234. Chương 234: Cuốn sách mỏng lay động lòng người (phần 2)

Trạch Thiên Ký

Chương 234: Cuốn sách mỏng lay động lòng người (phần 2)

Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 234 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu không thì các trưởng bối Ly Sơn Kiếm Tông đã sớm truyền thụ thủ đoạn giải bia của mình cho Cẩu Hàn Thực và những người khác rồi. Nhưng kinh nghiệm và quá trình giải bia của tiền nhân có thể phần nào cung cấp ý tưởng cho hậu thế, giúp họ tránh đi đường vòng. Tuân Mai đã xem bia ba mươi bảy năm. Ngoại trừ những người tùy tùng ở Thiên Thư Lăng có thể tùy ý xem Thiên Thư cả đời, còn mấy ai có thể so sánh kinh nghiệm xem bia với hắn? Nếu quyển sách mỏng này lưu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu tranh đoạt của vô số thế lực.
Các thiếu niên vây quanh bàn đều hiểu rõ đây là cơ duyên quý giá đến nhường nào, đương nhiên vô cùng trân trọng. Họ chăm chú nhìn từng chữ trên quyển sách mỏng, theo ngón tay của Cẩu Hàn Thực mà lẩm nhẩm đọc, không ngừng suy ngẫm, tiếp thu.
Trong nhà cỏ hoàn toàn yên tĩnh.
Không biết qua bao lâu, Cẩu Hàn Thực gấp sách lại. Đường Tam Thập Lục đang xem say sưa, giật mình đứng dậy nói:
- Cái gì vậy? Mau mở ra xem tiếp.
Trần Trường Sinh nói:
- Thời gian còn nhiều, chúng ta có thể từ từ xem. Dù sao cũng cần có thời gian để tiêu hóa, hơn nữa hiện tại chúng ta còn chưa xem xong cả bia đầu tiên, chỉ xem một đoạn đầu là đủ rồi.
Nghe vậy, Đường Tam Thập Lục mới bình tĩnh ngồi xuống.
Cẩu Hàn Thực nhìn sổ tay ghi chép, thở dài:
- Tiền bối quả nhiên là tiền bối.
Mọi người cùng cảm thán.
Sổ tay ghi chép rất rõ ràng. Tuân Mai chỉ mất hai ngày để hóa giải Chiếu Tình Bia. Điều càng khiến họ rung động và kính nể hơn là vào sáng ngày thứ ba, Tuân Mai chỉ mới thử hai cách giải bia. Nhưng trong những năm tháng sau đó, có lẽ vì nhàm chán, hoặc vì Thiên Thư Bia phía sau quá khó phá giải, hắn đã rảnh rỗi ngồi xem lại Chiếu Tình Bia, cuối cùng tìm được bảy cách hóa giải. Bảy cách giải bia thành công, đây là một khái niệm phi thường! Năm người Triết Tụ, Quan Phi Bạch vì ban ngày ở Thiên Thư Lăng xem bia quá lâu, thần thức hao tổn quá nhiều, vừa đọc nội dung trong sổ tay của Tuân Mai xong thì đều ngủ say tít. Trần Trường Sinh và Cẩu Hàn Thực vì xem bia trong thời gian ngắn, hơn nữa đã đạt đến Thông U Cảnh, tinh thần cũng không quá tệ. Họ đứng trong đình viện nhìn bầu trời đêm đầy sao, không ai có ý định đi nghỉ ngơi.
- Ta muốn đi xem.
Trần Trường Sinh nhìn bầu trời đêm đầy sao, nghĩ đến cách thứ sáu mà Tuân Mai đã sử dụng trong sổ tay. Bỗng nhiên, hắn cảm thấy kích động, muốn đi xem văn bia biến hóa dưới ánh sao.
Cẩu Hàn Thực nói:
- Ta đang có ý đó.
Nói đi là đi, hai người xuyên qua vườn hoa, tiến về phía Thiên Thư Lăng. Không bao lâu, họ đã đến trước lăng, trên con đường duy nhất có ánh sao chiếu rọi, trông như một dải ngọc, vô cùng mỹ lệ.
Đang định trèo lên lăng, Trần Trường Sinh bỗng nhiên dừng bước, hỏi Cẩu Hàn Thực:
- Ngươi đã xem bia hai ngày, hẳn là đã hiểu rồi, nếu không thì không hợp lẽ thường.
Không phải không hợp tình hợp lý, mà là không hợp lẽ thường. Bởi vì từ Thanh Đằng Yến đến Đại Triều Thí, hắn đã đối chiến với Cẩu Hàn Thực ba trận, rất rõ đối phương là người như thế nào. Mặc dù người đứng đầu Đại Triều Thí là hắn, nhưng hắn biết mình chẳng qua hơn đối phương ở chỗ không sợ chết mà thôi, nếu xét về tu vi cảnh giới hay học thức, mình vẫn kém Cẩu Hàn Thực không ít.
Chiều hôm đó, Trần Trường Sinh xác định mình chỉ còn thiếu chút nữa là lý giải được bia. Đọc xong sổ tay của Tuân Mai, hắn càng kiên định với suy nghĩ này. Cẩu Hàn Thực đã xem hai ngày, không có lẽ nào lại chưa ngộ được văn bia.
Cẩu Hàn Thực trầm mặc một lát nói:
- Ta muốn đợi các sư đệ.
Chỉ cần hắn muốn, thì hiện tại hắn có thể rời khỏi Chiếu Tình Bia bất cứ lúc nào, tiến lên Thiên Thư Bia thứ hai. Về điểm này, hắn không muốn giấu giếm Trần Trường Sinh.
Thiên Thư Bia rốt cuộc có sức hấp dẫn lớn đến nhường nào với người tu đạo? Nhìn Triết Tụ mặt tái nhợt, cùng với Thất Gian, Lương Bán Hồ hồn bay phách lạc thì sẽ rõ. Liệu có phải vì đồng môn mà hắn cố ý giải bia với tốc độ chậm lại? Nếu người khác nói như vậy, Trần Trường Sinh tuyệt đối sẽ không tin, nhưng người đó là Cẩu Hàn Thực.
Trần Trường Sinh không thích Từ Hữu Dung, cũng không coi trọng hôn ước. Bởi vì chuyện này, hắn không có thiện cảm với Thu Sơn Quân và Ly Sơn Kiếm Tông, nhưng người kia lại là Cẩu Hàn Thực.
Cẩu Hàn Thực nói:
- Còn một nguyên nhân chính là ta đang đợi một người. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hai ngày nữa huynh có thể gặp hắn, đến lúc đó ta sẽ giới thiệu hai người làm quen.
- Ngươi chẳng lẽ không tò mò văn bia thứ hai Thiên Thư Bia là dạng gì sao?
Trần Trường Sinh hỏi.
Cẩu Hàn Thực nói:
- Dĩ nhiên là muốn biết, tuy nhiên tựa như Tuân Mai tiền bối đã viết trong sổ tay, cách giải bia khác nhau đại diện cho những niềm vui khác nhau, đành chịu thôi.
Tiếp tục trèo lên lăng, không bao lâu, họ đã đến trước Chiếu Tình Bia. Trong bóng đêm tĩnh mịch, trước tấm bia đá có mười mấy người đang ngồi. Sự xuất hiện của Trần Trường Sinh và Cẩu Hàn Thực khiến không gian xôn xao. Hai thư sinh trẻ tuổi lộ vẻ mặt lạnh lẽo, không hề che giấu địch ý của mình.
Đêm càng lúc càng khuya.
Khác với hôm qua, không còn nhiều người say mê đến mức chậm chạp không chịu rời đi. Những người còn ở lại trước Thiên Thư Bia đều có cường độ thần thức không tệ, nhờ vậy mới có thể chống đỡ đến hiện tại. Trần Trường Sinh đưa mắt nhìn quanh, thấy hai học sinh Trích Tinh Học Viện, vị sư tỷ Thánh Nữ Phong và tiểu cô nương tên Diệp Tiểu Liên. Còn có mấy người hắn đã gặp ở Đại Triều Thí nhưng không nhớ rõ tên. Đáng chú ý nhất là ba thư sinh của Hoè Viện, trong bóng đêm, màu áo trắng của họ rất nổi bật.
Chỉ cần nhìn qua cũng có thể thấy một vấn đề: người càng gần tấm bia thì cảnh giới thực lực càng mạnh. Không biết đây là quy tắc hay đã có tranh chấp xảy ra.
Ba thư sinh Hoè Viện ở gần nhất.
Chung Hội đứng xem bia trầm mặc không nói. Hai thư sinh Hoè Viện còn lại cảnh giác nhìn chằm chằm Trần Trường Sinh. Trần Trường Sinh cũng chẳng suy nghĩ gì. Trong Đại Triều Thí, Chung Hội đã thua trong tay Lạc Lạc, Hoắc Quang bị hắn đánh trọng thương, không thể tiếp tục kiên trì. Việc Hoè Viện có địch ý với Quốc Giáo Học Viện cũng là chuyện đương nhiên.
Cẩu Hàn Thực và hắn đã xem sổ tay của Tuân Mai và có cảm ngộ. Họ tiến đến để nương nhờ ánh sao xem bia, đương nhiên phải đi vào nơi đó. Không ngờ, khi hai người bước tới, xung quanh liền xôn xao. Hơn mười cặp mắt dõi theo từng bước chân của họ với những cảm xúc khác nhau — họ đi đến Thiên Thư Bia, chắc chắn sẽ chiếm vị trí của ba người Hoè Viện.
Hai thư sinh Hoè Viện không nhường đường, nhìn Cẩu Hàn Thực và Trần Trường Sinh với vẻ mặt lạnh nhạt nói:
- Phải theo thứ tự đến trước và sau chứ.
Điều này cũng rất có lý. Nhưng trong đám người bên ngoài lại có kẻ cười lạnh:
- Lúc trước các ngươi nói sư huynh nhà mình là người đứng đầu bảng Giáp Đại Triều Thí nên muốn chúng ta nhường đường. Khi đó tại sao không nói gì về thứ tự đến trước và sau? Hiện tại người đứng đầu và đứng thứ hai Đại Triều Thí đến đây, các ngươi có dám không nhường sao?
Hai thư sinh Hoè Viện nghe vậy thì giận dữ.
Cẩu Hàn Thực và Trần Trường Sinh lúc này mới biết chuyện đã xảy ra trước đó. Họ không cho rằng hành vi của học sinh Hoè Viện là đúng, nên tiếp tục đi thẳng về phía trước, đi qua hai thư sinh Hoè Viện mà không thèm nhìn đối phương một cái, thẳng đến chỗ bia, đứng ngay sau Chung Hội.