Trạch Thiên Ký
Chương 262: Người thừa kế (p1)
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 262 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đức Giáo Hoàng là một vị lão nhân, không đội vương miện, cũng không cầm quyền trượng, chỉ khoác trên mình một chiếc áo bào đơn giản, đang tưới nước cho Thanh Diệp.
Vị lão nhân cao gầy này không thể được miêu tả bằng những từ ngữ như "quyền cao chức trọng", bởi vì ông đã sớm vượt qua mọi khái niệm về quyền lực thế tục.
Đức Giáo Hoàng là thánh nhân.
Chỉ cần ngài cất lời, hàng ngàn vạn tín đồ Quốc Giáo sẽ sẵn sàng hi sinh tính mạng.
Trần Trường Sinh không biết câu đầu tiên Đức Giáo Hoàng nói với mình là gì.
Hắn cảm thấy có chút căng thẳng.
Sau đó, hắn nghe thấy ba tiếng.
- Đến... Đến... Đến đây.
Đức Giáo Hoàng vẫy tay ra hiệu cho hắn tiến vào điện.
Giống như một nông phu gọi gà con, hoặc có thể nói là như một người ông gọi đứa cháu nhỏ của mình.
Trần Trường Sinh ngẩn ra, sau đó bước lên bậc thềm đá tiến vào điện, đứng bên cạnh Đức Giáo Hoàng.
Đức Giáo Hoàng đang ở ngay trước mắt hắn, sự thật này khiến hắn vô cùng căng thẳng.
Mặc dù sau khi vào kinh đô hắn đã gặp rất nhiều nhân vật lớn, trong đó có vài người thậm chí đã trở thành huyền thoại, nhưng hắn vẫn khó lòng kiểm soát được tâm trạng của mình.
Dù sao đi nữa, vị này chính là Đức Giáo Hoàng.
Đức Giáo Hoàng vừa tưới nước cho Thanh Diệp vừa chỉ vào một chiếc ghế, nói:
- Ngồi đi.
Giọng nói của ngài rất ôn hòa, thần thái cũng vô cùng tự nhiên.
Trần Trường Sinh ngồi vào ghế mà cảm thấy như ngồi trên đống lửa, vô cùng không thoải mái, nhưng lại không dám nhúc nhích.
- Cứ thoải mái đi.
Đức Giáo Hoàng nhìn hắn, mỉm cười nói:
- Ta biết trong lòng ngươi có rất nhiều nghi vấn. Để tiết kiệm thời gian, ta sẽ nói trước, nếu còn điều gì không rõ hoặc muốn hỏi thì cứ trực tiếp hỏi ta, có thể trả lời, ta tự nhiên sẽ trả lời ngươi.
Nói xong câu đó, ngài buông gáo nước:
- Ta nói và trả lời đại khái mất khoảng hai trăm nhịp thở, chắc ngươi cũng có thể kiên nhẫn được một lúc.
Trần Trường Sinh biết Đức Giáo Hoàng đang muốn nói tư thế ngồi của mình quá gượng gạo, không khỏi cảm thấy có chút ngượng ngùng, kính cẩn gật đầu.
Không có lời dạo đầu nào, cũng không có khúc nhạc đệm nào, Đức Giáo Hoàng bắt đầu kể chuyện.
- Sư phụ của ngươi tên Kế Đạo Nhân, hắn còn có một thân phận khác là viện trưởng Quốc Giáo Học Viện, là sư huynh của ta. Không cần nhìn ta với vẻ mặt đó, ta tin hắn chỉ có hai thân phận này, bởi vì thân phận thứ ba đã bị ta cùng nương nương xóa bỏ.
- Nói cách khác, ngươi là sư điệt của ta. Ngoài Ly Cung vẫn có lời đồn nói Thiên Hải Nha Nhi là truyền nhân của ta, thực ra không đúng sự thật, ta cũng không có truyền nhân chân chính. Cho nên, nói cách khác, ngươi chính là truyền nhân duy nhất của ta, như vậy ta đương nhiên phải chăm sóc ngươi.
- Ta cùng sư phụ của ngươi có ân oán sâu nặng, mối thù lớn, ta từng giết hắn một lần, nhưng không ngờ hắn vẫn còn sống. Ta hiện tại đã lớn tuổi như vậy, cũng lười đi giết hắn thêm lần nữa. Hơn nữa, hắn phạm sai lầm không có nghĩa là ngươi cũng sai, càng không nên bắt ngươi phải chịu trách nhiệm.
- Hắn đồng ý cho ngươi vào kinh hủy hôn, không cố ý che giấu cái tên Kế Đạo Nhân cũng có nghĩa là không muốn giấu giếm chúng ta, thậm chí ta nghĩ hắn đang muốn ta quan tâm đến ngươi. Nhưng ngươi vào Quốc Giáo Học Viện quả thật chỉ là trùng hợp, việc để ngươi vào Đồng Cung mới là do ta bảo Mạc Vũ dẫn ngươi đi.
- Vì sao ta có thể khiến nàng làm vậy? Bởi vì ta là Đức Giáo Hoàng.
- Ở Đồng Cung một đêm có thể tránh được mưa gió trên Thanh Đằng Yến, có Giáo Xu Xứ che chở, tiến vào ba hạng đầu Đại Triều Thí cũng không phải chuyện khó khăn. Nhưng ta thật không ngờ ngươi lại kết bạn với Lạc Lạc Điện Hạ, càng biến thành thầy của nó. Ta thật không ngờ tình cảnh đáng buồn của Quốc Giáo Học Viện lại bị ngươi gây ra động tĩnh lớn như vậy. Ta thật không ngờ ngươi có thể thoát ra khỏi Đồng Cung, ở Thanh Đằng Yến đối đầu với Ly Sơn Kiếm Tông, ở Đại Triều Thí có thể đột phá Thông U cảnh, thực sự trở thành thủ khoa Đại Triều Thí.
Nói tới đây, Đức Giáo Hoàng dừng lại một lát, nhìn hắn với ánh mắt trìu mến nói:
- Ta càng không ngờ nhất là, nếu ngươi đã là truyền nhân duy nhất của môn phái thì sao cần ta chăm sóc, cần sự sắp xếp của ta? Không tệ, ngươi thực sự rất xuất sắc.
Trong điện trở nên tĩnh lặng.
Khi Đức Giáo Hoàng mở miệng nói ra câu đầu tiên, miệng Trần Trường Sinh vì kinh ngạc mà há hốc, sau đó không thể khép miệng lại.
Quốc Giáo Học Viện vẫn được Giáo Xu Xứ quan tâm, đặc biệt là lúc mới bắt đầu, bao gồm hắn và rất nhiều người đều nghĩ đây là thế lực cũ của Quốc Giáo ngầm kháng cự với Đức Giáo Hoàng và Thánh Hậu nương nương, cũng có ý nghĩa tuyên bố mang tính tượng trưng. Mãi đến khi Đại Triều Thí diễn ra, trên Tẩy Trần Lâu rơi xuống vài cơn mưa, Đức Giáo Hoàng tự mình đội vòng nguyệt quế cho hắn thì mọi người mới biết, hóa ra đây không phải là chuyện nội bộ của Quốc Giáo, mà là Quốc Giáo đang tuyên cáo với Thánh Hậu nương nương và Đại Chu triều.
Từ đó, Trần Trường Sinh từng có rất nhiều suy đoán, vì sao Đức Giáo Hoàng lại coi trọng mình đến vậy. Hắn xác định sự coi trọng này chắc chắn có liên quan đến sư phụ, nhưng dù hắn suy nghĩ thế nào cũng không thể ngờ được, nam trung niên bình thường trong miếu cũ ở Tây Ninh trấn kia chính là sư huynh của Đức Giáo Hoàng, chính là vị viện trưởng cuối cùng của Quốc Giáo Học Viện từ mười năm trước đã trở thành phế tích.
- Có gì muốn hỏi thì bắt đầu hỏi đi.
Đức Giáo Hoàng lấy khăn lau tay, nói một cách thong thả.
Trước lúc nói chuyện, dựa theo tưởng tượng của Trần Trường Sinh, một đại nhân vật như Đức Giáo Hoàng khi nói chuyện phải mây mù giăng lối, ngôn ngữ tối nghĩa, sâu xa, đầy huyền bí, ẩn chứa vô số thâm ý cần cẩn thận suy xét mới có thể hiểu thấu chân tướng. Nào ngờ Đức Giáo Hoàng lại đơn giản và lưu loát kể lại tất cả mọi chuyện, còn vô cùng thẳng thắn, những vấn đề tưởng chừng thần bí đều được giải đáp toàn bộ.
Hắn không biết còn điều gì muốn hỏi nữa, mãi cho đến khi nhớ tới mấy chi tiết trong lời nói của Đức Giáo Hoàng:
- Ngài nói sư phụ ta phạm sai lầm, là sai lầm gì?
Đức Giáo Hoàng nói:
- Năm đó hắn vi phạm ý chí của Đại Quang Minh Hội của Quốc Giáo, ủng hộ Trần thị hoàng tộc đối kháng Thánh Hậu, kéo cả Quốc Giáo Học Viện thậm chí là tất cả mọi người vào vực sâu đó.
Đại Chu ủng hộ Trần thị hoàng tộc, đây là chuyện đương nhiên, vậy thì có gì sai? Trần Trường Sinh không chút do dự nói:
- Đây không phải sai.
- Lúc ấy, chỉ có Thánh Hậu lên ngôi Hoàng đế mới có thể ổn định triều chính, nếu không Đại Chu sẽ chia cắt, chiến hỏa liên miên không dứt, Ma tộc chắc chắn thừa cơ xâm nhập phương nam. Bất kể xuất phát từ lựa chọn hay mục đích, đều là chính xác. Trong mắt những lão nhân như ta, chỉ cần ảnh hưởng đến đại cục của nhân loại trong việc đối kháng Ma tộc thì là sai.
Đức Giáo Hoàng nhìn hắn nói:
- Cuộc chiến năm đó đã trôi qua mấy trăm năm, những đứa bé như ngươi có rất ít người tận mắt thấy Ma tộc, càng không thể tưởng tượng được cảnh tượng thảm khốc năm đó. Nếu biết, chắc chắn ngươi sẽ cho rằng quyết định của chúng ta là chính xác.
Trần Trường Sinh còn trẻ tuổi, nhưng cho tới bây giờ cũng không phải là người dễ dàng bị thuyết phục, hắn trực tiếp hỏi:
- Vậy hiện tại thì sao? Ngài và Thánh Hậu nương nương càng ngày càng xa cách, chẳng lẽ không sợ ảnh hưởng tới đại cục đối kháng Ma tộc?