Trạch Thiên Ký
Chương 247: Tiếng nhạn gọi (2)
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 247 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Cảm ơn, cũng gần đến lúc rồi.
Trần Trường Sinh thành khẩn nói.
Chiết Tụ đứng dậy, đi vào nhà tranh.
Câu "cũng gần đến lúc rồi" ở đây không phải nói hắn không nhìn thấy hy vọng giải bia, mà là nói về thời gian Chiết Tụ ở cùng hắn.
Giữa trưa ngày thứ mười, nắng xuân có chút gay gắt, Trần Trường Sinh ngồi trong nhà tranh, mượn mái hiên che ánh nắng.
Gió mát khẽ lay động, hai người trẻ tuổi xuất hiện trước nhà tranh. Một người tên là Quách Ân, là đệ tử xuất sắc của Từ Giản tự, dưới trướng Nam Phương Thánh Nữ, đứng thứ ba trong Đại Triều Thí năm trước. Người còn lại tên là Mộc Nộ, là học sinh mạnh nhất của Trang Hoán Vũ thuộc Thiên Đạo Viện, đã ở Thiên Thư Lăng nghiên cứu bia hơn bốn năm rồi.
Hai người này đều từng là thiếu niên thiên tài trên Thanh Vân Bảng. Thời gian trôi qua, ngày xem bia kéo dài, họ đã đột phá Thông U, hiện tại sớm đã bước vào Điểm Kim Bảng. Giáo phái Nam Bắc trước nay vốn bất hòa, có hai người nổi tiếng ở Thiên Thư Lăng, ban đầu thế như nước với lửa, nhưng mối quan hệ hiện giờ lại trở nên rất tốt.
- Ngươi chính là Trần Trường Sinh?
Mộc Nộ nhìn hắn không chút cảm xúc hỏi.
Hơn mười ngày trước, khi Chung Hội giải bia thành công, hai người họ cũng có mặt ở đó, nhưng Trần Trường Sinh không nhận ra bọn họ, chỉ biết có lẽ là người xem bia năm xưa:
- Đúng vậy, hai vị có gì chỉ giáo? Mộc Nộ khóe môi khẽ nhếch, như cười mà không phải cười, không trả lời.
Quách Ân nhìn Trần Trường Sinh lắc đầu, thở dài:
- Sư môn gửi thư, nói năm nay Đại Triều Thí xuất hiện một nhân vật rất giỏi, xem ra bây giờ, quả thật là lời đồn đại có phần khoa trương rồi.
Mộc Nộ nói:
- Bằng không, có thể mười lăm tuổi đã Thông U, quả thật rất giỏi, chỉ có điều tu hành lúc đầu như chẻ tre, sau đó lại gặp trở ngại như cát đá chặn đường. Loại người như vậy trong lịch sử có rất nhiều. Hiểu ra Thiên Thư Lăng mới là khảo nghiệm chân chính. Người này ngay cả Chiếu Tình Bia cũng không qua được, e rằng cũng là loại người đó, thật sự đáng tiếc.
Bọn họ rõ ràng nhìn Trần Trường Sinh, nhưng lại như thể đang nói chuyện với nhau, hoàn toàn xem Trần Trường Sinh không tồn tại, hoặc là căn bản không quan tâm phản ứng của Trần Trường Sinh.
Trần Trường Sinh trầm mặc một lát, một lần nữa trở về ngồi trước tấm bia.
Quách Ân và Mộc Nộ cười cười, sóng vai đi về phía Thiên Thư Lăng, tiếp tục nói chuyện với nhau.
- Từ Hữu Dung là hạng người gì, làm sao có thể gả cho hắn.
- Đây là hy vọng phục hưng của Quốc Giáo Học Viện sao? Thật sự buồn cười đến cực điểm.
Không biết có phải họ cố ý hay không, nhưng giọng nói của họ vẫn vang vọng rõ ràng, không ngừng lọt vào tai Trần Trường Sinh.
Sau đó, trên đường lên núi lại truyền xuống một tràng tiếng cười.
Trần Trường Sinh lẳng lặng nhìn tấm bia đá, như thể căn bản không bị bất kỳ ảnh hưởng nào.
Xuân ý càng lúc càng đậm.
Trên bầu trời, mấy trăm con nhạn tuyết từ phương xa trở về.
Chúng đến từ Đại Tây Châu ấm áp, vượt biển trở về, sắp sửa bay về hướng Thiên Trụ Phong, trải qua mùa hè dài này.
Tiếng nhạn kêu có chút mệt mỏi, nhưng vẫn rất trong trẻo.
Mọi phía trong rừng cây gần nhà tranh, vang lên tiếng kêu của đám chim tước, như thể đang cười nhạo đám nhạn tuyết này tự tìm cực khổ, ngu dốt không chịu nổi.
Trần Trường Sinh ngẩng đầu nhìn hai vệt trắng xinh đẹp trên bầu trời xanh trong kia, nhớ đến năm đó cưỡi hạc đuổi theo đàn nhạn tuyết chơi đùa ở trấn Tây Ninh, bật cười.
Đột nhiên, tiếng chim trong rừng bỗng nhiên im bặt không dấu vết, không biết có phải vì chúng nhận ra một kẻ còn ồn ào hơn đang đến hay không. Thấy Đường Tam Thập Lục xuất hiện trước nhà tranh, Trần Trường Sinh cảm thấy có chút kỳ quái, bởi thường ngày, có lẽ phải đến hoàng hôn thì tên này mới chịu rời khỏi Thiên Thư Bia.
- Ngươi biết hai người kia là ai không?
Đường Tam Thập Lục nhìn dãy núi, hơi nhướn mày hỏi.
- Không biết lai lịch, hai…
Trần Trường Sinh cân nhắc tìm từ, nói:
- Không biết là hạng người gì.
Đường Tam Thập Lục xem vẻ mặt của hắn, mới phát hiện thật sự hắn không quan tâm hai người cố ý cười nhạo làm nhục hắn, hơi bực bội nói:
- Cho dù là không biết là hạng người gì, chẳng lẽ có thể không sao cả sao?
Trần Trường Sinh nói:
- Đừng nói chuyện này nữa, sao huynh lại ra đây?
Đường Tam Thập Lục lúc này mới nhớ tới mình đến đây làm gì, nhìn chằm chằm vào mắt hắn, mang vài phần cao ngạo, nói:
- Ta đã nhìn thấy tấm bia thứ ba rồi.
Trần Trường Sinh giật mình, nói:
- Đây không phải là chuyện đã xảy ra mấy ngày trước sao?
Đường Tam Thập Lục rõ ràng không hài lòng phản ứng của hắn, nâng cao giọng nói:
- Quan trọng là... ta sắp phá cảnh.
Trần Trường Sinh giật mình, rồi trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ, thành thật nói:
- Thật sao? Thật tốt quá.
Đường Tam Thập Lục bất đắc dĩ đáp:
- Ta sắp vượt qua huynh rồi, hiểu không?
- Ta vẫn luôn chờ ngày này.
Trần Trường Sinh vẻ mặt vui sướng, lấy từ trong ngực ra một hộp thuốc đưa cho hắn, nói:
- Bên trong có nói rõ cách sử dụng thuốc như thế nào. Phá cảnh Thông U là đại sự, không thể lơ là. Bước nào uống thuốc nào, mỗi lần liều lượng bao nhiêu, tuyệt đối không được làm sai. Tối nay ta sẽ nhờ Chiết Tụ hỗ trợ huynh.
Trong hộp là đan dược do Lạc Lạc mời Ly Cung Giáo Sĩ luyện chế ra trước khi vào Đại Triều Thí. Nguyên liệu là những dược thảo quý báu mà hắn và Đường Tam Thập Lục đã trộm từ Bách Thảo Viên, cùng với các dược liệu quý hiếm Lạc Lạc nhờ tộc nhân chuẩn bị, chuyên dùng để hỗ trợ người ở Tọa Chiếu Cảnh đột phá Thông U. Xét về dược lực, nó không hề kém cạnh Tế Thiên Hoàn của Hoè Viện là bao.
Đường Tam Thập Lục cầm hộp thuốc không nói gì. Trong lòng vốn định trêu chọc tên này một chút, nhưng sao câu chuyện cuối cùng lại thành ra thế này? Đột nhiên, y nghĩ đến, cái biểu hiện này của hắn, chẳng lẽ là thật sự đã từ bỏ việc giải bia? Nghĩ đến đây, trong lòng y đột nhiên chùng xuống.
Xuân ý càng ngày càng rõ rệt, nhạn tuyết từ Đại Tây Châu trở về kinh đô ngày càng nhiều. Các thí sinh đạt tam giáp trong Đại Triều Thí năm nay đã vào Thiên Thư Lăng được hơn hai mươi ngày. Trong khoảng thời gian này, người ta lần lượt giải được Chiếu Tình Bia, chỉ có Trần Trường Sinh vẫn như cũ mỗi ngày ngồi trước nhà tranh. So với sự náo nhiệt trước đây, nhà tranh trước bia giờ đây lại trở nên lạnh lẽo lạ thường.
Cẩu Hàn Thực cho rằng tâm cảnh của hắn có lẽ đã thực sự gặp vấn đề. Ngay cả Đường Tam Thập Lục và Chiết Tụ cũng bắt đầu mất đi niềm tin vào hắn, đã mất đi hứng thú với việc âm thầm quan sát hắn giải bia. Huống chi là những người xem bia khác. Khi nhìn thấy bóng dáng hắn ở nhà tranh, trên mặt họ không giấu được vẻ châm chọc.
Tình hình trong Thiên Thư Lăng đã được truyền đến kinh đô, việc Trần Trường Sinh vẫn chưa giải được bia thành công đã gây ra nhiều phản ứng khác nhau. Trong Đông Ngự Thần Tướng Phủ, Từ phu nhân hiếm hoi lắm mới nổi giận với Từ Thế Tích, nói rằng bữa tiệc đó có lẽ phải đợi thêm vài ngày nữa. Từ Thế Tích trầm mặc không nói, đập vỡ một chén sứ quý báu xuống đất. Không khí tại Giáo Xu Xứ trở nên có phần nặng nề. Mỗi ngày, Mai Lý Sa nhắm mắt nửa nằm trong căn phòng đầy hoa mai, như thể đang ngủ. Nhưng Tân Giáo Sĩ đã không ít lần nghe rất rõ vị lão nhân gia ấy thì thào tự nói với vẻ hối hận:
- Có phải chúng ta đã ép hắn quá mức rồi không?
Khi rảnh rỗi, cô nương Mạc Vũ lại đến căn gác nhỏ ở Quốc Giáo Học Viện, nằm trên giường Trần Trường Sinh một lát. Chỉ là hơi thở của tên quá sạch sẽ kia lưu lại trên đệm chăn và gối ngày càng nhạt nhòa, khiến tâm tình nàng cũng ngày càng bực bội. Lúc thay Nương Nương phê duyệt tấu chương, nàng đã không khách khí lên án mạnh mẽ hai vị Thái Thú. Thiên Hải Thắng Tuyết trở về trấn giữ Tuyết Quan, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến tâm trạng của gia tộc đứng đầu Đại Lục này. Trong kinh đô, vài tòa phủ đệ không ngừng tổ chức yến tiệc, văn nhân mặc khách ra vào tấp nập. Gia chủ và các nhân vật quan trọng của Thiên Hải trông có vẻ rất bình tĩnh, nhưng thực tế trong lòng đã thả lỏng hơn rất nhiều.