Trạch Thiên Ký
Mất Đi Sự Bình Yên (1)
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 206 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không biết mất bao lâu Trần Trường Sinh mới tỉnh lại, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái. Sau khi quán chiếu nội thể, hắn phát hiện những vết thương trong cuộc Đại Triều Thí vừa rồi đã hoàn toàn hồi phục. Nhưng khi nhìn viên đá đen trong lòng bàn tay, hắn trầm ngâm rất lâu, cảm thấy chẳng có gì đáng tự hào.
Trần Trường Sinh mơ hồ nhận ra rằng viên đá đen này chính là thứ mình đang tìm kiếm. Kế Đạo Nhân bảo hắn vào Lăng Yên Các, ngoài việc tìm kiếm bút ký của Vương Chi Sách ra thì viên đá đen này mới là thứ quan trọng nhất cần phải tìm được. Theo như những gì Vương Chi Sách nói, viên đá đen đó có thể chính là vật mà Thái tổ Hoàng đế đã để lại cho y trước khi qua đời. Không chừng nó có liên quan mật thiết đến bí mật Nghịch Thiên Cải Mệnh.
Viên đá đen đó rất quan trọng nhưng Trần Trường Sinh vẫn chỉ nghĩ đến cuốn bút ký của Vương Chi Sách.
Sau khi tiếng sấm vang lên bên tai, trong đầu hắn như có giông bão nổi dậy. Trần Trường Sinh nhìn thấy vô số hình ảnh hiện ra trước mắt, so sánh với những ghi chép của Vương Chi Sách, hắn hiểu ra rất nhiều điều, dù bản thân Trần Trường Sinh vẫn chưa thể đưa ra một kết luận rõ ràng.
Nghịch Thiên Cải Mệnh, đó chính là việc thay đổi vị trí hoặc độ sáng của sao sinh mệnh trên bầu trời đêm; từ đó thay đổi địa vị xã hội hoặc cuộc sống của con người trong thế giới này. Nhưng... những vị trí đó chỉ là tương đối.
Nếu không thể thay đổi vị trí hoặc độ sáng của chính bản thân mình, thì có thể thông qua việc thay đổi vị trí hoặc độ sáng sao số mệnh của những người khác cũng sẽ mang lại kết quả tương tự. Cũng cùng một đạo lý đó, nếu muốn thay đổi vận mệnh của bản thân, con người trước tiên nên thay đổi vận mệnh của những người khác trong cuộc sống của mình. Những người đó có mối quan hệ hết sức khăng khít gắn bó với chính mình, sự thay đổi vận mệnh của họ càng có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của chính mình.
Ví dụ như phụ tử.
Ví dụ như huynh đệ.
Ví dụ như quân thần.
Sự thật này thật tàn nhẫn.
Trần Trường Sinh không thể chắc chắn được rằng những hình ảnh mà bản thân mình nhìn thấy đó là những sự việc thực sự đã xảy ra trong quá khứ hay chỉ là những ảo ảnh tưởng tượng. Một đêm trôi qua, toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi, vì vậy sau khi tỉnh dậy, Trần Trường Sinh cảm thấy lạnh toát.
Nếu quả thật những hình ảnh máu lạnh tanh hôi đó mới thực sự là chân tướng lịch sử, hai đời hùng chủ của Đại Chu lẽ nào đều là những người máu lạnh như vậy sao? Chỉ vì muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh mà phải trả cái giá đắt đến thế, làm ra những chuyện đáng sợ đến thế, thử hỏi có đáng hay không? Ngay sau đó Trần Trường Sinh lại nghĩ, nếu Thánh Hậu Nương Nương chính là người thứ ba đã Nghịch Thiên Cải Mệnh thành công, vậy bà ta đã phải trả cái giá đắt đến mức nào? Những lời đồn đại trong dân gian về sự máu lạnh tàn nhẫn đó liệu có phải là sự thật? Người con trai đầu tiên của Thánh Hậu Nương Nương năm đó rốt cuộc là bỏ mạng vì bị người của Hoàng Hậu hạ độc, hay như lời đồn, là do chính tay Thánh Hậu Nương Nương bóp chết? Phần lớn những người con mà Thánh Hậu Nương Nương hạ sinh đều không sống quá sáu tuổi, rốt cuộc điều này là do sự nham hiểm ác độc trong Hoàng Cung, hay là vì một đàn tế nào đó? Một đàn tế sao chẳng hạn?
Toàn thân Trần Trường Sinh càng lúc càng cảm thấy lạnh vô cùng. Hắn không dám nghĩ tiếp nữa, vì quả thực Trần Trường Sinh không đủ dũng cảm để tiếp tục suy nghĩ về câu chuyện đó nữa. Đối mặt với nỗi ám ảnh của cái chết, Trần Trường Sinh có thể giữ bình tĩnh. Nhưng khi phải đối mặt với sự thật bị che giấu đằng sau ánh hào quang của thế giới, một thiếu niên mới mười lăm tuổi như hắn thực sự không dám tiến gần hơn nữa để làm sáng tỏ mọi việc. Trần Trường Sinh muốn rời khỏi nơi này.
Một không gian tối tăm lạnh lẽo vẫn cứ bao trùm lên Lăng Yên Các. Bên ngoài cửa sổ không nhìn thấy bất cứ một tia sáng nào, không thể nào xác định được thời gian, nhưng có thể chắc chắn cảm nhận được rằng lúc này đã đến giờ mà hắn ngủ dậy mỗi sáng rồi.
Trần Trường Sinh đứng dậy, xử lý bức tường đá. Lăng Yên Các là thâm cung cấm địa, mỗi năm nhiều nhất cũng chỉ mở ra hai ba lần mà thôi. E rằng trong một thời gian ngắn, vết nứt do đoản kiếm rạch trên bức tường đá đó không biết có bị người khác phát hiện hay không. Hơn nữa, lúc này Trần Trường Sinh thực sự không còn chút tâm trí nào để bận tâm xử lý chuyện này nữa.
Theo lý mà nói, Lăng Yên Các có thể cách quang hoàn toàn, đương nhiên cũng có thể cách âm. Và sau đó, cũng như đêm qua, một âm thanh vọng lại từ phía xa, tựa như sứ giả từ nơi xa vội vã đến, muốn đánh thức mọi người trong nơi này tĩnh tâm.
Âm thanh vang lên cùng với luồng gió thổi đến, cánh cửa của Lăng Yên Các từ từ mở ra, luồng ánh sáng dịu nhẹ của buổi sáng sớm chiếu rọi lên bề mặt tường đá, hắt tia sáng lên hơn chục bức tranh đang treo trên tường. Những người trong bức tranh đều là những công thần đã lập vô số công lao cho Đại Chu. Nhưng rồi đến nay, một năm cũng chỉ được vài lần nhìn thấy ánh sáng mà thôi.
Trần Trường Sinh đón gió và nắng bước ra khỏi Lăng Yên Các, hòa mình vào tiếng chuông nhưng trong lòng lại không cách nào bình tĩnh hơn. Gió thổi dịu dàng ùa vào lòng mát rượi cũng chẳng thể khiến hắn tỉnh táo hơn, ngược lại chỉ khiến Trần Trường Sinh cảm thấy thêm phần lạnh lẽo.
Đứng trên bậc thềm cao phía trước Lăng Yên Các, Trần Trường Sinh nhìn mặt trời đang dần nhô lên từ phía chân trời. Sau đó hắn nhìn Kinh đô đang dần thức tỉnh trong ánh bình minh, có vô số những con hẻm nhỏ đan xen nhau tựa như những đường kẻ trên bàn cờ; dòng Lạc Thủy và vô số những con kênh nhỏ cũng tựa như những đường kẻ trên bàn cờ; có vô số nhà cửa, nhà xưởng; có vô số nhà dân, phủ đệ, tất cả đều bị trói buộc trong khuôn khổ những ô vuông. Và có vô số con người cũng đang sinh sống ở trong đó.
Thông qua việc thay đổi vận mệnh của người khác để thay đổi vận mệnh của chính bản thân mình? Chuyện này quả thực có thể thực hiện được sao? Cho dù làm như vậy khiến cho những con đường ngõ hẻm này trở nên trống trơn cũng không thành vấn đề sao? Cho dù làm như vậy khiến cho những nhà dân này biến thành một đống hoang tàn cũng không thành vấn đề sao? Cho dù làm như vậy khiến cho hàng nghìn hàng vạn người mất mạng ly tán cũng không thành vấn đề sao? Cho dù làm như vậy khiến cho chiến sự liên miên, thiên tai lũ lụt, hỏa hoạn cũng không thành vấn đề sao? Có thể làm như vậy được sao?