225. Chương 225: Cảm Ơn Huynh, Đừng Khách Khí

Trạch Thiên Ký

Chương 225: Cảm Ơn Huynh, Đừng Khách Khí

Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 225 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tình trạng đó hoàn toàn khác biệt so với cơ thể của Trần Trường Sinh.
Cẩu Hàn Thực im lặng không nói gì.
Lúc này, nhóm Đường Tam Thập Lục cũng đã chạy tới.
Trong đình hóng mát, Hãn Thanh thần tướng cúi đầu, gương mặt già nua bị lớp khôi giáp bao phủ, toát lên vẻ u ám. Ngoại trừ những hạt bụi vẫn bay lượn, dường như ngài ta hoàn toàn bất động.
Không ai để ý đến một tiếng thở dài mơ hồ.
- Làm phiền đưa ta ra khỏi lăng.
Tuân Mai nhìn các thiếu niên, suy yếu nói:
- Ta ở trong này ba mươi bảy năm, thực sự có chút chán ngán, cũng không muốn cuối cùng lại phải chết ở đây.
Mặc dù suy yếu, nhưng ánh mắt của Tuân Mai vẫn rất bình tĩnh. Đối với người tu đạo, cầu đạo mà có thể đắc đạo thì còn gì phải không cam lòng?
Cẩu Hàn Thực ngẫm nghĩ một chút, hỏi:
- Ngài... có muốn nhắn nhủ điều gì không?
- Ta vẫn còn đủ sức lực để trăn trối, chưa cần vội vã lúc này.
Tuân Mai gắng gượng nở nụ cười, sau đó nhìn họ, nói rất nghiêm túc:
- Cảm ơn các ngươi.
Đây đã là lần thứ hai Tuân Mai trịnh trọng nói lời cảm ơn.
Chiết Tụ không chút biểu cảm nói:
- Chúng ta không có làm gì cả.
Tuân Mai nhìn Chiết Tụ nói:
- Cuối cùng ta cũng biết vì sao mình chết, tất cả là nhờ câu nói kia của ngươi đã khiến ta tỉnh ngộ, sao có thể không cảm ơn ngươi?
Trần Trường Sinh nhìn Tuân Mai, muốn nói lại thôi.
Tuân Mai mỉm cười nói:
- Có phải muốn hỏi chuyện tá túc không?
Trần Trường Sinh nghĩ: Ngài sắp chết rồi, ta làm sao hỏi được chứ.
Tuân Mai nói:
- Chỉ là một căn phòng thôi, các ngươi muốn ở thì cứ ở. Ta ở trong này ba mươi bảy năm, sau mỗi kỳ Đại Triều Thí đều thấy những đứa trẻ màn trời chiếu đất đi tìm chỗ ở... Tuy nhiên, ta thích yên tĩnh, các ngươi ở đó thì được, nhưng đừng cho những người khác vào ở nữa.
Những lời này mơ hồ có ý tứ khác, chỉ có điều nhóm Trần Trường Sinh đâu chú ý tới.
Cẩu Hàn Thực bế Tuân Mai đặt lên lưng Quan Phi Bạch, các thiếu niên đưa Tuân Mai ra ngoài Thiên Thư Lăng.
Bia tùy tùng không hiểu vì lý do gì, vẫn luôn không hề xuất hiện.
Vừa đi đến cửa chính Thiên Thư Lăng, chưa đợi Đường Tam Thập Lục mở miệng gọi người, cánh cửa đá đã từ từ mở ra.
Mặt đất hơi rung chuyển, ngọn đèn bên ngoài cũng khẽ lay động, các quân sĩ thủ lăng đã chờ sẵn bên ngoài.
Tuân Mai ra hiệu cho Quan Phi Bạch đặt mình xuống, rồi đi ra ngoài Thiên Thư Lăng.
Trần Trường Sinh nhìn bóng lưng Tuân Mai, lòng tràn đầy cảm xúc phức tạp.
Người này từng là đứa con cưng của Thiên Đạo Viện, ở Thiên Thư Lăng đọc bia ba mươi bảy năm, tối nay cuối cùng cũng có thể bước ra ngoài.
Chỉ có điều, có lẽ cũng chỉ là tối nay mà thôi.
Tuân Mai dường như không có gì phải cảm thán, rất tự nhiên bước ra ngoài.
Vào Thiên Thư Lăng, ra Thiên Thư Lăng, ba mươi bảy năm chỉ như một lần cánh cửa đá mở ra rồi khép lại, sinh tử cũng tùy theo cánh cửa ấy mà mở ra, khép lại.
Bên ngoài Thiên Thư Lăng, có hai người vẫn luôn chờ Tuân Mai.
Nhóm Trần Trường Sinh nhận ra Viện trưởng Thiên Đạo Viện Mao Thu Vũ, đứng bên trong cửa thi lễ. Rồi họ lại có chút tò mò, người kia là ai?
Nếu là bình thường, Mao Thu Vũ thấy Trần Trường Sinh và Cẩu Hàn Thực, nhất định sẽ khích lệ vài câu. Nhưng lúc này, trong mắt ông ta, ngoại trừ Tuân Mai thì làm sao còn có thể chứa đựng người khác. Ông ta bước tới đỡ lấy Tuân Mai, môi hơi run rẩy, muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi.
Tuân Mai cố gắng lùi lại hai bước, thi lễ, sau đó khẽ run giọng nói:
- Sư huynh, đệ đã làm huynh thất vọng rồi.
Mao Thu Vũ nghe tiếng sư huynh, nước mắt trào ra, nói:
- Có tội gì đâu, có tội gì đâu chứ.
Thấy sư huynh rơi lệ, Tuân Mai rốt cuộc cũng không kìm được:
- Vẫn còn có thể tỉnh ngộ cũng xem như là may mắn.
Sau đó Tuân Mai nhìn người kia, nói:
- Thật không ngờ huynh lại chờ ta ở ngoài này.
Người đó cảm xúc rất phức tạp, nói:
- Ta cảm thấy huynh hôm nay sẽ ra khỏi lăng, nhưng không ngờ huynh lại thực sự có thể bước ra khỏi lăng.
Tuân Mai có chút hổ thẹn nói:
- Mấy năm nay cũng đã làm huynh thất vọng rồi.
Người đó vẻ mặt không đồng tình nói:
- Tại sao lại thất vọng? Trận chiến tối nay huynh đã hóa sao thành tuyết, đã nhìn trộm đại đạo thần thánh. Nếu Hãn Thanh thần tướng không phải người thủ lăng, không phải mặc bộ khôi giáp kia, thì chưa chắc đã thắng được huynh. Bàn về cảnh giới tu vi, huynh đã vượt qua ta rồi.
Tuân Mai nghe vậy hơi giật mình, có chút không tự tin hỏi:
- Huynh nói là ta đã vượt qua huynh sao?
Người kia nói:
- Huynh biết ta chưa bao giờ nói dối, kể cả là lúc này.
Tuân Mai ngẩn người, nói:
- Từ năm mười hai tuổi, ta và huynh đã giao đấu 127 trận, ta chưa từng thắng trận nào. Không ngờ, cuối cùng lại để ta thắng được một trận.
Nói xong câu đó, hắn cười vui vẻ, cực kỳ vui vẻ, như một đứa trẻ khờ dại, vẻ lạnh lẽo giữa hàng lông mày cũng tan biến không còn thấy nữa.
Nghe đến đây, nhóm Trần Trường Sinh mới biết người đó là ai, không khỏi giật mình.
Chỉ thấy người đó một thân áo vải giặt rất sạch sẽ, lông mày và ánh mắt nhíu lại, có vẻ rất sầu khổ. Chẳng lẽ hắn chính là người đó?
Đúng vậy, người nắm giữ một nửa tài sản Hòe Viện mà vẫn khiến người ta cảm thấy vô cùng nghèo kiết hủ lậu, đó chính là một trong những cường nhân nổi tiếng của đương kim thế gian, Thiên Lương Vương Phá.
Vương Phá nhìn Tuân Mai:
- Đợi tương lai, khi ta tu luyện đến thánh cảnh, sẽ thay huynh trèo lên đỉnh lăng đánh giá.
Tuân Mai cười nói:
- Đó là huynh, không phải ta. Đến cuối cùng, huynh còn muốn chọc giận ta sao?
Vương Phá nói:
- Vậy cuối cùng nên nói điều gì đây?
Tuân Mai cũng cảm thấy hứng thú, tò mò hỏi:
- Huynh muốn nói với ta điều gì?
Vương Phá rất chân thành suy nghĩ một chút, sau đó nói:
- Cảm ơn huynh.
Lúc Vương Phá nói lời cảm ơn, vẻ mặt chân thành tha thiết, không hề có chút giả dối nào, cũng không phải an ủi.
Đúng vậy, nếu không có Thiên Lương Vương Phá tài hoa kinh diễm năm đó, Tuân Mai đâu cam nguyện bị vây trong Thiên Thư Lăng ba mươi bảy năm.
Nếu không có kẻ kiên nghị không chịu nhận thua như Tuân Mai đạp tuyết, thì liệu có Thiên Lương Vương Phá của bây giờ?
Tuân Mai lặng lẽ nhìn hắn, nói:
- Đừng khách khí.
Cánh cửa đá từ từ đóng lại.
Hình ảnh cuối cùng nhóm Trần Trường Sinh nhìn thấy là Tuân Mai trong lòng Mao Thu Vũ, nhắm hai mắt lại.
Trở lại nhà cỏ, các thiếu niên hoặc ngồi, hoặc đứng, hoặc trầm mặc nhìn về phía Thiên Thư Lăng không nói một lời.
Cẩu Hàn Thực là người lớn tuổi nhất, cảnh giới cao nhất, theo lẽ ra hắn nên nói điều gì đó, nhưng hắn lại không nói gì.
Các thiếu niên chiến thắng trong Đại Triều Thí, tiến vào Thiên Thư Lăng. Đối với họ, đây là thời điểm hăng hái nhất, nhưng ai ngờ lại chứng kiến chuyện như vậy.
Trong tương lai của họ, ai sẽ nói lời cảm ơn với ai, và ai sẽ đáp lại: đừng khách khí?
Trong đình viện yên tĩnh, không khí vô cùng nặng nề. Người phá vỡ sự im lặng đó là Trần Trường Sinh.
Hắn đi vào trong phòng, nhìn nửa bát canh trà Đường Tam Thập Lục ăn còn thừa lại. Chẳng hiểu sao, hắn bỗng nhiên cảm thấy tức giận. Nếu là bình thường, hắn có lẽ sẽ rửa sạch chén của mình, cẩn thận lau bàn hai lần, nhưng lúc này hắn không còn tâm trí, nói với mọi người:
- Ta muốn đi ngủ.
Nói xong câu đó, Trần Trường Sinh xoay người đi vào nhà, tìm chăn che kín mặt mình.