Trạch Thiên Ký
Chương 291: Hai trường phái y thuật (phần 2)
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 291 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Trường Sinh nghĩ đến người bạn vẫn còn trong Thiên Thư Lăng, nghĩ đến Hoàng Chỉ Tán, cảm thán nói:
- Có tiền thật tốt.
Chiết Tụ suy nghĩ rồi nói tiếp:
- Hơn nữa, ta có cảm giác, đi theo huynh ta sẽ không chịu thiệt thòi.
Trong lúc nói chuyện, hai người không hề giảm tốc độ, không lâu sau đã đến phía trên đồi núi, thấy ánh lửa trại, và cả người đang ngồi bên cạnh đống lửa.
Nhìn cách ăn mặc, hẳn là hai tu sĩ phía nam, không biết vì chuyện gì mà lại rút kiếm giao đấu với nhau, kết quả là cả hai đều bị thương nặng, trên người chi chít vết thương.
Điều khiến Trần Trường Sinh có chút bất ngờ là, hai tu sĩ phía nam này đang ngủ say, vết thương trên người đã lành, nếu không phải quần áo loang lổ vết máu thì sẽ không thể nhận ra họ từng bị thương.
Hắn đi đến trước mặt hai tu sĩ phía nam kia, giơ tay bắt mạch, rồi vén mí mắt lên cẩn thận quan sát một lúc, cuối cùng mở áo của họ để xem vết thương.
Vết thương của hai người này tuy chưa đến mức liền sẹo như ban đầu, nhưng rõ ràng đã không còn đáng ngại, mà việc họ đang ngủ say hẳn là do tác dụng của hương an thần, có thể giúp ích cho việc hồi phục.
- Là sư tỷ của Thanh Diệu Thập Tam Ti đã dùng Đoạn Niệm hương cho họ.
Trần Trường Sinh đứng dậy nói với Chiết Tụ:
- Có người giúp đỡ cứu người xung quanh, chúng ta có thể yên tâm rồi.
Chiết Tụ lại lắc đầu nói:
- Không phải Thanh Diệu Thập Tam Ti.
Vẻ mặt Trần Trường Sinh khẽ tỏ vẻ kỳ lạ, thầm nghĩ, với những kiến thức về Đạo Tạng mà mình đã đọc, hắn hiểu rõ thủ đoạn của Thanh Diệu Thập Tam Ti. Vết thương của hai tu sĩ phía nam có thể hồi phục nhanh như vậy, bên cạnh vết thương còn lưu lại một chút khí tức thần thánh, rõ ràng chính là Thánh Quang Thuật của Quốc Giáo, vậy tại sao Chiết Tụ lại nói không phải Thanh Diệu Thập Tam Ti chứ? Quốc Giáo Thánh Quang Thuật rất khó tu luyện, loại cảnh giới Thánh Quang Thuật mà hắn thấy lúc này, cho dù là Ly Cung cũng chỉ có hơn mười vị giáo chủ có thể thi triển. Do đó, hắn cho rằng người đã cứu chữa cho hai tu sĩ phía nam này hẳn là một người có tuổi, là một vị sư tỷ, thậm chí lớn hơn nữa có thể là một nữ trưởng bối, chỉ là lúc tiến vào vườn mình đã không để ý mà thôi.
- Dùng để khép miệng vết thương đúng là Thánh Quang Thuật, nhưng mùi hương an thần này không đúng, không phải Đoạn Niệm hương của Thanh Diệu Thập Tam Ti mà là Vô Cấu do Thánh Nữ Phong luyện chế.
Chiết Tụ mặt không biểu cảm nhìn hắn nói:
- Loại hương trước đây ta đã ngửi rất nhiều lần, còn loại hương sau này ta ngửi qua một lần sẽ không quên, cho nên sẽ không nhận nhầm.
Lúc này Trần Trường Sinh mới nhớ, khi hắn ở trên cánh đồng tuyết phía bắc săn bắt Ma tộc, cũng thường xuyên thay quân đội Đại Chu làm một số nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, không biết đã bao nhiêu lần kề cận sinh tử. Nếu nói về việc hiểu rõ hai đại thánh địa chữa thương là Thanh Diệu Thập Tam Ti và Thánh Nữ Phong, e rằng không có mấy người hơn được hắn.
- Vừa là Thánh Quang Thuật, bên người lại mang theo Vô Cấu... đây là ai vậy?
Hắn lẩm bẩm, thầm nghĩ, người có thể tinh thông cả hai giáo phái nam bắc như thế hẳn phải là một vị tiền bối rất giỏi, chỉ là tiền bối như vậy chẳng lẽ vẫn chỉ dừng lại ở Thông U Cảnh thôi sao?
Chiết Tụ lặng lẽ nhìn hắn, không nói lời nào.
Trần Trường Sinh hơi kỳ lạ hỏi huynh ấy:
- Huynh nhìn ta chằm chằm như thế làm gì?
Chiết Tụ nhìn vào mắt hắn, hỏi:
- Huynh thật sự không biết hay chỉ giả vờ ngây thơ?
Trần Trường Sinh giật mình, sau đó liền hiểu ra, trong khoảnh khắc liền trở nên ngơ ngẩn.
Một nguyên nhân rất quan trọng khi hắn tiến vào Chu Viên chính là muốn đi gặp thiếu nữ kia, sau đó tự tay trao trả hôn thư cho nàng.
Chẳng qua là sau khi vào vườn liền xảy ra nhiều chuyện như vậy, thế nên hắn đã quên mất chuyện này, quên rằng nàng đang ở trong Chu Viên.
Mấy năm gần đây, người tinh thông từ bắc chí nam, chỉ mới ở Thông U Cảnh mà đã tu luyện Thánh Quang Thuật đến cảnh giới này, lại còn luôn mang theo Vô Cấu Trần bên người, trên đại lục này còn ai ngoài nàng chứ?
Hắn luống cuống nhìn Chiết Tụ nói:
- Không thể nào?
Chiết Tụ nhìn hắn nói:
- Đúng thế.
Trần Trường Sinh không nói gì nữa, nhìn về phía núi rừng trong bóng đêm, nghĩ rằng trước đây nàng cũng từng đứng ở chỗ này, cũng đứng bên cạnh đống lửa, không biết sao lại cảm thấy tâm trạng có chút kỳ lạ.
- Đi chứ?
Chiết Tụ hỏi.
Trần Trường Sinh không cần suy nghĩ liền nói:
- Không cần.
Chiết Tụ hỏi:
- Vì sao?
- Ta… còn có chuyện phải làm… Còn có rất nhiều người… đang chờ ta đi chữa thương… Được rồi.
Trần Trường Sinh đứng dậy, trầm mặc một lúc lâu, khẽ ngượng ngùng nói:
- Ta vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Bộ lễ phục màu trắng vô cùng bắt mắt trong bóng đêm, nếu như ở trong đường phố dân gian sẽ rất đáng sợ, nhưng trong mắt những người tu hành, bộ lễ phục màu trắng này cũng giống như pháo hoa của Thanh Diệu Thập Tam Ti và Thánh Nữ Phong, đại diện cho hy vọng sống sót.
Đi suốt một quãng đường, thiếu nữ đã nghe được hai lần tin vui bất ngờ, cùng với tiếng gọi ầm ĩ. Thế nên khi nàng nhìn thấy biểu hiện bình tĩnh của người tu hành đang ngồi bên cạnh đống lửa, trong khoảnh khắc lại có chút không thích ứng kịp. Một lát sau nàng mới hiểu ra vì sao, hóa ra người tu hành kia đang trong trạng thái Minh Tưởng.
Nàng đi đến bên cạnh, phát hiện vết thương của người tu hành này đã được băng bó kỹ càng. Theo góc độ bị thương và phương pháp băng bó, hẳn không phải là tự mình chữa trị.
Nàng vốn định xoay người rời đi, nhưng lại nhớ đến một chuyện, liền một lần nữa ngồi xổm xuống, giơ tay cởi bỏ mảnh vải băng bó ra, quan sát vết thương bên trong.