Trạch Thiên Ký
Chương 196: Đăng cao Lăng Yên Các
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 196 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Trong Chu Viên có gì? Bảo tàng sao? - Có binh khí của những cường nhân mà Chu Độc Phu đã đánh bại năm xưa, hoặc là công pháp bí kíp. Đương nhiên, điều quan trọng nhất là cơ hội kế thừa và ở lại Chu Viên.
- Sau khi vào Chu Viên, những thứ tìm được sẽ thuộc về mình sao? Không cần nộp cho triều đình à?
- Ban thưởng theo công lao là nguyên tắc cơ bản. Đương nhiên, Chu Viên dù tốt đến mấy, nhưng muốn xâm nhập vào đó cũng rất nguy hiểm, huống chi còn có nhiều đối thủ cạnh tranh. Vì vậy, ý nghĩa thực sự của Chu Viên chính là nơi thí luyện cho những người tu hành trẻ tuổi.
- Chẳng lẽ các tiền bối cường nhân không vào Chu Viên để tranh giành bảo vật sao?
- Các tán nhân hoặc đệ tử thân truyền của những lão quái vật sẽ vào đó, nhưng bọn họ cũng phải kiêng dè thái độ của năm vị thánh nhân, sẽ không dám hành động quá phận.
Nhiều năm về trước, sau trận chiến truyền kỳ ở Lạc Dương, Chu Độc Phu đã đánh bại Đại Chu Thái Tông Hoàng Đế. Chắc chắn Thái Tông Hoàng Đế đã phải chịu thua lão vài thứ. Còn trước đó, khi hắn đánh bại Ma quân bên ngoài Tuyết Lão Thành, Thiên La hùng mạnh trong tay Ma quân đã bị tổn thương nghiêm trọng, tụt hạng trong Bách Khí Bảng, cuối cùng chỉ còn có thể được dùng để che giấu một vụ ám sát trong Quốc Giáo Học Viện.
Từ đó có thể thấy ảnh hưởng của Chu Độc Phu đối với đại lục. Cả đời hắn không biết đã đánh bại bao nhiêu tuyệt thế cường nhân. Nếu binh khí hay công pháp của những tuyệt thế cường nhân đó đều nằm trong Chu Viên, thì đó chính là kho báu lớn nhất.
Hơn nữa, theo lời Kim Ngọc Luật, Chu Độc Phu đã mấy trăm năm không xuất hiện, hoặc là đã chết hoặc đã phá vỡ hư không mà đi. Bất kể là tình huống nào, người kế thừa hắn đều có thể ở lại Chu Viên.
Kế thừa đệ nhất cường nhân của đại lục. Chỉ nghĩ đến thôi đã đủ khiến người ta động lòng.
Nghe Kim Ngọc Luật kể xong, ba người Trần Trường Sinh mới thực sự cảm nhận rõ ràng.
Một Chu Viên như vậy, ai mà không muốn vào chứ?
Nhiều năm trôi qua, mỗi lần Chu Viên mở ra đều gây chấn động khắp đại lục, nhưng không phải lần nào cũng xác định được vị trí cụ thể của nó. Năm nay, vị trí của Chu Viên đã được xác nhận, điều này có nghĩa là Đại Chu triều sẽ phái rất nhiều người tiến vào Chu Viên để thăm dò, với ý đồ tìm kiếm kho báu chân chính.
Việc Thu Sơn Quân đã làm là tìm thấy cửa Chu Viên và lấy được chìa khóa Chu Viên. Sương mù bên ngoài Chu Viên dần dần tan đi, nhưng thế giới bên trong vẫn thần bí như trước.
Tuy nhiên, tiểu thế giới mười năm mới mở ra một lần này lại có yêu cầu cảnh giới tu hành vô cùng khắc nghiệt – chỉ có những ai đạt tới Thông U Cảnh mới có thể sinh tồn được trong đó.
Đường Tam Thập Lục và Hiên Viên Phá vô thức nhìn Trần Trường Sinh. Trong trận chiến cuối cùng của Đại Triều Thí, Trần Trường Sinh đã thành công Thông U, vậy thì đương nhiên hắn có tư cách tiến vào Chu Viên.
Trần Trường Sinh lắc đầu. Hắn tin chắc rằng số lượng người trẻ tuổi vào Chu Viên sau này sẽ nhiều hơn hiện tại, bởi vì ngày mai là ngày ngộ đạo ở Thiên Thư Lăng.
- Ngày mai hãy chuẩn bị thuốc và tinh thạch, tranh thủ cơ hội ở Thiên Thư Lăng ngộ đạo phá cảnh.
Hắn nhìn Đường Tam Thập Lục và Hiên Viên Phá nói:
- Đến lúc đó chúng ta cùng nhau vào Chu Viên.
Kim Ngọc Luật nói:
- Điện hạ ngày mai cũng sẽ vào Thiên Thư Lăng.
Trần Trường Sinh nói:
- Vậy thì bốn người chúng ta cùng đi.
Kỳ thực Trần Trường Sinh cũng không quá quan tâm đến chuyện về Chu Viên, bởi vì nó còn quá xa vời... Mà thật ra, nói xa thì cũng không hẳn là xa, chỉ là tâm tư của hắn đang dồn hết vào chuyện trước mắt, ngay trong tối nay.
Tối nay hắn phải vào cung làm chuyện mình nhất định phải làm. Chỉ có như vậy, những chuyện khác trên thế gian như bảo tàng hay huyền thoại mới thực sự có ý nghĩa đối với hắn.
Khi chạng vạng tối, hoàng hôn buông xuống nồng đậm, một chiếc xe ngựa chậm rãi dừng trước hoàng cung. Đường Tam Thập Lục dẫn đầu nhảy xuống, tiếp theo là Hiên Viên Phá khiến mặt đất khẽ rung chuyển, sau đó Trần Trường Sinh bước xuống xe.
Trước hoàng cung lúc này chật kín người. Gần là các đệ tử trẻ của học viện và tông phái, xa xa là dân chúng đến xem náo nhiệt. Sự nhiệt tình của người dân kinh đô từ trước đến nay vốn không hề bị ảnh hưởng bởi thời tiết hay thiên thời.
Nhìn thấy ba người của Quốc Giáo Học Viện, đặc biệt là Trần Trường Sinh, tiếng bàn tán lập tức lớn dần. Vẻ mặt của các thí sinh bị coi nhẹ cũng có chút thay đổi.
Tối nay, toàn bộ bốn mươi hai học sinh trong tam bảng Đại Triều Thí đều phải tham gia thịnh tiệc của Thánh Hậu nương nương, ca múa yến tiệc ăn mừng, sau đó ngủ lại trong cung, và đêm thứ hai sẽ trực tiếp đi tới Thiên Thư Lăng.
Chỉ riêng Trần Trường Sinh không thể tham gia thịnh tiệc, mà phải một mình ở trong Lăng Yên Các yên tĩnh suy nghĩ suốt một đêm, bởi vì đây là quy củ.
Sự bàn tán của dân chúng và vẻ mặt thay đổi của các thí sinh đều xuất phát từ điểm này. Lăng Yên Các chính là cấm địa thần thánh, trừ những lễ tế lớn hay khi trong nước có đại sự, bệ hạ mới có thể vào các. Ngoài những dịp đó ra, hàng năm chỉ có người đứng đầu Đại Triều Thí mới được ở bên trong yên tĩnh suy nghĩ một đêm. Thoạt nhìn đây là một vinh hạnh đặc biệt hiếm có, nhưng trên thực tế, không ai cho rằng đây là chuyện tốt.
Trong Lăng Yên Các chắc chắn không có chăn màn gối đệm. Yên tĩnh suy nghĩ một đêm e là phải khoanh chân mà ngồi. Đừng nói là ngủ, chỉ muốn chợp mắt một chút cũng cực kỳ khó khăn. Áp lực suốt một đêm sẽ khiến sáng sớm cực kỳ mệt mỏi, buồn ngủ, và việc tiến vào Thiên Thư Lăng xem bia ngộ đạo cũng sẽ chịu ảnh hưởng lớn.
Không ai biết vì sao năm đó Thái Tông Hoàng Đế lại định ra quy củ này. Chỉ có thể suy đoán rằng vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất này muốn thông qua thủ đoạn này để tăng cường lòng trung thành của người đứng đầu Đại Triều Thí với triều đình.
Chẳng qua theo năm tháng trôi qua, quy củ chỉ còn là quy củ, bị rất nhiều người dần lãng quên như không thấy. Chỉ riêng với Trần Trường Sinh mà nói, quy củ này không đơn giản là một quy định, mà là chuyện trọng yếu nhất, là nguyên nhân duy nhất để hắn rời khỏi Tây Ninh, đi vào kinh đô, tiến vào Quốc Giáo Học Viện, tham gia Đại Triều Thí, trải qua nhiều mưa gió và nguy hiểm đến vậy.
Dưới vô số ánh mắt tiễn biệt, hắn bước vào cửa cung tối tăm, u lạnh.
Có một thái giám dẫn đường đi sâu vào bên trong. Hắn đi qua Hàm Quang Điện, qua hoang viên – những nơi hắn từng đi qua. Sau đó, hắn nhìn thấy bức tường thành cung điện xa xa phía Tây cùng với dây thường xuân cuộn trên tường, biết rằng bên kia chính là Quốc Giáo Học Viện và Bách Thảo Viên.
Càng đi sâu vào hoàng cung càng trở nên tĩnh lặng, thậm chí có thể nói là lạnh lẽo. Lúc trước thỉnh thoảng còn nhìn thấy cung nữ, thái giám, nhưng giờ chẳng còn thấy ai. Tiếng lễ nhạc càng lúc càng mờ nhạt, mơ hồ, dường như biến thành âm thanh của một thế giới khác, mãi đến cuối cùng hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Tên thái giám kia chẳng biết đã lặng lẽ rời đi từ lúc nào.
Chỉ còn lại Trần Trường Sinh một mình và một tòa lầu.
Tòa lầu cao vút, cô độc đứng sừng sững phía trước. Không thể sai được, đây chính là Lăng Yên Các.
Không cần chỉ dẫn, hắn cũng không lạc đường, bởi vì con đường dẫn vào Lăng Yên Các chỉ có một.
Lăng Yên Các rất cao, con đường dẫn đến đó rất thẳng, được tạo thành từ vô số bậc thềm đá.
Bóng đêm bao phủ kinh đô, bầu trời đầy sao lại hiện ra giữa nhân gian.
Ánh sao rơi trên bậc thềm đá tạo thành một lớp sáng lấp lánh. Từ phía dưới nhìn lên, bậc thềm đá dường như không có điểm cuối, thẳng tắp như muốn vươn tới nơi cao nhất trên bầu trời đêm.
Trần Trường Sinh không chút do dự bước theo bậc thềm đá hướng vào Lăng Yên Các. Bước chân của hắn rất ổn định nhưng không hề chậm chạp. Hai tay buông thõng nắm chặt thành quyền, thể hiện sự căng thẳng và chờ mong.
Một cơn gió đêm thổi tới làm vạt áo của hắn bay phấp phới.