Trạch Thiên Ký
Chương 216: Huyết mạch dâng trào
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 216 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chỉ có điều, đúng như Đường Tam Thập Lục đã nói trong cuộc Đại Triều Thí, Trần Trường Sinh và Chiết Tụ đều ăn cơm rất chậm rãi. Thế nên, khi cả hai vẫn còn đang ăn bát cơm đầu tiên, người đàn ông kia đã chén sạch bốn bát và đặt đũa xuống.
Trần Trường Sinh rót một chén trà đưa cho y.
Chiết Tụ lặng lẽ liếc nhìn hắn một cái.
Người đàn ông nhấp một ngụm trà, rồi no nê xoa xoa bụng, phát ra những tiếng ợ hơi thiếu lịch sự.
Cả ba người trước sau không nói một lời, bữa cơm diễn ra trong không khí yên tĩnh đến lạ lùng và có chút quái dị.
Trần Trường Sinh và Chiết Tụ dường như ăn xong cùng lúc, Chiết Tụ đứng dậy, bắt đầu thu dọn, đun nước rửa bát. Trần Trường Sinh thấy vậy thì nghĩ một lát, cũng không tranh việc với y. Hắn bèn đi rót hai chén trà.
Sau khi Chiết Tụ rửa sạch bát đũa xong, y liền lau tay vào vạt áo, rồi ngồi xuống bàn, nâng chén trà của mình lên uống cạn. Sau đó y nhìn Trần Trường Sinh và nói:
- Ngươi còn nợ ta món đồ.
Khi Chiết Tụ nói câu đó, y không nhìn người đàn ông đang ngồi một bên, khẽ nhắm mắt kia dù chỉ một cái, cứ như thể người đó không hề tồn tại.
Trần Trường Sinh đáp lại:
- Ta biết, mấy ngày nay ta vẫn luôn ở trong Quốc Giáo Học Viện đợi ngươi tới lấy.
- Tiền đã đủ rồi, Đường Đường ra giá rất hậu hĩnh.
Chiết Tụ nhìn chút nước trà còn sót lại trong chén, trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Ta cần ngươi giúp một việc.
Trần Trường Sinh nói:
- Ngươi nói thử xem, nếu ta có thể làm được, ta nhất định sẽ giúp ngươi.
Trong các cuộc đối chiến ở Đại Triều Thí, Đường Tam Thập Lục đại diện cho Quốc Giáo Học Viện đã lập một giao kèo với thiếu niên Lang tộc này. Trong quá trình chiến đấu sau đó, Chiết Tụ vẫn luôn kiên định chấp hành giao kèo đó, đặc biệt là trong trận chiến khốc liệt long trời lở đất với Cẩu Hàn Thực. Để Trần Trường Sinh giành được danh hiệu đầu bảng, công lao lớn thuộc về y.
Chiết Tụ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào mắt của hắn, mặt không chút cảm xúc, y nói:
- Kinh mạch của ta có chút vấn đề.
Trần Trường Sinh thực ra đã đoán được Chiết Tụ muốn hắn giúp chuyện gì, nên khi nghe vậy cũng không ngạc nhiên, hắn hỏi lại:
- Ngươi thật sự nghĩ ta có thể giúp được ngươi sao?
- Ngươi có thể giúp Lạc Lạc Điện hạ thì cũng có khả năng giúp được ta, dù đó chỉ là một khả năng.
Chiết Tụ đáp lại.
Khi Yêu tộc và con người kết hôn, con cái sinh ra chắc chắn sẽ có vấn đề về kinh mạch. Có thể sinh ra thiên tài, nhưng cũng có khả năng lớn là phế vật. Hơn nữa, ngay cả một đứa trẻ có huyết mạch thiên phú tốt đi chăng nữa thì cơ thể nó cũng luôn ẩn chứa những mối nguy hiểm nhất định. Trường hợp của Lạc Lạc là do hệ thống huyết mạch của phụ mẫu nàng quá mạnh, nên vấn đề của nàng được giải quyết đơn giản và nhanh chóng hơn. Còn Chiết Tụ thì không có được vận may như vậy.
Những vấn đề kinh mạch không chỉ ảnh hưởng đến việc tu hành của y, mà đáng sợ hơn hết là nó sẽ tác động trực tiếp đến tâm trí của Chiết Tụ, thậm chí là đe dọa đến sinh mạng của y.
- Khi phát bệnh sẽ rất đau đớn, trong trường hợp nghiêm trọng nhất sẽ khiến ta mất đi lý trí, nói chính xác là sẽ khiến ta phát điên. Ta không biết khi phát điên mình sẽ làm những gì, có thể sẽ giết người bừa bãi. Nếu không, những người trong tộc đã chẳng vứt bỏ ta từ nhỏ như vậy.
Chiết Tụ hờ hững nói, dường như y đang kể lại câu chuyện của người khác, gương mặt không chút biểu cảm.
Lúc này Trần Trường Sinh mới hiểu được vì sao lúc ở bên ngoài hàng rào Chiết Tụ lại nói rằng: Sống tỉnh táo hoặc chết một cách tỉnh táo mới là điều quan trọng nhất.
Hắn nghĩ ngợi một lúc rồi nói:
- Khả năng lớn nhất là khi tiềm thức và kinh mạch được nối liền, có thể sẽ xảy ra một số vấn đề, thậm chí là dị dạng.
Vì bản thân cũng có kinh mạch đứt lìa, Trần Trường Sinh luôn tìm kiếm những kiến thức liên quan đến vấn đề này trong tất cả các kho sách mà hắn từng đọc, và đã nghiên cứu vấn đề này trong một thời gian dài. Nói về các vấn đề kinh mạch, rất ít người thông thạo hơn hắn. Sau này, khi ở trong Quốc Giáo Học Viện, Trần Trường Sinh đã chỉ đạo và hướng dẫn Lạc Lạc cùng Hiên Viên Phá chữa bệnh, nên kinh nghiệm thực tế của hắn lại càng phong phú hơn bất cứ ai. Lúc này, khi nghe Chiết Tụ thuật lại tình hình của y, Trần Trường Sinh bèn nhanh chóng xác định được vấn đề nằm ở đâu.
Chiết Tụ không hề kích động dù cảm thấy không còn chút hy vọng nào, gương mặt y vẫn không chút biểu cảm, rồi nói:
- Thiên Cơ Các cũng nói như vậy đó.
Trần Trường Sinh nhìn y, nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi:
- Ngươi muốn chữa trị tới mức độ nào?
- Nếu có thể chữa trị để sống lâu hơn một chút thì đương nhiên là tốt nhất. Nếu không thể làm được như vậy thì ít nhất cũng đảm bảo cho ta có thể tỉnh táo, sống một cách tỉnh táo và chết một cách tỉnh táo. Chỉ cần đầu óc ta tỉnh táo là được.
Chiết Tụ nhìn vào mắt hắn và nói:
- Ta không muốn sống mà không biết gì hết, sống như một xác chết, không biết mình sống vì cái gì, sống như một con chó vậy.
Chiết Tụ là một con sói cô độc và kiêu ngạo, độc hành vạn dặm, chỉ ăn thịt tươi chứ không như loài chó ăn những thứ bẩn thỉu do mình thải ra.
- Ta không đảm bảo bất cứ điều gì, nhưng ta sẽ nỗ lực tìm cách để chữa trị cho ngươi.
Trần Trường Sinh nói rồi giơ tay ra bắt mạch cho Chiết Tụ.
Hai ngón trỏ và ngón giữa của Trần Trường Sinh khép lại, tựa như hai thanh kiếm so le, nhẹ nhàng đặt lên huyệt của Chiết Tụ, tựa như một thứ binh khí đặt trên giá đỡ, trông có vẻ tùy ý nhưng thực chất lại vô cùng chắc chắn.
Thình thịch thình thịch, tiếng mạch đập từng hồi truyền đến từ đầu ngón tay hắn. Trần Trường Sinh phát hiện ra tình hình của thiếu niên Lang tộc này cũng giống Lạc Lạc, tim đập rất nhanh, tựa như tiếng trống trận, không ngừng đập mạnh liên hồi. Lớp da bên trên rung lên, co giãn từng hồi dưới sức đập đó, khiến tay Trần Trường Sinh còn cảm thấy tê dại.
Đột nhiên, một luồng sức mạnh từ huyệt của Chiết Tụ bộc phát ra. Luồng sức mạnh ấy không quá sắc bén, nhưng mạnh mẽ tựa như sóng lớn vỗ ngoài biển khơi, và ngọn sóng đó ập đến vô cùng bất ngờ, nhấn chìm tất cả những phiến đá ven bờ. Trần Trường Sinh không hề có bất cứ sự chuẩn bị nào cho việc này, nên hai ngón tay hắn bị tác động mạnh đến mức bật nảy lên.
Trần Trường Sinh kinh ngạc nhìn về phía Chiết Tụ. Gương mặt y vẫn không hề có bất cứ biểu hiện nào, rất hờ hững, nhưng có một điều đã thay đổi – tia sáng trong đồng tử của y đã trở nên ảm đạm đi rất nhiều.
Chuyện này là sao?
Người đàn ông kia hỏi:
- Tình hình thế nào rồi?