261. Chương 261: Diện kiến Giáo Hoàng đại nhân

Trạch Thiên Ký

Chương 261: Diện kiến Giáo Hoàng đại nhân

Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 261 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này Trần Trường Sinh mới nhớ ra trước đó nàng từng nói Từ Hữu Dung cũng sẽ đến Chu Viên.
Nhiều năm thư từ qua lại qua hạc trắng, hắn và Từ Hữu Dung không có tình cảm gì sâu đậm, cũng không quá để tâm. Thậm chí, cảm giác phản cảm và chán ghét trước kia cũng chưa hoàn toàn biến mất. Nhưng nghĩ đến việc thật sự có thể gặp nàng, không hiểu sao hắn lại có chút căng thẳng, cũng không rõ vì sao Lạc Lạc lại nói như vậy.
Trần Trường Sinh khó hiểu nhìn Lạc Lạc hỏi:
- Mềm lòng là thế nào?
Lạc Lạc thở dài nhìn hắn, nói:
- Từ Hữu Dung là truyền nhân của Thánh Nữ Phong, được Thánh Hậu nương nương sủng ái, thậm chí được ban phúc đặc biệt. Mà sau Đại Triều Thí, tất cả mọi người đều biết tiên sinh ngài là người được Giáo Hoàng đại nhân chọn lựa. Tình thế hiện tại, ngài và nàng chính là đối thủ.
Trần Trường Sinh vẫn không hiểu. Khi rời khỏi Thiên Thư Lăng, Cẩu Hàn Thực còn nói đối thủ không phải là không thể nương tay với nhau, vậy tại sao lại còn mềm lòng?
Lạc Lạc tiếp tục nói:
- Trong Chu Viên, bất kể là truyền thừa của Chu Độc Phu hay thần binh công pháp, muốn xem nó thuộc về ai thì phải xem ai nhanh tay hơn, thực lực mạnh hơn.
Trần Trường Sinh nghĩ thầm, nếu Đường Tam Thập Lục ở đây, chắc chắn sẽ nói "làm người chính trực thật khó". Nghĩ đến vẻ mặt đó, hắn không nhịn được bật cười.
Lạc Lạc nghiêm túc nói:
- Tiên sinh, ngài còn như thế nữa? Lời ta nói đâu có buồn cười.
Trần Trường Sinh vội vàng xin lỗi, hỏi:
- Chẳng lẽ trong Chu Viên có thể cướp đoạt lẫn nhau sao?
Lạc Lạc nói:
- Chỉ cần không gây ra án mạng, không ai sẽ nói gì. Cho nên mới nói không thể mềm lòng.
Trần Trường Sinh trầm mặc một lát, hỏi tiếp:
- Sau đó thì sao?
- Tiên sinh nhớ ân tình cũ, hơn nữa gặp nữ nhân là luống cuống tay chân.
Lạc Lạc nhìn hắn:
- Sư nương và ngài có tình bạn lâu năm, lại xinh đẹp như vậy. Ta lo ở Chu Viên gặp nàng rồi, ngài căn bản không cần nàng làm gì, chỉ cần nàng dịu dàng nói mấy câu là ngài sẽ nghe theo nàng.
Trần Trường Sinh nghĩ thầm mình còn không biết dáng vẻ Từ Hữu Dung ra sao, hơn nữa làm gì có cái gọi là tình cũ. Hắn có chút không cam lòng đáp:
- Ngươi đang hình dung ai vậy, sao có thể là ta?
Lạc Lạc nghĩ thầm, lúc mình chỉ tùy tiện làm nũng thôi mà người kia đã không có bất kỳ biện pháp nào rồi, lúc này lại còn mạnh miệng. Chỉ là sư đạo tôn nghiêm, nàng không trực tiếp vạch trần Trần Trường Sinh, chỉ thấm thía nói:
- Dù sao ngài phải nhớ kỹ, nữ nhân càng xinh đẹp sẽ càng biết lừa người.
Trần Trường Sinh nhìn nàng cười nói:
- Ngươi cũng là tiểu cô nương xinh đẹp, nhưng đã có lúc nào từng lừa gạt ta chưa?
Lạc Lạc đầu tiên là ngẩn ra, sau đó cười vui vẻ nói:
- Tiên sinh, ngài ở lâu với Đường Đường, càng ngày càng biết nói chuyện rồi.
Nàng rất vui vẻ, nhưng kỳ thật có chút chột dạ, nghĩ thầm rằng nếu để cho tiên sinh biết mình và hắn cùng tuổi, liệu có khi nào ngài cho rằng mình luôn lừa hắn không?
Vì chột dạ nên khi nắm tay làm nũng khó tránh khỏi có chút mạnh tay. Đường trơn sau cơn mưa, Trần Trường Sinh suýt nữa té xuống.
Lạc Lạc khẩn trương bắt hắn lại, nhanh chóng chuyển đề tài, tỏ vẻ ủy khuất nói:
- Tiên sinh, ta cũng muốn Thông U.
Trần Trường Sinh không thể chịu nổi vẻ mặt này, vội vàng an ủi:
- Trước đây không phải đã nói rất nhiều Thông U Cảnh không thể đánh thắng được ngươi, ví dụ như ta sao?
Lạc Lạc nghĩ hắn vừa đi xa, trong khoảng thời gian ngắn không nghe được lời an ủi ấm áp như vậy nên thật sự ủy khuất nói:
- Vấn đề là không thể đạt tới Thông U, nên không thể cùng tiên sinh đi Chu Viên.
Trần Trường Sinh ngẫm nghĩ một chút, nói:
- Cho dù ngươi Thông U rồi, chẳng lẽ Thánh Hậu nương nương và Giáo Hoàng đại nhân có thể cho phép ngươi đi Chu Viên mạo hiểm sao? Kim Trưởng sử cũng sẽ không đồng ý.
Lạc Lạc thở dài:
- Tiên sinh, những lời này chẳng giống an ủi chút nào.
Trần Trường Sinh có chút hổ thẹn, nói:
- Ta quả thật không giỏi chuyện này.
- Tiên sinh, nếu không phải vì đi gặp sư nương, vậy sao ngài phải đi Chu Viên?
Lạc Lạc nghiêm túc hỏi. Nàng biết Trần Trường Sinh là người quý trọng thời gian, nhưng từ trước đến nay luôn chú trọng thuận theo tự nhiên. Rời khỏi Thiên Thư Lăng đi Chu Viên, lựa chọn này thế nào cũng thấy có vẻ vội vàng.
Trần Trường Sinh trầm mặc một lát, đưa tay xoa xoa đầu nàng nhưng không giải thích.
Lạc Lạc cũng không hỏi lại.
Mưa xuân như tơ, bị gió hồ thổi bay lất phất rơi vào người họ, hơi ẩm ướt nhưng không gây khó chịu. Trần Trường Sinh giơ tay gạt những hạt mưa ẩm ướt trên mặt nàng.
Lạc Lạc nhìn hắn cười.
Trần Trường Sinh cũng cười.
Lạc Lạc nói:
- Tiên sinh, lát nữa cùng ta về Ly Cung, Giáo Hoàng đại nhân muốn gặp ngài.
Nụ cười trên mặt Trần Trường Sinh lập tức biến mất.
Lúc chạng vạng tối, một chiếc xe ngựa chạy nhanh ra khỏi ngõ Bách Hoa, đi tới Ly Cung.
Lạc Lạc được hơn mười tên cường nhân Yêu tộc và giáo sĩ Quốc Giáo hộ tống, dọc theo con đường thần đạo bên ngoài Tông Tự Sở và Ly Cung Phụ Viện, tiếp tục đi xe ngựa đến Thanh Hiền Điện.
Trần Trường Sinh được hai vị giáo chủ hướng dẫn, bước lên con đường thần đạo mà mình chưa từng đặt chân tới, đi thẳng tới chính điện Ly Cung.
Hoàng hôn đỏ như máu, nhưng không mang vẻ hào hùng mà chỉ có sự trang nghiêm.
Những giáo sĩ và học giả đi trên con đường thần đạo nhận ra thân phận của hắn đều dạt sang một bên.
Cho đến hôm nay, toàn bộ đại lục đều biết tân sinh Quốc Giáo Học Viện từng gây náo động kinh đô năm trước là người được Giáo Hoàng đại nhân chọn lựa.
Đương nhiên, bản thân hắn chính là người nổi tiếng. Vị hôn phu của Từ Hữu Dung, người đứng đầu Đại Triều Thí, bất kể danh hào nào cũng đủ tư cách khiến vạn người chú ý. Chưa kể cách đó không lâu, hắn ở Thiên Thư Lăng xem bia mà khiến cả kinh đô chìm trong tinh quang.
Mấy trăm ánh mắt nhìn Trần Trường Sinh, những ánh mắt đầy cảm xúc phức tạp —— rung động, khâm phục, ngưỡng mộ, thậm chí có cả kính sợ.
Đúng vậy, hắn hiện tại cuối cùng cũng đủ tư cách khiến người ta kính sợ rồi.
Không chỉ về thực lực cảnh giới mà còn ở thiên phú và bối cảnh.
Trần Trường Sinh lúc này cũng có tâm tình rất phức tạp.
Từ Đại Triều Thí bắt đầu, hắn biết chắc chắn sẽ có ngày được Giáo Hoàng đại nhân triệu kiến.
Chẳng qua thật không ngờ ngày này đến nhanh như vậy, vừa ra khỏi Thiên Thư Lăng đã phải tới Ly Cung, điều này khiến hắn có chút chưa kịp chuẩn bị. Hắn có chút căng thẳng nghĩ, làm thế nào để hỏi mà có được câu trả lời mình muốn, lại không bị các giáo trưởng đánh chết.
Dưới vô số ánh mắt khiến con đường thần đạo dường như dài thêm, hắn trước đó có chút không thích ứng, nhưng bây giờ lại rất biết ơn, bởi vì hắn sẽ có đủ thời gian sắp xếp lại những câu hỏi trong đầu.
Cho tới lúc đến cuối con đường thần đạo. Từng cánh cửa được mở ra, hoàng hôn càng lúc càng buông sâu, Ly Cung cũng càng lúc càng trở nên thâm trầm, cho đến khi đi vào chính điện rộng lớn.
Đứng giữa hơn mười bức tượng Thánh giả và kỵ sĩ, cảm nhận được không khí trang nghiêm của ánh sáng, Trần Trường Sinh chấn động đến mức không nói nên lời.
Chỉ là chưa kịp hiểu rõ điều gì, hắn đã được dẫn tới một sườn điện. Nơi này có mái hiên kéo dài về phía trước hơn bình thường rất nhiều, vì thế đến cả ánh mặt trời cũng bị che khuất, chứ đừng nói là lúc hoàng hôn như bây giờ. Dù có tới đây vào giữa trưa cũng cảm thấy rất tĩnh mịch, u tịch.
Hai vị giáo chủ lặng lẽ rời đi, chỉ còn lại một mình Trần Trường Sinh đứng trước thềm đá.
Trong điện không có bất kỳ ai khác, cho nên hắn liếc mắt một cái đã nhìn thấy Giáo Hoàng đại nhân.