môi mỏng định hỏi y.
Nhưng Thẩm Quân Ngọc đã lên tiếng trước:
"Thủ phạm đã chết, Nguyên thiếu tông chủ nên mau đưa Tư Nguyên ra khỏi bí cảnh chữa trị đi."
"Kim Đan bị hủy không thể kéo dài được đâu."
Mọi người đều kinh hãi.
Họ chỉ biết Thẩm Tư Nguyên bị ma tu đánh trọng thương, đâu ngờ nghiêm trọng đến thế?
Cộng thêm cách xưng hô của Thẩm Quân Ngọc với Nguyên Mục Châu càng khiến mọi người suy nghĩ.
Khi Nguyên Mục Châu nghe lời cuối của Thẩm Quân Ngọc, lông mày gã giật mạnh, trong mắt dâng lên dòng nước ngầm tối tăm.
Gã nhìn Thẩm Quân Ngọc, không quan tâm bao nhiêu người đang theo dõi, lạnh giọng hỏi: "Làm vậy, đệ không thấy xấu hổ sao?"
Đám đệ tử: ? !
Nghe câu này, Thẩm Quân Ngọc trầm mặc hồi lâu, khẽ mỉm cười.
"Chuyện này có liên quan gì đến thiếu tông chủ."
Đám đệ tử:...?
Lúc này, mặt nạ lạnh lùng của Nguyên Mục Châu tan vỡ, trong mắt gã như sóng gió nổi lên, lửa giận sắp nhấn chìm Thẩm Quân Ngọc.
Thẩm Quân Ngọc không hề bối rối, nhìn thẳng vào đôi mắt phượng dài lạnh lẽo của gã.
Y chưa bao giờ thấy xấu hổ, sao có thể cảm thấy tội lỗi?
Không khí lạnh lẽo bao trùm, không biết hai người giằng co bao lâu.
Cuối cùng, Nguyên Mục Châu vẫn không bùng nổ.
Gã chỉ giữ vẻ mặt lạnh lùng, phất tay áo rồi ngự kiếm bay thẳng lên trời.
Lúc này gã thật sự khó chịu trước sự thờ ơ của Thẩm Quân Ngọc, nhưng gã biết y nói đúng – vết thương của Thẩm Tư Nguyên không thể trì hoãn.
Mà lần này, gã sẽ không yêu lầm người nữa.
(Ừa, chọn đúng rồi đó ba, vật họp theo loài)
Sau khi Nguyên Mục Châu rời đi, đỉnh núi chìm trong im lặng khó xử.
Đám đệ tử Kiếm Tông không biết nên đi hay ở.
Họ không dám lơ là Thẩm Quân Ngọc, vì không biết đôi tình nhân này đang cãi nhau hay vì lý do khác.
Thẩm Quân Ngọc thấy sự bối rối của họ, cuối cùng không làm khó: "Nhiệm vụ thiếu tông chủ giao đã xong, các vị có thể tự hành động, đừng lỡ thời gian tìm cơ duyên."
Đám đệ tử nghe vậy đều thở phào, vội chắp tay cáo từ.
Thẩm Quân Ngọc lặng lẽ đứng trên kiếm, nhìn họ rời đi, gương mặt dịu dàng lộ vẻ lãnh đạm, không chút cảm xúc.
Trong lòng, đám đệ tử mong chờ cơ duyên ở bí cảnh, chẳng mấy chốc đã tan biến.
Đến khi cả đỉnh núi chỉ còn Thẩm Quân Ngọc, y mới ngự kiếm bay đến rìa vực, cúi nhìn xuống.
Sương mù lượn lờ dưới vực, sâu không đáy, chỉ toàn màu đen đáng sợ.
Thẩm Quân Ngọc nhìn chằm chằm xuống vực, suy tư hồi lâu, rồi không chút do dự ngự kiếm bay xuống.
Nửa canh giờ sau.
Thẩm Quân Ngọc vượt qua làn sương dày đặc có chướng khí độc, an toàn đáp xuống trước một hang động dưới vực.
Y tìm thấy hang bằng cách lần theo vết máu trên vách đá.
Bấy giờ, mặt đất đầy vết máu đen đỏ loang lổ và miếng thịt thối trông như bị kiếm khoét ra.
Trong những mảnh thịt vẫn còn sợi tơ đỏ, đích thị là Lời Nguyền Vu Huyết.
Lúc này, trong hang vẫn vọng lên vài tiếng động.
Thẩm Quân Ngọc đứng trước hang lắng nghe hồi lâu, rồi bước vào.
Dưới ánh sáng lờ mờ, trong góc hang có bóng đen ngẩng nửa mặt nằm trên đất, bên cạnh rơi một con dao găm bạc, xung quanh nồng nặc mùi máu.
Thẩm Quân Ngọc bước tới.
Thắp lửa, y nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt đầy máu.
Ngoại trừ phần mặt nạ bạc che phủ, toàn bộ da thịt ma tu đã lở loét, lộ ra đường tơ đỏ kì quái, trông đáng sợ vô cùng.
Thẩm Quân Ngọc nhìn nhưng không hề sợ hãi, khẽ nhíu mày cúi xuống.
Khi tay y sắp chạm mặt nạ bạc, dưới lớp mặt nạ, hàng mi ma tu đẫm máu chợt động, rồi bất thình lình mở ra.
Bốn mắt nhìn nhau.
Thẩm Quân Ngọc bình thản, không tránh né.
Lúc này, ánh mắt ma tu dồn vào gương mặt trắng trẻo giống Thẩm Tư Nguyên.
Sau khi nhìn kỹ, trên môi mỏng hắn nở nụ cười giễu cợt, uể oải nhắm mắt lại.
"Dù ngươi có tra tấn ta đến chết, ta cũng chẳng thèm mở mắt nhìn ngươi."
Nhưng sự tra tấn không xảy ra.
Chiếc mặt nạ bạc được tháo ra nhẹ nhàng, đặt sang bên.
Tiếp đó, bàn tay mát lạnh khớp xương chạm vào khóe mắt ma tu.
Vùng da dính máu của hắn giật mình.
Nhưng trong lòng hắn vẫn bình tĩnh, giấu giếm tà ác không muốn ai biết.
Hắn nghĩ: Hôm nay ngươi móc một mắt ta, tương lai ta sẽ móc cả hai mắt ngươi, dùng cực hình Ma tộc giữ ngươi sống không được, chết không xong.
Nhưng mọi chuyện không diễn ra như hắn tưởng.
Đầu ngón tay vuốt nhẹ đuôi mắt hắn, rồi lại tiếp tục.
Không ngờ, vết thương do Lời Nguyền Vu Huyết gây ra quanh mắt dần bớt đau.
Ma tu: ?
Lần đầu tiên, hắn sinh ra lo lắng vì tình hình ngoài tầm kiểm soát.
Những chuyện sau đó càng khiến hắn kinh ngạc.
Sau khi bàn tay giúp hắn giảm đau, lấy ra khăn lau sạch máu rỉ trên mặt hắn.
Động tác nhẹ nhàng, cẩn thận, không hề có chút nhục nhã.
Cuối cùng, ma tu không nhịn được, mở mắt ra.
Đôi mắt đen lạnh lùng nhìn Thẩm Quân Ngọc với vẻ ngạo mạn và dò xét.
Sau khoảng im lặng ngắn ngủi.
Chàng trai dịu dàng như ngọc trước mặt không hề tức giận, y bình tĩnh nhìn hắn: "Làm sao trở thành ma tu như các ngươi vậy? Có thể chỉ ta không."
Ma tu: ?
Trong hang tối ẩm, đốt lửa, ném thuốc vào lửa, hương thơm tươi mát xua tan mùi khó chịu.
Ma tu đeo mặt nạ lại, nhưng lúc này hắn không còn nhếch nhác đầy máu.
Vết thương đã xử lý, quần áo thay mới.
Hắn ngồi dựa vào góc hang, nhìn Thẩm Quân Ngọc đang chuyên tâm điêu khắc khúc gỗ, mắt đen dưới mặt nạ phát ra ánh sáng lạnh lẽo.
Đống lửa bập bùng, Thẩm Quân Ngọc buông mi dài, ngón tay xinh đẹp cầm dao khắc từng mảnh gỗ, dần hiện hình người.
Ánh lửa nhảy nhót phản chiếu lên gương mặt hiền hòa của y, càng khiến nét mặt thêm thanh nhã.
Lời Nguyền Vu Huyết do vu sư thời Thượng Cổ sáng chế, tự lấy thân luyện chế vu cổ, để lại tinh huyết cho hậu nhân.
Nếu gặp cường địch, dùng tinh huyết làm lời nguyền rủa xâm nhập cơ thể địch, tinh huyết chứa sức mạnh vu cổ sẽ không ngừng tái tạo, cắn xé chủ nhân đến chết.
Cách giải duy nhất là dùng khúc gỗ đặc biệt khắc hình người bị nguyền rủa, để linh hồn nhập vào, nhân cơ hội chuyển lời nguyền.
Phương pháp này đòi hỏi trình độ cao, Tu Chân Giới ít người làm được.
Chính vì thế, ma tu không hề có ý định sống sót.
Không ngờ lại gặp kỳ ngộ như vậy.
Nhưng từ đầu đến cuối, hắn không đoán được mục đích Thẩm Quân Ngọc cứu mình.
Tuy nhiên, nếu Thẩm Quân Ngọc đã cứu hắn, nhất định có âm mưu, đương nhiên ngắn hạn sẽ không hại hắn.
Vậy nên, ánh mắt sắc lạnh của ma tu nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của Thẩm Quân Ngọc, đánh giá trắng trợn.
Cuối cùng...
Thẩm Quân Ngọc cũng đặt đồ vật xuống, bình thản ngước nhìn: "Mặt ta có gì à?"
Đột nhiên đối diện đôi mắt trong veo như ngọc lưu ly, ma tu vô thức nhướng mày.
Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, ma tu bỗng nắm bắt manh mối trong trí nhớ.
Sau khoảng im lặng kỳ lạ.
Khóe môi hắn nhếch lên, nở nụ cười quỷ dị.
Thẩm Quân Ngọc: ?
Tiếp đó, ma tu lộ vẻ "thì ra là vậy", khoanh tay gối lên đầu, nói: "Thẩm đại công tử, dù hôn phu bị đệ ruột cướp mất, ngươi cũng đâu cần tự hành hạ như vậy, ma tu khó làm lắm."
Thẩm Quân Ngọc nhướng mày.
Thấy y không phản bác, ma tu tưởng đoán trúng, sau im lặng, bỏ tay xuống, nói: "Nhưng ta sẽ ghi nhớ ân cứu mạng hôm nay, nếu sau này có cơ hội, nhất định báo đáp."
Thẩm Quân Ngọc nghe đến đây, ánh mắt động: "Nếu ta muốn ngươi báo đáp ngay bây giờ thì sao?"
Ma tu nhíu mày, nghĩ: "Quả nhiên có mưu đồ."
Nhưng dựa kinh nghiệm, hắn đoán Thẩm Quân Ngọc sẽ lợi dụng năng lực ma tu biến hóa vào môn phái nào đó.
Vậy nên không coi trọng, thuận miệng hỏi: "Thẩm đại công tử muốn ta báo đáp thế nào?"
Thẩm Quân Ngọc: "Dạy ta tu ma."
Ma tu:...?
Trong Thiên Y Đường Kiếm Tông.
Mấy vị y tu cảnh giới Hóa Thần, Luyện Hư tụ tập quanh giường Thẩm Tư Nguyên.
Sắc mặt ai cũng nghiêm trọng, biểu tình phức tạp.
Cuối cùng, tất cả đều thở dài, lắc đầu với Nguyên Mục Châu.
Nhìn vẻ mặt y tu, ánh sáng trong đôi mắt phượng hẹp dài của Nguyên Mục Châu dần chìm xuống, mặt bị hàn ý xâm chiếm.
Nguyên Mục Châu không ngờ dù đã nhanh như vậy vẫn không cứu được Kim Đan Thẩm Tư Nguyên.
Phải biết, chỉ mới giờ Tuất tối, gã đã vội đưa Thẩm Tư Nguyên rời khỏi Bí Cảnh Âm Dương, ngự kiếm quay về Kiếm Tông.
Gã triệu tập rất nhiều y tu đến chữa trị.
Năm xưa, Kim Đan Thẩm Quân Ngọc vỡ vụn, gã đến muộn nửa ngày, dù kết khế ước đồng mệnh cũng khó cứu.
Tại sao lần này gã không đến trễ nhưng kết quả vẫn không thay đổi?
Tại sao?
Nhìn Thẩm Tư Nguyên thở yếu, sắc mặt trắng bệch như giấy, Nguyên Mục Châu im lặng hồi lâu, lòng đau đớn, cảm xúc áy náy dâng lên.
Một y tu bên cạnh thấp giọng khuyên: "Thiếu tông chủ, Thẩm tiểu công tử bẩm sinh yếu ớt, không phải do ngài đưa về không kịp, ngài không cần tự trách."
Nguyên Mục Châu nghe xong, chợt nhớ ra – Thẩm Tư Nguyên sinh ra đã ốm yếu, đương nhiên không thể so với Thẩm Quân Ngọc thiên phú, đã ký khế ước với linh bảo đời Hậu Thiên Phượng Vũ Kiếm từ sớm.
Nhận ra điều này, thất vọng của Nguyên Mục Châu đối với Thẩm Quân Ngọc lên đến đỉnh điểm.
Gã nghĩ: Người khác cũng biết điều này, sao Thẩm Quân Ngọc không biết?
Gã không yêu cầu y xả thân như kiếp trước, nhưng với thực lực y, nếu chịu ra tay, chắc chắn Thẩm Tư Nguyên không đến nỗi thế.
Chỉ vì mâu thuẫn năm xưa mà y thờ ơ đứng ngoài, không quan tâm sinh tử Thẩm Tư Nguyên, thật quá tàn nhẫn.
Dù thế nào, Thẩm Tư Nguyên cũng là đệ ruột của gã.
---
Tác giả:
- Văn Sóc lẩm bẩm: Là một mỹ nhân nha, nhưng sao thấy hơi điên điên?
- Thẩm Quân Ngọc: ?