Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!
Chương 175: Phải Là Cô Cừu Không?
Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta! thuộc thể loại Linh Dị, chương 175 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Creeeek.
Ánh sáng lọt qua khe cửa, chiếu thẳng vào mắt tôi.
Bên trong, đủ loại đồ vật lấp lánh, sáng trưng như thể từng món đều tỏa ra ánh sáng, giống hệt tấm bảng tên mà Jang Heoun đưa cho tôi trước đây.
‘Quỷ quái thật.’
Cảnh tượng này còn kỳ quái và chói mắt hơn tôi tưởng.
Tôi khép nhẹ cửa kho lại, rồi đưa tay với tới những món đồ...
Một thông báo hiện lên:
〘Hình như tôi chưa thể lấy được món đồ này.〙
Tôi bỏ qua nó, lùng sục giữa đống đồ lấp lánh – cái xô, cây lau nhà, bảng nhỏ,… và cuối cùng cũng tìm thấy thứ mình cần.
“...”
Một chiếc ghim cài trang trí.
Một món phụ kiện bằng giấy ép nhựa dày, trông thật vụng về, rõ ràng là sản phẩm của một bàn tay không chuyên.
〘Bạn đã thu được『Phụ Kiện Cài Áo』!〙
〘『Phụ Kiện Cài Áo』: Mô tả:〙
〘Một bông hoa với dòng chữ “Chúc Mừng Tốt Nghiệp.” Nó được thiết kế giống hoa đại diện của trường Sekwang – hoa đỗ quyên.〙
〘Chắc hẳn đây là quà tốt nghiệp?〙
Tôi nhét món đồ lấp lánh vào túi.
‘Xong.’
Tôi đã có vật phẩm quan trọng để phá giải câu truyện ma này.
Tiếp tục khám phá các khu vực chỉ học sinh mới vào được, tôi kiểm tra xem những thông tin tôi nhớ từ các bản ghi có khớp với thực tế không.
Tôi mượn sách ở thư viện, gõ vài phím đàn piano trong phòng nhạc…
‘Nếu có chút sai lệch, thà chết rồi tỉnh lại còn hơn.’
May mắn là mọi thứ đều khớp hoàn toàn.
‘…Tốt.’
Suốt quá trình, tôi tránh lên tầng năm, nơi diễn ra Sảnh Chuẩn Bị Lễ Tốt Nghiệp.
Chưa phải lúc.
‘Bao giờ thì thông báo mới đến?’
Tôi thở một hơi căng thẳng, từ tốn chờ đợi…
Và rồi.
“₩uc544₩uc544₩uc544₩uc545₩u0021₩u0021₩u0020₩uc800₩ub9ac₩u0020₩uac00₩u0021₩u0021₩u0020₩uc800₩ub9ac₩u002e₩u002e₩u002e”
Tiếng gầm khủng khiếp nổ vang trong tai tôi.
“...!”
Đây là… tạp âm sao?
Âm thanh ấy như hàng trăm người cùng cào móng tay lên bảng đá. Chẳng khác gì một trận cuồng phong âm thanh hỗn loạn!
Và tôi biết đó là gì.
‘…Bọn quái vật!’
Giọng của các nhà thám hiểm (những kẻ trông như quái vật bị lỗi pixel) không thể nhầm lẫn!
Dưới tầng, tiếng gào vô nghĩa của họ khi tranh luận ầm ĩ không chỉ vang vào tai, mà còn tấn công thẳng vào não.
Kèm theo đó, một cơn thúc giục dữ dội cuồn cuộn trong tôi.
‘Hóa ra vì thế mà chúng luôn bắt đầu bằng những kẻ ồn ào đầu tiên!’
Điều tối thiểu tôi muốn làm là khiến chúng im đi…
‘...! Bình tĩnh, bình tĩnh nào…’
Tôi kiềm chế cơn kích động mãnh liệt, không lao xuống cầu thang.
Thay vào đó, tôi dừng vài giây để dập tắt ham muốn.
‘Giờ thì di chuyển.’
Tôi hít sâu, vững bước tiến về cuối hành lang tầng bốn để quan sát đám 'quái vật'.
Chúng đang đối đầu với một học sinh.
Không, trận chiến hầu như đã kết thúc.
Học sinh đó nằm bất động trên sàn, không cử động.
Nhưng chưa phải tất cả bọn 'quái vật' đều rút lui.
‘Ch
ết tiệt.’
Tôi chuẩn bị tinh thần.
Một 'con' vẫn còn nguyên vẹn.
'Nó' nhìn học sinh dưới đất, rồi quay sang nhìn tôi.
Và 'nó' chặn đường tôi lại.
...
Tôi thấy rõ từ xa.
Con 'quái vật' đang chắn đường tôi.
Mặt nó nhão ra, biến dạng như ảnh vỡ điểm.
Nhưng có một điều khác biệt so với các con khác–
'Nó đeo mặt nạ.'
Và cái mặt nạ đó là–
Cừu.
‘…Go Yeongeun!’
***
“Quao.”
Tôi là người cuối cùng còn lại.
Go Yeongeun dựa lưng vào tường hành lang, thở dốc.
Trước mặt cô (có lẽ) là học sinh cuối cùng của tầng ba đang nằm bất động.
Dường như nó vẫn còn sống, nhưng cô không có ý định kết liễu nó.
'Giết nó thì sẽ mất điện lần nữa và bọn kia lại tràn lên… ha.'
Đám dân thường mà cô dẫn đi đều đã chết.
'Ít nhất ba người cuối cùng chết có mang theo bảng tên…'
Theo quy trình công ty, nếu có bảng tên thì người đó vẫn có thể sống tiếp trong thế giới thực, kể cả khi chết trong mơ.
Nhưng điều khó chịu là chất lỏng trong 『Bình Thu Thập Tinh Chất Giấc Mơ』 chỉ tăng khi thu được bảng tên.
'…Có gì đó sai sai.'
Yeongeun đã dần bỏ việc săn bảng tên để phá đảo Bóng tối hạng cao. Thành ra, cô chia sẻ thông tin và độ vật với đồng đội.
Và giờ thì họ chết sạch.
'Trời má…'
Lâu ngày làm việc ở công ty, cô đã quen với thịt nát, ma quỷ và sinh vật ghê rợn.
Hồi học giải phẫu, cô thậm chí còn có thể mổ xác trong trường y mà không chớp mắt lấy một cái.
'May mà mình không chết thật…'
Nỗi sợ giờ đã bị mài mòn đến mức cô nghĩ được như vậy.
'…Giờ thì lên tầng năm chứ nhỉ?'
Ngay khi Yeongeun định đứng dậy tiếp tục thì–
Tạch.
“...!!”
Phía xa hành lang…
Một 'học sinh' khác xuất hiện.
'Nó' cao ráo, mặc đồng phục lôi thôi như học sinh cá biệt.
'Trời má…'
Cô tới giới hạn rồi đó nha!
'Lần này thì mình để nó khử cho đỡ tốn sức chạy trốn…'
Chắc chắn, sống tới đây là đủ để cô không bị trừ điểm đánh giá hiệu suất rồi còn gì.
Cô chỉ muốn tháo quách cái đèn pin hạng nặng trên đầu.
Và khi cô tính tỉnh quách khỏi cái giấc mơ chó chết này…
Tạch.
…Khoan?
'K-Khoan đã.'
Ánh sáng lờ mờ soi lên gương mặt học sinh.
Bình tĩnh, sắc sảo, không hề lúng túng.
“…Anh Hươu?”
Là Kim Soleum.
Ban đầu, cô tưởng là học sinh nào giống giống.
Nhưng nhìn kỹ, dù gương mặt hơi trẻ hơn thường thấy thì học sinh đó vẫn là Kim Soleum, một khuôn mặt không lẫn vào đâu được.
Luồng ớn lạnh lan khắp người Yeongeun.
'K-Không lẽ nào…!'
Tình huống kiểu gì thế này?
Lẽ nào nếu đáp ứng điều kiện nào đó, một người sẽ bị 'đồng hóa' và trở thành học sinh quái vật?
“Á…”
Là người từng nghiên cứu về hiện tượng nhiễm bẩn cốt truyện, Yeongeun lập tức thấy rùng mình.
Nhưng cũng vào khoảnh khắc ấy, cô nghiến răng quyết định.
'Mình phải kiểm tra cho chắc.'
Nếu lỡ có chuyện gì khi cô tỉnh dậy, cô sẽ hối hận cả đời vì chạy trốn.
'Chết cũng được, dù sao thì đây cũng chỉ là giấc mơ.'
Cô tiến tới, cố không chớp hai mắt cùng lúc.
Càng đến gần, cô càng chắc chắn đó là Kim Soleum.
'…Cả cái móc gấu bông cũng mất tiêu.'
Việc cái móc thỏ bông mà anh ấy hay đeo không thấy đâu, khiến cô vừa buồn, vừa lo.
Tạch.
Ánh sáng chập chờn, nhưng đèn gắn đầu cô vẫn đủ mạnh để nhìn.
'
Sắp tới rồi.'
Cô lại gần.
Và rồi–
Đốp.
Một tia sáng cực mạnh nổ thẳng vào mắt Yeongeun.
“...!!”
Tầm nhìn cô bị xóa sạch tạm thời.
Đèn pin trong tay Kim Soleum đã được hẹn giờ nhấp nháy để làm lóa mắt đối phương.
Go Yeongeun không nhìn rõ món đồ đó là gì, nhưng cô hiểu ngay lập tức–
'Bẫy à?! Cài từ trước ư?!'
Choáng váng ập tới, nhưng cô giữ được thăng bằng.
'Không còn cách nào khác.'
Cô bực vì chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng cô không còn thời gian phân tích bọn 'quái vật' siêu nhanh này.
Giây tiếp theo là cô sẽ chết…
“...??”
Vậy nhưng… cô không chết.
Không có đau đớn. Không có cảm giác lơ lửng từ việc tỉnh mộng.
…Cô vẫn còn sống!
'Cái gì?'
Trong khi mắt thích nghi trở lại, Yeongeun nhìn về phía 'học sinh' trước mặt.
...
Kim Soleum, người mặc đồng phục Sekwang, không hề nhìn cô.
Anh đang nhìn xuống… sàn nhà?
'Sàn nhà?'
Yeongeun lùi nhẹ, hạ góc nhìn để thấy cả Soleum và mặt đất.
“...!”
Trên sàn là một tờ giấy A4 với dòng chữ viết tay.
〔Cô Cừu đó à?〕
“GAAAAHHHH!!”