226. Chương 226: Chờ bình minh ngắm bia (p1)

Trạch Thiên Ký

Chương 226: Chờ bình minh ngắm bia (p1)

Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 226 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những người vẫn còn chìm đắm trong nỗi buồn, thấy hắn cứ thế đi ngủ thì không khỏi ngạc nhiên. Quan Phi Bạch khẽ nhướn mày, bất mãn nói:
- Thật là một tên máu lạnh.
Cẩu Hàn Thực lắc đầu ra hiệu cho y đừng nói nữa.
Đường Tam Thập Lục cười lạnh nói:
- Ngươi là kẻ vũ phu thích tranh giành thắng bại, so với lão già ở đình hóng mát kia có gì khác nhau?
Lúc này Chiết Tụ bỗng nhiên nói:
- Máu lạnh cũng tốt.
Mọi người nghe vậy ngỡ ngàng, hiểu rằng lời giải thích của Đường Tam Thập Lục có vẻ gượng ép.
- Máu lạnh mới không dễ sốt, càng không dễ nổi điên.
Chiết Tụ mặt không chút biểu cảm giải thích một câu, sau đó xoay người vào buồng trong, tìm được một tấm chăn khác, nằm vật ra giường rồi ngủ.
Đường Tam Thập Lục bỗng nhiên nghĩ đến một việc, đi theo vào trong, nói:
- Ta nói tổng cộng có mấy giường mấy chăn? Chẳng lẽ các ngươi lấy hết rồi sao?
Quan Phi Bạch nghe vậy, nhảy dựng lên, hướng vào trong hô lớn:
- Mặc kệ mấy giường, chúng ta ít nhất phải hai giường.
Tuân Mai trước khi chết để lại căn nhà tranh này, việc này nghe có vẻ rất trang trọng, như thể căn nhà tranh này là tài sản lớn nhất của y. Nhưng trên thực tế, căn nhà tranh vô cùng đơn sơ, ba gian phòng, ngoại trừ nhà bếp, còn có phòng khách và buồng trong. Nhà bếp thì không thể ở, còn lại hai gian phòng nhỏ hẹp, bảy người ở thì quả thật hơi chật chội.
Trần Trường Sinh, Đường Tam Thập Lục và Chiết Tụ ở buồng trong. Dù sao bọn họ đến trước, hơn nữa Tuân Mai để phòng lại cho mọi người, nguyên nhân cũng là do họ, cho nên bốn người Ly Sơn Kiếm Tông không có ý kiến gì, chỉ có điều Quan Phi Bạch liều mạng giành lấy hai giường hai chăn.
Tuân Mai chỉ để lại ba chiếc giường và chăn đệm hôi hám. Hai giường bị giành mất chỉ còn lại một giường. Cũng may Chiết Tụ từ nhỏ sống ở cánh đồng nên thời tiết đầu xuân se lạnh với hắn thì chẳng thấm vào đâu, căn bản chẳng cần đắp chăn. Đường Tam Thập Lục là công tử nhà giàu lúc nào cũng mang theo áo lông, cho nên Trần Trường Sinh rất may mắn không phải đắp chung chăn với người khác.
Đêm càng lúc càng khuya, Trần Trường Sinh vẫn không tài nào ngủ được.
Không phải bởi vì trên đệm bốc lên mùi chua hôi, dù đây cũng là một trong những nguyên nhân.
Ngủ trên chiếc giường mà người đã nằm suốt ba mươi bảy năm, người vừa mới chết ngay trước mắt họ, ai mà ngủ nổi?
Không chỉ có mỗi hắn không ngủ được.
- Đáng giá không?
Đường Tam Thập Lục nhìn bầu trời sao hỏi, cảm xúc có vẻ trùng xuống.
Chiết Tụ nhắm mắt lại, không ngủ nhưng cũng không nói gì, bởi vì theo hắn, đây là vấn đề không cần phải nghĩ.
Trần Trường Sinh cũng không nói gì, chỉ nắm chặt khối Hắc Thạch. Đêm qua ở Lăng Yên Các, hắn đã hiểu ra một chuyện; tối nay ở Thiên Thư Lăng, hắn lại gặp một chuyện khác. Những sự việc bất ngờ liên tiếp ập đến khiến một người mười lăm tuổi như hắn trở tay không kịp, thật ra còn ngơ ngác hơn cả Đường Tam Thập Lục.
Nhìn sao trời, cảm nhận vì sao đỏ thuộc về mình, hắn lặng lẽ nghĩ: nếu muốn thay đổi vận mệnh của mình, trước tiên phải thay đổi vận mệnh của những người có liên quan đến vận mệnh của mình. Nhưng làm sao để biết vì sao nào là tương ứng với mình? Tuân Mai... có phải là y không? Mình và y có liên hệ gì? Cái chết của y sẽ thay đổi điều gì? Hay là vì mình tiến vào Thiên Thư Lăng mà vận mệnh của y mới thay đổi? Chẳng lẽ việc mình muốn thay đổi vận mệnh thật sự sẽ mang đến đau khổ và cái chết cho người khác sao?
Nếu ảnh hưởng đến vì sao của sư huynh thì phải làm sao? Nếu là Đường Tam Thập Lục thì phải làm sao? Nếu là Lạc Lạc thì phải làm sao? Cho dù là Từ Hữu Dung, chẳng lẽ mình có thể lạnh lùng nhìn vì sao của nàng lu mờ sao? Đúng lúc hắn không còn nghĩ đến chuyện này nữa, Đường Tam Thập Lục bỗng nhiên vén áo lông sang một bên, sau đó không ngừng dùng vạt áo quạt gió.
- Làm sao vậy? Hắn hỏi.
- Hơi nóng.
Đường Tam Thập Lục nói:
- Cũng không biết người nhà chuẩn bị thế nào.
Trần Trường Sinh cười cười, không nói gì nữa.
Đường Tam Thập Lục bỗng nhiên quay đầu nhìn hắn, rất nghiêm túc nói:
- Trần Trường Sinh, ta có lời này muốn nói với ngươi.
Trần Trường Sinh có chút khó hiểu, hỏi:
- Cái gì?
Đường Tam Thập Lục nói:
- Sau này, bất kể có chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ không nói lời cảm ơn với ngươi, và ngươi cũng không cần phải khách sáo với ta.
Nghe lời này, Trần Trường Sinh im lặng không nói gì. Hắn biết Đường Tam Thập Lục nghe Tuân Mai và Vương Phá đối thoại, có chút xúc động.
Tiếng cười nhạo của Quan Phi Bạch vọng vào từ ngoài cửa:
- Sao lại là ngươi cảm ơn Trần Trường Sinh, còn hắn thì phải nói với ngươi đừng khách khí? Ngươi dám chắc rằng tương lai mình sẽ trở thành Vương Phá, còn Trần Trường Sinh nhất định không bằng ngươi, chỉ có thể đóng vai kẻ đến cổ vũ ngươi sao? Đừng quên hắn đã Thông U rồi, ngươi còn kém xa lắm.
Đường Tam Thập Lục nói xong mấy câu kia, nghe thấy lời này không khỏi quê quá thành ra nổi nóng, hét lớn:
- Nói cứ như ngươi mạnh hơn ta lắm ấy.
Quan Phi Bạch cười lạnh nói:
- Không mạnh hơn bao nhiêu, nhưng nói chung là vẫn mạnh hơn.
Cẩu Hàn Thực quát:
- Đừng ồn ào nữa.
Trần Trường Sinh nói:
- Ngủ sớm thôi.
Trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh, nhưng không bao lâu lại nghe thấy tiếng Thất Gian rụt rè vang lên.
- Nhị sư huynh, đệ... hình như đệ... đói bụng.
Sự yên tĩnh bị phá vỡ, sau đó là tiếng cười vang lên.
Mặt Thất Gian đỏ bừng.
Trần Trường Sinh để ý thấy, Chiết Tụ nhắm mắt lại, khóe môi hơi cong lên.
Sau vài câu đùa cợt, mắng mỏ, tâm trạng mọi người đã tốt hơn một chút, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Trần Trường Sinh vẫn còn thức, lặng lẽ nhìn bầu trời đêm đầy sao ngoài cửa sổ.
Tối nay Tuân Mai nói đã học được từ hắn và Chiết Tụ, thật ra hắn cũng đã học được rất nhiều điều.
Chiết Tụ nói, còn sống là chuyện quan trọng nhất, nhưng không phải cứ sống là được, mà phải sống trong sự tỉnh táo, hoặc là chết đi. Đối với hắn mà nói, điều quan trọng nhất là sống thuận theo tâm ý. Hắn ở miếu cũ Tây Ninh trấn, đi theo sư phụ đọc Đạo Tạng, tu đạo pháp, không phải để tu phi kiếm giết người, trường sinh bất lão, mà là để thuận theo tâm ý.
Hướng tử mà sinh, ý nghĩa duy nhất là vào thời khắc sinh tử phải tỉnh táo, đương nhiên phải thuận theo tâm ý.
Cũng chính vì Trần Trường Sinh hướng tử mà sinh, cho nên cách đây ít năm, hắn tu luyện ba chữ Thuận Tâm Ý vô cùng tốt, đến Thần Tướng Phủ từ hôn, xuất hiện ở Thanh Đằng Yến, cho đến đứng đầu danh sách trong Đại Triều Thí. Nhưng khi hắn thực sự bước vào Lăng Yên Các, phát hiện ra bí mật kia, lần đầu tiên trong mấy năm qua thấy được hy vọng sống sót, thì tâm ý của hắn lại trở nên rối loạn.
Trần Trường Sinh bỗng nhiên mất đi hứng thú với việc tu hành, hắn ở trong Thiên Thư Lăng trở thành một người khách qua đường, tất cả đều là vì tâm ý rối loạn. Cũng may hắn nghe được đáp án của Chiết Tụ, gặp được Tuân Mai đi lên Thiên Thư Lăng. Tuân Mai mất ba mươi bảy năm mới tỉnh ngộ, còn hắn chỉ mất một đêm. Không thể không nói, đây là chuyện rất may mắn.
Trần Trường Sinh một lần nữa tìm lại được tâm trạng bình tĩnh, một lần nữa quay về quỹ đạo cuộc sống quen thuộc. Tuy rằng đêm qua gặp nhiều chuyện như vậy, bất kể là thể xác hay tinh thần đều có chút mỏi mệt, hơn nữa lại ngủ khá trễ, nhưng sáng sớm canh năm, hắn đã mở mắt tỉnh dậy.