Chính Là Giống Cái Mà Trước Đây Tôi Yêu Thích

Tra Công Cải Tạo, BE Chuyển HE

Chính Là Giống Cái Mà Trước Đây Tôi Yêu Thích

Tra Công Cải Tạo, BE Chuyển HE thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Moose ngồi trên chiếc ghế sofa dài, xung quanh là nhóm giống đực đang ríu rít trò chuyện.
“Moomoo thơm quá, ngửi mà dễ chịu ghê.”
“Moomoo cao hơn rồi, hồi trước mình còn ngang nhau mà.”
“Lúc đó tớ chưa trưởng thành xong mà.”
Với chiều cao 183 cm, Moose vẫn luôn cảm thấy ‘bé nhỏ’ mỗi khi đứng cạnh Hoàng đế Thiên Già. Nhưng giữa đám giống đực, cậu lại nổi bật vì thân hình cao ráo.
Guy vòng tay ôm lấy cánh tay Moose, như một cây nấm bám chặt lấy người cậu, đầu nhẹ nhàng dụi vào vai.
“Muốn Moomoo vuốt đầu.”
“Được thôi.”
Moose đưa tay xoa đầu Guy, nhẹ nhàng như thể đang vuốt ve một con vật nhỏ.
Cùng lúc đó, một luồng năng lực tinh thần vô hình len lỏi vào đầu Guy.
Nó giúp gỡ rối những sợi dây tinh thần đang rối bời như chỉ vắt chéo lung tung trong tâm trí.
Theo quan niệm chung của tộc Thiên Giả, chỉ có giống cái tham chiến mới cần được chải vuốt tinh thần định kỳ.
Nhưng qua quan sát thực tế, Moose nhận thấy nhiều giống đực bị giam giữ và có tính cách nhạy cảm cũng dễ gặp rối loạn tinh thần.
Không ai trong tộc nghĩ rằng giống đực cần được chải vuốt tinh thần.
Giống đực chỉ được dạy cách chải vuốt tinh thần cho giống cái, chứ không học cách kiểm tra bản thân.
Bác sĩ không thể tự chữa lành mình.
Khi còn ở Viện Nuôi Dưỡng Giống Đực, Moose thường xuyên giúp những người xung quanh cậu chải vuốt tinh thần.
Dần dà, ngày càng nhiều giống đực tìm đến cậu, quấn quýt không rời — dù có mệt mỏi hay không, họ đều muốn được “vuốt đầu”.
“Thật thoải mái.” Guy rên khẽ, cơ thể mệt mỏi dần buông lỏng, ngáp dài rồi gối đầu lên đùi Moose, hơi thở chậm rãi đều đặn theo từng nhịp.
“Tớ cũng muốn được xoa đầu.”
Joshua, người đeo găng tay trắng, quỳ xuống trước mặt Moose, nhẹ cúi đầu về phía cậu.
Bộ trưởng Ngoại giao, đang trò chuyện với đồng nghiệp ở xa, thấy cảnh này liền trợn mắt kinh ngạc.
Không phải đây là giống đực từng ghét bỏ mọi tiếp xúc thể xác, đến cả thân mật cũng không chịu để ai chạm vào sao?
“Hoàng phi của chúng ta quả thật là một ngoại lệ.” Bộ trưởng Ngoại giao nói, giọng pha chút chua chát.
Bộ trưởng Tài chính đối diện cười nhạt: “Dù sao thì, đây là người khiến cho vị Hoàng đế của chúng ta — người đã để trống hậu cung suốt hơn hai trăm năm — phải động lòng.”
Mới kết hôn có hai tháng, Hoàng đế đã loại bỏ toàn bộ người hầu trong cung, thậm chí còn thay cả đội vệ sĩ thân tín theo mình nhiều năm bằng những quân thư đã kết hôn.
Lòng ghen tuông ấy mạnh đến mức có thể cảm nhận được ngay cả bên ngoài Đế Đô Tinh.
Đang chải vuốt tinh thần cho đám giống đực, Moose bỗng nghe thấy một giọng nói vọng vào tâm trí.
[Hoàng đế đối xử với bạn thế nào?]
Là ý niệm của Joshua.
Dùng năng lực tinh thần giao tiếp là trò chơi quen thuộc họ từng chơi tại Viện Nuôi Dưỡng Giống Đực.
Cách này giúp họ trốn khỏi sự giám sát của những giống cái quản lý.
Giờ đây, nó cũng giúp họ tránh khỏi các giống cái có giác quan tinh tế trong đại sảnh.
[Khá tốt… Hoàng đế chỉ có mỗi mình tôi trong hậu cung, tôi dùng toàn bộ ngân sách, mọi phòng cung điện đều thuộc về tôi, muốn ở đâu thì ở.
À, Hoàng đế còn tặng tôi rất nhiều quần áo đẹp. Riêng trang phục dạ hội cho buổi tiệc này, đã chuẩn bị đến mấy chục bộ.]
Moose không muốn khiến các giống đực lo lắng, nên cố tình nói ra những điều chứng minh mình sống rất tốt.
Joshua nhíu mày nhẹ.
Hoàng phi chỉ toàn nói về vật chất, nhưng giống đực luôn coi trọng sự thỏa mãn tinh thần hơn cả.
Dù điều đó rất khó đạt được.
[Vậy bạn có thích anh ấy không?]
Joshua hỏi.
Mặt Moose thoáng chốc biến sắc.
Cậu có thích Hoàng đế Thiên Già không?
[Đương nhiên là thích.]
Cảm giác ấm áp khi được nằm trong vòng tay Aks khiến cậu cảm thấy an tâm.
Nhưng Aks chưa bao giờ chỉ muốn ôm cậu. Luôn có sự cuồng nhiệt khiến Moose muốn trốn chạy.
Thân hình Aks cực kỳ hoàn mỹ — vai rộng, eo thon, cơ ngực săn chắc, từng múi cơ đều là tác phẩm nghệ thuật. Nếu Aks cởi hết quần áo và đứng yên trước mặt cậu, cậu có thể vẽ cả ngày không biết chán.
Nhưng mỗi khi c* d*, Aks lại biến thành một con quái vật — đè cậu xuống, xé nát, nuốt chửng vào bụng.
Dù vậy, Aks vẫn là thư chủ của cậu.
Ngoài việc thích hắn, Moose còn có thể thích ai khác được nữa?
Joshua ngẩng đầu nhìn cậu, đôi mắt xanh trong vắt như thể soi thấu mọi lớp vỏ bọc.
[Khi bạn nhắc đến vị sĩ quan kia, bạn đâu có biểu cảm như thế này.]
Lúc ấy, mỗi khi Moose nhắc đến người sĩ quan bí ẩn đó, trên gương mặt cậu là niềm vui thuần khiết và khát khao cháy bỏng.
Dù phải đến những căn cứ tiền tuyến khắc nghiệt, ánh mắt cậu vẫn tràn đầy hy vọng về tương lai.
Nhưng giờ đây, Joshua không nhìn thấy bất kỳ tia hy vọng nào trong đôi mắt Moose.
Chỉ còn lại sự mông lung và một nỗi giận dữ âm ỉ.
Khi nghe Joshua nhắc đến “vị sĩ quan đó”, khuôn mặt Moose hơi tái nhợt.
Nhìn thấy vậy, Joshua có chút áy náy.
Moose luôn là người lý trí nhất trong nhóm, anh tưởng cậu đã buông bỏ rồi.
[Xin lỗi… Tôi không nên nhắc lại chuyện đó trước mặt bạn.]
[Không sao cả.]
Moose không nỡ để Joshua cảm thấy tội lỗi. Cậu dừng lại một chút rồi nói tiếp:
[Thật ra… vị sĩ quan đó chính là Hoàng đế.]
Dù cậu không muốn thừa nhận họ là một người.
[Hả? Vậy bạn đã kết hôn với giống cái mà mình từng thích rồi à?]
[Là giống cái tôi từng thích.]
[Có gì khác biệt chứ?]
Joshua, người cả đời chỉ yêu một kiểu, nghiêng đầu ngạc nhiên.
[Có chứ.]
Càng yêu sâu nặng, khi vỡ vụn, càng trở thành căm ghét.
Moose quay đầu nhìn về phía Hoàng đế Thiên Già — người đang bị các quan viên và đại thần vây quanh.
Hoàng đế như cảm nhận được ánh nhìn, lập tức quay đầu lại. Hai ánh mắt chạm nhau.
Hoàng đế thì thầm vài câu với các đại thần bên cạnh, đặt ly rượu xuống, rồi bước về phía Moose.
Sự xuất hiện của một giống cái SSS khiến đám giống đực xung quanh trở nên căng thẳng.
Moose khẽ dùng năng lực tinh thần xoa dịu họ, giúp họ bình tĩnh trở lại.
Hoàng đế Thiên Già vốn hiểu rõ sự nhạy cảm của giống đực, nên không vội bước vào khu nghỉ ngơi, chỉ đứng ngoài đưa tay về phía Moose, nhẹ nhàng nói:
“Hoàng phi, ta có thể mời em khiêu vũ không?”
Moose đương nhiên không thể từ chối trong tình huống này.
Cậu nhẹ nhàng đặt đầu Guy — người đang ngủ gục trên đùi mình — xuống đệm, rồi đứng dậy, từ tốn bước đến bên Hoàng đế, thanh lịch đặt tay lên tay người kia.
“Thần cảm thấy rất vinh dự, bệ hạ. Nhưng thần chưa từng khiêu vũ với giống cái, e rằng sẽ dẫm lên chân ngài.”
“Ta cũng chưa từng khiêu vũ với giống đực.” Hoàng đế mỉm cười, “Nhưng đừng lo, ta sẽ không dẫm lên chân em.”
Moose hơi ngạc nhiên.
Hoàng đế là người phải tham dự rất nhiều tiệc tùng kiểu này.
Chẳng lẽ hơn hai trăm năm qua, chưa từng mời một giống đực nào khiêu vũ?
Một bạo quân, không đắm mình trong hưởng lạc, cũng chẳng gần gũi giống đực.
Nghe cũng hợp với hình ảnh Moose từng biết về Hoàng đế Thiên Già.
Nhưng khi nghĩ đến việc Hoàng đế ép cậu làm những chuyện kia, Moose lại cảm thấy bản chất ấy chỉ là lớp vỏ bọc.
Hơn nữa, nếu thực sự chưa từng tiếp xúc với giống đực, vậy trứng trong bụng Hoàng đế từ đâu mà có?
Với cấp bậc SSS độc nhất vô nhị, khác biệt như vực thẳm so với mọi giống đực trong đế quốc, việc mang thai không hề đơn giản.
Moose áp sát người vào Hoàng đế Thiên Già, theo nhịp điệu âm nhạc lúc gần lúc xa.
Ba đôi cánh trên lễ phục như muốn cất cánh bay đi, nhưng lại bị Hoàng đế khẽ kéo lại, giữ sát bên mình, lần này đến lần khác.
“Sese, ta luôn cảm thấy em ở rất xa.”
Hoàng đế ôm chặt Moose, khẽ thì thầm bên tai cậu.
“Bệ hạ đang nói gì vậy? Chẳng phải thần luôn ở trong vòng tay ngài sao?” Moose giả vờ không hiểu.
Hoàng đế khẽ thở dài, “Đúng vậy, em luôn ở trong vòng tay ta, dù là hiện tại hay tương lai.”
Moose duy trì nụ cười hoàn hảo, cố ý bước sai và dẫm mạnh lên chân Hoàng đế.
Sau lần thứ ba, Hoàng đế mới nhận ra Hoàng phi đang cố ý.
Không hiểu mình đã làm gì khiến Hoàng phi tức giận, Hoàng đế chỉ im lặng, trong mắt hiện lên một dấu hỏi: “?”
“Nếu dẫm mỏi rồi, em có thể đứng hẳn lên đôi giày của ta.”
Đêm khuya, sau khi xác nhận Moose đã ngủ say, Aks đưa tay mở thiết bị đầu cuối.
Màn hình ảo hiện lên, ánh sáng trắng lập lòe.
Hắn khẽ che mắt Moose bằng một tay, ngăn ánh sáng làm phiền giấc ngủ cậu, tay kia thao tác trên màn hình ảo.
Hắn truy cập vào cơ sở dữ liệu giống đực của đế quốc, tìm kiếm hồ sơ của Moose.
Là Hoàng phi, thông tin của cậu được bảo mật cấp S — chỉ Hoàng đế Thiên Già mới có thể cấp quyền xem.
Dĩ nhiên, mức bảo mật đó chẳng là gì với Aks.
Hắn bắt đầu xem từ trang đầu tiên.
Cấp bậc, dữ liệu cơ thể, dữ liệu gen, quá trình trải nghiệm…
Năm 3019, một năm trước khi giác ngộ sinh lý, kiểm tra sức khỏe giống đực, phát hiện khuyết tật tuyến thể…
Aks khựng lại, chăm chú đọc tiếp.
[
Mục kiểm tra:
Kiểm tra khả năng giải phóng tin tức tố.
Kết quả:
Phản ứng chậm với tin tức tố giống cái, không thể nhanh chóng giải phóng tin tức tố đáp trả. Nghi ngờ tuyến thể có khiếm khuyết. Đề nghị can thiệp điều trị.
Phương án điều trị:
Sử dụng lượng lớn tin tức tố giống cái để kích thích tuyến thể.
Thời gian điều trị:
Ba tháng.
Hồ sơ điều trị:
Ngày 3/1: Phun 2 đơn vị tin tức tố giống cái cấp A trong phòng. Bệnh nhân bồn chồn, không giải phóng được tin tức tố.
Ghi chú: Tăng liều lượng.
Ngày 4/2: Phun 12 đơn vị tin tức tố giống cái cấp A. Bệnh nhân buồn nôn, chưa giải phóng được tin tức tố.
Ghi chú: Tăng liều lượng.
Ngày 15/2: Phun 20 đơn vị tin tức tố giống cái cấp A. Bệnh nhân nôn mửa, giải phóng tin tức tố nhưng mất 20 phút — tốc độ quá chậm.
Ghi chú: Tăng liều lượng, tiếp tục điều trị.
Ngày 3/3: Phun 37 đơn vị tin tức tố giống cái cấp A. Bệnh nhân giải phóng tin tức tố thành công trong một giây.
Ghi chú: Điều trị thành công. Chúc mừng bệnh nhân đã hồi phục.
________________________________________________________________________________
(
o
) . z Z