215. Chương 215: Hai thiếu niên bên bờ rào

Trạch Thiên Ký

Chương 215: Hai thiếu niên bên bờ rào

Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 215 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những câu chuyện như vậy thường xuyên xuất hiện trong lịch sử Thiên Thư Lăng, bởi nơi đây vốn là thánh địa của những truyền thuyết.
Nghĩ đến những câu chuyện hay tin đồn ấy, nghĩ đến vị Đệ nhất Thần tướng của đại lục đã ngồi canh trước ngôi đình kia hàng trăm năm, lòng Trần Trường Sinh dâng trào bao cảm xúc lẫn lộn. Đôi mắt hắn, dưới ánh đêm, càng lúc càng thăm thẳm.
– Tiếp tục tiến lên hoặc kính sợ đều là những cảm xúc rất đỗi bình thường, nhưng... ngươi chỉ có thể nhìn mà thôi, không thể làm bất cứ việc gì. Đối với ta mà nói, đó là một hành động lãng phí sinh mệnh một cách... ngu xuẩn.
Một âm thanh nào đó vang lên bên ngoài hàng rào rách nát của ngôi nhà. Âm thanh chậm rãi, ngữ điệu không hề có sự trầm bổng rõ rệt, nghe cứ như một khúc nhạc vô vị.
Trần Trường Sinh ngoảnh đầu nhìn, chỉ thấy một thiếu niên đang đứng bên ngoài hàng rào. Thiếu niên ấy rất gầy, gương mặt y không chút biểu cảm, vẻ hờ hững như cặp lông mày nhạt màu.
Thiếu niên ấy chính là Chiết Tụ của Lang tộc.
Trần Trường Sinh biết rằng chỉ dựa vào những chiến công mà Chiết Tụ lập được ở Bắc Cương, y đã có thể dễ dàng có được tư cách bước vào Thiên Thư Lăng. Thế mà Trần Trường Sinh đã đợi y ở Quốc Giáo Học Viện bấy lâu, Chiết Tụ lại không hề xuất hiện. Giờ đây y lại cùng các thí sinh Tam Giáp của Đại Triều Thí đến Thiên Thư Lăng, điều này khiến Trần Trường Sinh không khỏi bất ngờ.
Trần Trường Sinh chắp tay chào hỏi thiếu niên đứng bên ngoài hàng rào, suy nghĩ một lát, hắn nói:
– Nghe nhạc xem kịch, đọc tiểu thuyết, thật ra có rất nhiều người đang lãng phí sinh mệnh của mình vào những thứ đó, chẳng phải vậy sao? Ta cũng muốn có được cái cảm giác ấy.
– Nhưng ngươi... không phải là người như vậy.
Chiết Tụ đứng bên ngoài hàng rào, đáp lại lời hắn, giọng nói vẫn khô khan như vậy, nhưng mang đầy tính khẳng định, không chút hồ nghi.
Trần Trường Sinh im lặng, một lát sau, hắn mới nói tiếp:
– Có một chuyện từ trước đến nay ta vẫn chưa thể hiểu được. Trước khi hiểu rõ tường tận sự việc đó, ta tạm thời không muốn làm bất cứ việc gì, ít nhất là hôm nay ta không muốn làm gì cả.
Trần Trường Sinh và Chiết Tụ chỉ mới gặp nhau trong Đại Triều Thí, hơn nữa ấn tượng đầu tiên của hắn về thiếu niên Lang tộc này là y cực kỳ nguy hiểm, cần phải cẩn thận đề phòng. Nhưng không hiểu vì lý do gì mà đêm nay, khi màn đêm bao trùm Thiên Thư Lăng, Trần Trường Sinh đột nhiên lại có cảm giác rằng thiếu niên Lang tộc này sẽ hiểu được nỗi khổ trong lòng mình, hoặc có thể vì sự tàn khốc của bão tuyết có liên quan đến những tin đồn về y.
– Sống là điều quan trọng nhất hay sao?
Trần Trường Sinh nhìn Chiết Tụ, chân thành hỏi.
Một thiếu niên mới chỉ mười lăm tuổi đang hỏi một người cùng tuổi với mình về vấn đề sinh tử của nhân thế, dường như đây là một câu hỏi quá đỗi triết lý. Nếu như là ở các học viện trong Kinh đô, câu hỏi này của hắn tuyệt đối sẽ bị không ít người cười nhạo.
Chiết Tụ không phải là một thiếu niên bình thường, vì thế nên y không cười nhạo Trần Trường Sinh mà chỉ trầm ngâm một lúc lâu, sau khi suy nghĩ kỹ càng mới đưa ra câu trả lời của mình.
– Sống không phải là điều quan trọng nhất.
Ở vùng Bắc Cương xa xôi lạnh lẽo, quanh năm chỉ có tuyết phủ, việc sinh sống ở nơi đó vốn đã vô cùng khó khăn. Một đứa trẻ tạp chủng từ nhỏ đã bị đuổi khỏi bộ lạc, muốn sống sót được thì còn khó hơn gấp bội. Chiết Tụ đã phải cố gắng hết sức để sống sót, y đã từng vì sự sống của mình mà làm vô số chuyện ác độc, máu lạnh. Nhưng Chiết Tụ lại không cho rằng việc sống sót là điều quan trọng nhất.
Câu trả lời này khiến người nghe phải giật mình.
Trần Trường Sinh nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi đáp:
– Cảm ơn.
Chiết Tụ vẫn đứng bên ngoài hàng rào, y nói:
– Không có gì.
Trần Trường Sinh tiếp tục hỏi:
– Đối với ngươi thì thứ gì mới là quan trọng nhất? Chiết Tụ đáp:
– Sống một cách tỉnh táo, hoặc là chết một cách tỉnh táo.
Ngay lúc đó, phía trước hàng rào bỗng vang lên tiếng ken két. Hàng rào được đẩy sang một bên, mở ra một lối đi, một người đàn ông bước vào. Người đàn ông ấy tóc tai rối bời, mặt mũi lem nhem, áo quần cũ nát, không thể đoán được y chừng bao nhiêu tuổi. Dưới những lọn tóc rối bù che khuất khuôn mặt, thoáng thấy một đôi mắt sáng ngời và điềm tĩnh. Người đàn ông ấy nhìn hai thiếu niên đang đứng hai bên hàng rào, dường như y muốn hỏi điều gì đó nhưng rốt cuộc lại không hỏi nữa.
Phía bên ngoài hàng rào là một khoảng không gian yên tĩnh đến lạ, yên tĩnh đến mức có chút kỳ lạ đáng sợ.
Người đàn ông ấy quay người bước vào trong phòng, nhìn căn phòng được quét dọn sạch sẽ, y trầm ngâm một lúc lâu. Sau đó, người đàn ông ấy ngửi thấy mùi cơm và cá khô đã được nấu chín, bèn bước tới bên bếp, thấy thức ăn và cơm đã sẵn sàng, bên cạnh còn có một rổ rau đã được chuẩn bị để xào nấu. Người đàn ông ấy dùng tay vén những lọn tóc rối của mình, ngoảnh đầu nhìn Trần Trường Sinh một lúc nhưng không nói câu nào.
Trần Trường Sinh đoán ra người đàn ông luộm thuộm bẩn thỉu này chính là chủ nhân căn phòng. Hắn bèn bước tới, lấy ra miếng da lợn đã chuẩn bị từ trước, lăn qua lăn lại trên chảo nóng rồi mới cho rau vào xào. Hắn thành thạo xào nấu, những âm thanh kim loại va vào nhau leng keng, thoáng chốc đã có đủ đồ ăn.
Rau xào được trút ra đĩa. Vì không có nhiều dầu mỡ để xào rau nên ngửi không thấy thơm, nhìn cũng không ngon lắm. Có điều Trần Trường Sinh trước giờ vẫn ăn ít dầu mỡ, coi trọng sức khỏe. Từ khi còn ở Tây Ninh Trấn, hắn vẫn thường ăn rau luộc, vậy nên đĩa rau xào này đối với Trần Trường Sinh mà nói cũng không có gì là không chấp nhận được. Tiếp đó, hắn cắt cá thành khúc, rắc lên chút hành thái nhỏ rồi bắt đầu xới cơm vào bát.
Chén cơm nóng hổi bốc hơi được đặt lên bàn, người đàn ông ấy chẳng ngại ngần gì mà nhấc đũa lên ăn cơm. Trần Trường Sinh cũng xới cho mình một bát cơm, ngoảnh đầu lại thì thấy căn phòng đã có thêm một người nữa. Chẳng biết từ lúc nào Chiết Tụ đã từ bên ngoài hàng rào bước vào trong phòng, gương mặt y không chút biểu cảm, lặng lẽ ngồi trên ghế. Ý tứ của Chiết Tụ quá rõ ràng rồi còn gì.
Trần Trường Sinh lắc đầu có chút bất đắc dĩ, đưa bát cơm đến trước mặt y, rồi lại đi xới thêm bát cơm thứ ba.
Rau xào không có nhiều, chỉ gắp được hai ba đũa là đã hết sạch. Cá khô thì quả thực rất mặn, ăn với cơm thì có thể ăn được rất nhiều cơm.